Nhạc nềnPuppeteer

Đêm Độc Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão đêm mười bốn tháng ba quất xối xả vào kính chắn gió của chiếc xe ô tô phòng khám, biến thế giới ngoài kia thành một màn nước trắng xóa, nhạt nhòa dưới ánh đèn đường vàng vọt của Hà Nội. Tiếng cần gạt nước rít lên từng nhịp cơ học đều đặn, nhưng hoàn toàn bất lực trước sức nặng của trận giông bão đang cuộn xoáy.


Trong khoang xe chật hẹp, bác sĩ Lâm Vĩnh siết chặt vô lăng, các khớp ngón tay gầy guộc chuyển sang màu trắng bệch. Cơn đau nửa đầu mãn tính hằn sâu bên thái dương trái đang giật lên từng hồi nhức nhối, như một chiếc đinh rỉ sét bị đóng sâu vào đại não theo mỗi nhịp đập của tim. Vĩnh đưa một tay lên điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mạ vàng đang bị mờ đi vì hơi ẩm, rồi khẽ xoay chiếc nhẫn cưới cũ của người vợ quá cố Tô Mai Phương ở ngón áp út. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt là mỏ neo vật lý duy nhất giúp ông giữ vững sự tỉnh táo tinh thần, ngăn không cho bóng ma ký ức về đứa con gái nhỏ Lâm Tuệ Anh tràn về bóp nghẹt lý trí.


“Không được muộn... tuyệt đối không được muộn,” Vĩnh lẩm bẩm, giọng ông khàn đặc, hòa vào tiếng sấm sét vừa rạch ngang bầu trời ngoại ô.


Trong đầu ông, mảnh giấy nháp bị xé nát của Nguyễn Khánh Vy với dòng chữ hoen rỉ mực: “Giao ước đã ký, anh ta phải chết” hiện lên như một lời nguyền đã được kích hoạt. Mốc thời gian mưu sát “14/03 - Biệt thự Tây Hồ” viết bằng mực tàng hình dưới đèn UV sâu mà ông và Vân phát hiện ra lúc tối chính là đêm nay. Giao ước đổi vai sát hại chồng giữa hai nữ bệnh nhân trầm cảm nặng của ông đã bắt đầu vận hành bánh răng chết chóc của nó. Trần Hà Chi—người phụ nữ bị bạo lực lạnh đến mức phân mảnh căn tính—đang di chuyển đến biệt thự Tây Hồ để thực hiện hình phạt thay cho Khánh Vy.


Chiếc xe của Vĩnh lao vút qua những con đường ngập nước ven hồ Tây, rẽ vào khu đô thị mới biệt lập. Từ đằng xa, những vệt sáng đỏ xanh nhấp nháy của xe cảnh sát cắt ngang màn mưa, hắt lên những thảm cỏ cắt tỉa gọn gàng của khu biệt thự siêu sang.


Tim Vĩnh thắt lại một nhịp dữ dội. Ông đạp mạnh chân ga, chiếc xe trượt nhẹ trên mặt đường trơn trượt trước khi dừng hẳn sát hàng rào sắt của căn biệt thự số 24.


Dải băng vàng phong tỏa hiện trường của cảnh sát đã được căng lên, đung đưa phần phật dưới sức gió của cơn bão. Biệt thự Tây Hồ của Vũ Mạnh Tường—biểu tượng của hào quang giàu sang nhưng u ám—giờ đây bị bao vây bởi những người mặc sắc phục cảnh sát và các kỹ thuật viên pháp y đang di chuyển hối hả dưới những chiếc ô che mưa cỡ lớn.


Vĩnh đẩy cửa xe, lao thẳng vào màn mưa lạnh buốt. Nước mưa lập tức dội xuống, thấm đẫm chiếc áo măng tô xám và làm nhòe đi tròng kính cận của ông.


“Đứng lại! Khu vực phong tỏa hiện trường, không nhiệm vụ miễn vào!” Một viên sĩ quan trẻ tuổi bước ra ngăn cản, tay đặt lên bao súng ngắn ở hông.


