Nhạc nềnPuppeteer

Bóng Ma Hào Nhoáng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn rả rích từ đêm hôm trước vẫn chưa dứt, biến bầu trời Hà Nội thành một mảng xám xịt, ẩm ướt và ngột ngạt. Bên trong phòng làm việc của Lâm Vĩnh tại phòng khám Tâm An, không gian vô trùng cách âm tuyệt đối tạm thời ngăn cách ông khỏi sự hỗn loạn của phố thị. Tiếng máy điều hòa chạy êm ru hòa cùng tiếng tích tắc cực nhẹ của những hạt cát màu xanh lục đang rơi chậm rãi trong chiếc đồng hồ cát pha lê đặt trên bàn.


Vĩnh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da xám, đôi mắt mệt mỏi ẩn sau cặp kính gọng kim loại mạ vàng. Ông vừa trở về từ phòng lab của Lê Thanh Vân sau một đêm trắng giải mã những thớ giấy. Cơn đau nửa đầu mãn tính bắt đầu hành hạ ông bằng những nhịp gõ nhức nhối ở thái dương bên trái. Vĩnh đưa ngón tay lên, vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương trên ngón áp út. Mỗi khi xoay chiếc nhẫn, cảm giác kim loại lạnh lẽo lại kéo ông về với thực tại, dập tắt những ảo ảnh mơ hồ về đứa con gái nhỏ Lâm Tuệ Anh đã khuất mười năm trước. Ông không được phép gục ngã, ít nhất là khi Bản Thảo Song Trùng và mốc thời gian mưu sát ngày mười bốn tháng ba vẫn đang lơ lửng như một bản án tử hình vô hình.


Tiếng gõ cửa dồn dập của Trịnh Bảo My cắt đứt dòng suy nghĩ của Vĩnh. Cô trợ lý trẻ bước vào, gương mặt tái nhợt không một giọt máu, hai tay bóp chặt lấy tập hồ sơ bệnh án đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.


“Bác sĩ Vĩnh... có chuyện rồi,” Bảo My thì thầm, giọng run rẩy dù đã cố kiềm chế. “Vũ Mạnh Tường... gã đang ở sảnh. Gã đưa Khánh Vy đến, nhưng không phải để trị liệu thông thường. Gã đi cùng hai vệ sĩ và yêu cầu gặp anh ngay lập tức.”


Vĩnh khẽ nhíu mày. Ông chỉnh lại gọng kính, phong thái điềm tĩnh lâm sàng nhanh chóng thiết lập lại trên gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ. “Cứ để họ vào, My. Em chuẩn bị máy ghi âm cơ học, đặt dưới ngăn bàn phụ. Tuyệt đối không được bật bất kỳ thiết bị kết nối mạng nào.”


Bảo My gật đầu nhanh, lùi lại phía sau để mở cửa.


Cánh cửa gỗ cách âm vừa mở ra, một luồng hương nước hoa xạ hương nồng nặc và đắt tiền lập tức xộc vào phòng, lấn át hoàn toàn mùi gỗ gụ và hương trầm dịu nhẹ của Tâm An. Vũ Mạnh Tường bước vào trước. Gã là một người đàn ông ba mươi lăm tuổi, dáng người cao lớn, vạm vỡ, mặc bộ vest bespoke màu xanh navy phẳng phiu, đôi giày da Ý bóng loáng nện xuống sàn nhà những tiếng cộc cộc nặng nề. Gương mặt gã góc cạnh, nam tính, mái tóc chải chuốt ngược hoàn hảo không lệch một sợi. Thoạt nhìn, Tường là biểu tượng hoàn mỹ của một doanh nhân thành đạt, lịch lãm và đáng tin cậy.


Nhưng dưới lăng kính phân tích hành vi của Lâm Vĩnh, gã đàn ông này là một ổ chứa những xung động bạo lực ngầm. Vĩnh quan sát thấy cơ hàm của Tường hơi siết chặt mỗi khi gã mỉm cười, đôi mắt gã lạnh lùng, sắc lẹm và luôn dò xét như một kẻ săn mồi đang định giá con mồi.


