Đòn Tra Tấn Câm Lặng
Tiếng sấm rền rĩ từ phía ngoại ô dội vào lớp cửa kính cách âm của phòng khám Tâm An, chỉ còn là một tiếng động trầm đục, mơ hồ như nhịp tim của một kẻ đang cận kề cái chết. Cơn mưa đầu mùa hạ mỗi lúc một nặng hạt, quất xối xả vào những tán bằng lăng rũ rượi trên đường Hoàng Hoa Thám. Bên trong căn phòng trị liệu vô trùng, bầu không khí vẫn giữ nguyên tông màu xám nhạt tối giản, tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng trượt nhẹ của những hạt cát màu xanh lục trong chiếc đồng hồ cát pha lê đặt trên bàn làm việc gỗ gụ.
Bác sĩ Lâm Vĩnh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành, đôi mắt mệt mỏi hằn sâu những quầng thâm sau một đêm trắng thức thâu đêm bên các bản phổ âm. Cơn đau nửa đầu mãn tính lại bắt đầu hành hạ ông, từng nhịp gõ nhức nhối ở thái dương bên trái như một chiếc đinh rỉ sét đang từ từ cắm sâu vào đại não. Vĩnh đưa bàn tay gầy guộc lên, điều chỉnh lại gọng kính kim loại mạ vàng, rồi khẽ xoay chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương ở ngón áp út. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt giúp ông định thần, tạm thời đè nén bóng ma ký ức về đứa con gái nhỏ Lâm Tuệ Anh đang lở lửng trong vô thức.
Trong hộc ngăn kéo bàn bị khóa kín bằng khóa cơ học, mảnh giấy nháp bị xé nát của Nguyễn Khánh Vy với dòng chữ hoen rỉ mực: “Giao ước đã ký, anh ta phải chết” vẫn nằm im lìm như một ngòi nổ đã được kích hoạt. Vĩnh biết, thời gian của ông không còn nhiều. Giao ước mưu sát Vũ Mạnh Tường đã bắt đầu vận hành, và sợi dây liên kết vô hình đang dẫn ông đến người phụ nữ thứ hai: Trần Hà Chi.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng của Trịnh Bảo My cắt đứt dòng suy nghĩ của Vĩnh. Cô trợ lý trẻ bước vào, phong thái vẫn giữ được sự năng động nhưng đôi mắt không giấu nổi vẻ lo lắng sau biến cố đầy đe dọa của Vũ Mạnh Tường lúc trưa.
“Bác sĩ Vĩnh, chị Trần Hà Chi đã đến,” Bảo My nói nhỏ, giọng cô khẽ run. “Chị ấy đi một mình. Em đã kiểm tra vòng ngoài phòng khám, không thấy xe của chồng chị ấy bám theo.”
“Để cô ấy vào đi, My,” Vĩnh khẽ gật đầu, giọng trầm ấm áp thường ngày. “Và nhớ, tắt toàn bộ các thiết bị thu âm kỹ thuật số. Chúng ta chỉ dùng máy ghi âm cơ học Sony cũ.”
Cửa mở. Trần Hà Chi bước vào phòng với một sự im lặng tuyệt đối, tựa như một chiếc bóng được cắt ra từ màn mưa xám xịt ngoài kia. Chi ba mươi tuổi, là một dịch thuật viên tự do. Cô sở hữu một vẻ ngoài thanh tú, mảnh mai, mái tóc đen dài được búi gọn gàng phía sau gáy không lệch một sợi. Cô mặc chiếc áo măng tô màu beige phẳng phiu, chiếc quần tây tối màu và đôi giày cao gót đế vuông dọn dẹp sạch sẽ không một vết bùn đất dù trời đang mưa lớn.
Sự gọn gàng, ngăn nắp đến mức ám ảnh cưỡng chế (OCD) này không làm Vĩnh bất ngờ. Dưới lăng kính lâm sàng của ông, đó không phải là thói quen thẩm mỹ, mà là một cơ chế phòng vệ tinh thần cực đoan. Khi một con người bị tước đoạt hoàn toàn quyền kiểm soát cuộc đời mình ngoài thực tế, họ sẽ bấu víu vào việc kiểm soát những chi tiết nhỏ nhặt nhất xung quanh mình để giữ cho bản ngã không bị vỡ vụn.
“Chào bác sĩ Vĩnh,” Chi lên tiếng. Giọng cô nhỏ, đều đều, thiếu hẳn những dao động cảm xúc tự nhiên của một con người bình thường.
