Sợi Chỉ Sinh Mệnh
Gió đêm rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Hoang dã bóng tối, mang theo hơi nóng hầm hập của dòng dung nham cuộn chảy dưới lòng đất Vân Dương Sơn. Màn sương độc axit dày đặc, xám xịt và khét lẹt mùi lưu huỳnh, bao phủ khắp các lối mòn sạt lở vùng biên cảnh. Đây là lớp ngụy trang tự nhiên hoàn hảo nhất để che giấu u minh khí tức rò rỉ từ cơ thể Ninh Dạ, nhưng nó cũng không thể làm dịu đi cơn đau đớn tột cùng đang tàn phá nhục thân phàm nhân rách nát của hắn.
"Khụ..."
Ninh Dạ ho khan một tiếng, một ngụm máu tươi đỏ rực tràn ra nơi khóe môi, thấm đẫm vạt áo vải thô xám bám đầy tàn tro núi lửa. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội. Ở đó, vết sẹo bỏng xích sắt nung đỏ khổng lồ do Ngô Thiết gây ra trong trận chiến vừa rồi đang rách miệng, rỉ máu tươi loang lổ. Bả vai trái bị phi kiếm của Trương Uy chém sạt cũng đang bỏng rát như bị hàng vạn tàn lửa thiêu đốt hằng giờ. Đau đớn chồng chất đau đớn, nhưng bàn tay trái bị bỏng rát nặng nề của hắn vẫn ôm chặt lấy Mặc Trần trên vai, sải bước chạy trốn giữa đêm tối hoang dã.
Phía sau lưng họ, luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ Tào Thị Truy Tung La Bàn của chấp pháp thủ lĩnh Tào Diêm vẫn quét qua các khe đá gầm rú truy đuổi. Kim la bàn đã khóa chặt u minh khí tức của Ninh Dạ, liên tục co rút khoảng cách vây quét hằng giờ.
"Mặc Trần, bám chắc vào ta." Ninh Dạ khàn giọng dặn dò.
Cậu bé mười tuổi gầy gò gục đầu trên vai hắn, đôi tay nhỏ nhắn siết chặt mảnh ngọc thạch hắc hỏa rực lân quang tím nhạt để giữ ấm kinh mạch phàm nhân đang bị hỏa độc ăn mòn. Chân trái Mặc Trần bị đá nhọn rạch một đường sâu hoắm, máu tươi rỉ ra thấm qua lớp tạp y rách rưới, nhưng đứa trẻ kiên cường ấy không hề khóc lóc hay phát ra một tiếng rên rỉ nào để tránh lộ hành tung.
Ninh Dạ cắn chặt răng, vận hành thân pháp Tàn Thủy Bộ lắt léo di chuyển qua các mỏm đá nhấp nhô hiểm trở. Dưới sự dẫn đường thầm lặng của Địa Mạch Trinh Sát Quy Tắc, hắn phát hiện ra một khe nứt địa chất khuất sau những bụi dây leo độc héo úa. Ninh Dạ bế Mặc Trần lách người chui tọt vào bên trong.
Đó chính là Vô Danh Động – hang động tự nhiên ẩm ướt, tối tăm nằm sâu trong hẻm núi biên giới hoang dã. Không khí trong hang nồng nặc mùi sương độc đầm lầy tích tụ lâu năm, nhưng lại cách biệt hoàn toàn với gió bão bên ngoài. Ninh Dạ cẩn thận đặt Mặc Trần ngồi tựa vào vách đá ẩm ướt, sau đó ngay lập tức sụp quỳ xuống đất cát lạnh buốt.
Kinh mạch toàn thân hắn lúc này như rạn nứt nẻ hoàn toàn. Cơn bão Hỏa Độc Phản Phệ bùng phát dữ dội từ đan điền khí hải rách nát, dội thẳng lên đại não. Những đường vân cổ màu tím đen sần sùi như vảy rồng dọc theo cánh tay phải quấn băng gạc đen tuyền của hắn khẽ giật mạnh nhịp nhàng, tỏa ra u minh lực lượng lạnh lẽo đến thấu xương nhưng lại mất kiểm soát, liên tục cắn trả nhục thân.