Phía sau gã, Nguyễn Khánh Vy bước đi như một cái bóng không hồn. Cô mặc chiếc váy lụa dài tay màu đen kín cổng cao tường để che đi những vết bầm tím mà Vĩnh biết chắc chắn đang hằn sâu trên da thịt cô. Gương mặt Vy nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng dại đi, nhìn trân trân xuống sàn nhà. Cô đang ở trong trạng thái Nhận thức Phân mảnh cực hạn, bản ngã bị vỡ vụn sau những trận bạo hành thể xác liên tục tại căn biệt thự Tây Hồ ngột ngạt. Cô không dám nhìn Vĩnh, hai bàn tay co rúm lại, liên tục bóp chặt lấy cổ tay trái như một phản xạ tự vệ vô thức.


“Chào bác sĩ Lâm Vĩnh,” Tường lên tiếng, giọng trầm vang, đầy uy quyền nhưng chứa đựng một sự ngạo mạn không che giấu. Gã không đợi Vĩnh mời mà tự ý kéo chiếc ghế gỗ đối diện bàn làm việc rồi ngồi xuống, gác một chân lên đầy tự phụ.


Vĩnh vẫn ngồi yên vị, khẽ gật đầu xã giao. “Chào anh Tường. Hôm nay không phải lịch hẹn trị liệu định kỳ của Vy. Có vấn đề gì khẩn cấp khiến anh phải đích thân đưa cô ấy đến đây?”


Tường mỉm cười, một nụ cười xã giao hoàn hảo của giới thượng lưu, nhưng khóe mắt gã không hề chuyển động. Gã đưa tay lên cổ, thong thả cởi chiếc thắt lưng da Hermes khóa chữ H bằng vàng sáng loáng ra. Hành động của gã cực kỳ chậm rãi, có chủ đích. Gã đặt chiếc thắt lưng da sẫm màu lên mặt bàn gỗ gụ, ngay sát cạnh chiếc đồng hồ cát của Vĩnh. Tiếng khóa vàng va chạm với mặt gỗ phát ra một âm thanh “cạch” khô khốc.


Ngay khoảnh khắc âm thanh đó vang lên, Khánh Vy đứng phía sau khẽ rùng mình một cái kịch liệt. Đôi vai cô co rúm lại, đầu gối hơi khuỵu xuống như thể chiếc thắt lưng kia vừa quất thẳng vào lưng cô. Vĩnh nhận diện ngay chiếc thắt lưng da Hermes này—đây chính là công cụ bạo hành mà Vy từng kể trong trạng thái thôi miên, thứ gã dùng để giam cầm cô trong phòng ngủ khóa kín của biệt thự Tây Hồ. Việc Tường đặt chiếc thắt lưng lên bàn là một đòn tấn công tâm lý cực kỳ tàn nhẫn, một lời đe dọa không lời gửi đến cả bệnh nhân lẫn nhà trị liệu.


“Thời tiết Hà Nội dạo này ngột ngạt quá, cái thắt lưng này làm tôi hơi khó thở,” Tường thản nhiên nói, ánh mắt dán chặt vào Vĩnh như muốn đo lường sự sợ hãi của ông. “Cũng giống như việc vợ tôi cứ phải đến cái phòng khám xám xịt này mỗi tuần. Tôi thấy tình trạng của cô ấy chẳng khá lên chút nào, thậm chí dạo này đầu óc còn hoang tưởng hơn, suốt ngày lẩm nhẩm viết lách cái gì đó.”


“Trị liệu tâm lý là một tiến trình đòi hỏi thời gian và sự kiên nhẫn, anh Tường,” Vĩnh điềm tĩnh đáp, tông giọng trầm ấm áp của ông vẫn giữ nguyên nhịp điệu đều đặn, đối lập hoàn toàn với sự áp chế của đối phương. “Sự tổn thương tinh thần của Vy cần một môi trường an toàn tuyệt đối để tự phục hồi.”


“An toàn?” Tường cười khẩy, gã nghiêng người về phía trước, hai tay đan chéo đặt trên bàn, ngay sát chiếc thắt lưng da. “Tôi đã chu cấp cho cô ấy một cuộc sống nhung lụa, một căn biệt thự ven hồ Tây mà nửa cái Hà Nội này nằm mơ cũng không có được. Bố mẹ cô ấy dưới quê nợ nần chồng chất cũng nhờ tiền của tôi mà được yên ổn. Sự im lặng đồng thuận của họ đã chứng minh tôi là một người con rể hoàn hảo. Vậy mà cô ấy vẫn trầm cảm, vẫn muốn tìm kiếm sự cứu rỗi ở đây sao?”


