Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Bão Lửa Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Vân Dương Sơn, mang theo hơi nóng hầm hập hôi nồng mùi lưu huỳnh núi lửa và tàn tro xám xịt. Dưới vách đá hiểm trở sát rìa ngoại môn Vân Dương Tông, bóng tối đặc quánh như mực nước đổ loang lổ, che giấu hai bóng hình gầy gò đang ép sát vào vách đá dựng đứng.


Ninh Dạ quỳ một gối trên nền đất sỏi nóng bỏng, tay trái ghì chặt trước ngực. Qua lớp áo vải thô xám rách nát bám đầy bụi than, vết sẹo bỏng xích sắt nung đỏ rực do Ngô Thiết gây ra hôm qua vẫn đang âm ỉ rỉ ra những giọt máu đen khét lẹt. Mỗi nhịp thở của hắn đều kéo theo một cơn đau xé rách lồng ngực, nóng rát như bị vạn kiến độc thiêu đốt xương tủy. Nhưng sâu trong lồng ngực ấy, chiếc hộp đồng bọc vỏ sắt u minh vẫn tỏa ra một luồng ấm áp vô cùng ôn hòa và dịu nhẹ từ tàn hồn của tỷ tỷ Ninh Dao. Luồng sinh mệnh lực yếu ớt ấy giống như một dòng nước mát tịnh hóa, chậm rãi len lỏi vào tim mạch, giữ cho ngọn lửa sinh mệnh của hắn không bị dập tắt trước cơn bão hỏa độc đang tàn phá đan điền.


Hắn cúi đầu nhìn thiếu niên gầy yếu đang ngồi co rụt bên cạnh. Chân trái của Mặc Trần bị đá nhọn cứa rách một vết thương sâu hoắm, máu tươi đỏ rực rỉ ra bết dính vào lớp tạp y rách nát. Gương mặt cậu bé mười tuổi đen nhẻm vì bụi than, nhưng đôi mắt to tròn lại ngời lên sự kiên cường phi thường. Trong lòng bàn tay nhỏ nhắn của Mặc Trần, mảnh ngọc thạch hắc hỏa do Ninh Dạ tặng đang tỏa ra một làn lân quang tím nhạt ôn hòa, âm thầm chuyển hóa luồng hỏa độc núi lửa xung quanh để sưởi ấm cho những sợi kinh mạch phàm nhân đang bị đông cứng của cậu bé.


"Mặc Trần, có đau không?" Ninh Dạ khẽ khàn giọng hỏi, bàn tay phải quấn băng gạc đen tuyền khẽ chạm vào vai cậu bé. Dưới lớp băng gạc ấy, những đường vân cổ màu tím đen sần sùi như vảy rồng khẽ rung động nhịp nhàng, tỏa ra u minh lực lượng lạnh lẽo.


Mặc Trần cắn chặt môi, lắc đầu dứt khoát: "Tiểu Trần không đau. Có mảnh ngọc thạch hắc hỏa ca ca tặng, kinh mạch của em rất ấm. Ca ca, chúng ta phải làm sao đây? Toán tuần tra chấp pháp của Trương Uy đã ngửi thấy mùi máu của hỏa thú rồi."


Ninh Dạ đưa mắt nhìn ra phía xa qua khe đá hẹp. Những luồng ánh sáng đỏ rực từ các ngọn đèn dầu hỏa sơn của toán tuần tra đang quét qua quét lại trên sườn núi hoang vắng hằng giờ. Tiếng Hỏa Liệp Khuyển sủa inh ỏi gầm rú vang vọng trong màn sương mù axit dày đặc, mỗi lúc một gần. Trương Uy – tên đao phủ chấp pháp khét tiếng hung hãn – đang dẫn đầu mười đệ tử tinh nhuệ thu hẹp phạm vi vây quét. Chiếc la bàn định vị tầm nhiệt trên tay gã liên tục phát ra những tiếng kêu rít chói tai, khóa chặt từng khu vực có dao động nhiệt lượng bất thường.