Ninh Dạ run rẩy đưa tay vào ngực áo, lôi chiếc Hộp đồng rỉ sét đã được bọc một lớp vỏ sắt u minh đen bóng ra ngoài. Thế nhưng, khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào nắp hộp, tim hắn bỗng thắt lại.
Luồng hơi ấm dịu nhẹ, ôn hòa vốn luôn phát ra từ hộp đồng để bảo vệ tim mạch cho hắn hằng đêm hằng giờ hằng khắc bỗng nhiên suy kiệt cực nhanh. Qua những kẽ rỉ sét mỏng manh, đốm sáng màu tím nhạt đại diện cho tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao đang nhấp nháy một cách yếu ớt, mờ nhạt dần như một ngọn nến sắp lụi tàn trước cơn bão tuyết.
"Tỷ tỷ..." Ninh Dạ run giọng gọi, lòng bàn tay áp chặt vào vỏ sắt u minh, cố gắng truyền một sợi u minh hắc hỏa ôn hòa vào bên trong để nuôi dưỡng tàn hồn. Nhưng đốm sáng tím kia vừa chạm vào linh lực của hắn liền run rẩy co rụt lại, dường như đang phải gánh chịu một sức ép vô hình từ khoảng không vô định nào đó.
*RÀO...*
Ninh Dạ lập tức trải cuộn tranh cổ Hắc Hỏa Thần Đồ ra mặt đất tối tăm, nhỏ một giọt máu tươi từ đầu ngón tay vào bức vẽ mặt trời đen lặn xuống núi lửa để giao tiếp tinh thần.
Trong không gian thần đồ tối tăm, tàn hồn Kiếm Tiên Tịch Diệt Cố Vô Nhai hiện ra với kiếm bào đen viền chỉ bạc rách nát. Gương mặt lão nhân nho nhã hiện lên vẻ nghiêm trọng tột cùng, đôi mắt ảo ảnh nhìn thẳng vào đan điền rách nát của Ninh Dạ.
"Cố tiền bối! Tại sao tàn hồn của tỷ tỷ ta lại tiêu tán nhanh như vậy?" Ninh Dạ lo lắng hỏi bằng thần niệm.
Cố Vô Nhai thở dài một tiếng, giọng nói vang vọng u u u u trong thần trí hắn: "Tiểu Dạ, sợi tơ sinh mệnh kết nối linh hồn của nàng với Nghịch Thiên Hoán Mệnh Trận tại Hỏa Thần Đại Tế Đàn của Vân Dương Tông vẫn chưa được chặt đứt. Triệu Hằng và Mã Hữu Tài đã bắt đầu đẩy nhanh tiến độ hiến tế để chuẩn bị dâng nộp Huyết Hỏa Tiên Dịch cho sứ đoàn Thần Quang Thánh Địa sắp đến. Đại trận hằng giờ hằng khắc đang cưỡng ép rút cạn sinh mệnh lực còn sót lại của nàng từ xa. Nếu ngươi không phá hủy trận nhãn tế đàn, chặt đứt sợi tơ trói buộc ấy, tàn hồn của nàng sẽ tiêu tán hoàn toàn trong vòng chưa đầy ba ngày!"
"Ba ngày..." Ninh Dạ lầm bầm, lồng ngực bị vết sẹo xích sắt nung đỏ nhói đau dữ dội. Hắn siết chặt nắm tay phải quấn băng gạc đen, sát ý lạnh lùng tột cùng bùng cháy trong đôi mắt xám tro. "Ta phải quay lại bản tông... Ta phải diệt sát Mã Hữu Tài, phá hủy tế đàn!"
"Ngươi điên rồi!" Cố Vô Nhai quát khẽ. "Nhục thân phàm nhân của ngươi đang gánh chịu Ngưỡng giới hạn nhục thân quá tải. Cơn sốt hỏa độc phản phệ đang thiêu rụi kinh mạch của ngươi hằng giờ. Tu vi Luyện Khí sơ thô của ngươi lúc này, chưa kịp tiếp cận tế đàn đã bị Triệu Hằng dùng một ngón tay bóp nát!"
