Huyết Chiến Bìa Rừng
Bão địa nhiệt rống lên ngoài hoang dã biên cảnh, cuốn theo từng trận cát bụi đỏ rực sặc mùi lưu huỳnh núi lửa và tàn tro xám xịt. Đêm tối đặc quánh như mực nước loang lổ bao phủ khắp bìa rừng hoang dã, nơi những thân cây thông đỏ cổ thụ đang rên rỉ dưới sức ép của những đợt sóng nhiệt hầm hập bốc lên từ lòng đất.
Tại khe đá sạt lở nằm sát ranh giới ngoại môn Vân Dương Tông, Ninh Dạ đứng chắn trước một tảng đá dung nham lớn. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội dưới lớp áo vải thô xám rách nát bám đầy tàn tro. Ở đó, vết sẹo xích sắt nung đỏ rực do Ngô Thiết gây ra hôm qua vẫn đang rỉ máu tươi đỏ rực, bết dính vào thớ vải thô, mỗi nhịp thở của hắn đều kéo theo một cơn đau buốt nhói xé rách tâm can. Thế nhưng, áp sát vào lồng ngực gầy yếu ấy, chiếc hộp đồng bọc vỏ sắt u minh vẫn tỏa ra một luồng ấm áp vô cùng ôn hòa và dịu nhẹ. Đó là tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao, sợi tơ sinh mệnh duy nhất giữ cho đan điền khí hải rách nát của hắn không bị ngọn lửa tịch diệt nuốt chửng hoàn toàn.
Phía sau tảng đá, Mặc Trần co rúm người lại, đôi mắt to tròn ngập tràn sợ hãi nhưng không hề khóc lóc. Chân trái cậu bé bị đá nhọn cứa rách một vết thương sâu hoắm, máu tươi đỏ rực rỉ ra thấm đẫm vạt tạp y rách nát. Trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của cậu bé, mảnh ngọc thạch hắc hỏa do Ninh Dạ tặng khẽ lấp lánh làn lân quang tím nhạt, âm thầm xoa dịu luồng hỏa độc núi lửa đang ăn mòn kinh mạch phàm nhân của đứa trẻ.
"Mặc Trần, nín thở, bất luận xảy ra chuyện gì cũng không được bước ra ngoài." Ninh Dạ khàn giọng dặn dò, bàn tay phải quấn băng gạc đen tuyền khẽ siết chặt chuôi thanh Thiết Phách Kiếm gãy mẻ rạn nứt nẻ giắt bên hông. Dưới lớp băng gạc ấy, những đường vân cổ màu tím đen sần sùi như vảy rồng khẽ rung động nhịp nhàng, tỏa ra u minh lực lượng lạnh lẽo.
"Tặc tử! Ngươi tưởng kích nổ Luyện Thiết Đường là có thể đào thoát sao?"
Một tiếng gầm đầy sát khí xé rách màn sương mù axit dày đặc. Trương Uy – tên đao phủ chấp pháp mặt đầy sẹo rùng rợn, khoác giáp sắt đen chấp pháp nặng nề – bước ra từ bóng tối. Cánh tay gã vung mạnh, điều khiển thanh phi kiếm rực lửa lơ lửng trên không trung. Luồng hỏa lực từ thanh phi kiếm tỏa ra khiến lá khô xung quanh lập tức héo quắt rồi bùng cháy dữ dội.
Bên cạnh gã, Ngô Thiết – tên chấp sự chấp pháp cao lớn tráng kiện gớm ghiếc – cười sầu thảm. Sợi xích sắt nung đỏ rực rỡ đầy hỏa độc chuyên khóa tu sĩ đào tẩu trên tay hắn quét mạnh một vòng trên mặt đất, tạo ra những tiếng nổ giòn giã và để lại một vệt cháy đen sém dọc theo đá núi sạt lở.
"Ngô Thiết, khóa chặt lối thoát sườn đông của nó! Đừng để u minh tà hỏa rò rỉ ra ngoài hoang dã!" Trương Uy ra lệnh, đôi mắt ti hí híp lại đầy khát máu. Gã muốn lập công chân truyền bằng cách bắt sống tên tạp dịch hèn mọn mang hắc hỏa biến dị này.
"Yên tâm đi Trương sư huynh, sợi xích sắt này đã uống máu không biết bao nhiêu tên phản đồ. Hôm nay, ta sẽ khóa chặt từng khúc xương tủy của nó!" Ngô Thiết gầm lên, cánh tay tráng kiện vung mạnh.