Khánh Vy nghe đến hai chữ “bố mẹ”, hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Sự im lặng đồng thuận của gia đình ruột thịt chính là sợi dây xích vô hình tàn nhẫn nhất trói buộc cô vào địa ngục bạo hành của Tường. Cô hoàn toàn cô độc, bế tắc và bị phản bội bởi chính những người mang dòng máu huyết thống.


“Tôi đến đây hôm nay không phải để nghe ông giảng giải về y khoa,” Tường đột ngột thay đổi thái độ, giọng gã lạnh đi vài phần. Gã lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc séc đã ký sẵn, đẩy nhẹ về phía Vĩnh. “Đây là năm trăm triệu đồng. Khoản tài trợ nộp thẳng vào quỹ nghiên cứu của phòng khám Tâm An. Đổi lại, tôi muốn ông bàn giao toàn bộ hồ sơ bệnh án, các file ghi âm trị liệu và hai cuốn nhật ký viết tay của vợ tôi.”


Bảo My đứng bên cạnh khẽ hít vào một hơi lạnh. Cô nhìn Vĩnh, lo sợ người thầy của mình sẽ bị khuất phục trước sức mạnh tiền bạc khổng lồ của gia tộc Vũ Phát.


Vĩnh nhìn tờ séc trên bàn, rồi ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt hung dữ ẩn sau vẻ lịch lãm của Tường. Ông không hề chạm vào tờ séc, cũng không hề liếc nhìn chiếc thắt lưng da.


“Tôi rất tiếc, anh Tường,” Vĩnh từ tốn nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đanh thép như thép nguội. “Theo Quy tắc bảo mật thông tin bệnh nhân và y đức lâm sàng, mọi hồ sơ bệnh án và nhật ký trị liệu của Vy là tài sản bảo mật tối cao. Tôi không thể bàn giao chúng cho bất kỳ ai, kể cả người chồng hợp pháp của cô ấy, trừ khi có lệnh chính thức bằng văn bản từ Tòa án nhân dân.”


Nụ cười trên môi Vũ Mạnh Tường tắt ngấm. Cơ mặt gã giật nhẹ, để lộ bản chất ái kỷ bạo lực cực đoan không thể kiểm soát khi bị từ chối. Gã đứng phắt dậy, dáng người cao lớn sừng sững bao trùm lấy chiếc bàn làm việc của Vĩnh. Gã chống hai tay xuống bàn, ghé sát mặt vào Vĩnh, luồng hơi thở nóng rực phả ra đầy đe dọa.


“Lâm Vĩnh, ông nghĩ ông là ai?” Tường gằn giọng, từng chữ phát ra như những nhát búa. “Ông chỉ là một thằng bác sĩ tâm lý quèn giữ một cái phòng khám nhỏ rách nát này. Ông có biết bố tôi, Vũ Mạnh Hùng, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho Sở Y tế là cái giấy phép hành nghề của ông sẽ biến thành đống rác không? Gia tộc họ Vũ chúng tôi muốn đóng cửa cái phòng khám này dễ như trở bàn tay. Đừng dùng cái mớ lý thuyết y đức rách nát đó để thách thức giới hạn kiên nhẫn của tôi.”


Vĩnh vẫn ngồi bất động. Cặp kính gọng kim loại của ông phản chiếu ánh đèn neon phòng khám lạnh lẽo. Ông không hề né tránh ánh mắt đầy thú tính của Tường. Trong đầu ông, một chuỗi phân tích lâm sàng đang vận hành: nhịp thở của Tường nhanh, đồng tử co nhẹ, các cơ quanh miệng căng cứng—gã đang ở trạng thái kích động bạo lực cấp độ hai, sẵn sàng sử dụng bạo lực vật lý nếu bị kích thích thêm. Đối đầu trực diện với một kẻ ái kỷ bạo lực lúc này là tự sát và sẽ đẩy Vy vào nguy hiểm lớn hơn sau khi về nhà.


