Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Đường Về Hang Hùm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão địa nhiệt rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của vùng biên cảnh bắt đầu suy yếu, để lại một màn sương lưu huỳnh dày đặc, xám xịt và khét lẹt bao phủ khắp sườn núi Vân Dương. Bóng đêm sâu thẳm như một tấm vải liệm khổng lồ nuốt chửng mọi ánh sáng phàm trần, chỉ còn lại những vệt đỏ rực lập lòe từ miệng núi lửa phía xa, tựa như những con mắt quỷ đang canh giữ cấm địa.


Sâu trong Vô Danh Động, Ninh Dạ khẽ thở ra một ngụm khí lạnh đục ngầu. Hắn đưa bàn tay trái gầy guộc, khẽ chạm vào lồng ngực mình. Qua lớp áo vải thô xám bám đầy bụi than, hắn cảm nhận được lớp vỏ sắt u minh lạnh buốt đang bao bọc chặt chẽ lấy chiếc Hộp đồng rỉ sét chứa tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao. Lớp vỏ sắt ấy do hắn và Lão Thiết mạo hiểm tính mạng đúc ra hằng đêm, cách tuyệt hoàn toàn linh khí và hơi ấm rò rỉ từ bên trong, giúp tàn hồn của Ninh Dao tránh khỏi sự dò quét thần thức tàn nhẫn của Chấp pháp điện. Thế nhưng, luồng hơi ấm ôn hòa vốn luôn duy trì nhịp tim cho hắn lúc này đang yếu đi một cách đáng sợ. Sợi tơ sinh mệnh kết nối nàng với Nghịch Thiên Hoán Mệnh Trận tại Hỏa Thần Đại Tế Đàn đang bị rút cạn hằng giờ hằng khắc.


"Mặc Trần, ở lại đây. Tuyệt đối không được ra ngoài."


Ninh Dạ khàn giọng dặn dò đứa trẻ mười tuổi đang ngồi co rụt trong góc hang. Mặc Trần gật đầu mạnh mẽ, đôi tay gầy gò siết chặt mảnh ngọc thạch hắc hỏa do Ninh Dạ tặng để giữ ấm kinh mạch phàm nhân khỏi hỏa độc núi lửa xâm nhập. Đôi mắt cậu bé ngời lên sự kiên định và tôn sùng tuyệt đối dành cho người ca ca trước mặt.


Ninh Dạ lặng lẽ cất chiếc hộp đồng vào sâu trong ngực áo, áp sát vào vết sẹo xích sắt nung đỏ vẫn còn rỉ máu tươi bết dính. Cánh tay phải của hắn được quấn chặt bằng những lớp băng gạc đen tuyền để che giấu những đường vân cổ màu tím đen vảy rồng đang khẽ giật mạnh dưới da. Kinh mạch của hắn lúc này đang bị châm bạc của Liễu Thanh Y phong tỏa hoàn toàn hắc hỏa độc tố, khiến đan điền khí hải suy kiệt nặng nề, không thể tùy ý phóng thích u minh nghịch hỏa.


Hắn cúi xuống, nhặt lấy chiếc mặt nạ sắt thô ráp đeo lên mặt, che giấu hoàn toàn dung mạo mệt mỏi nhưng lạnh lùng của mình. Từ trong túi áo, Ninh Dạ lôi ra một tấm ngọc bài màu đỏ sậm tỏa ra dao động linh khí Vân Dương Quyết chính thống.


Đó là Vân Dương Lệnh – tín vật ngụy trang mà hắn đoạt được từ xác của đệ tử nội môn dưới quyền Trương Uy trong cuộc chiến bìa rừng vừa qua.


Để kích hoạt ngọc giản ngụy trang này mà không làm lộ khí tức u minh hắc hỏa, Ninh Dạ bắt buộc phải dùng một thủ đoạn tàn nhẫn với chính mình. Hắn nuốt vào một viên phế đan hỏa hệ hạ phẩm chứa đầy tạp chất độc hại mà Lục Tử từng trộm cho. Dược lực bạo liệt bùng phát, thiêu đốt kinh mạch phế phủ của hắn hằng giờ hằng khắc, cưỡng ép nhục thân phàm nhân sản sinh ra một luồng linh lực hỏa hệ impure thông thường. Ninh Dạ dẫn luồng linh lực nóng rực ấy truyền vào Vân Dương Lệnh. Tấm ngọc bài khẽ sáng lên, phát ra dao động linh khí hỏa hệ chính thống của Vân Dương Tông.


"Được rồi..." Ninh Dạ lẩm bẩm, thanh Thiết Phách Kiếm mẻ rạn nứt nẻ giắt bên hông khẽ ngân lên một tiếng u u lạnh lẽo. Hắn xoay người, lao vút ra khỏi Vô Danh Động, hướng thẳng về phía phân đường ngoại môn Vân Dương Tông sừng sững giữa sương mù.