*VÚT!*
Sợi xích sắt nung đỏ dài hàng chục trượng rít lên xé rách không khí, hóa thành một con mãng xà lửa cuồng bạo quét rộng vây quét toàn bộ sườn núi sạt lở. Những tia lửa hỏa độc bắn tung tóe, khóa chặt mọi hướng né tránh tự nhiên của Ninh Dạ, ép hắn phải lùi sát vào vách đá dựng đứng phía sau.
Ninh Dạ mắt xám tro lạnh lùng không gợn sóng. Hắn biết rõ nhục thân phàm nhân của mình không thể chịu đựng thêm một đòn khóa kinh mạch trực diện từ sợi xích sắt nung đỏ ấy. Vết sẹo cũ trước ngực vẫn đang nhói đau như nhắc nhở hắn về sự tàn bạo của Ngô Thiết.
Hắn vung thanh Thiết Phách Kiếm gãy mẻ rạn nứt nẻ chém mạnh ngang hông, mượn trọng lượng ba trăm cân của thanh trọng kiếm thô sơ để gạt mạnh vào thân xích sắt.
*KENG! CHÁT!*
Tiếng va chạm kim loại giòn giã chấn động cả bìa rừng hoang dã. Sức nóng kinh hoàng từ hỏa độc núi lửa tích tụ trên xích sắt lập tức dẫn truyền dọc theo sống kiếm sắt đen, dội thẳng vào bàn tay trái của Ninh Dạ. Làn da tay trái của hắn bỏng rát, mùi da thịt cháy khét lẹt lập tức bốc lên hòa lẫn vào mùi lưu huỳnh núi lửa nồng nặc. Ninh Dạ cắn chặt răng đến mức bật máu tươi đỏ rực ở khóe môi, không hề phát ra một tiếng rên rỉ.
Ngay khoảnh khắc xích sắt bị gạt lệch hướng, Trương Uy đứng trên mỏm đá cao đã ra tay. Gã bấm kiếm quyết, phi kiếm rực lửa lập tức hóa thành một vệt sáng đỏ bùng phát, phóng phi kiếm truy hồn chém sạt qua bả vai trái của Ninh Dạ.
*XẸT!*
Kiếm khí hỏa hệ bạo liệt rạch rách vai áo vải thô xám, để lại một vết thương sâu hoắm rách da rỉ máu tươi đỏ rực. Sức nóng của phi kiếm lập tức ăn mòn vào thớ thịt, gây ra cảm giác bỏng rát đau đớn tột cùng hằng giờ. Ninh Dạ loạng choạng thối lui ba bước, Hỏa Đồng Khiên bị rạn nứt nẻ nặng giắt bên hông khẽ rung lên bần bật, mất đi hoàn toàn linh lực phòng ngự sau đòn chấn động.
"Hahaha! Chỉ là một tên quặng nô hèn mọn, tu vi Luyện Khí sơ thô mà cũng đòi kháng cự phi kiếm Trúc Cơ sao?" Trương Uy cười lớn kiêu ngạo, phi kiếm rực lửa trên không trung lại xoay tròn, chuẩn bị phóng xuống đòn chém kết liễu.
Ninh Dạ ngước nhìn thanh phi kiếm đang lơ lửng trên cao. Hắn biết rõ nếu cứ đứng chịu trận phòng ngự bị động, hắn và Mặc Trần chắc chắn sẽ bị thiêu sống tại bìa rừng này. Trương Uy ngự kiếm trên cao rất khó tiếp cận, nhưng Ngô Thiết dưới đất chính là kẽ hở duy nhất để mở đường máu.
Hắn vận hành Nghịch Hỏa Quyết nghịch hành chu thiên, cưỡng ép luồng u minh linh lực ít ỏi còn sót lại trong đan điền bùng phát dữ dội. Bàn tay phải quấn băng gạc đen tuyền của hắn đưa ra trước ngực, vẽ một vòng tròn linh lực u minh lạnh lẽo.
"Nghịch Hỏa Hóa Khiên!"
Ninh Dạ trầm giọng quát khẽ. Một tấm khiên tròn màu tím đen dệt bằng những sợi tơ lửa u minh xoay tròn trước ngực phát ra lân quang lạnh lẽo.
Ngay lúc đó, phi kiếm rực lửa của Trương Uy lao xuống với tốc độ cực nhanh, đâm sầm vào tâm khiên hắc hỏa.
