Nhạc nềnPuppeteer

Cuộc Đối Thoại Lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa phùn rả rích của tiết trời tháng Ba Hà Nội thấm qua lớp gạch cổ kính của ngõ Đường Thành, mang theo cái lạnh ẩm ướt và mùi nhựa đường nồng nặc. Lâm Vĩnh bước vào quán cà phê Góc Lặng, đôi giày da cũ sũng nước khẽ tạo ra tiếng động ẩm ướt trên nền gạch hoa lát kiểu Pháp cũ. Không gian quán tĩnh mịch, mờ tối dưới những quầng sáng vàng vọt của bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng. Mùi hạt cà phê rang cháy quyện với mùi gỗ mục tạo nên một bầu không khí u uất, biệt lập với sự xô bồ ngoài kia. Đây từng là nơi trú ẩn lý trí của ông, nhưng hôm nay, nó sắp sửa trở thành một phòng thẩm vấn không chính thức.


Vĩnh tháo chiếc kính gọng kim loại mạ vàng, dùng vạt áo măng tô xám nhạt lau đi lớp sương mờ bám trên mặt kính. Khóe mắt ông mệt mỏi, hằn sâu những nếp nhăn của những đêm dài mất ngủ. Cơn đau nửa đầu mãn tính lại bắt đầu giật lên từng nhịp tàn nhẫn bên thái dương trái, như một chiếc đinh rỉ sét đang từ từ đóng sâu vào đại não. Dưới lớp tay áo len, cổ tay trái của ông vẫn sưng tấy, vết xước đỏ ửng do chiếc còng số tám của Đinh Thế Nam cứa vào đêm trước vẫn chưa khép miệng. Mu bàn tay phải được băng bó bằng một lớp gạc y tế trắng, vệt máu khô từ vết cắt kính ở Thanh Nhàn khẽ co rút lại mỗi khi ông cử động ngón tay. Trong túi áo khoác, ngón tay ông vô thức chạm vào bề mặt thủy tinh lạnh buốt của lọ thuốc an thần nắp đỏ không nhãn—vật chứng độc chất học quyết định mà ông đã mạo hiểm thu giữ.


Đúng lúc đó, tiếng chuông gió bằng đồng ở cửa quán vang lên những âm thanh khô khốc. Lê Quốc Khánh bước vào.


Gã chồng ái kỷ của Trần Hà Chi xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo đến mức giả tạo. Khánh ba mươi ba tuổi, dáng người thư sinh cao ráo, khoác chiếc áo măng tô dạ màu đen hàng hiệu phẳng phiu, mái tóc chải chuốt ngược không lệch một sợi dưới màn mưa. Gương mặt gã góc cạnh, trắng trẻo, nhưng đôi mắt một mí hẹp dài luôn chứa đựng sự khinh khỉnh, tự phụ của một kẻ tin rằng mình có thể thao túng toàn bộ hệ thống xung quanh. Gã thong thả bước lại gần bàn của Vĩnh, nụ cười nửa miệng đầy vẻ trịch thượng hiện rõ trên khóe môi mỏng.


“Bác sĩ Vĩnh,” Khánh lên tiếng, tông giọng trầm ấm nhưng lạnh lùng, mang theo sự mỉa mai rõ rệt. Gã kéo chiếc ghế gỗ đối diện, ngồi xuống một cách khoan thai mà không cần sự mời gọi của đối phương. “Tôi rất bất ngờ khi một gã bác sĩ tâm lý vừa bị đình chỉ hành nghề, lại đang là nghi phạm che giấu vật chứng giết người, vẫn còn tâm trí hẹn gặp tôi ở một nơi tồi tàn thế này.”


Khánh không đợi Vĩnh trả lời. Gã thong thả đặt chiếc ví da cá sấu lên bàn, rồi rút chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất, thản nhiên trượt ngón tay trên màn hình và đẩy nhẹ nó về phía Vĩnh. Màn hình điện thoại đang hiển thị giao diện ghi âm đang hoạt động, vạch sóng âm nhấp nháy liên tục như một lời cảnh cáo câm lặng.