“Tôi là bác sĩ Lâm Vĩnh, nhà trị liệu tâm lý của Nguyễn Khánh Vy,” Vĩnh gạt nước mưa trên mặt, giọng ông vang lên đầy kiên định lâm sàng bất chấp tiếng gió rít. “Tôi nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ gia đình. Hãy cho tôi gặp người chịu trách nhiệm ở đây.”


“Để anh ấy vào.” Một giọng nói trầm, quen thuộc vang lên từ phía sảnh biệt thự. Đại úy Đặng Vũ Hoàng bước ra dưới chiếc ô đen lớn. Gương mặt đậm, da ngăm đen của người điều tra viên kỳ cựu hằn lên vẻ mệt mỏi và nghiêm nghị dưới ánh đèn neon ngoài hiên. Hoàng quen biết Vĩnh từ một vụ án hình sự phức tạp ba năm trước, nơi các phân tích hành vi của Vĩnh đã giúp cảnh sát dựng lại chân dung một kẻ giết người hàng loạt.


“Bác sĩ Vĩnh, anh đến muộn rồi,” Hoàng nói, giọng lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự trọng thị kín đáo khi nâng dải băng phong tỏa cho Vĩnh bước qua. “Vũ Mạnh Tường đã chết.”


Lời nói của Hoàng như một cú đấm vô hình nện thẳng vào lồng ngực Vĩnh. Ông đứng lặng người dưới hiên biệt thự, nước mưa từ gấu áo măng tô nhỏ xuống sàn đá marble bóng loáng thành những tiếng tạch tạch khô khốc. Giao ước đêm đã thực thi thành công. Kẻ ác đã đền mạng, nhưng cái giá phải trả chính là sự sa đọa vĩnh viễn vào tội ác của những bệnh nhân mà ông đã thề sẽ cứu rỗi.


“Chết thế nào?” Vĩnh hỏi, cố gắng giữ cho tông giọng của mình không bị run rẩy.


“Đi theo tôi,” Hoàng xoay người dẫn đường vào bên trong. “Hiện trường sạch sẽ đến mức đáng sợ. Không có dấu vết đột nhập, không có giằng co vật lý. Nếu không phải vì thói quen nghề nghiệp, tôi đã nghĩ đây là một ca đột tử tự nhiên do nhồi máu cơ tim.”


Không gian bên trong căn biệt thự Tây Hồ lộng lẫy đến ngạt thở với những bức tường ốp gỗ gụ sang trọng, những bức tranh sơn dầu đắt tiền và chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo giữa phòng khách. Nhưng bao trùm lên tất cả là một bầu không khí lạnh lẽo, vô trùng của cái chết.


Vũ Mạnh Tường nằm gục trên chiếc sofa da bò nhập khẩu màu nâu sẫm ở giữa phòng khách. Đầu gã hơi nghiêng sang một bên, hai mắt trợn ngược, đồng tử giãn nhẹ phản chiếu ánh đèn flash của máy ảnh chụp ảnh hiện trường. Gã mặc bộ đồ ngủ bằng lụa đắt tiền phẳng phiu, không một nếp nhăn xô lệch. Đôi bàn tay vạm vỡ—những bàn tay từng siết chặt chiếc thắt lưng da Hermes để trút những trận đòn bạo hành dã man lên cơ thể Khánh Vy—giờ đây buông thõng, bất động trên đệm sofa. Không có bất kỳ vết bầm tím, vết cào xước hay dấu hiệu tự vệ nào trên các đầu ngón tay của gã.


Vĩnh tiến lại gần, cúi người xuống quan sát thi thể dưới góc nhìn của một nhà phân tích hành vi tội phạm lâm sàng. Co cứng tử thi (rigor mortis) chưa xuất hiện ở các khớp lớn, hoen tử thi (hypostasis) màu đỏ sẫm bắt đầu xuất hiện nhẹ ở phần gáy và lưng của nạn nhân. Điều này chứng tỏ cái chết xảy ra trong khoảng hai đến ba giờ trước, tức là vào khoảng mười giờ đêm.


