Nhạc nềnPuppeteer

Tráo Đổi Tiêu Bản

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông quất xối xả vào những khung cửa kính rỉ sét của Viện Pháp y Quốc gia, biến màn đêm Hà Nội thành một khoảng không tù túng, lạnh lẽo. Tiếng sấm rền vang từ phía sông Hồng dội về, rung lên bần bật những tấm tôn trên mái nhà kho hậu cần. Bên trong hành lang tầng hầm, ánh đèn neon vàng vọt nhấp nháy theo từng nhịp chập chờn của dòng điện quá tải, hắt lên bức tường sơn xanh bong tróc những chiếc bóng dài dị dạng.


Lâm Vĩnh đứng khuất trong góc tối cạnh lối thoát hiểm, kéo cao chiếc cổ áo măng tô xám nhạt để ngăn luồng khí ẩm xộc vào cổ. Cơn đau nửa đầu mãn tính bên thái dương trái lại giật lên từng nhịp buốt nhói, như một chiếc đinh rỉ sét đang từ từ cắm sâu vào đại não. Ông đưa bàn tay phải—vẫn còn băng bó bằng một lớp gạc y tế trắng, vệt máu khô từ vết cắt kính ở Thanh Nhàn khẽ co rút đau rát—lên điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mạ vàng. Ở ngón áp út tay trái, chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương tỳ mạnh vào vết xước rỉ máu do chiếc còng số tám của Đinh Thế Nam để lại đêm trước. Cảm giác kim loại lạnh buốt hằn vào da thịt đau đớn là mỏ neo vật lý duy nhất giữ cho lý trí lâm sàng của ông không bị cuốn trôi vào vực thẳm của những ký ức dằn vặt mười năm qua.


Trong đầu Vĩnh, chiếc kim đồng hồ vô hình đang tích tắc đếm ngược tàn nhẫn. Triệu chứng run tay ngoại tháp với tần số 4-6Hz mà ông quan sát được trên ngón tay của Lê Quốc Khánh trưa nay tại quán cà phê Góc Lặng là bằng chứng sinh học không thể chối cãi. Chất độc thần kinh metamerism đã ngấm sâu vào hệ vận động của gã chồng ái kỷ. Chỉ còn chưa đầy sáu ngày nữa trước mốc thời gian mưu sát ngày hai mươi hai tháng Ba. Để cứu mạng Khánh và ngăn chặn Trần Hà Chi sa chân vào tội ác đồng thuận chéo, ông cần phải có trong tay kết quả độc chất học thực chứng từ mẫu máu thật của Vũ Mạnh Tường.


Nhưng tập đoàn BioPharma của Hoàng Nam Hải đã đánh hơi được mối đe dọa. Chúng đã mua chuộc Đặng Quốc Thịnh—giám định viên pháp y biến chất—để tiêu hủy tiêu bản máu gốc của Tường ngay trong đêm nay.


Cửa phòng lưu trữ lạnh khẽ mở. Bác sĩ pháp y Nguyễn Minh Triết bước ra, dáng người gầy cao đổ bóng dài dưới ánh đèn neon vàng vọt. Triết mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh sẫm bên ngoài chiếc blouse trắng phẳng phiu, cặp kính gọng tròn phản chiếu ánh sáng lạnh lùng. Mùi cồn sát trùng và chất chống thối rữa tỏa ra từ người anh, lấn át cả mùi mưa bão. Anh khẽ gật đầu với Vĩnh, một ám hiệu câm lặng đầy nguy hiểm.


“Thịnh đang ở phòng trực tầng một,” Triết nói, giọng khàn đặc nhưng điềm tĩnh khi đứng sát cạnh Vĩnh. “Hắn vừa nhận một cuộc gọi từ số máy lạ, sau đó lập tức ký lệnh kiểm kê đột xuất kho lưu trữ tiêu bản lạnh. Hắn định dùng danh nghĩa tiêu hủy các mẫu sinh học quá hạn để xóa sạch mẫu máu chưa bị tráo của Vũ Mạnh Tường trong tủ đông số bốn.”


