Mật Mã Hòm Thư 104
Tiếng sấm rền rĩ từ phía ngoại ô dội vào lớp cửa kính cách âm của phòng khám Tâm An, chỉ còn là một tiếng động trầm đục, mơ hồ như nhịp tim của một kẻ đang cận kề cái chết. Cơn mưa đầu mùa hạ mỗi lúc một nặng hạt, quất xối xả vào những tán bằng lăng rũ rượi trên đường Hoàng Hoa Thám. Bên trong căn phòng trị liệu vô trùng, bầu không khí vẫn giữ nguyên tông màu xám nhạt tối giản, tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng trượt nhẹ của những hạt cát màu xanh lục trong chiếc đồng hồ cát pha lê đặt trên bàn làm việc gỗ gụ.
Bác sĩ Lâm Vĩnh đứng lặng người bên cửa sổ, bàn tay gầy guộc tì lên mép kính lạnh buốt. Qua lớp kính mờ sương, ông đăm đăm nhìn theo bóng chiếc ô đen của Trần Hà Chi vừa khuất dạng vào màn mưa bong bóng, kéo theo bóng gã giang hồ Trịnh Thế Sơn lầm lũi bám đuôi phía sau. Những lời thì thầm cuối cùng của Chi vẫn còn vương vất trong không khí, lạnh lẽo và đầy quyết tuyệt: *“Tôi đã tìm thấy một người sẵn sàng thực hiện ‘hình phạt’ thay cho tôi... và tôi cũng sẽ thực hiện hình phạt thay cho cô ấy.”*
Cơn đau nửa đầu mãn tính lại bắt đầu hành hạ Vĩnh, từng nhịp gõ nhức nhối ở thái dương bên trái như một chiếc đinh rỉ sét đang từ từ cắm sâu vào đại não. Ông đưa tay lên điều chỉnh lại gọng kính kim loại mạ vàng, khẽ xoay chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương ở ngón áp út để tìm kiếm một điểm tựa định thần. Mười năm qua, nỗi đau mất con gái Tuệ Anh do sai lầm chẩn đoán đã biến thành một hội chứng ám ảnh cưỡng chế cứu rỗi, buộc ông không bao giờ được phép buông tay trước bất kỳ bệnh nhân nào. Nhưng lúc này, gọng kìm tội ác đồng thuận chéo giữa hai người phụ nữ tội nghiệp đang siết chặt hơn bao giờ hết.
“Bác sĩ Vĩnh... anh nhìn này.”
Tiếng gọi khẽ của Trịnh Bảo My kéo Vĩnh ra khỏi dòng suy nghĩ u tối. Cô trợ lý trẻ đang đứng bên chiếc ghế bành bọc da xám, tay nâng một chiếc túi xách bằng da cá sấu màu đỏ sẫm bị bỏ lại ở góc khuất của ghế. Đó là chiếc túi của Nguyễn Khánh Vy.
Ký ức về cuộc khủng hoảng tâm lý của Vy vào đầu giờ chiều nay lập tức tái hiện trong tâm trí Vĩnh. Vy đã đến phòng khám trong trạng thái hoảng loạn tột độ, hai mắt trợn trừng, hơi thở dồn dập cắt quãng. Khi Vĩnh cố gắng tiếp cận để thiết lập liên minh trị liệu, cô đã kích động đập vỡ chiếc ly thủy tinh trên bàn, la hét những câu vô nghĩa về sự trừng phạt và máu, trước khi được người lái xe riêng của gia tộc họ Vũ ép đưa ra xe trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê. Trong cơn hỗn loạn đó, chiếc túi xách này đã bị bỏ quên.
“Vy đã bỏ quên nó trong cơn hoảng loạn,” Bảo My nói, đôi mắt lo lắng sau cặp kính gọng mảnh nhìn Vĩnh. “Chúng ta có nên gửi trả lại cho biệt thự Tây Hồ không anh? Nếu gã Vũ Mạnh Tường nhìn thấy chiếc túi này, gã sẽ lại có cớ để hành hạ chị ấy.”
“Khoan đã, My,” Vĩnh bước lại gần, phong thái điềm tĩnh lâm sàng nhanh chóng được thiết lập lại. “Vy là một người có xu hướng ám ảnh cưỡng chế nhẹ do bị bạo hành kéo dài. Cô ấy không bao giờ bỏ quên những vật dụng cá nhân mang tính riêng tư trừ khi... cô ấy cố tình để lại nó cho chúng ta.”
