Nhạc nềnPuppeteer

Giao Ước Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn hộ chung cư cũ ở khu tập thể Giảng Võ chìm trong một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tiếng mưa bão quất liên hồi vào lớp cửa kính hoen gỉ vang lên những âm thanh rền rĩ, như một bản nhạc nền u tối cho những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đại não của bác sĩ Lâm Vĩnh. Trên bức tường sơn vàng đã bong tróc từng mảng lớn, những bản phổ âm giọng nói được ghim san sát bên cạnh những trang nhật ký đối chiếu, tạo nên một mạng lưới thông tin chằng chịt, u ám. Góc phòng thờ nhỏ dành cho con gái Lâm Tuệ Anh tỏa ra làn khói hương nhạt nhòa, quầng sáng đỏ từ chiếc đèn dầu leo lắt hắt lên di ảnh cô bé mười hai tuổi với nụ cười ngây thơ dường như đang dõi theo từng bước đi của người cha cô độc.


Vĩnh ngồi gục đầu bên bàn làm việc gỗ gụ, hai thái dương ông giật lên từng nhịp đau đớn. Cơn đau nửa đầu mãn tính—hậu quả của sự dồn nén cảm xúc và chứng mất ngủ kéo dài—lại tái phát dữ dội ở bán cầu não trái. Ông nhắm chặt mắt, đưa bàn tay gầy guộc lên điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mạ vàng, rồi khẽ xoay chiếc nhẫn cưới cũ của người vợ quá cố Tô Mai Phương ở ngón áp út. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt là mỏ neo thị giác và vật lý duy nhất giúp ông giữ vững bản ngã tinh thần, không để bản thân bị cuốn trôi vào hố sâu của những ký ức dằn vặt mười năm trước.


Trước mặt ông, dưới quầng sáng độc nhất của chiếc đèn bàn chuyên dụng, là những tài liệu vừa thu thập được từ hòm thư sắt số 104 tại Bưu điện Trung tâm Hà Nội. Phong bì thư bằng giấy kraft màu nâu sẫm đã được mở ra. Bên cạnh nó là hai cuốn nhật ký bìa da màu đỏ của Nguyễn Khánh Vy và màu xanh của Trần Hà Chi, cùng bản sao số hóa được lưu trữ trong ổ cứng SSD mã hóa hai lớp ngoại tuyến.


“Bác sĩ Vĩnh... anh đã thức liên tục ba mươi sáu tiếng rồi,” Trịnh Bảo My khẽ bước vào phòng, tay bưng một tách trà tim sen nóng hổi. Cô trợ lý trẻ vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở từ chiều, đôi mắt không giấu nổi sự mệt mỏi và lo lắng khi nhìn thấy gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của người thầy. “Anh nên chợp mắt một lát. Chúng ta đã có bản hướng dẫn viết chữ từ Ba Vì, ngày mai em sẽ cùng anh mang đến nhờ tiến sĩ Lê Thanh Vân phân tích.”


“Không được, My,” Vĩnh khàn giọng nói, ông không đón lấy tách trà mà chỉ tay vào những dòng ký tự cổ được viết bằng mực xanh đen trên tờ giấy kraft thô ráp. “Quy trình đồng hóa căn tính này không phải là một trò chơi thử nghiệm tâm lý thông thường. Nó là một kịch bản mưu sát được thiết kế tỉ mỉ đến từng thớ giấy. Kẻ đứng sau đang chạy đua với thời gian, và nếu chúng ta dừng lại dù chỉ một giờ, mạng sống của Vũ Mạnh Tường và Lê Quốc Khánh sẽ bị tước đoạt một cách hợp pháp dưới danh nghĩa sự tự nguyện của nạn nhân.”


Vĩnh bật máy tính xách tay ngoại tuyến, mở phần mềm phân tích văn bản học hành vi mà ông tự thiết lập. Ông bắt đầu gõ những dòng email mã hóa trích xuất từ hòm thư nặc danh 104 để đối chiếu với các tài liệu nghiên cứu y văn cũ trong ổ cứng dự phòng. Từng dòng chữ, từng cấu trúc ngữ pháp hiện lên trên màn hình máy tính nhấp nháy, phản chiếu qua tròng kính cận của ông một sự thật kinh hoàng.