“Chào Hà Chi. Mời cô ngồi,” Vĩnh chỉ tay về phía chiếc ghế bành bọc da đối diện. Ông quan sát thấy Chi không ngồi ngay lập tức. Cô thong thả cởi chiếc áo măng tô, gấp nó lại thành một hình chữ nhật hoàn hảo, đặt ngay ngắn lên thành ghế, rồi mới nhẹ nhàng ngồi xuống. Hai bàn tay cô đan chặt vào nhau đặt trên đùi, ngón tay trỏ bên phải bắt đầu gõ nhẹ xuống mu bàn tay trái.
Ba nhịp gõ nhanh. Pause. Ba nhịp gõ nhanh.
Vĩnh khẽ ghi nhận phản xạ vô thức đó vào cuốn sổ ghi chép tay bằng da đen của mình. Thói quen gõ ngón trỏ vô thức của Hà Chi—một mỏ neo hành vi thể hiện trạng thái lo âu cực độ đang bị dồn nén dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo.
“Hôm nay cô thế nào, Chi? Cuộc sống ở chung cư của Trần Hà Chi dạo này vẫn ổn chứ?” Vĩnh mở đầu bằng một câu hỏi trung tính, đồng thời thong thả xoay ngược chiếc đồng hồ cát trên bàn. Những hạt cát xanh bắt đầu rơi, thiết lập một nhịp điệu thời gian chậm rãi, an toàn cho phiên trị liệu.
Chi khẽ mím môi, ánh mắt cô né tránh cặp kính gọng kim loại của Vĩnh, nhìn trân trân vào những hạt cát đang rơi. “Mọi thứ vẫn... hoàn hảo, thưa bác sĩ. Khánh vẫn chăm sóc tôi rất tốt. Anh ấy vừa mua cho tôi một bộ trang sức mới nhân kỷ niệm ngày cưới. Anh ấy nói phụ nữ cần được trân trọng.”
“Khánh chăm sóc cô rất tốt,” Vĩnh lặp lại câu nói của cô, sử dụng kỹ thuật lắng nghe tích cực sâu để bóc tách ngữ điệu. “Nhưng tôi nghe thấy một sự mệt mỏi trong giọng nói của cô. Cô có ngủ được không?”
Ngón tay trỏ của Chi đột ngột siết chặt. Nhịp gõ trên mu bàn tay cô nhanh hơn, dồn dập hơn. “Tôi... tôi dạo này hay quên lắm. Đầu óc tôi tệ lắm, bác sĩ Vĩnh. Khánh nói tôi bị rối loạn thần kinh giai đoạn đầu, giống như chị My ngày xưa. Tôi liên tục làm mất đồ đạc trong nhà.”
“Cô làm mất những gì?” Vĩnh hơi nghiêng người về phía trước, giọng ông trầm xuống, tạo ra một liên minh trị liệu ấm áp để cô cảm thấy an toàn.
“Chiếc chìa khóa nhà,” Chi thì thầm, đôi mắt cô bắt đầu dại đi, phản chiếu nỗi sợ hãi mơ hồ. “Tuần trước, tôi thề là đã đặt nó trên khay gỗ ở cửa ra vào. Nhưng khi Khánh về, chúng tôi tìm khắp nơi không thấy. Cuối cùng... Khánh tìm thấy nó nằm sâu trong ngăn đá tủ lạnh. Khánh nhìn tôi, anh ấy không giận dữ. Anh ấy chỉ thở dài, ôm lấy tôi và nói: ‘Em lại thế rồi, Chi. Đầu óc em dạo này tệ quá, cứ thế này thì làm sao anh dám để em ra ngoài một mình’. Tôi nhìn chiếc chìa khóa đóng băng trong tay anh ấy, và tôi... tôi thực sự không nhớ nổi tại sao mình lại bỏ nó vào đó.”
Vĩnh khẽ ghi chép vào sổ: *Khánh tìm thấy vật phẩm ở vị trí phi lý. Nạn nhân tự nghi ngờ trí nhớ.* Ông biết chồng cô, Lê Quốc Khánh, là một kẻ ái kỷ xảo quyệt, một kẻ mang danh hiệu “Kẻ Thao túng Hệ thống” trong bóng tối. Gã không bạo hành Chi bằng đòn roi như Vũ Mạnh Tường bạo hành Vy. Gã sử dụng một thứ vũ khí tàn nhẫn và câm lặng hơn gấp nhiều lần: Kỹ thuật Gaslighting đảo ngược.
“Còn gì nữa không, Chi? Những sự kiện tương tự có lặp lại không?” Vĩnh hỏi nhẹ nhàng.