“Tôi thích sự minh bạch trong mọi cuộc đối thoại, bác sĩ ạ,” Khánh tựa lưng ra ghế, hai tay đan chéo đặt trước ngực, ánh mắt khóa chặt vào cặp kính gọng kim loại của Vĩnh. “Tôi hy vọng ông sẽ cân nhắc kỹ từng từ ngữ phát ra từ miệng mình. Đoạn ghi âm này có thể sẽ xuất hiện trong hồ sơ khởi tố ông tại tòa án quận vào ngày mai đấy.”


Lâm Vĩnh không nhìn vào chiếc điện thoại. Ông điềm tĩnh đeo kính lên, điều chỉnh tiêu cự mắt để quan sát từng cử động nhỏ nhất trên cơ mặt của Khánh. Trong tâm lý học lâm sàng, sự tự tin thái quá của một nhân cách ái kỷ luôn là lớp vỏ bọc mỏng manh nhất che giấu sự hoảng loạn kiểm soát. Vĩnh khẽ nghiêng người, đặt hai tay lên mặt bàn gỗ gụ, ngón tay trái khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào vết xước sưng tấy trên da thịt là mỏ neo vật lý giúp ông định thần, đè nén cơn giận đang nhen nhóm.


“Cậu hẹn tôi đến đây chỉ để thực hiện các thủ thuật đe dọa pháp lý hành chính này thôi sao, Khánh?” Vĩnh hỏi, giọng ông trầm ấm, đều nhịp, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự khiêu khích của gã. “Hay cậu đang lo sợ? Lo sợ rằng tôi đã nhìn thấu những gì cậu đã làm với Trần Hà Chi trong căn hộ khép kín ở Thanh Xuân?”


Khánh bật cười, một tiếng cười khan, ngắn ngủn đầy khinh miệt. Gã nghiêng đầu, khóe mắt giật nhẹ trong một phần mười giây—một biểu cảm vi mô thể hiện sự bất ngờ bị phát hiện nhưng lập tức được thay thế bằng vẻ ngạo mạn thường ngày.


“Nhìn thấu? Ông nghĩ ông là ai, một đấng cứu thế bằng ngôn từ sao?” Khánh cúi người về phía trước, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn chưa đầy nửa mét. Mùi nước hoa đắt tiền của gã quyện với mùi mưa lạnh tạo ra một cảm giác ngột ngạt. “Hà Chi là vợ tôi. Cuộc hôn nhân của chúng tôi được pháp luật bảo hộ. Việc tôi quản lý tài chính, hạn chế các mối quan hệ độc hại của cô ta với những kẻ lừa đảo nhân danh y khoa như ông chỉ là trách nhiệm bảo vệ gia đình của một người chồng. Cô ta tiêu tiền của tôi, dùng dịch vụ y tế đắt đỏ mà tôi chi trả cho mẹ đẻ cô ta tại viện dưỡng lão. Cô ta có nghĩa vụ phải phục tùng kỷ luật của gia đình tôi.”


“Quản lý tài chính và định hướng?” Vĩnh khẽ nhướng mày, giọng ông vẫn giữ nguyên tông điệu điềm tĩnh của một nhà trị liệu đang đọc vị bệnh nhân. “Cậu thay đổi vị trí đồ đạc trong nhà, phủ nhận những sự kiện đã xảy ra, rồi nhẹ nhàng bảo cô ấy rằng cô ấy lại quên uống thuốc, đầu óc dạo này tệ quá. Cậu cô lập cô ấy khỏi bạn bè, biến cô ấy thành một kẻ bất ổn thần kinh trên các giấy tờ y tế giả mạo mà cậu mua được bằng tiền. Đó không phải là kỷ luật gia đình, Khánh. Đó là bạo lực lạnh. Cậu đang thực hiện hành vi Gaslighting có hệ thống để tước đoạt hoàn toàn quyền tự chủ nhận thức của vợ mình, biến cô ấy thành một món đồ chơi lỗi trong tay cậu.”