"Trương Uy có la bàn tầm nhiệt quét liên tục hằng giờ, vết thương trên người chúng ta rò rỉ khí tức hắc hỏa, chạy trốn mù quáng chỉ có con đường chết." Đôi mắt xám tro của Ninh Dạ lóe lên một tia tím đen lạnh lẽo sát khí. "Muốn thoát khỏi Vân Dương Ải, ta bắt buộc phải tạo ra một cuộc bạo loạn khổng lồ làm sụp đổ hệ thống tuần phòng của ngoại môn."


Hắn trải tấm bản đồ da thú cũ kỹ do Triệu Đại Hải cung cấp dưới đất, ngón tay miết chặt vào một vị trí được vẽ bằng mực đỏ sậm nằm cách vách đá sườn núi không xa.


"Luyện Thiết Đường." Ninh Dạ thầm thì, giọng nói lạnh lùng dứt khoát. "Nơi đó là phân đường ngoại môn chuyên rèn đúc vũ khí hỏa hệ của Vân Dương Tông, bên trong chứa hàng vạn cân quặng hỏa linh và linh thạch phế phẩm cực kỳ volatile. Chỉ cần kích nổ kho chứa quặng của Luyện Thiết Đường bằng Cuồng Hỏa Bạo, bão lửa bộc phát sẽ thiêu rụi toàn bộ phân đường ngoại môn Vân Dương Tông, phá hủy kết giới hộ tông sườn đông. Khi đó, Chấp pháp điện sẽ hỗn loạn, Trương Uy bắt buộc phải rút quân về cứu hỏa."


Hắn quay sang nhìn Mặc Trần, dặn dò kỹ lưỡng: "Mặc Trần, lát nữa ta sẽ dùng Hắc Dạ Thu Liễm Thuật để đóng băng hoàn toàn u minh linh lực trong đan điền, lẻn vào Luyện Thiết Đường. Ngươi hãy khoác chiếc áo vải thô này, ngụy trang thành tạp dịch ngoại môn đi nhặt củi hằng ngày hằng giờ. Đi qua góc vách đá sạt lở phía đông, cố ý để lộ chút hơi ấm phàm nhân để dụ lính canh rời khỏi chốt chặn tầm ngắn. Nhớ kỹ, chỉ được dụ địch, không được động thủ. Sau khi tạo ra hỗn loạn, lập tức chạy về phía bìa rừng hoang dã chờ ta."


Mặc Trần nắm chặt mảnh ngọc thạch hắc hỏa, kiên định gật đầu: "Tiểu Trần hiểu rõ. Ca ca bảo trọng!"


Ninh Dạ khẽ gật đầu. Hắn vận hành Hắc Dạ Thu Liễm Thuật, cưỡng ép u minh hắc hỏa chìm sâu dưới đáy đan điền khí hải, hạ thân nhiệt xuống mức đóng băng lạnh buốt. Thân hình hắn nhạt nhòa dần hệt như một bóng ma, nhạt nhòa hòa lẫn vào màn sương mù độc núi lửa nồng nặc lưu huỳnh. Hắn di chuyển nhanh nhấp nhô dọc theo các khe đá sạt lở, hướng thẳng về phía Luyện Thiết Đường sừng sững giữa trời đêm.


Phân đường ngoại môn Vân Dương Tông hiện ra trước mắt hắn như một pháo đài rực lửa. Những cột khói đen kịt bốc lên nghi ngút từ mười hai lò rèn khổng lồ hoạt động không ngừng nghỉ hằng đêm hằng giờ. Tiếng búa nện huyền thiết vang lên chan chát, chấn động cả màng nhĩ. Hàng trăm phàm nhân quặng nô gầy gò trần trụi nửa thân trên, da dẻ sạm đen bám đầy tàn tro, đang chật vật khiêng những rổ quặng hỏa linh nóng đỏ đổ vào lò luyện dưới sự giám sát tàn bạo của các đệ tử luyện khí.