“Tôi hiểu tầm ảnh hưởng của gia đình anh, anh Tường,” Vĩnh nói, tông giọng ông đột ngột hạ thấp xuống một quãng tám, ấm áp và điềm tĩnh một cách kỳ lạ. Đây là kỹ thuật kiểm soát không gian giao tiếp lâm sàng. “Nhưng luật pháp và quy chuẩn y tế được thiết lập để bảo vệ cả tôi và anh. Việc ép buộc một bác sĩ vi phạm bảo mật bệnh án sẽ chỉ tạo ra những rủi ro pháp lý bất lợi cho danh tiếng tập đoàn Vũ Phát của anh nếu thông tin bị rò rỉ ra ngoài.”


Tường khựng lại một nhịp. Sự tỉnh táo thực dụng của một doanh nhân kéo gã lại trước bờ vực bùng phát bạo lực. Gã siết chặt nắm tay, nhìn Vĩnh với vẻ căm phẫn tột độ.


Trong lúc cuộc đấu trí ngôn từ đang ở thế giằng co nghẹt thở, một tiếng nấc nghẹn đột ngột vang lên từ phía sau.


Khánh Vy đã hoàn toàn sụp đổ tinh thần. Nhìn chằm chằm vào chiếc thắt lưng da Hermes khóa vàng trên bàn, ký ức về những trận đòn roi trong căn phòng ngủ khóa kín ùa về bẻ gãy chút lý trí cuối cùng của cô. Vy bắt đầu run rẩy dữ dội, hai mắt trợn ngược, vacant và không còn tiêu cự. Cô quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay cào cấu điên cuồng vào cổ tay trái của mình. Những móng tay sắc nhọn găm sâu vào da thịt, tạo ra những vệt xước đỏ rớm máu. Cô đang cố gắng tự hủy hoại bản thân để trốn chạy khỏi nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt lồng ngực.


“Vy! Dừng lại!” Bảo My hoảng hốt kêu lên, định lao vào giữ tay Vy nhưng bị một vệ sĩ của Tường thô bạo chặn lại.


Tường quay lại nhìn vợ mình bằng ánh mắt khinh bỉ cực độ. “Nhìn xem, cô ấy điên rồi. Ông điều trị kiểu gì mà biến vợ tôi thành một con điên tự cào cấu mình thế này? Tránh ra, để tôi đưa cô ấy về nhà dạy dỗ lại!”


Gã bước tới, định túm lấy tóc Vy để lôi cô dậy.


“Đứng yên đó, Vũ Mạnh Tường!” Lâm Vĩnh đột ngột quát lên. Giọng nói của ông không lớn nhưng uy lực, lạnh lùng và dứt khoát đến mức khiến gã chồng bạo lực phải khựng lại trong một giây.


Vĩnh nhanh chóng bước ra khỏi bàn làm việc. Ông không hề sử dụng bạo lực vật lý. Ông di chuyển một cách chuyên nghiệp, lách người vào giữa khoảng không gian ngăn cách Tường và Vy, dùng thân hình gầy guộc của mình làm một lá chắn vật lý che khuất chiếc thắt lưng da khỏi tầm mắt của cô. Ông quỳ xuống bên cạnh Vy, giữ chặt hai vai cô nhưng không dùng lực quá mạnh để tránh kích hoạt phản xạ tự vệ bạo lực.


“Vy, nhìn tôi. Hãy nhìn thẳng vào mắt tôi,” Vĩnh nói, giọng ông trầm ấm, đều nhịp và mang một tần số rung động đặc biệt của kỹ thuật Xoa dịu cơn loạn thần cấp tính. “Nghe tiếng tôi nói, Vy. Hãy hít vào thật sâu... giữ lại trong ba giây... một... hai... ba... thở ra chậm rãi. Tiếng mưa ngoài kia đang rơi. Cát trong đồng hồ đang chảy. Cô đang ở Tâm An. Cô đang an toàn. Không ai có thể chạm vào cô ở đây.”


Ông lặp đi lặp lại những câu nói định hướng không gian và thời gian thực tại, đồng nhịp thở của mình với nhịp thở hỗn loạn của Vy. Bàn tay ông giữ nhẹ lấy cổ tay cô, ngón cái ấn nhẹ vào huyệt nội quan để giúp cô giảm bớt cơn co cứng cơ tay vô thức.


Dần dần, nhịp thở của Vy bắt đầu chậm lại. Đôi mắt dại đi của cô bắt đầu tìm lại được tiêu cự, khóa chặt vào ánh mắt điềm tĩnh, bao dung sau cặp kính gọng kim loại của Vĩnh. Cô ngừng cào cấu, hai tay run rẩy bám chặt lấy vạt áo măng tô xám của ông như bám lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ.