*OÀNH!*
Một tiếng nổ năng lượng bùng phát. Tấm khiên hắc hỏa xoay tròn điên cuồng, điên cuồng hấp thụ và tiêu tán toàn bộ luồng hỏa lực bạo liệt từ thanh phi kiếm của Trương Uy. Ngọn lửa đỏ rực của phi kiếm chạm vào u minh hắc hỏa liền bị ăn mòn và dập tắt hoàn toàn, khiến thanh phi kiếm bị chấn văng ngược lại giữa không trung, ánh sáng đỏ rực trên thân kiếm mờ nhạt đi trông thấy.
"Cái gì?! Tà pháp gì thế này?" Trương Uy kinh hãi gầm lên, thần thức bị chấn động nhẹ khiến gã lảo đảo trên mỏm đá.
Ninh Dạ không để lỡ một nhịp thở. Hắn vận lực nhục thân bứt phá tốc độ tối đa, kích hoạt thân pháp Tàn Thủy Bộ. Thân hình hắn di chuyển nhanh nhấp nhô dọc theo các khe đá sạt lở, để lại ba tàn ảnh lửa đen lập lòe biến mất trong nháy mắt trong màn sương khói bão lửa.
Ngô Thiết đang thu hồi xích sắt nung đỏ bỗng thấy hoa mắt. Hắn chưa kịp định thần thì một bóng ma màu xám tro đã áp sát ngay trước mặt.
Đôi mắt xám tro của Ninh Dạ bùng cháy ngọn lửa tím đen tịch diệt lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn giải phóng u minh lực lượng từ cánh tay phải quấn băng gạc đen, dồn toàn bộ h h h hắc hỏa vào lòng bàn tay phải, đánh mạnh một chưởng Nghịch Hỏa Chưởng trực tiếp vào ngực Ngô Thiết.
*BÙM!*
Một dấu chưởng màu tím đen u minh rít lên tiếng oán linh lạnh lẽo cắm sâu vào lồng ngực giáp sắt đen của Ngô Thiết. Ngọn lửa đen tịch diệt lập tức ăn mòn rách nát đan điền linh lực của hắn, dập tắt hoàn toàn hộ thể linh khí Hắc Sát Công chính tông.
"Á!!!"
Ngô Thiết gầm lên thảm thiết. Kinh mạch toàn thân hắn bị u minh h h h h h h h h hắc hỏa ăn mòn lạnh buốt, phun ra một ngụm máu đen xịt, thân hình cao lớn tráng kiện bay văng xa vài trượng, đập mạnh vào vách đá sạt lở rồi ngã gục xuống đất cát nóng bỏng, co giật liên tục.
"Ngô sư đệ!" Trương Uy đứng trên cao chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, sắc mặt lập tức đại biến. Gã không thể tin nổi một tên quặng nô Luyện Khí sơ thô lại có thể đánh trọng thương một chấp sự Luyện Khí tầng tám chỉ trong một chiêu.
Ngô Thiết nằm dưới đất, bả vai phải bị bỏng lạnh u u ám ảnh rỉ máu đen, cố gượng dậy gầm lên điên cuồng: "Tặc tử! Ta thề sẽ băm vằn xương tủy ngươi thành tro bụi đen! Trương sư huynh, giết nó!"
Thế nhưng, Ninh Dạ không hề dừng lại để truy kích. Hắn hiểu rõ sức mạnh của mình đã cạn kiệt sau đòn đánh bộc phát vừa rồi. Hắn nhanh chóng xoay người, bế thốc Mặc Trần đang ẩn nấp sau tảng đá lên bả vai trái, bứt tốc độ tháo chạy thẳng vào màn sương khói độc dày đặc của Hoang dã bóng tối.
*RÍT... RÍT... RÍT...*
Đột ngột, một tiếng kêu rít chói tai từ phía xa vọng lại qua màn sương mù axit.
Tại đỉnh núi sườn tây, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ bỗng bùng phát mạnh mẽ từ chiếc la bàn định vị tầm nhiệt cải tiến của chấp pháp thủ lĩnh Tào Diêm. Luồng ánh sáng đỏ rực rỡ như máu tươi quét qua toàn bộ bìa rừng hoang dã, khóa chặt hướng đi của Ninh Dạ và Mặc Trần ngay trong đêm tối tịch diệt.
"Ninh Dạ tặc tử! Trưởng lão Tào Diêm đã khóa chặt u minh khí tức của ngươi! Ngươi chạy không thoát đâu!" Tiếng gầm đầy phẫn nộ của Trương Uy vang dội khắp bầu trời đêm, trong khi luồng ánh sáng đỏ rực từ la bàn của Tào Diêm bắt đầu di chuyển nhanh chóng áp sát về phía họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!