“Có... rất nhiều,” giọng Chi bắt đầu run rẩy, lớp vỏ bọc hoàn hảo của cô bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn. “Hôm kia, tôi nhớ rõ ràng mình đã gửi email bản dịch hoàn chỉnh cho đối tác vào lúc ba giờ chiều. Nhưng tối hôm đó, đối tác gọi điện báo vẫn chưa nhận được. Tôi mở máy tính ra kiểm tra... thư nháp trống rỗng, lịch sử gửi thư cũng không có gì. Khánh đứng sau lưng tôi, vuốt tóc tôi và nói: ‘Em quên gửi rồi, Chi. Em cứ nghĩ là mình đã làm, nhưng thực ra em chưa làm. Để anh gửi thay cho’. Tôi nhìn màn hình trống trơn, đầu óc tôi quay cuồng. Tôi bắt đầu tự hỏi... liệu có phải tôi đang điên đi không? Có phải tôi đang đi vào vết xe đổ của chị My, tự hủy hoại mình bằng những ảo giác?”
Chi bắt đầu khóc. Những giọt nước mắt không kìm nén được lăn dài trên gương mặt thanh tú, nhưng cô không dám nấc thành tiếng. Cô khóc trong im lặng, một thói quen chịu đựng đau khổ được rèn luyện từ thời thơ ấu dưới bóng ma giáo dục độc hại của người cha quá cố, Trần Thế Hùng—người cựu giáo chức nghiêm khắc đã áp đặt vào đầu cô ý niệm rằng một người phụ nữ hoàn hảo không bao giờ được phép thất bại trong hôn nhân, không được phép để lộ sự bất ổn ra ngoài xã hội.
“Hà Chi, nhìn tôi,” Vĩnh nói, giọng ông mang một uy lực điềm tĩnh lâm sàng. Ông đứng dậy, bước đến bảng trắng bên tường, cầm chiếc bút dạ đen. “Hôm nay, chúng ta sẽ không nói về những gì cô quên. Chúng ta sẽ làm một bài kiểm tra nhỏ về những gì cô nhớ.”
Vĩnh vẽ lên bảng một sơ đồ ma trận gồm ba mươi sáu ô vuông ngẫu nhiên, chứa các ký tự cổ và các con số phức tạp. Đây là một bài kiểm tra trí nhớ không gian và nhận thức lâm sàng tiêu chuẩn cao (Rey-Osterrieth Complex Figure sửa đổi).
“Tôi sẽ cho cô nhìn sơ đồ này trong vòng mười giây. Sau đó tôi sẽ xóa đi, và cô sẽ vẽ lại nó vào cuốn sổ tay của tôi. Đồng ý chứ?”
Chi khẽ gật đầu, lau nước mắt. Cô tập trung ánh mắt dại đi của mình vào bảng trắng. Vĩnh bấm nút đồng hồ cơ học. Mười giây trôi qua. Ông dùng giẻ lau sạch bảng trắng không để lại một dấu vết.
“Bây giờ, hãy vẽ lại,” Vĩnh đẩy cuốn sổ da đen và chiếc bút máy về phía cô.
Hà Chi cầm bút. Không một chút do dự, bàn tay mảnh mai của cô di chuyển trên trang giấy trắng với một tốc độ kinh ngạc. Cô vẽ lại từng đường nét, từng ký tự cổ, từng con số ở đúng vị trí tọa độ của nó trên sơ đồ ma trận ban đầu. Không sai lệch một milimet. Áp lực ngòi bút của cô đều đặn, sắc nét.
Vĩnh cầm cuốn sổ lên, nhìn bản vẽ hoàn hảo của Chi rồi mỉm cười nhẹ. Ông đặt cuốn sổ xuống trước mặt cô, cặp kính gọng kim loại phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp.
“Hà Chi, cô có biết kết quả này nghĩa là gì không?” Vĩnh hỏi, giọng ông đầy sự khẳng định. “Trí nhớ không gian và khả năng phục hồi thông tin ngắn hạn của cô nằm trong nhóm xuất sắc nhất—đạt mức tối đa của một người bình thường. Hệ thần kinh của cô hoàn toàn khỏe mạnh, không hề có bất kỳ dấu hiệu suy thoái hay rối loạn nhận thức nào cả.”
Chi nhìn bản vẽ của chính mình, đôi mắt cô giãn to ra vì kinh ngạc. “Nhưng... nhưng tại sao chiếc chìa khóa lại ở trong tủ lạnh? Tại sao cái email lại biến mất? Tôi... tôi không thể tự mình làm những việc đó mà không nhớ gì chứ?”
