Nhạc nềnPuppeteer

Gọng Kìm Nghi Phạm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rạng sáng ngày mười lăm tháng ba quất xối xả vào những tán cây bàng rụng lá trên đường Hoàng Hoa Thám, Hà Nội. Nước mưa tràn qua những khe nứt của con ngõ nhỏ, dội sầm sập vào cánh cửa kính cách âm của phòng khám tâm lý Tâm An. Bên trong, không gian vô trùng với tông màu xám nhạt quen thuộc vẫn giữ vẻ yên tĩnh tuyệt đối, nhưng bầu không khí đã đặc quánh sự căng thẳng.


Bác sĩ Lâm Vĩnh đứng dưới quầng sáng vàng độc nhất của chiếc đèn bàn gụ, toàn thân ướt sũng. Nước mưa từ vạt áo măng tô xám nhỏ giọt xuống nền gạch đá mài phát ra những tiếng “tách, tách” đều đặn, hòa cùng tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ cát pha lê đặt trên bàn. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái lại giật lên từng nhịp khốc liệt, như một chiếc đinh rỉ sét đang từ từ đóng sâu vào đại não ông. Vĩnh đưa bàn tay run rẩy vì lạnh lên điều chỉnh lại gọng kính kim loại mạ vàng, ngón áp út siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới cũ của người vợ quá cố Tô Mai Phương. Cảm giác kim loại lạnh buốt hằn vào da thịt là mỏ neo vật lý duy nhất giúp ông giữ vững sự tỉnh táo lâm sàng, đè nén bóng ma dằn vặt về cái chết của con gái Tuệ Anh mười năm trước.


“Bác sĩ Vĩnh, anh uống chút trà nóng đi,” Trịnh Bảo My khẽ bước lại gần, gương mặt cô trợ lý trẻ tái nhợt dưới ánh đèn. Hai tay cô bưng tách trà tim sen nhưng không ngừng run rẩy. “Anh Triết vừa gọi điện bằng đường dây bảo mật ngoại tuyến. Anh ấy nói... chữ ký sinh học của BioPharma đã được xác nhận trong mẫu máu thật của Vũ Mạnh Tường. Nhưng Đinh Thế Nam đã biết chuyện mẫu máu giả bị tráo.”


Vĩnh không uống trà. Ông nhìn chằm chằm vào góc phòng, nơi nhân viên quản lý dữ liệu Đỗ Khải đang ngồi rạp người trước hệ thống máy chủ cục bộ. “Khải, tiến trình sao lưu hệ thống ghi âm trị liệu của Nguyễn Khánh Vy và Trần Hà Chi đến đâu rồi?”


“Đã đạt chín mươi phần trăm, thưa bác sĩ,” Khải trả lời, những ngón tay gõ phím liên hồi không một động tác thừa. Mồ hôi rịn ra trên trán anh dù máy điều hòa đang chạy lạnh sâu. “Tôi đang chuyển toàn bộ tệp âm thanh gốc và bản phân tích phổ âm sang ổ cứng SSD di động mã hóa hai lớp. Sau khi hoàn tất, máy chủ cục bộ sẽ kích hoạt quy trình tự hủy dữ liệu để tránh bị can thiệp từ bên ngoài.”


Ở góc đối diện, Nguyễn Thị Bích—thành viên của Hội Cứu Rỗi Đêm đang giả dạng làm bệnh nhân trầm cảm nặng để lánh nạn—ngồi co rúm trên chiếc ghế bành bọc da xám. Bà ta ôm chặt chiếc túi xách vải thô, đôi mắt lấm lét sau làn tóc xõa rượi liên tục quét về phía cửa ra vào. Vĩnh quan sát Bích qua cặp kính cận. Trực giác lâm sàng của một chuyên gia phân tích hành vi lão luyện mách bảo ông rằng tư thế vai hơi lệch về phía trước và nhịp thở đứt quãng của bà ta không phải là biểu hiện của một cơn hoảng loạn tự nhiên. Đó là phản xạ của một kẻ đang chờ đợi một tín hiệu.


Đột ngột, ánh đèn pha cực mạnh từ bên ngoài con ngõ quét qua cửa kính, xé rách bóng tối của phòng khám Tâm An. Tiếng lốp xe rít trên mặt đường ướt nhẹp, theo sau là tiếng cửa xe dập sầm sập đầy bạo lực. Không có tiếng còi hú, nhưng những vệt sáng xanh đỏ nhấp nháy của xe cảnh sát đã nhuộm loang loáng lên bức tường xám nhạt của phòng khám.


“Họ đến rồi,” Bảo My thì thầm, giọng cô nghẹn lại vì sợ hãi.