“Nhìn vào đây đi, My,” Vĩnh nói, ngón tay ông gõ nhẹ lên màn hình, chỉ vào các hư từ như ‘nhưng’, ‘bởi vì’ được sử dụng với tần suất bất thường, luôn đi kèm với những dấu phẩy gượng ép sát cạnh. “Thói quen ngắt câu này... nó không phải của Vy, cũng không phải của Chi. Nó trùng khớp hoàn toàn với cấu trúc câu trong luận văn thạc sĩ về ‘Tái cấu trúc nhận thức và kiểm soát hành vi’ được xuất bản mười hai năm trước tại Đại học Sorbonne.”


Bảo My cúi người xuống sát màn hình, đôi mắt cô giãn to sau cặp kính gọng mảnh. “Tác giả của luận văn đó là... Phùng Thu Cúc?”


Cái tên vừa phát ra từ miệng My như một gáo nước lạnh dội thẳng vào hệ thần kinh đang căng thẳng của Vĩnh. Phùng Thu Cúc. Người bạn học cùng khóa cao học xuất sắc nhất của ông dưới sự dẫn dắt của Giáo sư Đào Đình Bách. Cúc từng là một thiên tài ngành tâm thần học lâm sàng, sở hữu một trí tuệ vượt trội và khả năng thấu cảm sâu sắc. Nhưng khác với Vĩnh—người dùng sự thấu cảm để chữa lành—Cúc lại sử dụng sự thấu cảm tối tăm (Dark Empath) để tìm kiếm các vết nứt tinh thần của những con người bị tổn thương, từ đó biến họ thành công cụ dưới sự kiểm soát nhận thức của bà ta. Mười năm trước, sau một vụ bê bối y đức nghiêm trọng liên quan đến việc thử nghiệm liệu pháp sóng não cực đoan gây loạn thần cho bệnh nhân, Cúc đã biến mất khỏi giới học thuật chính thống.


Giờ đây, bóng ma của người bạn học cũ đã quay trở lại, ẩn mình dưới danh phận thủ lĩnh tối cao của ‘Hội Cứu Rỗi Đêm’—một tổ chức cực đoan núp bóng câu lạc bộ hỗ trợ phụ nữ bị bạo hành gia đình.


“Hóa ra là cô ta,” Vĩnh lẩm bẩm, bàn tay ông nắm chặt thành nắm đấm, chiếc nhẫn cưới hằn sâu vào da thịt tạo ra một cảm giác đau nhức nhối để giữ ông tỉnh táo. “Cúc đã tiếp cận Vy và Chi trong lúc họ tuyệt vọng nhất, khi hệ thống luật pháp và gia đình quay lưng lại với nỗi đau bạo hành của họ. Cô ta dùng kỹ thuật đọc nguội dắt mũi, đưa ra những lời xoa dịu mơ hồ nhưng đánh trúng tâm lý tổn thương để biến mình thành đấng cứu thế duy nhất trong mắt họ. Từ đó, cô ta từng bước bẻ gãy bản ngã tự chủ của họ thông qua quy trình cô lập thông tin triệt để tại Ba Vì.”


“Nhưng làm thế nào cô ta có thể ép hai người phụ nữ chưa từng gặp mặt tự nguyện giết chồng cho nhau?” Bảo My hoang mang hỏi, giọng cô khẽ run lên.


“Đó là sự kết hợp tàn nhẫn giữa Ám thị vô thức thính giác và Đồng hóa căn tính chéo,” Vĩnh đứng dậy, bước đến bên bức tường dán đầy các bản phổ âm thính giác của Hà Chi. Ông bật một file ghi âm trị liệu cũ của Chi được thu bằng chiếc máy ghi âm cơ học Sony cổ.


Tiếng nhạc thiền đều đặn, êm dịu vang lên trong căn phòng tối. Vĩnh chỉ vào biểu đồ dải tần số âm thanh hiển thị trên máy tính. “Em có nghe thấy những khoảng lặng vô thức này không? Dưới những bản nhạc thiền mà Chi nghe hàng đêm tại trang trại Ba Vì, Cúc đã chèn một dải tần số sóng não Delta cực thấp, khoảng 4Hz, kết hợp với tiếng chuông bạc phát ra từ chiếc lắc tay của cô ta. Tần số này làm suy yếu vùng vỏ nơ-ron trước trán—nơi kiểm soát lý trí và sự phán đoán—đưa bệnh nhân vào trạng thái thôi miên sâu, cực kỳ dễ bị ám thị.”