“Cô không hề làm những việc đó, Chi,” Vĩnh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ gụ, từng chữ ông phát ra như những nhát búa đập tan màn sương mù đang che lấp tâm trí cô. “Người làm việc đó là Lê Quốc Khánh.”
Chi khựng lại. Gương mặt cô trắng bệch, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. “Bác sĩ... anh đang nói gì thế? Khánh yêu tôi... anh ấy muốn bảo vệ tôi...”
“Yêu thương không đi kèm với việc triệt hạ lòng tự trọng và quyền tự quyết của đối phương,” Vĩnh áp dụng kỹ thuật Kích hoạt bất đồng nhận thức, dồn cô vào thế phải đối mặt với sự thật khốc liệt. “Khánh đang sử dụng Kỹ thuật Gaslighting đảo ngược cực đoan. Gã cố tình thay đổi vị trí đồ đạc khi cô không chú ý, gã lén xóa tin nhắn điện thoại, gã can thiệp vào máy tính của cô để xóa lịch sử gửi thư, rồi sau đó nhẹ nhàng khẳng định cô nhớ nhầm. Mục tiêu của gã là gì? Là khiến cô hoàn toàn nghi ngờ sự tỉnh táo của chính mình, biến cô thành một kẻ điên loạn trên giấy tờ y tế giả để gã có thể tước đoạt toàn bộ tài sản thừa kế của chị gái cô và kiểm soát cô vĩnh viễn trong không gian khép kín của chung cư Thanh Xuân.”
“Không... không thể như thế được...” Chi lắc đầu điên cuồng, hai tay cô ôm chặt lấy đầu, cố gắng chống cự lại sự thật đang bóp nghẹt niềm tin cuối cùng của mình. “Cha tôi dạy... hôn nhân phải hoàn hảo... tôi không được thất bại... tôi phải chịu đựng...”
“Cha cô đã qua đời, Hà Chi. Và ông ấy đã sai khi dạy cô phải chịu đựng sự tàn ác nhân danh tình yêu,” Vĩnh bước đến tủ tài liệu mật sau lưng, sử dụng khóa vân tay để mở ngăn kéo bảo mật tối cao. Ông lấy ra cuốn nhật ký bìa da màu xanh—cuốn nhật ký u uất của chính cô mà cô đã giao nộp trước đây.
Ông đặt cuốn nhật ký xanh lên bàn, ngay cạnh chiếc đồng hồ cát.
“Hãy nhìn vào cuốn sổ này, Chi. Đây là nơi cô ghi lại những u uất của bạo lực lạnh mà gã Khánh gieo rắc hàng đêm. Nhưng hãy nhìn kỹ nét chữ ở những trang cuối cùng này đi.” Vĩnh lật đến trang viết có dòng chữ mực xanh đen sẫm màu. “Nét chữ nghiêng mười lăm độ gượng ép, áp lực ngòi bút đè mạnh làm rách nhẹ thớ giấy ở các nét khuyết dưới của chữ ‘g’ và ‘y’. Cô có thói quen viết chữ thẳng đứng, áp lực bút nhẹ nhàng. Đây hoàn toàn không phải là nét chữ của cô.”
Chi nhìn chăm chằm vào trang nhật ký xanh. Đôi mắt cô trợn ngược lên, nhịp thở dồn dập đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô nhận ra nét chữ đó. Đó là nét chữ của Nguyễn Khánh Vy—người phụ nữ trầm cảm bị bạo hành thể xác dã man mà cô chưa từng gặp mặt ngoài đời, nhưng đã âm thầm trao đổi nhật ký qua hòm thư nặc danh 104.
Sự bất đồng nhận thức bùng phát cực hạn trong tâm trí Chi. Một bên là hình ảnh người chồng ái kỷ hoàn hảo gã Khánh vẽ ra, một bên là chứng cứ khoa học về sự giả mạo nét chữ và âm mưu tước đoạt nhận thức đang phơi bày trước mắt cô.
“Tôi... tôi không điên...” Chi khóc nghẹn, tiếng khóc của cô lần này bộc phát thành những tiếng nấc đau đớn, xé lòng. Bản ngã bị giam cầm bấy lâu nay của cô đang thức tỉnh trong đau đớn tột cùng. “Khánh... anh ta đã lừa dối tôi... anh ta muốn biến tôi thành một con điên giống như chị My để chiếm đoạt căn hộ... để tôi tự sát...”
“Đúng vậy, Chi. Cô hoàn toàn tỉnh táo,” Vĩnh quỳ xuống ngang tầm mắt cô, giọng nói ông tràn đầy sự thấu cảm nhân văn sâu sắc. “Cô không cô độc. Tôi ở đây để giúp cô giành lại quyền tự quyết căn tính của mình trước khi gã Khánh đẩy cô vào bước đường cùng.”
