Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Tro Tàn Đất Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa nện rền rĩ vào vách đá đỏ rực của Củi Lửa Doanh chưa bao giờ dứt, giống như nhịp tim của một con quái thú khổng lồ đang hấp hối dưới lòng đất Vân Dương Tông. Không khí nơi đây đậm đặc mùi lưu huỳnh, bụi tro núi lửa bay lơ lửng như những linh hồn vất vưởng, bám vào từng thớ thịt, từng hơi thở của những phàm nhân quặng nô. Mỗi lần hít thở, lồng ngực của Ninh Dạ lại bỏng rát như có tàn lửa đang cào xé phế phủ.


Hắn mới mười bảy tuổi, nhưng cơ thể gầy gò ấy đã sớm mang những vết sẹo nung đỏ rực của xích sắt chấp pháp. Ninh Dạ mím chặt môi, đôi bàn tay đầy vết chai sạn rớm máu cố gắng vung chiếc búa sắt thô nặng nề đập vào vỉa quặng hỏa linh thạch phế phẩm. Đan điền của hắn trống rỗng, kinh mạch phàm nhân rách nát chỉ mới khó khăn lắm mới thông suốt được một phần nhỏ linh khí thô sơ nhất, tương đương với tầng thứ nhất của Luyện Khí Kỳ. Tu vi phàm nhân hèn mọn này không đủ để hắn chống chọi lại hỏa độc bẩm sinh đang tích tụ trong lục phủ ngũ tạng hằng ngày hằng giờ.


Nhưng Ninh Dạ không thể chết. Ít nhất là chưa phải lúc này.


Hắn khẽ đưa bàn tay trái run rẩy áp sát vào lồng ngực gầy yếu của mình. Ở đó, giấu dưới lớp áo vải thô xám rách nát bám đầy bụi than, là một chiếc hộp đồng rỉ sét nhỏ bằng bàn tay. Chiếc hộp lạnh lẽo một cách kỳ lạ giữa cái nóng hầm hập của lò ngục, nhưng sâu bên trong nó, Ninh Dạ có thể cảm nhận được một luồng ấm áp vô cùng yếu ớt, tựa như một sợi tơ sáng lung linh đang rung động theo từng nhịp đập của tim hắn.


Đó là tàn hồn của Ninh Dao, tỷ tỷ ruột thịt của hắn.


Nửa năm trước, Vân Dương Tông thắp sáng Hỏa Thần Đàn, cần một lượng lớn phàm nhân mang huyết mạch thần hỏa biến dị để làm củi tế sống. Ninh Dao đã bị bắt đi ngay trước mắt hắn. Khi Ninh Dạ điên cuồng bò đến tế đàn, tỷ tỷ của hắn đã bị thiêu rụi nhục thân, chỉ còn lại một sợi tàn hồn yếu ớt sắp sửa tan biến vào hư vô. Ninh Dạ đã dùng chiếc hộp đồng rỉ sét - di vật duy nhất của phụ thân Ninh Sơn để lại - để phong ấn và bảo hộ sợi tàn hồn ấy khỏi thiên cơ dò xét. Phụ thân hắn, cựu thợ rèn của củi lửa doanh, đã chết vì kiệt quệ sinh mệnh lực khi cố gắng rèn đúc lớp vỏ bảo vệ hỏa mạch cho hai chị em. Giờ đây, chỉ còn lại một mình Ninh Dạ đơn độc giữa hỏa ngục, gánh chịu nỗi căm hận ngập trời và nỗi đau thiêu đốt xương tủy hằng đêm.


"Rầm!"


Tiếng roi da rít qua không trung, xé rách màn sương lưu huỳnh độc hại, giáng mạnh xuống lưng một quặng nô già đứng cách Ninh Dạ không xa. Tiếng thét thảm thiết vang lên, người lão nhân đổ rạp xuống đống quặng đá nóng bỏng, lưng áo rách nát lộ ra vệt máu đỏ tươi nhanh chóng bị nhiệt độ cực cao nung khô thành vệt đen sẫm.


"Lũ củi mục vô dụng! Chỉ có bấy nhiêu quặng hỏa linh mà cũng không đào nổi? Sắp tới ngày đại tế đàn thượng giới thu hoạch hỏa dịch, nếu không hoàn thành định ngạch hằng ngày, tất cả các ngươi sẽ bị ném thẳng vào lò đúc làm củi mồi!"