“Không có vết thương thực thể vòng ngoài,” Vĩnh lẩm nhẩm, ánh mắt ông dừng lại ở ly rượu vang pha lê đặt trên bàn trà gỗ gụ bên cạnh sofa. Ly rượu vẫn còn lại một chút cặn chất lỏng màu đỏ sẫm dưới đáy.


“Đúng vậy,” Hoàng đứng bên cạnh, khoanh tay quan sát biểu cảm của Vĩnh. “Các kỹ thuật viên pháp y đã kiểm tra sơ bộ. Không có dấu hiệu của việc cưỡng ép uống thuốc hay bạo lực vật lý. Nạn nhân tự nguyện uống chất lỏng trong ly này. Chúng tôi đang nghi ngờ có độc chất.”


Vĩnh điều chỉnh tiêu cự mắt qua cặp kính gọng kim loại mạ vàng, ghé sát mũi vào miệng ly rượu vang trống rỗng. Một mùi hóa chất cực nhẹ, thoảng qua như mùi hạnh nhân đắng pha lẫn với mùi kim loại ẩm xộc vào khứu giác nhạy bén của ông. Mùi hương này rất mỏng, đang biến tính cực nhanh dưới tác động của không khí ẩm ướt trong phòng.


*Chất độc thần kinh metamerism.*


Đại não của Vĩnh lập tức truy xuất thông tin từ cuộc phân tích độc chất học mà ông và Vân thực hiện trên thớ giấy của cuốn sổ xanh. Đây là một hoạt chất gây ức chế cơ tim chọn lọc cực kỳ hiếm gặp, được thiết kế để phân hủy hoàn toàn trong máu sau khi gây ra một cơn ngừng tim đột ngột, khiến các cuộc khám nghiệm tử thi thông thường chỉ ghi nhận kết quả đột tử do nhồi máu cơ tim tự nhiên. Chất độc này chỉ có thể được sản xuất thử nghiệm từ những phòng lab bảo mật cấp cao, như phòng lab số 3 của tập đoàn dược phẩm BioPharma do Hoàng Nam Hải đứng đầu.


“Bác sĩ, anh phát hiện ra điều gì sao?” Hoàng nheo mắt hỏi, trực giác của một điều tra viên trọng án giúp gã nhận ra sự biến đổi nhỏ trong nhịp thở của Vĩnh.


Vĩnh khẽ xoay chiếc nhẫn cưới trên tay, kiềm chế sự kích động nội tâm. Ông biết mình không thể tiết lộ về chất độc metamerism hay sự tồn tại của Trần Hà Chi lúc này. Đinh Thế Nam—gã đại úy cảnh sát bị Hải mua chuộc—chắc chắn đang theo dõi sát sao vụ án này từ vòng ngoài. Nếu ông đưa ra các suy luận tâm lý học không có chứng cứ vật lý trực tiếp, Nam sẽ dùng quyền lực hành chính để tước giấy phép của ông, niêm phong phòng khám Tâm An và tiêu hủy toàn bộ các file ghi âm trị liệu gốc.


“Tư thế chết quá tự nhiên, Hoàng,” Vĩnh từ tốn nói, tông giọng trầm ấm áp thường ngày được thiết lập lại để che giấu sự căng thẳng. “Một người đàn ông có nhân cách ái kỷ và kiểm soát bạo lực cực đoan như Vũ Mạnh Tường sẽ không bao giờ tự tử một cách bình yên như thế này. Gã là kẻ tôn thờ bản thân. Nếu gã uống thứ gì đó, gã phải bị lừa, hoặc bị ám thị một cách tuyệt đối rằng thứ đó an toàn.”


“Ý anh là gã bị đầu độc?” Hoàng hỏi.


“Đó là một giả thuyết lâm sàng cần được kiểm chứng bằng độc chất học pháp y chính quy,” Vĩnh trả lời, ánh mắt ông quét qua căn phòng khách hoàn hảo không một vết xước. “Nhưng điều khiến tôi lo ngại hơn là... vợ gã, Nguyễn Khánh Vy, đang ở đâu?”


