Nhạc nềnPuppeteer

Tiêu Bản Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão đêm mười bốn tháng ba vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Nước mưa từ mái hiên bê tông của Viện Pháp y Quốc gia dội xuống mặt đường nhựa thành những tiếng rầm rì không dứt. Gió quất từng luồng lạnh buốt qua khe cửa kính sờn cũ, mang theo hơi ẩm ngai ngái của đất và mùi hóa chất đặc trưng của những phòng giải phẫu tử thi.


Lâm Vĩnh đứng nép mình dưới bóng tối của hành lang tầng hai, chiếc áo măng tô xám sũng nước mưa dán chặt vào bờ vai gầy guộc. Cơn đau nửa đầu bên thái dương trái của ông đang giật lên từng nhịp khốc liệt theo tiếng sấm sét rền vang ngoài ngoại ô. Vĩnh đưa bàn tay run rẩy lên điều chỉnh lại gọng kính kim loại mạ vàng đang bám đầy hơi nước, ngón áp út siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương. Cảm giác kim loại lạnh buốt hằn vào da thịt là mỏ neo duy nhất giúp ông giữ vững lý trí lâm sàng trước khi bóng ma dằn vặt về cái chết của con gái Tuệ Anh mười năm trước kịp nuốt chửng tâm trí ông.


Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên từ phía cuối hành lang. Bác sĩ pháp y Nguyễn Minh Triết bước ra từ phòng lab, dáng người gầy cao đổ bóng dài dưới ánh đèn neon vàng vọt. Triết mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh sẫm bên ngoài chiếc blouse trắng phẳng phiu, cặp kính gọng tròn phản chiếu ánh sáng lạnh lùng. Mùi cồn sát trùng và chất chống thối rữa tỏa ra từ người anh, lấn át cả mùi mưa bão.


“Cậu đến sớm hơn tôi nghĩ, Vĩnh,” Triết nói, giọng khàn đặc nhưng điềm tĩnh khi mở cánh cửa sắt dẫn vào văn phòng riêng. Anh đóng chặt cửa, cách ly hoàn toàn tiếng mưa gầm rú bên ngoài. “Nhìn cậu không khác gì một xác chết vừa được vớt lên từ hồ Tây.”


“Vũ Mạnh Tường đã chết,” Vĩnh không vòng vo, ông gạt nước mưa trên trán, ánh mắt sắc sảo khóa chặt vào người bạn thân từ thời đại học y khoa. “Hiện trường sạch sẽ một cách hoàn hảo. Cảnh sát đang nghi ngờ đột tử tự nhiên hoặc tự tử. Nhưng tôi ngửi thấy mùi metamerism trong ly rượu vang của gã.”


Đôi mắt Triết nheo lại sau tròng kính tròn. Là một chuyên gia độc chất học lâm sàng lão luyện, anh thừa hiểu cái tên đó có nghĩa là gì. “Metamerism? Hợp chất gây ức chế cơ tim chọn lọc? Chất đó chưa từng được lưu hành chính thức ngoài thị trường y tế Việt Nam. Nó phân hủy cực nhanh trong máu sau khi làm ngừng tim đột ngột. Nếu khám nghiệm tử thi thông thường, kết quả chắc chắn sẽ là nhồi máu cơ tim cấp tính.”


“Đúng vậy,” Vĩnh siết chặt nắm tay. “Đại úy Đặng Vũ Hoàng đang thụ lý vụ án, nhưng Đinh Thế Nam—gã cảnh sát bị mua chuộc—đã bắt đầu can thiệp. Nam đang tìm cách hướng vụ án thành một ca đột tử tự nhiên để bưng bít cuộc điều tra và khép tội Khánh Vy bằng cuốn nhật ký đỏ gài lại hiện trường. Triết, chúng ta phải có được mẫu máu nguyên bản của Tường trước khi Thịnh ra tay.”