Đường về bản tông đầy rẫy những trạm gác mới được thiết lập sau vụ nổ Luyện Thiết Đường. Đèn lửa đỏ treo cao dọc theo các vách đá, chiếu rọi những gương mặt hung hãn của chấp pháp đệ tử tuần tra hằng giờ hằng khắc. Ninh Dạ cúi đầu, bước đi lầm lũi giữa những toán tạp dịch phàm nhân đang chật vật khiêng quặng đá. Nhờ có Vân Dương Lệnh phát ra dao động linh khí chính thống, hắn dễ dàng đi qua cổng bảo vệ ngoại môn mà không kích hoạt trận pháp báo động sấm sét.


Thế nhưng, nguy hiểm thực sự ập đến khi hắn vừa bước qua cây cầu đá dẫn vào khu vực phòng dược.


*Hưu... Hưu...*


Tiếng gió rít chói tai vang lên từ phía trên không trung. Ninh Dạ nhạy bén cảm nhận được một luồng uy áp linh khí đang quét qua sườn núi hoang dã. Hắn ngước nhìn qua khe nón lá rách, phát hiện một toán chấp pháp đệ tử đang cưỡi h dơi ngự thú bay lượn trên đầu. Đi đầu toán tuần tra là một tu sĩ Luyện Khí tầng tám, tay cầm một chiếc la bàn định vị hắc hỏa cải tiến đang phát ra những vệt sáng đỏ rực rỡ lùng sục khắp nơi.


"Có biến! La bàn có phản ứng với nhiệt lượng lạ!" Tên chấp pháp đệ tử gầm lên, điều khiển h dơi lao thẳng xuống khu vực cầu đá.


Ninh Dạ tim đập mạnh, vết sẹo xích sắt trước ngực nhói đau dữ dội dưới áp lực tinh thần. Hắn biết, nếu để la bàn quét qua nhục thân lúc này, luồng hắc hỏa đang bị đóng băng dưới đan điền chắc chắn sẽ bị phát hiện. Trong khoảnh khắc sinh tử, Ninh Dạ không hề do dự, hắn dùng thân pháp Tàn Thủy Bộ lướt nhanh như một bóng ma, nhảy thẳng xuống rãnh nước thải hỏa độc đen ngòm, nóng bỏng chạy dọc dưới chân cầu đá.


*Ùm...*


Dòng nước thải chứa đầy axit địa nhiệt và đan độc phế thải nóng bỏng như muốn nung chảy lớp da thịt phàm nhân của hắn. Ninh Dạ nghiến chặt răng đến mức bật máu, vận hành Hắc Dạ Thu Liễm Thuật để đông cứng hoàn toàn thân nhiệt và linh lực, phong tỏa toàn bộ huyệt đạo khí tức. Hắn nín thở, chìm sâu dưới làn nước độc đen ngòm hôi thối suốt nửa canh giờ, mặc cho dòng nước nóng bỏng ăn mòn những vết thương chưa lành dọc sống lưng hằng khắc hằng giờ.


Phía trên đầu hắn, tiếng sáo ngự thú và tiếng la hét của chấp pháp tuần tra vang lên dồn dập, rồi dần dần xa dần khi la bàn mất đi định vị hướng đi.


Khi mọi tiếng động hoàn toàn tắt lịm, Ninh Dạ mới từ từ ngoi lên khỏi rãnh nước độc. Nhục thân hắn run rẩy dữ dội, máu tươi từ vết thương sạt bả vai trái loãng ra trong nước độc. Hắn chật vật trèo lên bờ đá, dùng vạt áo rách lau sạch mặt nạ sắt, rồi lầm lũi tiến về phía dãy nhà nát ngoại môn tạp dịch phòng.


Hắn lách qua khe cửa gỗ thông mục nát của phòng luyện dược ngoại môn. Bên trong, ánh lửa củi sưởi thô sơ rực đỏ phản chiếu bóng dáng một thiếu niên gầy gò lanh lợi đang cẩn thận phân loại các loại thảo dược hỏa hệ bám đầy bụi tro núi lửa. Đó chính là Lục Tử – người bạn tạp dịch phòng dược duy nhất của hắn.


"Lục Tử."


Ninh Dạ khẽ khàn giọng gọi, tháo chiếc mặt nạ sắt xuống.


Lục Tử giật nảy mình, suýt nữa làm rơi rổ Hỏa Linh Thảo xuống đất. Khi nhìn rõ gương mặt xám tro, đầy vết sẹo bỏng và đôi mắt xám tro rực lửa tím đen của Ninh Dạ, cậu bé lập tức lao tới khóa chặt cửa phòng, giọng run rẩy tột độ:


"Tiểu Dạ! Huynh... huynh điên rồi sao? Chưởng môn Triệu Hằng và chấp pháp thủ lĩnh Tào Diêm đang phát điên lùng sục huynh khắp vùng biên giới hoang dã! Cả tông môn đều đang ráo riết truy nã huynh vì tội sát hại Triệu Bá và trộm quặng sắt u minh! Tại sao huynh lại dám quay lại đây?"