Hoàng thở dài, rút điện thoại ra bật một tệp dữ liệu định vị GPS và video giám sát hiển thị trên màn hình.


“Đó chính là nút thắt khiến chúng tôi bế tắc, bác sĩ Vĩnh. Nguyễn Khánh Vy hiện đang bị tạm giữ hình sự để lấy lời khai ban đầu. Nhưng cô ấy có một bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo đến mức không thể tin nổi.”


Hoàng chỉ vào màn hình máy tính bảng. “Đây là dữ liệu định vị GPS từ điện thoại cá nhân và hộp đen chiếc xe Mercedes của Vy. Vào lúc mười giờ đêm nay—thời điểm chúng tôi xác định nạn nhân tử vong—Khánh Vy đang ở tại phòng 402 của một resort năm sao tại Sapa, cách Hà Nội hơn ba trăm cây số. Camera an ninh của resort ghi nhận cô ấy nhận phòng lúc tám giờ tối, ký tên vào phiếu đăng ký bằng thói quen cầm bút lệch ngòi mười lăm độ đặc trưng của cô ấy, và gọi dịch vụ phòng lúc mười giờ mười lăm phút.”


Vĩnh nhìn chằm chằm vào đoạn video giám sát hiển thị hình ảnh một người phụ nữ có vóc dáng, mái tóc buộc cao và chiếc áo khoác măng tô sẫm màu giống hệt Khánh Vy đang đi qua sảnh resort Sapa. Tim ông đập dồn dập như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.


*Bằng chứng ngoại phạm giả chéo.*


Kịch bản đổi vai của Phùng Thu Cúc đã vận hành không một kẽ hở. Người phụ nữ xuất hiện tại resort Sapa thực chất không phải là Khánh Vy, mà là Trần Hà Chi đang đóng vai Vy, sử dụng toàn bộ giấy tờ tùy thân, điện thoại và thói quen sinh học của Vy để đánh lừa hệ thống giám sát. Trong khi đó, Khánh Vy thực sự mới là người có mặt tại biệt thự Tây Hồ này để ra tay sát hại chồng mình, hoặc cả hai đã trao đổi vai trò một cách tinh vi mà không để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào của đối phương tại hiện trường.


“Không có dấu vết đột nhập vật lý nào từ bên ngoài,” Hoàng tiếp tục, giọng gã đầy vẻ hoài nghi chuyên môn. “Nếu Vy đang ở Sapa, và Tường chết trong phòng khóa kín từ bên trong, thì làm thế nào chất độc lại đi vào ly rượu vang này? Chúng tôi đã rà soát toàn bộ camera an ninh vòng ngoài của biệt thự. Trong suốt tối nay, ngoài chiếc xe của nạn nhân đi về lúc chín giờ, không có bất kỳ ai ra vào cổng chính.”


“Có thể có lối đi khác, hoặc camera đã bị can thiệp kỹ thuật,” Vĩnh nói, cố gắng định hướng Hoàng ra khỏi suy nghĩ về một ca đột tử tự nhiên. “Vũ Mạnh Tường là kẻ thù của rất nhiều người trong giới kinh doanh. Việc gã chết một cách quá sạch sẽ chứng tỏ hung thủ phải là kẻ cực kỳ am hiểu thói quen sinh hoạt và cấu trúc tâm lý của gã.”


“Chúng tôi đang tiến hành khám nghiệm hiện trường sâu hơn,” Hoàng nói, gã bước lại gần chiếc sofa da bò, đeo găng tay cao su vào để chuẩn bị thu thập các vật dụng cá nhân của nạn nhân. “Nhưng mẹ của Tường, bà Vũ Thị Hoa, đang gây áp lực cực lớn lên đồn cảnh sát quận. Bà ta thuê các nhóm giang hồ mạng quấy rối vòng ngoài, đòi nợ máu phải trả bằng máu và ép chúng tôi phải kết tội Khánh Vy lập tức bất chấp bằng chứng ngoại phạm ở Sapa.”