Một giọng nói hống hách, khàn đặc vang lên đầy tàn nhẫn. Kẻ vừa bước ra từ bóng tối của hầm mỏ là Triệu Bá, chấp sự quản lý Củi Lửa Doanh. Hắn là một đại hán thô kệch mập mạp, gương mặt đầy thịt mỡ bóng nhẫy dầu hỏa, tay cầm sợi roi da nung đỏ rực rỡ đầy gai nhọn bằng sắt lửa độc. Tu vi Luyện Khí tầng bốn của hắn tỏa ra một luồng hỏa lực áp đảo hoàn toàn những phàm nhân xung quanh, khiến không khí vốn đã nóng bức nay càng thêm ngạt thở.


Triệu Bá nheo đôi mắt hí đầy sát khí quét qua đám quặng nô đang run rẩy quỳ rạp dưới đất. Cuối cùng, ánh mắt tham lam và hiểm độc của hắn dừng lại trên người Ninh Dạ. Hắn bước từng bước nặng nề đến gần thiếu niên, sợi roi da kéo lê trên mặt đất đá phát ra những tiếng xèo xèo rợn người.


"Ninh Dạ, hôm nay sản lượng quặng hỏa linh của ngươi đâu? Đừng tưởng phụ thân ngươi chết rồi thì ngươi có thể lười biếng. Bộ tộc hỏa mạch các ngươi sinh ra đã là củi sống của Vân Dương Tông, chết cũng phải cháy hết chút máu thịt cuối cùng!" Triệu Bá gầm gừ, vung roi chỉ thẳng vào mặt Ninh Dạ.


Ninh Dạ không ngẩng đầu, cúi gằm mặt để che giấu đôi mắt xám tro đang rực cháy oán hận. Hắn khẽ khom lưng, cố ý dùng bờ vai gầy gò để che khuất chiếc hộp đồng trước ngực. "Báo cáo chấp sự, quặng hỏa linh sâu dưới lòng đất ngày càng cạn kiệt, hỏa độc bùng phát quá mạnh, tiểu nhân... tiểu nhân đã cố hết sức."


"Cố hết sức?" Triệu Bá cười lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Đột ngột, ánh mắt hắn sững lại khi nhìn thấy một góc chiếc hộp đồng rỉ sét lộ ra dưới lớp áo rách của Ninh Dạ do cử động cúi người. "Cái gì sau ngực ngươi đó? Lén giấu quặng thô hay là trộm bảo vật của tông môn? Khai ra!"


Chưa dứt lời, Triệu Bá đã vung roi da nung đỏ quất thẳng vào ngực Ninh Dạ.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Ninh Dạ không hề né tránh. Hắn biết rõ nếu hắn né tránh, roi da sẽ quất trúng chiếc hộp đồng, chấn động lực lượng có thể làm tan biến tàn hồn mong manh của Ninh Dao ngay lập tức. Ninh Dạ nghiến chặt răng, gồng cứng nhục thân phàm nhân mới chỉ thông suốt được vài sợi kinh mạch thô sơ, chủ động tiến lên một bước dùng bả vai và tấm lưng gầy gò gánh trọn cú quất roi tàn khốc.


"Chát!"


Tiếng thịt da bị nung bỏng rít lên ghê người. Sợi roi da mang theo sắt lửa độc xé rách da thịt Ninh Dạ, để lại một vết thương sâu hoắm dọc sống lưng, máu tươi phun ra lập tức bị nhiệt lượng của roi nung khô. Cơn đau cực hạn ập đến như vạn con kiến độc đang cắn xé xương tủy, khiến Ninh Dạ khuỵu gối xuống đất, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng bụi than đen kịt trên mặt. Nhưng hai cánh tay hắn vẫn ôm chặt lấy lồng ngực, bảo vệ chiếc hộp đồng rỉ sét một cách tuyệt đối.


Ninh Dạ cố gắng dùng chút sức tàn cơ bắp phàm nhân để gượng dậy phản kháng, nhưng áp lực tu vi Luyện Khí tầng bốn của Triệu Bá đột ngột bộc phát, tựa như một ngọn núi nhỏ đè nặng lên vai thiếu niên, khiến toàn bộ kinh mạch của hắn run rẩy, khí huyết nghịch chuyển phun ra một ngụm máu đen đầy đan độc.


"Hừ, nhục thân phàm nhân cứng cỏi đấy. Nhưng hôm nay nếu không giao chiếc hộp đó ra, ta sẽ lột da ngươi!" Triệu Bá bước tới, bàn tay to béo vươn ra định giật lấy chiếc hộp đồng.


"Xin chấp sự bớt giận! Tiểu nhân nguyện thế mạng làm củi đốt thế chỗ cho nó!"


Một tiếng hét lớn vang lên từ phía sau. Một nam tử trung niên cụt tay trái, gương mặt khắc khổ đầy vết chàm đỏ do hỏa độc xâm nhập bước nhanh ra, dập đầu rầm rầm xuống nền đá nóng bỏng trước mặt Triệu Bá.