Triết im lặng vài giây, ngón tay anh gõ nhẹ lên chiếc bàn gỗ chứa đầy các tiêu bản sinh học. “Đặng Quốc Thịnh đã nhận ca trực đêm nay. Gã được Nam chỉ định trực tiếp thực hiện khám nghiệm tử thi của Tường vào sáng mai. Nếu Thịnh đã bị mua chuộc bởi tập đoàn BioPharma của Hoàng Nam Hải, gã sẽ tráo đổi mẫu máu thật bằng một mẫu máu sạch trước khi gửi lên Viện Kiểm sát.”


“Chúng ta không có thời gian,” Vĩnh nói, giọng ông trầm xuống đầy áp lực. “Mẫu máu chưa bị tráo của Vũ Mạnh Tường là chứng cứ duy nhất chứng minh vụ đầu độc có hệ thống này. Nếu mất nó, giao ước đổi vai của hai cô gái sẽ hoàn tất trong bóng tối, và họ sẽ mãi mãi bị giam cầm trong tội ác.”


Triết nhìn sâu vào mắt Vĩnh, nhận ra sự kiên định ám ảnh trong ánh mắt của người bạn thân. Anh thở dài, rút chiếc thẻ từ vạn năng của Viện Pháp y Quốc gia từ túi áo blouse. “Thịnh đang ở phòng trực tầng một để làm thủ tục tiếp nhận tử thi. Tôi có khoảng mười lăm phút trước khi gã quay lại phòng lab để kiểm tra định kỳ. Đi theo tôi, nhưng cậu phải ở ngoài hành lang canh chừng.”


Họ nhanh chóng di chuyển xuống tầng hầm của viện, nơi đặt Kho lưu trữ tiêu bản lạnh - Viện Pháp y. Nhiệt độ giảm đột ngột khi họ bước qua cánh cửa cách nhiệt dày cộp. Bên trong, không khí lạnh buốt âm hai mươi độ C lập tức biến hơi thở của họ thành những làn khói trắng xóa. Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn neon chống cháy nổ hắt lên những dãy kệ thép không gỉ chứa hàng ngàn lọ thủy tinh xếp lớp đều tăm tắp. Đây là nơi lưu giữ những bí mật lạnh lẽo nhất của thành phố.


Triết tiến thẳng đến tủ đông bảo mật số 4, nơi lưu trữ tiêu bản của các vụ án mạng chưa khởi tố trong ngày. Anh dùng thẻ từ quét qua khe khóa cơ học. Tiếng bíp vang lên khô khốc, cánh cửa tủ đông mở ra, tỏa ra một làn sương lạnh buốt giá.


“Tôi sẽ thử lấy mẫu mô gan trước,” Triết lẩm bẩm, tay đeo găng cao su nhanh chóng dùng nhíp thép gắp một hộp tiêu bản mô của Tường vừa được chuyển đến từ hiện trường. Tuy nhiên, khi đặt thớ mô dưới kính hiển vi soi nổi cầm tay, chân mày anh nhíu chặt lại. “Không được rồi, Vĩnh. Bề mặt mô đã bị rửa sạch bằng hóa chất tẩy rửa công nghiệp nồng độ cao ngay tại hiện trường hoặc trong quá trình khâm liệm sơ bộ. Chất độc metamerism ở các mô ngoài đã bị phân hủy hoàn toàn. Chúng ta không thể tìm thấy dấu vết vi thể ở đây.”


“Thế còn mẫu máu sâu?” Vĩnh hỏi qua khe cửa hầm lạnh, mắt ông liên tục quét qua hành lang tối tăm bên ngoài.


“Bắt buộc phải dùng mẫu máu tim sâu,” Triết nói, tay anh nhanh chóng chuyển sang ngăn lưu trữ lạnh chứa các lọ máu nguyên bản. Anh tìm thấy lọ thủy tinh dán nhãn tên Vũ Mạnh Tường, bên trong chứa khoảng 20ml chất lỏng màu đỏ sẫm chưa bị đông đặc nhờ chất kháng đông y tế.


Đúng lúc Triết vừa cầm lọ máu lên, tiếng bước chân nặng nề và tiếng xích sắt va vào nhau lách cách vang lên từ phía cầu thang dẫn xuống tầng hầm.