Vĩnh đeo găng tay y tế mỏng, nhẹ nhàng nhận lấy chiếc túi từ tay Bảo My. Ông đặt nó dưới quầng sáng vàng độc nhất của chiếc đèn bàn, mở khóa kéo. Bên trong chiếc túi lộn xộn những thỏi son bị gãy, những vỉ thuốc an thần liều cao đã bị bóp nát một nửa, và những mảnh khăn giấy thấm máu khô từ những vết thương cũ của Vy. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của Vĩnh là một chiếc ngăn bí mật nằm sâu dưới lớp lót da.
Ông thọc tay vào và rút ra một vật phẩm bằng kim loại lạnh ngắt.
Đó là một chiếc chìa khóa bằng đồng hoen gỉ, dáng dấp cổ điển với phần đầu khóa được đánh bẹt thủ công. Trên bề mặt kim loại xù xì, một dãy số được khắc chìm bằng một công cụ sắc nhọn, nét khắc thô bạo và vội vã: *104*.
“Chìa khóa hòm thư sắt số 104,” Vĩnh thì thầm, đôi mắt ông sáng lên sau cặp kính cận. Ông đưa chiếc chìa khóa lên sát mắt, phân tích các vết xước vi mô trên rãnh khóa. “Vết mài mòn rất đặc trưng của loại khóa cơ học cũ được sử dụng từ thời Pháp thuộc. Đây không phải là chìa khóa nhà thông thường.”
“Hòm thư sắt số 104 sao?” Bảo My nhíu mày suy nghĩ. “Hà Nội không còn nhiều nơi sử dụng hệ thống hòm thư sắt cổ này nữa. Ngoại trừ...”
“Bưu điện Trung tâm Hà Nội,” Vĩnh tiếp lời, giọng ông đanh lại. “Nơi duy nhất ở quận Hoàn Kiếm vẫn bảo tồn những dãy hòm thư sắt cổ dành cho dịch vụ lưu ký nặc danh từ thế kỷ trước.”
Một luồng điện nhận thức chạy dọc sống lưng Vĩnh. Mọi mảnh vỡ của Bản Thảo Song Trùng lập tức ăn khớp vào nhau. Vy và Chi chưa từng gặp mặt trực tiếp ngoài đời, nhưng họ lại có thể trao đổi hai cuốn nhật ký cho nhau để đồng hóa nét chữ và thiết lập kịch bản ngoại phạm chéo. Làm thế nào để thực hiện việc đó mà không để lại bất kỳ dấu vết kỹ thuật số nào, không email, không tin nhắn điện thoại để tránh sự giám sát của hai gã chồng ái kỷ bạo lực?
Câu trả lời chính là một điểm trao đổi nặc danh vật lý. Hòm thư sắt số 104 tại Bưu điện Trung tâm chính là hòm thư chết, nơi một người đến bỏ cuốn nhật ký vào và người kia dùng chìa khóa dự phòng đến lấy đi. Một cơ chế giao dịch câm lặng, hoàn hảo và cổ điển.
“Chúng ta phải đến đó ngay lập tức, My,” Vĩnh cởi bỏ găng tay, cầm lấy chiếc áo măng tô tối màu treo trên giá.
“Nhưng bác sĩ, trời đang mưa rất lớn, và bưu điện sắp đến giờ đóng cửa lobby dịch vụ rồi,” Bảo My lo lắng nhìn đồng hồ. Đã gần chín giờ tối.
“Nếu chúng ta không đi đêm nay, người của thế lực ngầm hoặc chính gã chồng của họ sẽ phát hiện ra sự biến mất của chiếc chìa khóa này. Vy đang gặp nguy hiểm, và giao ước mưu sát Vũ Mạnh Tường có thể được kích hoạt bất cứ lúc nào. Đi thôi.”
***
Chiếc xe ô tô của phòng khám lao đi trong màn mưa bong bọt, bánh xe rít lên trên những con phố dốc trơn trượt của Hà Nội. Ánh đèn đường vàng vọt nhòe nhoẹt trên kính chắn gió, phản chiếu gương mặt hốc hác, kiên định của Lâm Vĩnh. Cơn đau nửa đầu vẫn âm ỉ hành hạ ông, nhưng lý trí lâm sàng của một nhà trị liệu lão luyện buộc ông phải duy trì sự tập trung cực hạn.
“Bác sĩ Vĩnh,” Bảo My ngồi ở ghế phụ, tay ôm chặt chiếc máy ghi âm cơ học Sony cũ. “Nếu chúng ta tìm thấy tài liệu trong hòm thư đó, liệu chúng ta có nên báo cho Đại úy Đặng Vũ Hoàng không? Việc tự ý thu thập vật chứng thế này có thể đẩy anh vào thế vi phạm quy trình tố tụng.”