“Chúng ta có bao nhiêu thời gian?” Vĩnh hỏi, giọng ông trầm ấm, đều nhịp, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự căng thẳng tột độ.


“Hắn sẽ xuống đây trong vòng năm phút nữa,” Triết điều chỉnh lại găng tay cao su y tế. “Kho lạnh âm hai độ C là vùng cấm hành chính. Nếu camera hành lang ghi nhận tôi đi vào tủ đông số bốn ngoài ca trực, Thịnh sẽ có đủ lý do để đình chỉ công tác của tôi ngay lập tức.”


“Tôi sẽ vô hiệu hóa camera hành lang phụ,” Vĩnh siết chặt bàn tay băng bó, ánh mắt sắc sảo khóa chặt vào sơ đồ điện gắn trên tường. “Hệ thống điện của viện cũ kỹ, cầu dao tổng của khu hành lang phụ nằm ngay sau tủ điện thoát hiểm. Khi tôi ngắt điện, cậu sẽ có đúng ba mươi giây trước khi hệ thống máy phát điện dự phòng tự động kích hoạt. Đó là khoảng thời gian duy nhất camera bị mù.”


“Được. Mẫu máu giả tôi đã chuẩn bị sẵn trong ống nghiệm có nhãn dán tương thích. Seal bảo mật giả cũng đã được mô phỏng hoàn hảo. Chỉ cần tráo đổi thành công, Thịnh sẽ tự tay tiêu hủy mẫu giả mà vẫn tin rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ cho BioPharma,” Triết nói, ánh mắt lạnh lùng, lý trí đến mức thực dụng.


Vĩnh khẽ vỗ vai bạn mình. “Cẩn thận. Thịnh là kẻ hèn nhát nhưng rất gian xảo. Hắn sẽ kiểm tra seal bảo mật.”


Nhìn bóng Triết quay trở lại kho lưu trữ, Vĩnh thong thả bước về phía tủ điện thoát hiểm. Ông mở nắp hộp sắt rỉ sét, để lộ hệ thống cầu dao cơ học bám đầy bụi. Mu bàn tay phải đau nhức khi ông dùng lực kéo mạnh cần gạt sắt xuống.


Một tiếng *xoạch* khô khốc vang lên. Toàn bộ ánh đèn neon dọc hành lang tầng hầm vụt tắt, chìm vào bóng tối đặc quánh. Tiếng vo ve của hệ thống điều hòa không khí im bặt. Chỉ còn tiếng mưa quất liên hồi vào cửa sổ kính vòng ngoài.


Trong kho lưu trữ tiêu bản lạnh - Viện Pháp y, Nguyễn Minh Triết lập tức bật chiếc đèn pin chuyên dụng kẹp trên trán. Luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo rạch đôi màn đêm, chiếu thẳng vào làn sương lạnh âm hai mươi độ C đang bốc lên nghi ngút từ các ngăn tủ đông thép không gỉ. Nhiệt độ cực lạnh lập tức tấn công vào da thịt, biến hơi thở của Triết thành những làn khói trắng dày đặc, bám vào mặt kính của cặp kính gọng tròn.


Triết di chuyển nhanh chóng đến tủ đông số bốn. Đôi bàn tay đeo găng cao su của anh run nhẹ vì lạnh nhưng các ngón tay vẫn duy trì sự chính xác tuyệt đối của một bác sĩ giải phẫu. Anh tra mã bảo mật vào ổ khóa cơ, tiếng bánh răng lách cách vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cánh cửa tủ đông mở ra, luồng khí lạnh buốt giá ập thẳng vào mặt.


Ở ngăn thứ ba, lọ thủy tinh chứa mẫu máu chưa bị tráo của Vũ Mạnh Tường nằm im lìm dưới lớp sương giá mỏng. Trên nhãn dán có mã số tử thi "1042 - V.M.T". Triết nhanh tay rút lọ mẫu thật ra, đặt nó vào chiếc hộp bảo quản nhiệt siêu nhỏ giấu trong túi áo khoác dày, rồi đặt lọ mẫu giả có nhãn dán và seal bảo mật mô phỏng vào đúng vị trí cũ.


Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề, dragging vang lên từ phía đầu hành lang ngoài cửa kho lạnh.


Đó là tiếng giày da của Đặng Quốc Thịnh.


“Ai trong đó?” Giọng Thịnh vang lên khàn đặc, đầy vẻ nghi ngờ qua khe cửa sắt hé mở. Luồng ánh sáng từ chiếc đèn pin cầm tay của hắn bắt đầu quét qua hành lang tối tăm, tiến sát về phía kho lưu trữ lạnh.


Triết khựng lại. Tay anh vẫn đang giữ cánh cửa tủ đông số bốn. Thời gian ba mươi giây sắp hết. Tiếng gầm rú của máy phát điện dự phòng ngoài hành lang bắt đầu khởi động, báo hiệu dòng điện sắp được khôi phục.


Nếu Thịnh bước vào và bắt quả tang Triết đang đóng tủ đông số bốn trong bóng tối, toàn bộ kế hoạch bảo tồn chứng cứ sẽ sụp đổ hoàn toàn. Lâm Vĩnh ở bên ngoài tủ điện lập tức nhận diện được mối đe dọa từ tiếng bước chân của Thịnh. Ông biết mình phải tạo ra một kích thích môi trường để đánh lạc hướng gã giám định viên biến chất.


Vĩnh thò tay vào túi áo măng tô, rút chiếc máy ghi âm cơ học Sony cũ. Ông cố ý trượt chân trên nền gạch ướt, tạo ra một tiếng động va chạm vật lý khá lớn của chiếc gậy gỗ bám tường cạnh lối thoát hiểm, rồi thản nhiên bước ra ngoài hành lang tối.


“Ai đó?” Thịnh giật mình, lập tức quay ngoắt luồng ánh sáng đèn pin về phía lối thoát hiểm nơi Vĩnh đang đứng.


“Tôi đây, giám định viên Thịnh,” Vĩnh điềm tĩnh lên tiếng, tông giọng trầm ấm áp của ông vang lên đều đặn, hoàn toàn làm chủ không gian tối tăm. Ông thong thả đeo kính lên, để luồng ánh sáng đèn pin của Thịnh chiếu thẳng vào gương mặt hốc hác nhưng cực kỳ điềm tĩnh của mình.


Thịnh nheo mắt, ánh mắt lờ đờ thiếu ngủ hằn lên vẻ giận dữ khi nhận ra Lâm Vĩnh. “Bác sĩ Vĩnh? Sao ông lại ở đây? Đây là khu vực hạn chế của Viện Pháp y! Đinh Thế Nam đã ra lệnh cấm ông tiếp cận mọi tài liệu liên quan đến vụ án Vũ Mạnh Tường!”


“Tôi đến đây để gặp bác sĩ Triết để nhận lại một số tài liệu tham vấn tâm lý cá nhân không liên quan đến hồ sơ hình sự,” Vĩnh thản nhiên giải thích, tay trái khẽ xoay chiếc nhẫn cưới của Phương để định thần trước sự dò xét của Thịnh. “Đột nhiên mất điện, tôi bị lạc đường trong hành lang tối này.”


“Lạc đường?” Thịnh hừ lạnh, bước lại gần Vĩnh, mùi thuốc lá rẻ tiền từ người gã xộc vào mũi Vĩnh. “Ông nghĩ tôi sẽ tin lời một gã bác sĩ bị đình chỉ hành nghề sao? Đừng tưởng có Đặng Vũ Hoàng bảo lãnh là ông có thể tự do đi lại ở đây.”


Đúng lúc đó, hệ thống máy phát điện dự phòng gầm rú lên một tiếng lớn. Toàn bộ đèn neon dọc hành lang vụt sáng trở lại, ánh sáng trắng lạnh lẽo bóp nghẹt không gian tối tăm.


Cửa kho lưu trữ lạnh mở rộng. Nguyễn Minh Triết điềm tĩnh bước ra ngoài, tay cầm một tập hồ sơ bệnh án giấy sờn cũ. Gương mặt anh vô cảm, cặp kính gọng tròn vẫn còn bám một lớp sương mờ chưa kịp tan.