*Đặng Quốc Thịnh đã quay lại.*


“Vĩnh, gã đang đến!” Triết nói vọng ra, giọng anh vẫn giữ được sự lạnh lùng lâm sàng nhưng nhịp thở đã nhanh hơn.


“Tôi sẽ giữ chân gã. Cậu lấy mẫu máu và tẩu tán ngay!” Vĩnh đáp khẽ, ông lập tức lùi lại phía sau góc khuất của chiếc máy phát điện dự phòng lớn đặt ở hành lang, cố gắng đè nén cơn đau đầu đang hành hạ.


Đèn pin của Đặng Quốc Thịnh quét một vệt sáng vàng vọt qua vách tường ẩm ướt của tầng hầm. Thịnh là một người đàn ông trung niên béo lùn, mặc chiếc áo bảo hộ xộc xệch, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt lại gian xảo và đầy cảnh giác. Gã cầm một tập hồ sơ kẹp nhựa, bước thẳng về phía Kho lưu trữ tiêu bản lạnh.


“Ai ở trong đó thế?” Thịnh lên tiếng, giọng khàn đặc vì khói thuốc lá, tay gã đặt lên nắm cửa sắt nặng nề.


Triết ở bên trong nhanh chóng nhét lọ mẫu máu thật của Vũ Mạnh Tường vào túi áo bảo hộ rộng thùng sình của mình, rồi lấy một lọ mẫu máu trống đã được chuẩn bị sẵn đặt vào vị trí cũ trong tủ đông. Anh đóng sập cửa tủ đông đúng lúc Thịnh đẩy cửa bước vào.


“Ồ, bác sĩ Thịnh,” Triết quay người lại, phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh tháo găng tay cao su ném vào thùng rác y tế. “Tôi đang kiểm tra lại nhiệt độ của tủ đông số 4. Hệ thống cảnh báo của viện báo có sự sụt giảm nhiệt độ nhẹ ở ngăn lưu trữ lạnh.”


Thịnh nheo mắt nhìn Triết, ánh mắt gã quét qua chiếc túi áo bảo hộ hơi phồng lên của Triết rồi dừng lại ở bảng điều khiển nhiệt độ của tủ đông. “Kiểm tra nhiệt độ? Việc đó là của nhân viên hậu cần ca ngày chứ, bác sĩ Triết? Ca trực của anh đã kết thúc từ hai tiếng trước rồi.”


“Tôi đang làm nghiên cứu độc lập về sự phân hủy của huyết sắc tố trong môi trường âm hai mươi độ,” Triết trả lời không chút do dự, anh bước qua người Thịnh với phong thái của một học giả kiêu ngạo, hoàn toàn coi thường sự nghi ngờ của gã đồng nghiệp biến chất. “Nếu anh không phiền, tôi cần quay lại phòng lab để hoàn tất báo cáo.”


Thịnh hừ lạnh một tiếng, gã tiến lại gần tủ đông số 4, rút lọ mẫu máu giả dán nhãn Tường lên xem xét. Dưới ánh sáng mờ của hầm lạnh, gã thấy nhãn niêm phong vẫn nguyên vẹn (thực chất đã được Triết khéo léo dán lại bằng kỹ thuật pháp y). Sự tham lam và hèn nhát khiến Thịnh không mảy may nghi ngờ thêm, gã đặt lọ máu giả lại chỗ cũ, tin rằng nhiệm vụ tiêu hủy chứng cứ của mình vẫn đang đi đúng hướng.


“Chúc anh sớm có giải thưởng nghiên cứu y học,” Thịnh mỉa mai, gã quay người bước ra khỏi kho lạnh.


Lâm Vĩnh từ bóng tối bước ra khi tiếng bước chân của Thịnh đã chìm dần phía cuối hành lang. Ông nhìn Triết, thấy người bạn thân khẽ gật đầu, tay vỗ nhẹ vào túi áo chứa lọ tiêu bản thật.