Vĩnh lắc đầu, tay xoay nhẹ vô lăng qua khúc cua phố Tràng Thi. “Hoàng là một cảnh sát chính trực, nhưng cậu ấy đang bị ràng buộc bởi định kiến hệ thống và sự giám sát của Đinh Thế Nam. Nếu không có chứng cứ vật lý thuyết phục chứng minh trạng thái bị cưỡng chế tinh thần của Vy và Chi, việc báo cảnh sát lúc này chỉ khiến hai cô gái bị khép vào tội mưu sát có kế hoạch hoàn toàn tỉnh táo. Tôi phải tìm ra mật mã của giao ước này trước để cứu mạng họ.”
Chiếc xe dừng lại bên hông tòa nhà Bưu điện Trung tâm Hà Nội cổ kính. Tòa nhà màu vàng hoàng yến đứng trầm mặc dưới màn mưa đêm, những ô cửa vòm cao vút tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo. Lobby dịch vụ lưu ký nằm ở góc phía Đông, lối vào là một hành lang lát gạch bông cũ kỹ đã sờn góc.
Vĩnh và Bảo My bước nhanh vào sảnh. Không gian bên trong rộng lớn, vắng lặng đến rợn người. Mùi giấy cũ, mùi hồ dán và mùi ẩm mốc của những thớ gỗ trăm tuổi xộc vào mũi. Chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn cao vút và tiếng bước chân của họ vang vọng trên nền gạch.
“My, em canh gác vòng ngoài gần cửa ra vào,” Vĩnh thì thầm, mắt đảo nhanh qua các góc phòng. “Nếu có bất kỳ ai khả nghi bước vào, hãy dùng điện thoại nháy máy cho tôi ngay lập tức.”
“Em hiểu rồi. Anh cẩn thận,” Bảo My gật đầu, cô đứng nép sau một cột trụ lớn bằng đá, mắt hướng ra phía cửa kính mờ nước mưa.
Vĩnh bước sâu vào khu vực hòm thư lưu ký. Dãy tủ sắt màu xanh rêu cũ kỹ, xù xì đứng sừng sững dọc bức tường hành lang tối. Những ô cửa sắt nhỏ với những con số màu trắng đã bong tróc một phần hiện ra dưới ánh đèn neon nhấp nháy liên tục.
Ông lần theo dãy số. *101... 102... 103...*
Đây rồi. Hòm thư sắt số 104.
Ô cửa sắt nhỏ nằm ở tầm ngang ngực Vĩnh. Khe bỏ thư hẹp phía trên phủ một lớp bụi mỏng, nhưng phần ổ khóa đồng lại có dấu vết sáng bóng của sự ma sát gần đây. Vĩnh rút chiếc chìa khóa hoen gỉ từ túi áo măng tô, tay ông hơi run lên vì căng thẳng. Ông hít một hơi thật sâu, lấy mỏ neo thị giác là nhịp chảy của những hạt cát tưởng tượng trong đầu để bình ổn nhịp tim.
Ông tra chiếc chìa khóa vào ổ.
*Kịch.*
Chiếc chìa khóa chỉ đi vào được một nửa rồi kẹt cứng. Ổ khóa hoen gỉ lâu ngày cộng với hơi ẩm của đêm mưa đã làm các lẫy khóa bên trong bị kẹt lại. Vĩnh khẽ nhíu mày. Ông không thể dùng lực mạnh, nếu chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ này bị gãy đôi bên trong ổ, mọi manh mối sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn, và ông sẽ thu hút sự chú ý của nhân viên bảo vệ bưu điện trực đêm.
*Rắc... rắc...*
Tiếng kim loại ma sát khô khốc vang lên quá lớn trong không gian tĩnh lặng. Vĩnh nín thở. Ông rút nhẹ chìa khóa ra một milimet, khẽ lắc nhẹ cổ tay để cảm nhận độ rơ của các lẫy khóa bằng kỹ năng nhạy bén thính giác lâm sàng. Ông lắng nghe từng tiếng động nhỏ phát ra từ bên trong ổ khóa, giống như cách ông lắng nghe những khoảng lặng vô thức trong giọng nói của bệnh nhân.
Cùng lúc đó, từ phía cửa sảnh bưu điện, một tiếng động trầm đục vang lên. Tiếng giày da nện xuống nền gạch bông cũ.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Nhịp bước chân chậm rãi, nặng nề và đầy sự đe dọa.