Ninh Dạ ẩn mình dưới bóng tối của một bệ đá nung, khế nheo mắt quan sát. Hắn nhìn thấy Triệu Thiết – tên chấp sự đúc binh hống hách tu vi Luyện Khí tầng năm – đang vung roi da quất liên tục vào lưng một quặng nô già yếu vì tội làm rơi quặng sắt u minh cách nhiệt.


*Triệu Thiết... nợ máu của Lão Thiết và tộc nhân, ta sẽ tính đủ.* Ninh Dạ siết chặt chuôi thanh Thiết Phách Kiếm gãy rỉ sét giắt bên hông, nhưng hắn nhanh chóng đè nén sát ý. Mục tiêu tối thượng đêm nay là kích nổ kho quặng.


Hắn lợi dụng sương mù địa hỏa bốc lên từ các rãnh dung nham, lách qua cổng phụ không tiếng động. Nhờ có bản đồ chi tiết của Triệu Đại Hải, Ninh Dạ dễ dàng tìm thấy lối vào kho chứa quặng cốt lõi của Luyện Thiết Đường – một gian hầm lớn xây bằng đá đỏ chịu nhiệt dày cộp, chứa đầy những hòm gỗ chứa Hỏa Linh Thạch tinh luyện và quặng hỏa linh biến dị cực phẩm.


Cửa kho chứa quặng được bảo vệ bởi một trận pháp hỏa diễm cấp thấp hằng ngày tỏa nhiệt lượng cực lớn để ngăn chặn kẻ trộm.


Ninh Dạ áp sát bàn tay phải quấn băng gạc đen lên màn chắn trận pháp đỏ rực. Hắn khẽ lẩm nhẩm khẩu quyết Nghịch Hỏa Quyết, dẫn dắt một sợi tơ lửa màu tím đen u minh từ đan điền chảy dọc theo kinh mạch cánh tay phải.


*Xèo xèo...*


U minh hắc hỏa lạnh lẽo chạm vào màn chắn trận pháp hỏa diễm liền giống như nước độc ăn mòn, dập tắt và đồng hóa hoàn toàn linh lực hỏa hệ chính tông của trận pháp mà không hề kích hoạt chuông báo động. Ninh Dạ đẩy nhẹ cửa gỗ thông đỏ, lẻn vào bên trong kho quặng tối tăm.


Hắn nhìn hàng trăm hòm quặng hỏa linh xếp chồng lên nhau như núi nhỏ. Ninh Dạ hít sâu một hơi, vết sẹo xích sắt trước ngực lại nhói đau dữ dội do áp suất nhiệt lượng trong hầm lò tăng cao. Hắn biết mình không có nhiều thời gian. Triệu Hằng và Tào Diêm có thể phát hiện ra sự bất thường bất cứ lúc nào.


Hắn đặt cả hai bàn tay lên khối quặng hỏa linh khổng lồ đặt ở trung tâm trận nhãn kho chứa. Ninh Dạ vận hành Nghịch Hỏa Quyết nghịch hành chu thiên, kích hoạt ngọn lửa tím đen tịch diệt bùng phát dữ dội quanh nhục thân phàm nhân rách nát.


"Cuồng Hỏa Bạo!"


Ninh Dạ trầm giọng quát khẽ. Luồng hắc hỏa u minh lạnh lẽo từ đan điền hắn cuồn cuộn tuôn ra dọc theo sống kiếm Thiết Phách Kiếm, găm thẳng vào lõi của khối quặng hỏa linh tinh luyện.