Họ nhanh chóng di chuyển về phòng thí nghiệm bảo mật của Triết ở cuối dãy hành lang tầng ba. Triết khóa chặt hai lớp cửa, kéo rèm che kín cửa sổ kính. Căn phòng lab vô trùng hiện ra dưới ánh đèn neon trắng lạnh lẽo, nổi bật giữa phòng là hệ thống máy sắc ký khí ghép khối phổ (GC-MS) hiện đại—thiết bị duy nhất có thể bóc tách cấu trúc phân tử của chất độc thần kinh metamerism.


“Chúng ta phải chạy máy trong trạng thái khẩn cấp,” Triết nói khi đặt lọ máu thật lên khay lấy mẫu tự động. Anh dùng ống tiêm siêu vi thể hút 1ml máu tim sâu của Tường, hòa loãng với dung môi hữu cơ rồi bơm trực tiếp vào cổng tiêm của máy sắc ký khí.


Tiếng bơm chân không của máy GC-MS bắt đầu hoạt động, phát ra những tiếng rì rì đều đặn trong không gian tĩnh lặng. Vĩnh đứng bên cạnh, cặp kính gọng kim loại mạ vàng của ông phản chiếu những dòng mã lệnh nhấp nháy trên màn hình máy tính hiển thị tiến trình phân tích.


Năm phút trôi qua trong sự căng thẳng bóp nghẹt nhịp thở của cả hai. Cơn đau nửa đầu của Vĩnh lại giật lên, ông phải vịnh tay vào mép bàn thí nghiệm, khẽ xoay chiếc nhẫn cưới để giữ mỏ neo tinh thần.


“Nhìn này, Vĩnh,” Triết thốt lên, ngón tay anh chỉ vào màn hình máy tính.


Biểu đồ sắc ký đồ bắt đầu vẽ ra những đường cong nhấp nhô. Ở mốc thời gian lưu giữ (retention time) 4.2 phút, một đỉnh sóng (peak) sắc nhọn đột ngột nhô cao vượt trội so với các thành phần máu thông thường. Đỉnh sóng này có chỉ số khối phổ (m/z) là 284.1—con số định danh hoàn hảo của hoạt chất độc thần kinh metamerism.


“Đúng là metamerism rồi,” Triết nói, giọng anh run lên vì kinh ngạc lẫn phấn khích chuyên môn. “Nạn nhân Vũ Mạnh Tường chết do bị đầu độc chọn lọc gây ngừng tim đột ngột, báo cáo đột tử do nhồi máu cơ tim tự nhiên của Thịnh sắp tới hoàn toàn là giả mạo.”


Tuy nhiên, Triết không dừng lại ở đó. Anh phóng to vùng phổ khối của đỉnh sóng 284.1 để phân tích các mảnh ion phụ thuộc. Đột nhiên, đồng tử của anh giãn to sau cặp kính gọng tròn. Anh đẩy kính sát vào màn hình, phong thái lạnh lùng thực dụng thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự bàng hoàng tột độ.


“Có chuyện gì thế, Triết?” Vĩnh hỏi, ông nhận ra sự biến đổi đột ngột trong nhịp thở của bạn.


“Vĩnh... nhìn vào mảnh ion phụ ở mốc m/z 112 này đi,” Triết chỉ vào một đỉnh sóng phụ cực nhỏ, nằm khuất sau cấu trúc chính của metamerism. “Đây không phải là thành phần tự nhiên của metamerism thô. Nó là một tạp chất sinh học đặc thù—một loại dung môi hữu cơ xúc tác chỉ được sử dụng độc quyền trong quy trình tổng hợp bảo mật tại Phòng Lab sinh học số 3 của tập đoàn dược phẩm BioPharma.”


Triết quay sang nhìn Vĩnh, gương mặt anh nhợt nhạt dưới ánh đèn neon lạnh lẽo. “Chất độc thần kinh metamerism này không phải được mua bán trôi nổi trên thị trường đen. Nó được điều chế trực tiếp từ phòng thí nghiệm bảo mật của Hoàng Nam Hải. Tập đoàn BioPharma đứng sau vụ mưu sát này.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!