Vĩnh không quay đầu lại, nhưng toàn bộ cơ thể ông cứng đờ. Qua hình ảnh phản chiếu mờ nhạt trên mặt kính của ô hòm thư bên cạnh, ông nhìn thấy một bóng người cao lớn vừa bước qua cửa sảnh. Kẻ đó mặc một chiếc áo mưa măng tô màu đen sẫm bóng loáng, mũ trùm đầu kéo sụp xuống che khuất nửa gương mặt. Dáng đi lầm lũi, bàn tay phải đút sâu vào túi áo mưa—một tư thế chuẩn bị rút vũ khí.
Điện thoại trong túi áo Vĩnh rung lên một nhịp ngắn. Đó là tín hiệu cảnh báo của Bảo My.
*Áp lực thời gian đang siết chặt lấy ông.*
Vĩnh buộc phải đưa ra quyết định chiến thuật khẩn cấp. Ông không thể bỏ chạy lúc này khi chiếc chìa khóa vẫn đang kẹt trong ổ. Ông nhắm mắt lại, dồn toàn bộ sự tập trung thính giác vào ổ khóa, phớt lờ tiếng bước chân đang tiến lại gần hành lang phụ. Ông dùng ngón tay trỏ trái ấn nhẹ vào phần đuôi chìa khóa để tạo lực đối trọng, trong khi tay phải khẽ xoay ngón cái một góc mười lăm độ theo chiều kim đồng hồ.
*Tạch.*
Một tiếng click nhỏ nhưng giòn giã vang lên. Lẫy khóa cuối cùng đã khớp. Vĩnh xoay mạnh cổ tay.
Cánh cửa sắt nhỏ của hòm thư 104 từ từ hé mở.
Bên trong hòm thư tối tăm, hoàn toàn trống rỗng, không có hai cuốn nhật ký gốc như ông kỳ vọng. Vy và Chi đã mang chúng đi sau buổi trị liệu cuối tuần trước. Tuy nhiên, nằm im lìm ở góc sâu nhất của hòm sắt là một chiếc phong bì thư bằng giấy kraft màu nâu sẫm, không dán keo, bên ngoài không ghi tên người nhận hay người gửi.
Vĩnh nhanh chóng thọc tay vào lấy chiếc phong bì, nhét gọn vào túi áo trong của măng tô, rồi khép cánh cửa sắt lại, xoay chìa khóa để khóa ổ như cũ. Ông rút chìa khóa ra đúng lúc bóng người áo mưa đen rẽ vào hành lang dãy hòm thư.
“Ai đó?”
Một giọng nói trầm đục, khàn khàn vang lên từ phía sau mũ trùm đầu của gã đàn ông mặc áo mưa đen. Gã đứng cách Vĩnh khoảng năm mét, bàn tay trong túi áo vẫn không hề rút ra.
Vĩnh xoay người lại, phong thái điềm tĩnh lâm sàng lập tức bao phủ lấy ông. Ông khẽ điều chỉnh lại gọng kính cận, nở một nụ cười xã giao lịch thiệp của một vị bác sĩ trung niên.
“Chào anh. Tôi là khách hàng sử dụng dịch vụ lưu ký,” Vĩnh nói, tông giọng trầm ấm áp và đều nhịp, hoàn toàn không để lộ một chút dao động sợ hãi nào. “Tôi vừa đến kiểm tra hòm thư cá nhân của mình trước khi bưu điện đóng cửa. Có vấn đề gì không anh?”
Gã áo mưa đen không trả lời ngay. Ánh mắt gã ẩn sau bóng tối của mũ trùm đầu, khóa chặt vào chiếc kính gọng kim loại và chiếc nhẫn cưới trên tay Vĩnh. Gã khẽ nhích chân bước lên một bước, vai gã hơi lệch sang bên trái—một biểu cảm vi mô thể hiện xu hướng muốn tấn công vật lý cận chiến.
Từ phía góc cột đá, Bảo My bất ngờ bước ra, trên tay cô cầm chiếc điện thoại thông minh đang bật đèn flash sáng trưng hướng thẳng về phía gã áo mưa đen.
“Bác sĩ Vĩnh, xe taxi của chúng ta đã đợi sẵn ở ngoài cửa rồi,” Bảo My nói to, giọng cô dứt khoát và tự tin dù hai vai cô đang run lên bần bật. “Nhân viên bảo vệ bưu điện cũng đang đi tuần tra ở hành lang bên kia, họ bảo chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.”
Sự xuất hiện đột ngột của Bảo My và ánh đèn flash cùng lời cảnh báo về bảo vệ bưu điện đã làm gián đoạn ý đồ của gã áo mưa đen. Gã khựng lại, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía lối ra, nơi tiếng bước chân tuần tra của bảo vệ bưu điện bắt đầu vang lên thật sự từ phía văn phòng hành chính.