Khác với ngọn lửa thông thường thắp sáng vạn vật, u minh hắc hỏa của Ninh Dạ mang thuộc tính tịch diệt cực hạn. Khi nó thâm nhập vào các quặng hỏa linh mang linh lực bạo liệt, nó đóng vai trò như một chất xúc tác nghịch chuyển quy luật cân bằng năng lượng. Linh lực hỏa hệ chính tông trong quặng lập tức bị hắc hỏa ăn mòn, bạo loạn dữ dội rồi phình to ra như bong bóng xà phòng.


*U... u... u...*


Toàn bộ gian hầm chứa quặng rạn nứt nẻ, những tia lửa màu tím đen u u ám ảnh rít lên tiếng oán linh gào rú bắt đầu rò rỉ ra từ các khe nứt đá đỏ.


"Chạy!"


Ninh Dạ bứt tốc độ bộc phát nhục thân, sử dụng thân pháp Tàn Thủy Bộ di chuyển nhanh nhấp nhô để lại ba tàn ảnh lửa đen lập lòe biến mất trong nháy mắt khỏi Luyện Thiết Đường. Hắn lao ra sườn núi phía đông, nơi Mặc Trần đang chật vật ngụy trang đánh lạc hướng hai tên lính canh chấp pháp bằng cách giả vờ trượt chân ngã sạt đá núi.


Ngay khoảnh khắc Ninh Dạ vừa giật lấy tay Mặc Trần cõng lên bả vai bứt tốc tháo chạy...


*OÀNH!!!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa chấn vỡ đất đá vang lên từ lòng đất ngoại môn Vân Dương Tông. Toàn bộ khu phức hợp Luyện Thiết Đường sụp đổ hoàn toàn trong một tích tắc. Một cột lửa khổng lồ màu tím đen rực rỡ bùng phát lên trời cao vạn trượng, nuốt chửng mười hai lò rèn khổng lồ và thiêu rụi toàn bộ phân đường ngoại môn Vân Dương Tông thành đống hoang tàn gạch vụn.


Sức ép của vụ đại bạo nổ kinh hoàng chấn vỡ nát hoàn toàn trận pháp hỏa diễm phòng ngự sườn đông, giải phóng hàng vạn oán linh phàm nhân bị hiến tế ngàn năm tích tụ dưới đáy lò rèn. Khói bụi tím đen và độc khí núi lửa dày đặc bao phủ toàn bộ bầu trời sườn núi hoang dã, đưa không gian xung quanh vào một màn đêm tịch diệt hoang tàn cực hạn.


"Cứu hỏa! Kho quặng ngoại môn nổ tung rồi!"

"Kết giới sườn đông sụp đổ rồi! Mau báo cáo Chưởng môn!"


Tiếng la hét hỗn loạn, tiếng chuông báo động đỏ rực toàn tông vang dội dồn dập khắp các ngọn núi. Các đệ tử chấp pháp hoảng loạn bỏ chạy tán loạn hướng về phía Luyện Thiết Đường rực lửa để cứu vãn các linh binh phế phẩm.


Ninh Dạ cõng Mặc Trần bứt tốc bằng Tàn Thủy Bộ vượt qua làn khói độc dày đặc, hướng thẳng về phía bìa rừng hoang dã biên giới tối tăm để tháo chạy ra ngoài phạm vi tông môn. Sương mù axit gào rú rít bên tai, nhưng nhục thân phàm nhân của hắn lúc này đang phải chịu áp lực cực lớn do vụ nổ cắn trả, kinh mạch rạn nứt nẻ rỉ máu đen nhẹ dọc cánh tay phải bị bỏng quấn băng đen.


Thế nhưng, khi họ chỉ còn cách bìa rừng hoang dã vài chục trượng, sương mù đen phía trước bỗng rẽ ra làm đôi.


Một luồng uy áp Hắc Sát Công lạnh lùng và tàn bạo tột cùng đột ngột giáng xuống, cưỡng ép đóng băng luồng khí lưu xung quanh sườn núi sạt lở.