Ninh Dạ bước tới, đặt bàn tay quấn băng gạc đen lên vai Lục Tử, cảm nhận được hơi ấm phàm trần hiếm hoi từ người bạn đồng cảnh ngộ. Hắn khẽ lắc đầu, giọng lạnh lùng quyết đoán:


"Tàn hồn của tỷ tỷ ta đang bị Nghịch Thiên Hoán Mệnh Trận rút cạn sinh mệnh lực từ xa. Ta không còn thời gian nữa. Ta bắt buộc phải đột kích tế đàn để cứu nàng."


Lục Tử nghe vậy, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi và xót xa. Cậu bé biết rõ tình tỷ đệ sâu đậm vượt lên sinh tử của Ninh Dạ. Lục Tử nghiến răng, từ trong ngực áo lôi ra một gói bột giấy thô sơ đặt vào tay Ninh Dạ:


"Đây là Hư Linh Tán – loại độc dược ngụy trang cực mạnh mà ta lén trộm từ mật thất của đan đường. Chỉ cần bôi một chút lên da, nó sẽ tạm thời phong tỏa hoàn toàn mùi máu và hơi ấm h h h h hắc hỏa của huynh trong vòng ba canh giờ, giúp huynh qua mắt được đàn Hỏa Liệp Khuyển tuần tra quanh tế đàn. Ngoài ra, ta còn tích lũy được mấy viên phế đan hỏa hệ này, huynh cầm lấy để duy trì ngụy trang linh lực."


Ninh Dạ siết chặt gói thuốc bột mát lạnh, lồng ngực mang vết sẹo xích sắt như được xoa dịu bởi tình nghĩa phàm nhân: "Cảm ơn đệ, Lục Tử. Món nợ nhân quả này, Ninh Dạ ta vĩnh viễn ghi nhớ."


"Huynh đừng nói vậy," Lục Tử nghẹn ngào. "Chúng ta đều là củi mục bị họ nuôi dưỡng để hiến tế hằng ngày hằng giờ. Huynh dám đứng lên phản kháng, chính là đang trả thù cho tất cả chúng ta."


Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng nhịp ba ngắn vang lên từ phía sau vách gỗ thông. Lục Tử lập tức cảnh giác đưa Ninh Dạ ẩn nấp sau tủ thuốc lớn. Cánh cửa gỗ khẽ mở, một thiếu nữ thanh tú u sầu, cổ tay quấn băng vải che sẹo bỏng bước nhanh vào phòng. Đó là Tần Nhã – nữ đệ tử mang một nửa huyết thống hỏa mạch phàm nhân.


"Lục Tử, hắn đã tới chưa?" Tần Nhã khẽ hỏi, giọng lo lắng.


Ninh Dạ từ sau tủ thuốc bước ra, thanh Thiết Phách Kiếm gãy mẻ rạn nứt nẻ cầm chặt trong tay trái. Tần Nhã nhìn thấy hắn, đôi mắt u uất lóe lên một tia sáng hy vọng. Nàng lén lút đóng cửa lại, rảo bước tiến tới dâng lên một cuộn da thú cũ kỹ bám đầy bụi than núi lửa:


"Ninh Dạ, ngươi thực sự đã trở lại. Đây là sơ đồ phân bố tuần tra mới nhất của Chấp pháp điện xung quanh Hỏa Thần Đại Tế Đàn hằng đêm hằng khắc mà ta lén sao chép được. Trương Uy và Ngô Thiết đã tăng cường gấp đôi lính canh gác cửa ải tế đàn sau vụ nổ Luyện Thiết Đường."


Ninh Dạ nhận lấy cuộn sơ đồ, mở ra quan sát kỹ lưỡng dưới ánh lửa củi sưởi thô sơ. Những đường vẽ màu đỏ rực sần sùi hiển thị rõ các chốt chặn ngầm và trận nhãn kết giới bao quanh khu vực cấm địa tế đàn. Hắn khẽ cau mày:


"Sự canh gác nghiêm ngặt thế này, Chưởng môn Triệu Hằng có ngự trị tại tế đàn hằng giờ không?"