Cánh cửa kính của Tâm An bị đẩy mạnh ra. Đại úy Đinh Thế Nam bước vào trước, dẫn theo bốn sĩ quan cảnh sát thuộc Cơ quan Cảnh sát Điều tra Quận Tây Hồ. Nam mặc chiếc cảnh phục xộc xệch sũng nước, gương mặt thô kệch hằn lên vẻ đắc ý xảo quyệt. Gã không tháo mũ, miệng ngậm chiếc tăm tre, ngón tay liên tục bật mở nắp chiếc bật lửa Zippo kim loại phát ra những tiếng “tách, tách” đầy đe dọa.


“Bác sĩ Lâm Vĩnh,” Nam nhếch mép cười, giọng khàn đặc và đầy tính áp chế hành chính. Gã rút từ trong túi áo ngực ra một tờ văn bản dán kín bọc nhựa. “Tôi có Lệnh khám xét và niêm phong khẩn cấp đối với phòng khám Tâm An, do thủ trưởng cơ quan điều tra quận ký duyệt. Lâm Vĩnh, ông bị cáo buộc đồng lõa, kích động bệnh nhân giết người trong vụ án mạng của Vũ Mạnh Tường, đồng thời tàng trữ vật chứng trái phép và tống tiền gia tộc họ Vũ.”


Bảo My lập tức bước lên chắn trước bàn làm việc của Vĩnh. Bản năng của một luật sư tương lai giúp cô giữ được sự sắc sảo: “Đại úy Nam! Đây là cơ sở trị liệu tâm lý chính quy, mọi hồ sơ bệnh án đều được bảo hộ bởi Luật Khám bệnh, chữa bệnh về quyền riêng tư của bệnh nhân. Lệnh khám xét khẩn cấp của anh chưa có sự phê chuẩn chính thức từ Viện Kiểm sát nhân dân quận. Anh đang vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hình sự!”


Nam quay ngoắt lại, nụ cười trên môi gã biến mất, thay vào đó là sự tàn nhẫn của một kẻ thực thi quyền lực biến chất. Gã tiến sát lại gần Bảo My, phả ra mùi khói thuốc lá nồng nặc: “Cô trợ lý trẻ tuổi, đừng dùng ba cái điều luật học lỏm đó để dọa tôi. Trong vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng này, chúng tôi có quyền áp dụng các biện pháp ngăn chặn khẩn cấp để tránh tiêu hủy vật chứng. Tránh ra, nếu không tôi sẽ khép cô vào tội cản trở người thi hành công vụ!”


Trong lúc Nam đang bị thu hút bởi sự phản kháng của Bảo My, Lâm Vĩnh khẽ nghiêng đầu, trao cho Đỗ Khải một ánh mắt dứt khoát. Khải hiểu ý. Anh âm thầm nhấn tổ hợp phím kích hoạt quy trình xóa sạch sâu (low-level wipe) trên máy chủ cục bộ. Trên màn hình máy tính, thanh tiến trình sao lưu sang ổ cứng SSD di động nhích dần lên chín mươi tám phần trăm. Thời gian chỉ còn tính bằng giây.


“Trời ơi! Công an bắt người! Tôi không liên quan gì hết!”


Nguyễn Thị Bích đột ngột hét lên một tiếng chói tai. Bà ta đứng bật dậy, giả vờ hoảng loạn tột độ, lao thẳng về phía hành lang dẫn đến Phòng lưu trữ hồ sơ mật tại Tâm An. Sự náo loạn của Bích khiến hai sĩ quan cảnh sát phải đuổi theo để giữ bà ta lại. Nhưng Vĩnh nhận ra, bước chạy của Bích cực kỳ định hướng. Bà ta không chạy ra cửa chính, mà hướng thẳng đến căn phòng lưu trữ mật—nơi ông cất giữ hai cuốn nhật ký gốc bìa da màu đỏ của Khánh Vy và màu xanh của Trần Hà Chi.


“Giữ bà ta lại, My!” Vĩnh hét lên, nhưng đã quá muộn.


Đinh Thế Nam nhìn thấy phản ứng của Vĩnh, lập tức nhận diện được mục tiêu. Gã lao thẳng về phía Vĩnh, gạt phăng tập hồ sơ trên bàn làm việc xuống đất. Tiếng giấy tờ bay tứ tán hòa cùng tiếng đổ vỡ của tách trà nóng. Nam chộp lấy cánh tay trái của Vĩnh, bẻ ngược ra sau lưng và slamming toàn bộ cơ thể gầy guộc của ông xuống mặt bàn gỗ gụ.


“Khóa két sắt phòng mật đâu? Đưa đây!” Nam gầm lên, gã dùng đầu gối thúc mạnh vào thắt lưng Vĩnh, snap một chiếc còng số tám lạnh ngắt vào cổ tay trái của ông.