“Rời khỏi đây ngay,” gã áo mưa đen thì thầm bằng một giọng nói lạnh lẽo như băng, rồi quay người bước nhanh ra phía cửa phụ của bưu điện, biến mất vào màn mưa dày đặc.
Vĩnh thở phào nhẹ nhõm, ông cảm thấy mồ hôi lạnh đã ướt đẫm tấm lưng áo sơ mi phía trong. “Làm tốt lắm, My. Đi thôi.”
***
Hai người nhanh chóng quay trở lại xe ô tô. Chiếc xe nổ máy, lao nhanh khỏi khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm, hướng về phía căn hộ cũ của Vĩnh ở Giảng Võ để tránh sự bám đuôi.
Khi chiếc xe đã chìm vào sự an toàn tương đối của những con phố đêm vắng người, Vĩnh bật chiếc đèn đọc sách nhỏ ở trần xe. Ông rút chiếc phong bì kraft màu nâu sẫm từ túi áo ra, nhẹ nhàng mở nắp phong bì dưới sự quan sát hồi hộp của Bảo My.
Bên trong không phải là một bức thư tay thông thường.
Đó là một tờ giấy khổ A4 gấp làm tư, thớ giấy thô ráp và có mùi nhựa thông đặc hữu của vùng rừng núi ngoại ô. Trên mặt giấy, những dòng chữ được viết bằng chiếc bút máy mực xanh đen hiện ra dưới ánh đèn vàng nhạt. Nhưng điều khiến cả Vĩnh và Bảo My phải nín thở chính là cấu trúc của tờ giấy này.
Nó là một bản hướng dẫn kỹ thuật chi tiết, được trình bày một cách khoa học và lạnh lùng đến mức tàn nhẫn.
Ở phía trên cùng của tờ giấy là dòng tiêu đề viết bằng ký tự in hoa: *QUY TRÌNH ĐỒNG HÓA CĂN TÍNH - GIAI ĐOẠN 1*.
Phía dưới là những dòng hướng dẫn từng bước một, chỉ ra cách thức để một người có thể viết giả nét chữ của người khác một cách hoàn hảo ở cấp độ sinh học thần kinh:
*1. Độ nghiêng ngòi bút: Luôn duy trì góc nghiêng 15 độ lệch về phía bên trái thớ giấy. Sử dụng lực đè của ngón tay trỏ để tạo ra vết rách siêu vi thể ở các nét khuyết dưới của chữ ‘g’ và ‘y’.*
*2. Thói quen ngắt câu: Cố ý đặt dấu phẩy sát cạnh các hư từ như ‘nhưng’, ‘bởi vì’ để phá vỡ nhịp điệu viết tự nhiên của bản thân, mô phỏng phản xạ sợ hãi của đối tượng.*
*3. Mật mã chữ viết: Mỗi trang nhật ký viết thay phải chứa ít nhất ba từ khóa ám thị để kích hoạt trạng thái trầm cảm phân liệt của người đọc.*
Vĩnh cảm thấy da đầu mình tê dại đi. Đây chính là mật mã đứng sau Bản Thảo Song Trùng. Hai cuốn nhật ký của Vy và Chi không phải là kết quả của sự đồng cảm tự phát giữa hai nạn nhân bạo lực gia đình. Chúng được thiết kế, được lập trình và được hướng dẫn tỉ mỉ bởi một kiến trúc sư nhận thức đứng sau bóng tối.
“Bác sĩ Vĩnh... nhìn xuống góc dưới của tờ giấy kìa,” Bảo My run rẩy chỉ tay vào dòng chữ nhỏ được đóng dấu đỏ ở góc cuối trang giấy.
Đó là một con dấu tròn mờ nhạt, nhưng vẫn đủ để nhận diện ba chữ viết tắt của một cơ sở hoạt động nằm sâu trong vùng núi ngoại ô Hà Nội, kèm theo một dòng chữ viết tay bằng mực đỏ tươi đầy đe dọa:
*Gửi từ: Phân khu Tái Sinh - Ba Vì.*
Cơn đau đầu của Vĩnh bùng phát dữ dội, chiếc nhẫn cưới trên tay ông như siết chặt lại. Ba Vì—vùng cấm địa sương mù nơi Hội Cứu Rỗi Đêm đang vận hành guồng quay tội ác của chúng. Mật mã hòm thư 104 đã được giải, nhưng nó không mang lại sự cứu rỗi, mà mở ra một hố sâu ngăn cách nhận thức đầy rẫy những cạm bẫy sinh tử đang đợi ông ở phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!