Tần Nhã lắc đầu, giọng nói mang theo một tia căm hận lạnh lùng:


"Không. Đêm nay là cơ hội duy nhất của ngươi. Sứ giả Cơ Vô Ưu đến từ Thần Quang Thánh Địa cấp cao vừa mới đặt chân tới Vân Dương Tông để thu hoạch định ngạch h h h h h h h h h h h h h h h h hỏa dịch hiến tế phàm nhân. Triệu Hằng bận phải tiếp kiến và nịnh bợ sứ giả tại đại điện nội môn hòng cầu xin đan dược đột phá Kim Đan kỳ. Hắn đã rời khỏi tế đàn từ đầu canh giờ trước. Hiện tại, tế đàn chỉ có Trương Cuồng canh giữ cùng một con quái thú khổng lồ."


"Cơ Vô Ưu..." Ninh Dạ lẩm nhẩm cái tên này, đốm lửa tím đen trong đan điền khẽ rung động nhịp nhàng như cảm nhận được áp lực quang minh khổng lồ từ thế lực thượng giới sắp đối đầu ở các cấp sau. Hắn cuộn chặt sơ đồ tuần tra giắt vào hông, thầm lặng quấn băng gạc đen chặt vào cánh tay phải bị bỏng sâu.


"Thời gian không còn nhiều," Ninh Dạ nhìn Lục Tử và Tần Nhã, đôi mắt xám tro hoàn toàn hóa thành ngọn lửa tịch diệt lạnh lẽo. "Đêm nay, ta sẽ chặt đứt sợi tơ sinh mệnh kết nối với hoán mệnh trận, giải thoát hoàn toàn cho tỷ tỷ ta. Hai người hãy mau chóng tìm nơi ẩn nấp an toàn trước khi bão lửa bùng phát."


Ninh Dạ th đeo mặt nạ sắt lên mặt, dùng Hư Linh Tán bôi đều dọc theo bả vai trái bị thương và sống lưng rách nát để phong tỏa hoàn toàn mùi máu tươi. Hắn vận hành Hắc Dạ Vô Ảnh, đồng hóa nhục thân phàm nhân rách nát với bóng tối xung quanh trong đêm bão núi lửa bùng phát mạnh.


Thân hình hắn nhạt nhòa dần, rồi biến mất hoàn toàn vào những làn sương độc lưu huỳnh dày đặc, rảo bước di chuyển nhanh nhấp nhô dọc theo sườn núi đá đỏ dẫn về phía cấm địa Hỏa Thần Đại Tế Đàn.


Ninh Dạ lướt đi không tiếng động như một bóng ma tịch diệt qua các trạm gác chấp pháp tuần tra. Dưới sự dẫn đường thầm lặng của sơ đồ Tần Nhã cung cấp, hắn khéo léo né tránh các luồng quét thần thức của trận pháp cổng bảo vệ. Hắn áp sát thành công vào biên giới cấm địa tế đàn, ẩn mình sau một tảng đá basalt khổng lồ bám đầy rêu độc.


Hắn nín thở, ghé mắt nhìn xuống thung lũng hẹp phía dưới, nơi đặt Hỏa Thần Đại Tế Đàn.


Cảnh tượng trước mắt khiến u minh h h h h h h h h h h h h h h h h h h h h hắc hỏa trong đan điền Ninh Dạ bỗng nhiên bùng phát bạo động dữ dội, chấn động mạnh mẽ toàn bộ khung xương sống phàm nhân rách nát.


Một ngọn lửa đỏ rực khổng lồ, bạo liệt đang bùng lên dữ dội từ miệng chiếc lò luyện đồng đen khổng lồ đặt ngay trung tâm tế đàn, chiếu sáng rực rỡ cả khoảng trời tối tăm. Những cột xích sắt dẫn huyết nung đỏ rực sần sùi quấn quanh lò luyện, phát ra những tiếng kêu rít lạnh u minh của hàng vạn linh hồn phàm nhân bị thiêu sống qua nhiều thế hệ.


Ngay tại lối vào bệ thờ tế đàn, thủ vệ Trương Cuồng – một nam tử vạm vỡ mặc giáp đồng đỏ dày cộp – đang đứng sừng sững gác cổng. Hắn cầm chặt chiếc đại khiên Hỏa Đồng Khiên rực lửa rực rỡ chống xuống đất cát, tỏa ra dao động linh lực Luyện Khí tầng chín đỉnh phong đầy kiêu ngạo.


Nhưng điều kinh hoàng nhất chính là thực thể khổng lồ đang nằm phục phục bên cạnh bệ thờ.


Đó là một con quái thú khổng lồ cấu thành từ lửa dung nham đỏ rực sậm đầy hỏa độc – Hỏa Kỳ Lân (Giả). Con cự thú rít lên một tiếng gầm rú chói tai chấn động toàn bộ hẻm núi hoang dã, móng vuốt dung nham nung đỏ rực của nó cào rách đất đá, đôi mắt đỏ ngầu tinh anh quét qua màn sương mù dày đặc xung quanh bệ thờ như đang ngửi thấy một mùi vị lạ lùng bất thường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!