Ninh Dạ không trả lời. Hắn gượng dậy, định vận hành Nghịch Hỏa Quyết để cưỡng ép tịnh hóa luồng hỏa độc đang tàn phá ngũ tạng, nhưng u minh hắc hỏa vừa mới nghịch chuyển chu thiên được nửa vòng, một cơn đau buốt nhói xé rách lồng ngực khiến hắn phun ra một ngụm máu đen hôi thối, thần trí chao đảo suýt chút nữa ngã quỵ xuống đống đá vụn.
"Không được vận công!"
Một giọng nói thanh tú, dịu nhẹ nhưng vô cùng kiên quyết bất ngờ vang lên từ phía lối vào Vô Danh Động.
Ninh Dạ cảnh giác vung Thiết Phách Kiếm mẻ rạn nứt nẻ lên chắn trước ngực, mắt xám tro rực lửa tím đen nhìn về phía bóng tối. Từ màn sương độc đầm lầy, một nữ tử mặc y phục xanh nhạt, đeo mạng che mặt thanh tao, tỏa ra mùi thảo dược thanh mát dịu nhẹ rảo bước tiến vào hang. Đó chính là Liễu Thanh Y – nữ dược sư ẩn thế sống tại biên cảnh núi lửa.
Nàng nhìn thấy Ninh Dạ đang quằn quại trong cơn sốt hắc hỏa phản phệ, khẽ thở dài, bước nhanh tới gần mà không hề sợ hãi ngọn lửa đen tịch diệt đang lập lòe quanh nhục thân hắn.
"Liễu cô nương... tại sao cô lại ở đây?" Ninh Dạ khàn giọng hỏi, nhưng Thiết Phách Kiếm vẫn giữ nguyên thế phòng ngự.
"Nếu ta không đến, kinh mạch của ngươi sẽ bị ngọn lửa đen tà ác này thiêu rụi thành tro bụi đen trong vòng nửa canh giờ nữa." Liễu Thanh Y nhẹ nhàng nói, bàn tay thon thả lướt nhanh qua bả vai trái bị thương của hắn. Nàng không phân biệt chính tà, chỉ nhìn thấy một bệnh nhân đang cận kề bờ vực hoại tử nhục thân.
Nàng quỳ xếp bằng đối diện Ninh Dạ, ra hiệu cho hắn buông kiếm xuống. Ninh Dạ nhìn vào đôi mắt trong vắt không chút tạp niệm của nàng, khẽ mím môi, hạ thanh trọng kiếm rỉ sét xuống đất cát.
Liễu Thanh Y nhanh chóng mở hộp châm bằng ngọc bích cổ, rút ra mười hai cây kim châm bằng huyền băng ngàn năm tỏa ra hàn khí xanh lam nhạt. Ngón tay nàng di chuyển như bay, thi triển "Thanh Tâm Tịnh Hỏa châm pháp", đâm sâu vào các tử huyệt dọc theo cánh tay phải quấn băng gạc đen và lồng ngực mang vết sẹo xích sắt nung đỏ của Ninh Dạ.
*XÈO... XÈO...*
Những luồng khói tím độc hôi thối lập tức bốc lên từ các đầu kim châm. Ninh Dạ nghiến chặt răng, chịu đựng cảm giác tê liệt buốt giá lan tỏa dọc kinh mạch phàm nhân. Hàn khí từ kim châm của Liễu Thanh Y nhanh chóng phong tỏa luồng hỏa độc núi lửa bạo động, ép ngọn lửa đen tịch diệt thu liễm trở lại sâu trong kẽ nứt đan điền khí hải.
Tiếp đó, nàng lấy ra một lọ sứ nhỏ, đổ ra một loại dược bột màu trắng mát lạnh – Băng Linh Tán. Liễu Thanh Y cẩn thận rắc dược bột lên vết thương sạt bả vai trái rách da rỉ máu tươi của hắn và vết bỏng rát nặng nề trên tay trái. Cơn đau rát tột cùng lập tức dịu đi, lớp màng hàn băng tịnh hóa mát lạnh nhanh chóng ngăn chặn sự hoại tử xương tủy.