Ông tắt đoạn băng, không gian lập tức trả lại tiếng mưa bão gầm rú ngoài cửa sổ.


“Trong trạng thái bị cưỡng chế nhận thức đó, Cúc đã gieo vào đầu họ kịch bản ‘Nhật ký đổi vai’. Vy sẽ viết cuốn nhật ký màu đỏ của mình, nhưng các trang cuối lại được viết bởi nét chữ tập viết giả mạo của Chi. Ngược lại, Chi viết cuốn nhật ký màu xanh của mình bằng nét chữ giả mạo của Vy. Khi vụ án mạng xảy ra, Vy sẽ có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo vì camera ghi nhận cô đang ở một nơi khác, trong khi cuốn nhật ký của cô lại chứng minh cô đang ở nhà. Cảnh sát sẽ rơi vào một mê cung ngoại phạm chéo không thể tháo gỡ. Một người viết nhật ký thay đổi vai để người kia ra tay sát hại gã chồng bạo hành. Họ tin rằng mình đang thực hiện một giao ước cứu rỗi lẫn nhau, nhưng thực chất, họ chỉ là những quân cờ trong một đường dây mưu sát có tổ chức.”


“Tại sao Phùng Thu Cúc lại phải dàn dựng một kịch bản phức tạp đến thế chỉ để giết hai gã chồng bạo hành?” Bảo My thắc mắc.


“Động cơ không chỉ dừng lại ở sự trả thù,” Vĩnh nói, ánh mắt ông sắc lạnh sau cặp kính cận. Ông mở tệp dữ liệu tài chính nặc danh thu thập từ hòm thư 104. “Nhìn vào các giao dịch này đi. Mọi dòng tiền duy trì hoạt động của hòm thư và trang trại Ba Vì đều xuất phát từ một tài khoản ma liên kết với tập đoàn dược phẩm sinh học BioPharma của Hoàng Nam Hải. Vũ Mạnh Tường và Lê Quốc Khánh đều là những đối thủ cạnh tranh trực tiếp hoặc sở hữu những cổ phần khổng lồ mà Hải muốn thâu tóm. Cúc mượn danh nghĩa cứu rỗi phụ nữ bị bạo hành để biến họ thành sát thủ không công, giúp Hải loại bỏ đối thủ cạnh tranh và trục lợi từ các hợp đồng bảo hiểm nhân thọ trị giá hàng triệu đô la của nạn nhân. Một liên minh tà ác giữa kẻ thao túng tâm lý tối tăm và trùm tài phiệt thực dụng.”


Cơn đau đầu bên thái dương trái của Vĩnh đột ngột giật mạnh một nhịp đau nhói, khiến ông phải vịnh tay vào cạnh bàn để không bị ngã. Ông hít thở sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở theo chuyển động chậm rãi của những hạt cát màu xanh lục trong chiếc đồng hồ cát pha lê đặt trên bàn.


“Bác sĩ, anh không sao chứ?” Bảo My hốt hoảng đỡ lấy vai ông.


“Tôi không sao,” Vĩnh gạt nhẹ tay My, ông quay lại nhìn tờ giấy kraft chứa Bản hướng dẫn quy trình đồng hóa căn tính. Ông đưa ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ viết bằng mực tàng hình phát quang dưới ánh đèn UV mà ông và Vân vừa phát hiện ra lúc tối.


Dòng chữ ghi mốc thời gian thực thi giai đoạn cuối cùng của giao ước: *14/03 - Biệt thự Tây Hồ*.


Vĩnh nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường trong căn hộ. Kim ngắn và kim dài đang giao nhau ở con số mười hai. Đêm muộn.


Ông nhìn xuống tờ lịch để bàn. Hôm nay chính là ngày mười ba tháng ba. Chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa là bước sang ngày mười bốn tháng ba.


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Vĩnh, đóng băng mọi suy nghĩ của ông trong một giây.