“Có chuyện gì thế, anh Thịnh?” Triết lạnh lùng hỏi, ánh mắt quét qua hai người. “Tôi đang tìm lại mẫu mô của ca trực chiều nay trong kho lạnh thì mất điện.”


Thịnh không trả lời Triết ngay. Gã giám định viên biến chất lách người qua vai Triết, bước thẳng vào trong kho lưu trữ tiêu bản lạnh. Sự nghi ngờ ái kỷ của gã không cho phép gã bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Gã đi thẳng đến tủ đông số bốn, kéo mạnh ngăn kéo thứ ba ra.


Luồng ánh sáng đèn pin của Thịnh khóa chặt vào lọ thủy tinh mang mã số "1042 - V.M.T". Gã cúi sát gương mặt mệt mỏi xuống, dùng ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên lớp seal bảo mật màu đỏ dán quanh nắp lọ.


Seal bảo mật hoàn hảo, không có dấu vết bị bóc tách hay rách thớ giấy niêm phong. Nét chữ ghi mã số tử thi trên nhãn dán trùng khớp hoàn toàn với thói quen viết tay của y tá Mai.


Thịnh thở phào nhẹ nhõm ngầm. Gã tin chắc rằng mẫu máu thật của Vũ Mạnh Tường vẫn nằm nguyên vẹn ở đây để gã có thể dễ dàng tiến hành tiêu hủy theo chỉ thị bôi xóa chứng cứ của BioPharma vào ngày mai.


“Mẫu mô của ca trực chiều nay nằm ở tủ đông số hai, Triết ạ,” Thịnh quay lại, giọng gã hằn học nhưng đã bớt đi vẻ cảnh giác. “Cậu làm việc cẩu thả quá đấy. Lần sau nếu còn tự ý vào kho lạnh ngoài giờ trực mà xảy ra sự cố mất điện thế này, tôi sẽ báo cáo lên Viện trưởng.”


“Tôi nhớ nhầm vị trí. Cảm ơn anh đã nhắc nhở,” Triết cúi đầu chào một cách lịch sự nhưng xa cách, rồi thong thả bước ra ngoài hành lang cùng Lâm Vĩnh.


Thịnh đứng im trong kho lạnh nhìn theo bóng hai người khuất dần sau khúc quanh hành lang. Gã khẽ rút chiếc điện thoại trong túi áo blouse, bấm một tin nhắn ngắn gửi đi: *“Mẫu máu của Tường vẫn an toàn trong tủ đông số bốn. Sẽ tiêu hủy vào sáng mai theo đúng kế hoạch.”*


Bước nhanh ra khỏi sảnh Viện Pháp y Quốc gia, Lâm Vĩnh và Nguyễn Minh Triết đứng dưới mái hiên che mưa bão. Triết khẽ mở lớp áo khoác dày, để lộ chiếc hộp bảo quản nhiệt siêu nhỏ đang tỏa ra luồng hơi lạnh mỏng. Bên trong chiếc hộp, lọ thủy tinh chứa mẫu máu thật chưa bị tráo của Vũ Mạnh Tường nằm an toàn.


“Chúng ta đã giữ được chứng cứ độc chất học duy nhất,” Triết thì thầm, giọng anh ẩn chứa một sự nhẹ nhõm hiếm hoi.


Nhưng Lâm Vĩnh không trả lời. Ánh mắt ông bỗng khóa chặt vào chiếc camera giám sát hình bán cầu gắn ngay phía trên trần hành lang ngoài sảnh chính.


Đèn led chỉ thị màu đỏ trên thân camera đột ngột nhấp nháy đều đặn.


Trái tim Vĩnh thắt chặt lại. Hệ thống máy phát điện dự phòng đã kích hoạt dòng điện cho camera sớm hơn dự kiến ba mươi giây.


“Triết,” Vĩnh hạ thấp tông giọng trầm ấm áp nhưng dứt khoát, ngón tay trái siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới của Phương. “Đèn camera hành lang đã sáng. Khoảnh khắc cậu bước ra khỏi kho lạnh với chiếc hộp bảo quản nhiệt dưới áo khoác... rất có thể đã bị ghi lại toàn bộ.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!