"Tặc tử! Ngươi tưởng kích nổ Luyện Thiết Đường là có thể trốn thoát sao?"


Một giọng nói hung hãn, khát máu vang lên chấn động màng nhĩ Ninh Dạ.


Trương Uy – mặt đầy sẹo rùng rợn, khoác giáp sắt đen chấp pháp nặng nề – bước ra từ bóng tối vách đá hoang vu. Chiếc la bàn định vị tầm nhiệt trong tay gã tuy bị khói bụi tím đen làm nhiễu loạn nhẹ, nhưng kim la bàn vẫn rung động kịch liệt chỉ thẳng vào lồng ngực Ninh Dạ, nơi giấu chiếc hộp đồng chứa tàn hồn Ninh Dao rò rỉ chút linh hồn khí tức.


Bên cạnh gã là Ngô Thiết – tên chấp sự chấp pháp cao lớn tráng kiện gớm ghiếc, tay đang lăm lăm sợi xích sắt nung đỏ rực rỡ đầy hỏa độc chuyên khóa tu sĩ đào tẩu.


"Trương Uy... Ngô Thiết..." Ninh Dạ hạ Mặc Trần xuống sau lưng một tảng đá dung nham lớn, tay trái nắm chặt chuôi Thiết Phách Kiếm gãy rỉ sét. Vết sẹo xích sắt trước ngực hắn chợt nhói đau dữ dội khi nhìn thấy sợi xích sắt nung đỏ trên tay Ngô Thiết. Đó chính là thứ đã găm chặt vào da thịt hắn hôm qua.


"Ngươi chính là tên tạp dịch mang tà hỏa ma tu ẩn nấp mỏ quặng!" Trương Uy nheo mắt nhìn vết bỏng h h h h h h h h h h hắc hỏa rỉ máu đen trên tay phải quấn băng gạc rách nát của Ninh Dạ, rít lên một tiếng cười hung ác tột độ. "Triệu Bá và Lâm Phong là do ngươi giết! Hôm nay, ta sẽ lột da ngươi, thu hồi tà hỏa dâng lên Chưởng môn để lập công chân truyền!"


*Trận chiến truy đuổi bộc phát kịch liệt tầm rộng diễn ra tàn bạo hằng nhịp thở.*


Trương Uy không hề do dự, ngón tay dài bấm kiếm quyết truyền linh lực Hắc Sát Công vào phi kiếm hộ thân rực lửa. Phi kiếm hóa thành một vệt sáng đỏ rực xé rách không khí, mang theo nhiệt lượng bạo liệt chém thẳng vào đầu Ninh Dạ.


Ninh Dạ nghiến răng vận lực nhục thân vạn cân, vung Thiết Phách Kiếm gãy chém ngang cản phá.


*KENG!!!*


Tiếng va chạm kim loại giòn giã chấn động cả hẻm đá sạt lở. Sức mạnh từ phi kiếm Trúc Cơ sơ kỳ của Trương Uy chấn mạnh dọc sống kiếm Thiết Phách Kiếm phế phẩm, truyền thẳng vào đan điền rách nát của Ninh Dạ. Ninh Dạ bị đẩy lùi năm bước, bàn tay phải quấn băng gạc rách nát nứt nẻ rỉ máu đen loang lổ.


Hắn vội vàng rút chiếc Hỏa Đồng Khiên đoạt được hôm qua chắn trước ngực.


*Clang!*


Phi kiếm của Trương Uy quay ngược lại chém mạnh lần thứ hai thẳng vào tâm khiên. Màn chắn lửa đỏ của Hỏa Đồng Khiên bùng phát dữ dội, hấp thụ được 70% sát thương hỏa hệ nhưng lực chấn động vật lý cực nặng vẫn làm rạn nứt nhẹ tấm khiên đồng đỏ. Lồng ngực Ninh Dạ nhói đau, vết sẹo xích sắt cũ rách miệng rỉ máu tươi đỏ rực bết dính áo thô xám.