“Khá lắm, bác sĩ Vĩnh,” Tường đứng khoanh tay phía sau, cười lạnh lùng khi chứng kiến màn can thiệp y tế của Vĩnh. Gã nhặt chiếc thắt lưng da Hermes trên bàn lên, thong thả xỏ lại vào đỉa quần rồi khóa lại. “Trò diễn của ông đến đây là đủ rồi. Vy, đứng dậy. Chúng ta về.”


Gã thô bạo gạt tay Vĩnh ra, túm lấy bả vai Vy kéo mạnh lên. Vy không hề kháng cự, cô ngoan ngoãn đứng dậy như một con búp bê đứt dây, nhưng đôi mắt cô nhìn Vĩnh đầy vẻ van nài và tuyệt vọng.


Trong khoảnh khắc Tường xoay người kéo Vy ra cửa, Vy lách người qua sát cạnh Vĩnh. Bằng một động tác cực nhanh, khéo léo vượt ngoài dự đoán của gã chồng ái kỷ, cô lén nhét một mảnh giấy nháp nhỏ bị xé nát, vo tròn vào túi áo măng tô bên phải của Vĩnh.


Vĩnh cảm nhận được vật thể lạ rơi vào túi áo, nhưng gương mặt ông không hề biến đổi sắc thái. Ông đứng thẳng người, hai tay đút vào túi áo, đứng chắn trước cửa phòng khám để tiễn khách.


“Bác sĩ Vĩnh, ông rất giỏi giữ nguyên tắc,” Tường dừng lại ở cửa, quay đầu lại ném cho Vĩnh một cái nhìn đầy đe dọa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh tanh. “Nhưng hãy nhớ lấy lời tôi. Đừng để sự giỏi giang và cái y đức rách nát của ông chôn vùi cái phòng khám nhỏ này. Gia tộc họ Vũ không có thói quen kiên nhẫn lần thứ hai đâu.”


Gã dứt lời, thô bạo đẩy Vy ra ngoài sảnh. Hai tên vệ sĩ lập tức bám sát phía sau, khóa chặt mọi lối thoát của cô.


Cánh cửa cách âm đóng sập lại. Không khí trong phòng khám Tâm An lập tức chìm vào một sự im lặng ngột ngạt đến đáng sợ. Bảo My thở dốc, cô ngã sụp xuống chiếc ghế bành, hai tay ôm mặt khóc nức nở vì sợ hãi.


“Bác sĩ Vĩnh... chúng ta phải làm sao đây? Gã Tường... gã sẽ hủy hoại phòng khám này mất,” Bảo My nghẹn ngào nói.


Vĩnh không trả lời. Ông bước chậm rãi về phía bàn làm việc, lấy chiếc máy ghi âm cơ học Sony cũ từ dưới ngăn bàn phụ ra, ấn nút dừng băng cassette. Tiếng “cạch” của phím cơ học vang lên khô khốc. Toàn bộ cuộc đối thoại đe dọa và thừa nhận bạo hành của Tường đã được lưu giữ an toàn trên băng vật lý ngoại tuyến, không một hacker nào có thể chạm tới.


Ông đưa tay vào túi áo măng tô bên phải, lấy mảnh giấy nháp vo tròn của Vy ra. Cẩn thận vuốt phẳng mảnh giấy nháp bị xé nát trên mặt bàn gỗ gụ, dưới quầng sáng vàng độc nhất của chiếc đèn bàn, Lâm Vĩnh bàng hoàng khi nhìn thấy những dòng chữ viết tay bằng mực xanh đen sẫm màu.


Nét chữ nghiêng mười lăm độ gượng ép, áp lực ngòi bút đè mạnh đến mức làm rách nhẹ thớ giấy ở các nét khuyết dưới của chữ ‘g’ và ‘y’—chữ ký vô thức của Nguyễn Khánh Vy. Nhưng nội dung của dòng chữ viết vội, nhòe nhoẹt nước mắt đó lại là một thông điệp hoảng loạn bẻ gãy mọi ranh giới an toàn lâm sàng của ông:


“Giao ước đã ký, anh ta phải chết.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!