Đó là Ninh Hoài Sơn, thúc thúc của Ninh Dạ.


Ninh Hoài Sơn run rẩy dập đầu đến chảy máu trán, giọng nói nghẹn ngào đầy khẩn cầu: "Triệu chấp sự, Ninh Dạ nó còn nhỏ, sản lượng thiếu hụt của nó hằng ngày tiểu nhân nguyện gánh vác. Sắp tới kỳ hiến tế lớn của Hỏa Thần Đàn, tiểu nhân tự nguyện hiến tế thọ nguyên sinh mệnh lực của bản thân làm củi mồi thế mạng cho nó, chỉ xin chấp sự cho nó thêm ba tháng thời gian để khai thác quặng bù đắp!"


Ninh Dạ bừng tỉnh khỏi cơn đau, đôi mắt trợn trừng nhìn thúc thúc của mình: "Thúc thúc! Không được! Người không thể..."


"Câm miệng!" Ninh Hoài Sơn quay đầu lại quát lớn, ánh mắt chứa đầy sự kiên nghị, đau đớn và cả một lời cầu xin thầm lặng gửi gắm đến Ninh Dạ. Ông biết rõ, nếu hôm nay không có người đứng ra thế mạng, Triệu Bá chắc chắn sẽ phát hiện ra bí mật tàn hồn của Ninh Dao, và cả hai chị em sẽ triệt để biến thành tro bụi.


Triệu Bá khựng bàn tay lại, nheo mắt nhìn Ninh Hoài Sơn. Hắn khẽ liếm môi, tính toán lợi ích trong đầu. Một phàm nhân tự nguyện hiến tế thọ nguyên làm củi mồi cho Hỏa Thần Đàn sẽ ngưng tụ ra hỏa dịch tinh thuần hơn nhiều so với việc cưỡng bức thiêu sống. Hơn nữa, điều này sẽ giúp hắn hoàn thành vượt định ngạch hiến tế dâng lên Chưởng môn Triệu Hằng, nhận được đan dược đột phá.


"Hừ, Ninh Hoài Sơn, ngươi có lòng trung thành với tông môn như vậy, ta liền thành toàn cho ngươi." Triệu Bá cười lạnh một tiếng đầy hiểm độc, vung tay ra hiệu cho hai tên thủ vệ ngục nô bước tới. "Trói hắn lại, đưa vào mật thất hỏa đàn chuẩn bị cho buổi tế lễ ba tháng tới. Còn tên tiểu tử cứng đầu này..."


Hắn liếc nhìn Ninh Dạ đang quằn quại dưới đất với vết roi rỉ máu đen. "Ném nó xuống đáy hầm tối Phế Khống Động tự sinh tự diệt. Ba tháng sau, nếu không nộp đủ định ngạch quặng hỏa linh, ta sẽ tự tay ném nó vào lò lửa!"


"Thúc thúc!" Ninh Dạ gầm lên thảm thiết, nhưng hai tên thủ vệ ngục nô thô bạo đã xông tới kéo lê Ninh Hoài Sơn đi. Ninh Hoài Sơn không hề chống cự, ông chỉ ngoảnh đầu lại nhìn Ninh Dạ lần cuối, đôi môi mấp máy không ra tiếng: *Sống... phải sống sót... cứu tỷ tỷ...*


Ninh Dạ bị hai tên lính canh khác nhấc bổng lên, thô bạo lôi dọc theo hành lang tối tăm của hầm mỏ, rồi thẳng tay ném xuống một khe nứt sâu hoắm, đen ngòm dẫn thẳng xuống đáy Phế Khống Động.


Thân hình gầy gò của hắn va đập mạnh vào các vách đá nhô ra, lăn lộn nhiều vòng trước khi rơi bịch xuống nền đất lạnh buốt bám đầy tàn tro núi lửa dưới đáy sâu. Bóng tối nuốt chửng lấy hắn, chỉ có tiếng gió rít u u sầu thảm của địa mạch vang vọng như tiếng khóc của hàng vạn oán linh phàm nhân bị thiến tế qua nhiều thế hệ.


Ninh Dạ nằm im lìm trong bóng tối, nhục thân phàm nhân rách nát chịu đựng chấn thương cực nặng, kinh mạch toàn thân như bị đứt gãy hoàn toàn. Vết thương roi da sắt độc sau lưng bỏng rát dữ dội, hỏa độc núi lửa bắt đầu phát tác điên cuồng, ăn mòn lục phủ ngũ tạng của hắn. Hắn cảm thấy hơi thở của mình ngày càng yếu ớt, tầm nhìn mờ dần, cái chết đang đến rất gần.