*Chênh lệch tu vi Luyện Khí sơ thô và Luyện Khí tầng tám quá lớn, ta không thể chiến đấu trực diện song trùng cùng lúc.* Ninh Dạ thầm tính toán chiến thuật, thần niệm dồn vào tay áo trái phóng ra ba cây U Minh Châm tẩm độc nhắm thẳng vào tử huyệt cổ Trương Uy.


*Vút vút!*


Ba vệt tím lạnh bắn đi không tiếng động trong màn sương khói bão lửa. Thế nhưng, Trương Uy là tu sĩ giàu kinh nghiệm thực chiến, xung quanh nhục thân gã luôn vận hành một lớp màng hộ thể linh khí Hắc Sát Công dày cộp. Ba cây châm sắt u minh vừa chạm vào lớp màng linh khí liền bị chấn văng rụng rớt xuống đất cát nóng bỏng.


"Hừ, trò vặt vãnh của ma tu tà hỏa!" Trương Uy khinh bỉ gầm lên, phi kiếm rực lửa lại hóa thành luồng h h h h h h hỏa long bạo liệt quét rộng vây quét sườn núi.


Đúng lúc Ninh Dạ định dùng Tàn Thủy Bộ để để lại tàn ảnh né tránh, một tiếng rít gió u u thảm khốc vang lên từ phía sườn vách đá.


*VÚT!!!*


Ngô Thiết cười sầu thảm, vung mạnh cánh tay tráng kiện quất sợi xích sắt nung đỏ dài hàng chục trượng khóa chặt lối đi phía trước dẫn ra Hoang dã bóng tối. Sợi xích sắt quấn chặt quanh các thân cây thông đỏ mục nát dọc bìa rừng hoang dã, rít lên những tiếng nổ giòn giã của hỏa độc, tạo thành một màn lưới lửa rực đỏ ngăn cách hoàn toàn sinh lộ của Ninh Dạ.


"Tặc tử, quay lại đây chịu chết!" Ngô Thiết gầm lên hống hách, giật mạnh sợi xích sắt nung đỏ nện mạnh xuống mỏm đá sát chân Ninh Dạ, ép hắn phải thối lui ngược lại sát mép vách đá sạt lở.


Ninh Dạ ôm lấy Mặc Trần đang hoảng sợ, Thiết Phách Kiếm gãy giắt bên hông mẻ thêm một vết lớn dọc sống kiếm. Phía sau họ là hố sâu dung nham của Luyện Thiết Đường vừa nổ tung rực lửa đỏ sậm bốc khói tím độc, phía trước là mạng lưới xích sắt nung đỏ phong tỏa của Ngô Thiết và phi kiếm hộ thân rực lửa của Trương Uy đang lơ lửng trên không trung.


*Hỏa Đồng Khiên bị chém vỡ rạn nứt nẻ hoàn toàn mất đi linh lực phòng ngự; nhục thân Ninh Dạ chịu thêm nhiều vết thương chém sạt da thịt rỉ máu đen bết dính áo thô xám.*


Trương Uy bước lên một tảng đá lớn sừng sững sẹo, vung tay điều khiển phi kiếm rực lửa rít gào chém đôi vách đá hẻm núi hẹp, phong tỏa hoàn toàn mọi lối đi ẩn nấp của Ninh Dạ ngay tại bìa rừng hoang dã biên giới tối tăm.


"Sát chiêu vây quét của Chấp pháp điện đã khóa chặt đan điền ngươi!" Trương Uy gầm lên điên cuồng, phi kiếm Xích Long rực cháy ngọn lửa h h h h h h h h h h h h hỏa long bạo liệt quét rộng, sẵn sàng bổ xuống đòn chém kết liễu toàn bộ bộ tộc phàm nhân và Ninh Dạ ngay giữa đêm bão địa nhiệt gào rú.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!