"Thương thế nhục thân của ngươi tạm thời đã được áp chế," Liễu Thanh Y vừa băng bó cho hắn vừa nhẹ giọng nói, ánh mắt lộ vẻ xót xa khi nhìn thấy vết sẹo xích sắt nung đỏ in hằn vĩnh viễn trước ngực thiếu niên mười bảy tuổi. "Nhưng đan điền của ngươi đã suy kiệt hoàn toàn u minh linh lực. Ngươi cần phải tĩnh dưỡng ít nhất một tháng hằng ngày dùng Băng Linh Tán tịnh hóa mới mong hồi phục hoàn toàn."
Ninh Dạ gượng dậy, tay trái ôm chặt lấy chiếc Hộp đồng bọc vỏ sắt u minh, khàn giọng nói: "Ta không có một tháng. Ta chỉ có ba ngày."
Liễu Thanh Y khựng lại, đôi chân mày thanh tú nhíu chặt dưới lớp mạng che mặt: "Ngươi muốn quay lại Vân Dương Tông? Ngươi có biết Chưởng môn Triệu Hằng và chấp pháp thủ lĩnh Tào Diêm đã thiết lập thiên la địa võng khắp sườn núi ngoại môn không? Đội tuần tra của Trương Uy và Ngô Thiết tuy bị ngươi đánh lui, nhưng đại quân chấp pháp đang rầm rộ vây quét toàn bộ bìa rừng hoang dã hằng giờ hằng khắc. Quay lại lúc này không khác gì tự sát!"
Ninh Dạ cúi đầu nhìn vào chiếc hộp đồng rỉ sét trong tay. Luồng hơi ấm dịu nhẹ từ tàn hồn Ninh Dao thông qua lớp vỏ sắt u minh truyền vào lòng bàn tay hắn, như một sợi chỉ sinh mệnh mỏng manh đang dần đứt đoạn. Hắn nhớ đến nụ cười dịu dàng của tỷ tỷ trước khi bị đưa lên Hỏa Thần Đại Tế Đàn làm củi tế sống, nhớ đến cái chết kiệt quệ của phụ thân và thúc thúc Ninh Hoài Sơn.
"Nếu ta không quay lại, tỷ tỷ ta sẽ tan biến vĩnh viễn." Ninh Dạ ngước mắt lên, đôi mắt xám tro hoàn toàn hóa thành ngọn lửa tím đen tịch diệt lạnh lẽo và kiên định tột cùng. "Ta sinh ra đã là củi mục bị tiên môn bóc lột, nhưng ngọn lửa đen này... thà thiêu rụi cả Vân Dương Tông chứ quyết không để nàng phải biến mất trong bóng tối giả tạo của họ."
Hắn cắn rách đầu ngón tay trái vừa mới tịnh hóa, nhỏ một giọt máu hỏa mạch biến dị rực lửa tím đen xuống các đường rãnh rỉ sét trên nắp hộp đồng. Hộp đồng khẽ rung lên, hấp thụ giọt máu tinh huyết của hắn hằng đêm hằng giờ hằng khắc, phát ra một luồng lân quang tím nhạt dịu nhẹ bảo vệ thần trí Ninh Dạ không bị oán khí nghịch hỏa cắn trả.
Liễu Thanh Y nhìn thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô xám bám đầy bụi than trước mặt, chứng kiến ý chí sinh tử điên cuồng vượt lên trên nỗi đau thể xác tàn khốc của hắn, chỉ biết thở dài bất lực. Nàng biết, bất luận nàng có khuyên ngăn thế nào, cũng không thể lay chuyển được đạo tâm phản kháng của vị nghịch hỏa giả này.
Nàng lặng lẽ đặt gói Băng Linh Tán cuối cùng vào tay hắn, thì thào cảnh báo việc quay lại tông môn lúc này là tự sát, nhưng ánh mắt Ninh Dạ chỉ có sự kiên định lạnh lùng khi nhìn vào chiếc hộp đồng rỉ sét, vạch ra kế hoạch điên cuồng đột kích ngược sào huyệt Vân Dương Tông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!