"Tỷ tỷ... thúc thúc... phụ thân..." Ninh Dạ khàn giọng thì thào, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt lấm lem bùn than, rơi xuống mặt đất lạnh buốt.


Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi sinh mệnh lực của hắn cận kề bờ vực tắt lịm, chiếc hộp đồng rỉ sét trước ngực bỗng nhiên khẽ rung động. Một luồng ấm áp ôn hòa, dịu nhẹ tựa như bàn tay mềm mại của tỷ tỷ Ninh Dao thuở nào, len lỏi qua lớp vỏ sắt lạnh lẽo, chậm rãi truyền vào lồng ngực Ninh Dạ, bao bọc lấy trái tim đang dần ngừng đập của hắn. Luồng ấm áp ấy giống như một ngọn hải đăng nhỏ nhoi giữ cho thần trí của hắn không bị chìm sâu vào bóng tối vĩnh hằng.


*Không... ta không thể chết...*


Ý chí sinh tồn mãnh liệt bùng phát trong lồng ngực Ninh Dạ. Nỗi căm hận ngập trời đối với Vân Dương Tông, đối với thế giới tu tiên tàn bạo coi phàm nhân như cỏ rác này hóa thành một nguồn oán lực khổng lồ cuồn cuộn dâng trào trong huyết quản của hắn. Dòng máu thần hỏa biến dị vốn bị phong ấn sâu trong cơ thể phàm nhân hèn mọn của hắn bỗng nhiên sôi sục, gầm rú điên cuồng phản kháng lại hỏa độc tàn phá.


Ninh Dạ dùng chút sức tàn cuối cùng, run rẩy chống tay xuống đất để gượng dậy. Đột ngột, các ngón tay của hắn chạm phải một vật thể dẹp, thô ráp và bám đầy bụi tro núi lửa cổ xưa nằm sâu dưới khe đá đáy hầm.


Hắn khó khăn lắm mới nhấc được vật đó lên dưới ánh sáng lờ mờ của dòng nham thạch nóng chảy từ xa. Đó là một cuộn tranh cổ rách nát, chất liệu như được dệt từ tơ u minh lạnh lẽo, trên bề mặt vẽ cảnh một vầng thái dương màu đen đang từ từ lặn xuống đỉnh một ngọn núi lửa đổ nát.


Chính là Hắc Hỏa Thần Đồ.


Khi những giọt máu tươi rỉ ra từ mười đầu ngón tay đầy vết thương của Ninh Dạ chạm vào cuộn tranh cổ, một hiện tượng dị thường bỗng nhiên xảy ra. Cuộn tranh rách nát phát ra một luồng sáng màu tím đen lạnh lẽo thấu xương, các phù văn cổ xưa khắc chìm trên đó bắt đầu chuyển động như những con rắn nhỏ rực lửa, điên cuồng thâu tóm lấy dòng máu biến dị của hắn.


"Ầm!"


Một luồng thông tin khổng lồ, mang theo ý chí tịch diệt vĩ đại và oán hận ngập trời của vạn cổ anh linh tràn thẳng vào thần thức của Ninh Dạ, khiến đầu óc hắn như muốn nổ tung. Trong đan điền rách nát vốn trống rỗng của hắn, dưới tác động của u minh lực lượng từ cuộn tranh cổ, một đốm lửa màu tím đen nhỏ xíu bỗng nhiên nhen nhóm xuất hiện.


Đó là ngọn lửa của nghịch hỏa tịch diệt.


Đốm lửa tím đen nhỏ bé ấy vừa xuất hiện liền điên cuồng thôn phệ toàn bộ hỏa độc núi lửa đang tàn phá kinh mạch Ninh Dạ, chuyển hóa chúng thành một luồng u minh linh lực lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh chảy xuôi dọc theo mười hai kinh mạch chính. Cơn đau đớn bỗng chốc dịu đi, nhịp tim của Ninh Dạ đập mạnh mẽ trở lại, lồng ngực gầy gò của hắn phập phồng thở ra một luồng khói màu tím nhạt u ám.


Ninh Dạ ngồi xếp bằng trong bóng tối sâu thẳm của Phế Khống Động, bàn tay ôm chặt lấy Hộp đồng rỉ sét của Ninh Dao, tay kia nắm chặt cuộn tranh Hắc Hỏa Thần Đồ. Đôi mắt xám tro của thiếu niên bừng mở giữa đêm tối hoang dã, sâu trong con ngươi rực cháy một đốm lửa màu tím đen lạnh lẽo đến thấu xương.


Thời hạn ba tháng của thúc thúc Ninh Hoài Sơn đã bắt đầu đếm ngược. Ninh Dạ biết, con đường nghịch thiên dập tắt thái dương của hắn chính thức bắt đầu từ đống tro tàn lạnh lẽo này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!