*Ngày thực thi giao ước sát hại Vũ Mạnh Tường chính là đêm nay.*


“Không... không thể như thế được,” Vĩnh thì thầm, giọng ông lạc đi vì hoảng loạn. “Giao ước đã bắt đầu vận hành. Chi đang chuẩn bị ra tay sát hại Vũ Mạnh Tường tại biệt thự Tây Hồ để hoàn thành phần việc của mình, trong khi Vy đang ở một khách sạn ngoại tỉnh để tạo bằng chứng ngoại phạm giả.”


“Bác sĩ, chúng ta phải báo cảnh sát ngay lập tức!” Bảo My hét lên, cô rút điện thoại ra.


“Không kịp nữa đâu, My,” Vĩnh giật lấy chiếc điện thoại từ tay cô. “Đồn Công an Quận Tây Hồ đang bị Đinh Thế Nam—kẻ bị Hải mua chuộc—kiểm soát. Nếu tôi gọi điện báo tin về một vụ mưu sát dựa trên các phân tích bút tích học và sóng não Delta mà không có chứng cứ vật lý trực tiếp tại hiện trường, Nam sẽ lập tức gạt đi, cáo buộc tôi là kẻ hoang tưởng và báo động cho Cúc tiêu hủy chứng cứ. Chúng ta sẽ mất tất cả, và Vy cùng Chi sẽ bị khép tội chết.”


“Vậy chúng ta phải làm gì?” Đôi mắt Bảo My ngập tràn nước mắt vì sợ hãi.


Vĩnh cầm lấy chiếc chìa khóa xe ô tô của phòng khám đặt trên bàn. Gương mặt ông hiện lên một sự quyết tuyệt chưa từng có. “Tôi phải tự mình lái xe đến biệt thự Tây Hồ. Tôi phải chặn Trần Hà Chi lại trước khi cô ấy bước chân qua cánh cửa đó. Đây là cách duy nhất để cứu mạng Vũ Mạnh Tường và bảo vệ hai cô gái khỏi bản án tử hình.”


“Nhưng bác sĩ, việc tự ý can thiệp thực địa thế này vi phạm nghiêm trọng ranh giới trị liệu lâm sàng và đạo đức nghề nghiệp của anh! Anh có thể bị tước giấy phép hành nghề vĩnh viễn, thậm chí bị khép vào tội đồng khỏa nếu có chuyện gì xảy ra!” Bảo My cố gắng níu tay áo măng tô của ông lại.


“Nếu tôi để nỗi sợ hãi mất đi giấy phép hành nghề ngăn cản bước chân mình, tôi sẽ không khác gì mười năm trước—kẻ đã gián tiếp giết chết con gái mình bằng sự hèn nhát và sai lầm chẩn đoán,” Vĩnh nhìn thẳng vào mắt Bảo My, ánh mắt ông kiên định, thấu cảm và tràn đầy lòng dũng cảm nhân văn. “Tôi đã hứa với Vy và Chi rằng tôi sẽ cứu rỗi họ. Một nhà trị liệu thực sự không cứu bệnh nhân bằng những lý thuyết suông trong phòng khám vô trùng, mà cứu họ bằng cách đứng chắn trước họng súng của tội ác ngoài đời thực. Ở lại đây, My. Khóa chặt cửa và bảo vệ ổ cứng SSD dự phòng.”


Vĩnh quay người, bước nhanh ra khỏi căn hộ cũ. Ông lao xuống cầu thang bộ tối tăm của khu tập thể Giảng Võ, mặc kệ cơn đau nửa đầu đang hành hạ đại não như muốn nứt vỡ.


Bước ra ngoài trời, cơn mưa bão của Hà Nội ập thẳng vào mặt ông, lạnh buốt và rát buốt. Tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời đêm u tối, chiếu sáng gương mặt kiên định ẩn sau cặp kính gọng kim loại mạ vàng đang nhòe nước mưa.


Vĩnh nổ máy chiếc xe ô tô của phòng khám. Tiếng động cơ gầm rú vang lên giữa màn đêm giông bão. Ông nhấn ga, chiếc xe lao vút đi trên con đường đê sông Hồng trơn trượt, hướng thẳng về phía biệt thự Tây Hồ—nơi giao ước đêm đang chuẩn bị được thực thi bằng máu và độc dược.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!