Khóe môi mỏng của Khánh mím chặt lại thành một đường thẳng. Sự tự phụ của gã bị tổn thương trực tiếp khi những thủ đoạn bạo lực tinh vi ẩn giấu bị bóc trần một cách trần trụi. Gã gõ mạnh ngón tay trỏ xuống mặt bàn sắt, tiếng động vang lên chói tai trong không gian yên tĩnh của quán.


“Ông câm miệng đi!” Khánh gằn giọng, ánh mắt gã tối sầm lại, lộ ra bản chất hung hãn của một kẻ ái kỷ bạo lực ngầm. “Ông nghĩ ông có thể dùng mấy lý thuyết tâm lý học rẻ tiền đó để phán xét tôi sao? Chỉ cần một cuộc gọi của tôi tới Sở Y tế và các mối quan hệ của gia tộc họ Lê, phòng khám Tâm An của ông sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi bản đồ Hà Nội. Một gã bác sĩ trung niên bị đình chỉ giấy phép, mang vết nhơ kích động bệnh nhân tự sát... ông nghĩ ai sẽ tin những lời suy diễn mơ hồ của ông trước tòa? Luật pháp chỉ tin vào chứng cứ vật lý, và hiện tại, hai cuốn nhật ký gốc—vật chứng duy nhất của ông—đang nằm trong tay Đại úy Đinh Thế Nam. Ông đã thua cuộc từ khi bước chân vào vụ án này rồi, Vĩnh ạ.”


Lâm Vĩnh im lặng lắng nghe. Ông không cướp lời, không tranh cãi. Đây là kỹ thuật lắng nghe tích cực sâu trong trị liệu lâm sàng—nhường hoàn toàn không gian ngôn từ cho kẻ thao túng tự bộc lộ những góc khuất ích kỷ nhất của bản thân. Mỗi lời đe dọa, mỗi sự tự phụ của Khánh đều là những mảnh ghép hoàn thiện chân dung tâm lý tội phạm của gã.


Nhưng Khánh chưa dừng lại ở đó. Sự im lặng của Vĩnh khiến gã tin rằng mình đã hoàn toàn nắm thế thượng phong. Gã nghiêng người ra sau, nụ cười nửa miệng đầy vẻ tàn nhẫn quay trở lại.


“Và tôi biết ông còn một mỏ neo tinh thần khác,” Khánh hạ thấp giọng, thì thầm như một kẻ đang ban phát sự ban ơn độc ác. “Lâm Tuệ Minh. Cô cháu gái nhỏ sáu tuổi của ông, con gái của Lâm Khánh. Cô bé có nụ cười rất ngây thơ, hay mặc váy hồng thêu hoa và thích vẽ tranh đúng không? Tôi nghe nói con bé đang học tại một trường tiểu học bán công ở quận Ba Đình. Giờ tan tầm ở Hà Nội thường rất hỗn loạn, xe cộ đông đúc, trẻ con rất dễ đi lạc hoặc gặp tai nạn ngoài ý muốn nếu không có người giám sát chặt chẽ. Ông nên khuyên em trai mình chăm sóc con bé cho tốt, thay vì lãng phí thời gian lo lắng cho vợ tôi.”