Chi ngước gương mặt đẫm lệ lên nhìn Vĩnh. Sự căm phẫn tột độ đối với Lê Quốc Khánh bùng lên trong đôi mắt dại đi của cô, lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi cũ. Nhưng ngay sau đó, một biểu cảm kỳ lạ thoáng qua trên gương mặt cô—một nụ cười lạnh lùng, u uất và đầy vẻ quyết tuyệt diễn ra trong vòng vài phần mười giây.
Ngón tay trỏ của cô ngừng gõ. Cô siết chặt nắm tay, nhìn thẳng vào mắt Vĩnh.
“Bác sĩ Vĩnh... anh không cần phải lo lắng cho tôi nữa đâu,” Chi thì thầm, giọng cô đột ngột trở nên lạnh lẽo, vô cảm đến đáng sợ. “Khánh... anh ta sẽ không thể hành hạ tôi được lâu nữa.”
Vĩnh khẽ nhíu mày sau cặp kính gọng kim loại. Trực giác lâm sàng của ông báo động đỏ. “Cô nói thế nghĩa là sao, Chi?”
Chi khẽ nghiêng đầu, nụ cười u uất trên môi cô rộng hơn. “Tôi đã tìm thấy lối thoát rồi. Tôi đã tìm thấy một người... một người cũng phải chịu đựng địa ngục bạo hành giống như tôi. Cô ấy hiểu nỗi đau của tôi, và tôi hiểu nỗi đau của cô ấy. Chúng tôi đã ký một giao ước trong bóng tối.”
Tim Vĩnh đập hụt một nhịp. Hình ảnh mảnh giấy nháp của Vy với dòng chữ “Giao ước đã ký, anh ta phải chết” lập tức hiện lên trong đầu ông.
“Hà Chi! Cô đã gặp Nguyễn Khánh Vy phải không?” Vĩnh gặng hỏi, giọng ông không còn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày. “Giao ước đổi vai mưu sát... cô ấy sẽ giết Khánh cho cô, còn cô...”
“Tôi đã tìm thấy một người sẵn sàng thực hiện ‘hình phạt’ thay cho tôi, bác sĩ Vĩnh,” Chi thản nhiên ngắt lời ông, cô đứng dậy, lấy chiếc áo măng tô màu beige khoác lên người một cách hoàn hảo, che đi toàn bộ sự run rẩy của cơ thể. “Và tôi cũng sẽ thực hiện hình phạt thay cho cô ấy. Đó là công lý duy nhất mà chúng tôi có được khi luật pháp của các người im lặng trước bạo lực.”
Nói rồi, Chi xoay người bước nhanh ra phía cửa, không đợi Vĩnh kịp can thiệp.
“Hà Chi! Đứng lại!” Vĩnh quát lên, định lao theo giữ cô lại nhưng cơn đau nửa đầu mãn tính đột ngột bùng phát dữ dội ở thái dương bên trái khiến ông lảo đảo, phải vịnh tay vào mép bàn gỗ gụ để không ngã sụp xuống.
Bảo My hoảng hốt chạy vào phòng đỡ lấy ông. “Bác sĩ Vĩnh! Anh có sao không?”
“My... nhìn ra cửa sổ... nhanh lên!” Vĩnh thều thào, tay ông bóp chặt lấy thái dương rớm mồ hôi lạnh.
Bảo My lao đến bên cửa sổ kính cách âm, vén bức rèm xám nhạt nhìn xuống lòng đường Hoàng Hoa Thám dưới màn mưa trắng xóa.
Trần Hà Chi vừa bước ra khỏi cổng phòng khám Tâm An, cô thong thả che chiếc ô màu đen, bước đi thẳng tắp không một chút do dự. Nhưng ngay phía sau cô, từ trong bóng tối của một gốc cây bằng lăng cổ thụ đối diện đường, một chiếc xe máy Honda Wave cũ nổ máy lao đi. Kẻ cầm lái mặc bộ đồ mưa màu đen kín mít, nhưng dưới ánh đèn đường vàng vọt, Bảo My nhìn thấy rõ vết sẹo dài hằn sâu trên má trái của gã—Trịnh Thế Sơn, gã giang hồ hung hãn được Lê Quốc Khánh thuê bám đuôi Chi.
Sơn từ từ bám theo chiếc ô đen của Chi, chìm dần vào màn mưa bão dày đặc của đêm Hà Nội, báo hiệu một gọng kìm đe dọa vật lý đang bắt đầu siết chặt lấy mạng sống của hai nữ bệnh nhân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!