Cơn đau đầu bên thái dương trái của Vĩnh đột ngột nhói lên một nhịp dữ dội, khiến ông phải vịnh tay vào cạnh chiếc bàn trà gỗ gụ. Những hạt cát màu xanh lục trong chiếc đồng hồ cát tưởng tượng trong tâm trí ông dường như đang rơi xuống một cách hỗn loạn, báo hiệu một gọng kìm áp lực xã hội và pháp lý đang bắt đầu siết chặt lấy ông và các bệnh nhân của mình.


“Bác sĩ Vĩnh, anh không sao chứ?” Hoàng quay lại nhìn ông, ánh mắt dò xét.


“Tôi ổn,” Vĩnh hít một hơi thật sâu, điều hòa nhịp thở để lấy lại sự điềm tĩnh lâm sàng. “Hoàng, tôi yêu cầu được tiếp cận hồ sơ bệnh án và các vật dụng cá nhân của Vy tại hiện trường dưới tư cách nhà trị liệu tâm lý được gia đình ủy quyền điều trị chấn thương. Cô ấy đang bị sang chấn tâm lý cực nặng do bạo hành kéo dài, việc bắt giữ và thẩm vấn thô bạo lúc này có thể kích hoạt hành vi tự hủy hoại của cô ấy.”


Hoàng ngần ngại một lát, gã nhìn quanh căn phòng khách tĩnh lặng, rồi cúi xuống gầm chiếc bàn trà phụ đặt cạnh sofa da bò.


“Thực ra, có một vật chứng mà chúng tôi vừa tìm thấy dưới kẽ đệm sofa ngay cạnh thi thể của Tường,” Hoàng nói, gã dùng chiếc nhíp thép gắp một vật thể từ trong góc tối ra dưới ánh sáng lạnh lẽo của đèn neon.


Đó là một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da màu đỏ sẫm đã bị sờn góc, viền da có một khóa số cơ học ba ký tự bằng đồng hoen gỉ.


*Cuốn nhật ký bìa da màu đỏ của Nguyễn Khánh Vy.*


Toàn bộ cơ thể Vĩnh đóng băng trong một giây. Cuốn nhật ký đỏ—vật chứng chứa đựng kịch bản bạo lực và nét chữ viết thay chéo của Trần Hà Chi—đáng lẽ phải được cất giữ bảo mật nghiêm ngặt trong tủ tài liệu mật tại phòng khám Tâm An của ông. Làm thế nào nó lại xuất hiện ở đây, ngay tại hiện trường vụ án mạng này?


“Cuốn nhật ký này...” Vĩnh thốt lên, giọng ông nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa bão ngoài hiên nuốt chửng.


“Nó nằm ngay sát tay của nạn nhân,” Hoàng nói, ánh mắt gã khóa chặt vào gương mặt đang tái nhợt của Vĩnh qua cặp kính gọng kim loại. “Bìa da của nó có dính một vết máu khô nhỏ và một vết mực nhòe hình chữ thập ở góc trang viết cuối cùng. Bác sĩ Vĩnh, anh có biết cuốn sổ này chứa đựng điều gì không?”


Vĩnh nhìn chằm chằm vào vết mực nhòe hình chữ thập phát sáng vô hình trong ký ức ông—dấu vết của thói quen cầm bút lệch ngòi mười lăm độ của Vy viết đè lên thớ giấy của Chi. Ông nhận ra, đây không phải là một sự vô ý của hung thủ. Đây là một cái bẫy nhận thức được Phùng Thu Cúc và Hoàng Nam Hải dàn dựng tỉ mỉ để kéo ông vào vòng xoáy nghi phạm đồng lõa, tiêu hủy uy tín của phòng khám Tâm An và biến các bệnh nhân của ông thành những kẻ tội đồ không lối thoát trước ánh sáng pháp luật.


Tiếng sấm sét lại rạch ngang bầu trời Tây Hồ, chiếu sáng căn phòng khách vô trùng lạnh lẽo của cái chết, nơi giao ước đêm đã hoàn tất và bản án treo dành cho Lâm Vĩnh chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!