Cạnh sắc của chiếc còng thép cứa sâu vào cổ tay Vĩnh, máu tươi rỉ ra rát buốt. Cơn đau thể xác cộng hưởng với cơn đau nửa đầu mãn tính khiến tầm nhìn của Vĩnh nhòe đi, những ảo ảnh về Tuệ Anh trong căn phòng tối mười năm trước lại chập chờn xuất hiện. Ông nhắm chặt mắt, răng cắn chặt vào môi đến bật máu, ngón tay phải cố gắng bấu chặt lấy chiếc nhẫn cưới của Phương dưới gầm bàn. Ông phải chịu đựng. Ông phải kéo dài thời gian cho Khải.


“Đại úy Nam... anh đang... hành hung nhân chứng chuyên môn của Bộ Công an,” Vĩnh khàn giọng nói, từng từ thoát ra qua kẽ răng run rẩy. “Mọi hành vi vượt quá thẩm quyền của anh... sẽ phải trả giá trước hội đồng kiểm sát.”


“Để xem thằng già nhà ông còn cứng đầu được bao lâu!” Nam nghiến răng, tăng thêm lực ép lên bả vai Vĩnh, khiến khớp xương của ông phát ra những tiếng kêu răng rắc đau đớn.


Cùng lúc đó, trong phòng lưu trữ mật, Nguyễn Thị Bích lợi dụng sự hỗn loạn đã tiếp cận được chiếc két sắt bảo mật cơ học. Bằng một động tác cực kỳ thuần thục của một nội gián đã được Phùng Thu Cúc huấn luyện, bà ta dùng chiếc chìa khóa dự phòng đã đánh cắp từ trước mở khóa két, chộp lấy hai cuốn nhật ký bìa da gốc. Khi chạy ngược ra ngoài, Bích giả vờ vấp ngã ngay cạnh một sĩ quan cảnh sát, khéo léo để hai cuốn nhật ký rơi ra khỏi túi xách.


“Báo cáo Đại úy! Tìm thấy hai cuốn sổ tay đáng ngờ trong két sắt bảo mật!” Sĩ quan cảnh sát lập tức nhặt hai cuốn nhật ký lên, dõng dạc báo cáo.


Đinh Thế Nam nhìn thấy hai cuốn nhật ký bìa da màu đỏ và xanh, đôi mắt gã sáng lên sự tham lam tột độ. Gã buông Vĩnh ra, giật lấy hai cuốn sổ từ tay thuộc hạ, lật nhanh vài trang rồi nhét thẳng vào túi áo khoác của mình. Vụ mất trộm hai cuốn nhật ký đã hoàn tất một cách hợp pháp dưới danh nghĩa tịch thu vật chứng.


Lâm Vĩnh gượng dậy từ mặt bàn, hơi thở dốc dập. Ông nhìn về phía góc bàn của Khải. Chiếc máy chủ cục bộ đã hoàn toàn tối đen. Khải đang đứng cúi đầu, hai tay đút sâu vào túi quần măng tô—nơi chiếc ổ cứng SSD di động chứa toàn bộ bản sao số hóa đã được cất giấu an toàn. Vĩnh khẽ thở phào. Ông đã đánh đổi hai bản viết tay gốc để bảo toàn luồng dữ liệu số hóa nguyên bản.


“Niêm phong toàn bộ phòng khám Tâm An! Áp giải Lâm Vĩnh về đồn!” Nam ra lệnh, giọng gã vang lên đầy đắc thắng.


Bảo My lao đến giữ lấy tay áo Vĩnh nhưng bị các sĩ quan cảnh sát thô bạo gạt ra. Vĩnh nhìn cô trợ lý trẻ, ánh mắt ông qua cặp kính gọng kim loại vẫn giữ được sự điềm tĩnh lâm sàng đến kỳ lạ: “My, gọi cho luật sư Hoàng Linh. Nói với cô ấy... gọng kìm đã khép, nhưng Bản Thảo Song Trùng vẫn sống.”


Vĩnh bị áp giải ra khỏi phòng khám dưới cơn mưa tầm tã. Khi bước ra đến đầu ngõ Hoàng Hoa Thám, ánh sáng chói lòa từ hàng chục ống kính máy ảnh đột ngột dội thẳng vào mặt ông. Dù trời đang mưa bão rạng sáng, một nhóm phóng viên lá cải do Trần Ngọc Thắng giật dây đã túc trực sẵn bên đường. Tiếng màn trập máy ảnh vang lên tanh tách liên hồi, ghi lại cận cảnh gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của vị bác sĩ tâm lý uy tín hàng đầu Hà Nội đang bị còng tay, áp giải lên xe cảnh sát dưới làn mưa lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!