*Lâm Tuệ Minh.*


Cái tên vừa phát ra từ miệng Khánh như một dòng điện cực mạnh đánh thẳng vào hệ thần kinh của Lâm Vĩnh. Bóng ma ký ức về đứa con gái nhỏ Lâm Tuệ Anh đã khuất mười năm trước đột ngột trỗi dậy trong vô thức của ông. Hình ảnh Tuệ Anh nằm bất động trên nền nhà lạnh lẽo, nụ cười ngây thơ bị dập tắt bởi sai lầm chẩn đoán của chính ông, hiện lên rõ nét dưới ánh đèn neon nhấp nháy của quán. Lồng ngực Vĩnh thắt chặt lại, nhịp tim tăng nhanh đột ngột, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Sự phẫn nộ tột độ và bản năng bảo vệ gia đình bùng lên như một ngọn lửa muốn thiêu rụi sự điềm tĩnh lâm sàng của ông.


Cánh tay phải băng bó của Vĩnh run lên nhẹ. Ông muốn đứng dậy, muốn nắm lấy chiếc tách sứ trên bàn và đập nát gương mặt ngạo mạn của gã đàn ông đối diện.


Nhưng ông không được phép làm vậy. Bạo lực vật lý là ranh giới cấm kỵ của một nhà trị liệu, và đó chính là cái bẫy nhận thức mà Khánh đang cố tình giăng ra để kích động ông phạm sai lầm trước máy ghi âm.


Vĩnh từ từ đưa bàn tay trái dưới mặt bàn lên, siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương ở ngón áp út. Ông dùng lực mạnh đến mức cạnh kim loại sắc sảo của chiếc nhẫn cứa sâu vào vết xước sưng tấy do còng tay của Nam, tạo ra một cơn đau buốt nhói chạy dọc lên bả vai. Cơn đau vật lý sắc nét này hoạt động như một mỏ neo nhận thức cực mạnh, kéo ý thức của ông thoát khỏi ảo ảnh dằn vặt của quá khứ và sự kích động cảm xúc của hiện tại. Ông nhắm mắt lại trong một giây, hít vào một hơi thật sâu theo nhịp chuyển động chậm rãi của những hạt cát xanh lục trong chiếc đồng hồ cát tưởng tượng, rồi từ từ mở mắt ra.


Khi mở mắt, cặp kính gọng kim loại của ông phản chiếu ánh sáng lạnh lùng của quán. Sự phẫn nộ đã biến mất, thay vào đó là sự điềm tĩnh lâm sàng sắc bén đến đáng sợ. Ông nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của Lê Quốc Khánh.


Khánh đang đưa tay lên cầm chiếc tách sứ espresso nhỏ để nhấp một ngụm.


Đúng lúc đó, Vĩnh phát hiện ra một chi tiết sinh học vi mô quyết định.


Đầu ngón tay trỏ và ngón giữa của bàn tay phải đang cầm tách của Khánh có một biểu hiện run nhẹ, ngắt quãng. Đó là một dao động cơ học cực nhỏ, tần số khoảng 4 đến 6 Hertz, chỉ diễn ra trong vòng hai giây khi gã nâng chiếc tách lên khỏi mặt bàn. Chân mày gã khẽ nhíu lại vì một cơn đau thoáng qua dưới cơ mặt, và gã phải dùng lực của cả bàn tay để giữ cho chiếc tách không bị rung lắc lộ liễu trước mặt Vĩnh.


Là một bác sĩ tâm thần học lâm sàng lão luyện, Lâm Vĩnh lập tức nhận diện được triệu chứng này. Đó không phải là sự run rẩy do lo âu hay tức giận thông thường. Đó là biểu hiện lâm sàng đặc trưng của hội chứng ngoại tháp giai đoạn đầu—sự tổn thương các tế bào thần kinh vận động do tác động tích lũy của hoạt chất ức chế thần kinh trung ương chọn lọc.


*Metamerism.*


Chất độc thần kinh không màu, không mùi từ chiếc lọ nắp đỏ không nhãn mà Chi đã nhận được từ hòm thư 104.


Trần Hà Chi đã bắt đầu hành động. Cô ấy đã âm thầm đưa chất độc vào thức ăn hoặc đồ uống của Khánh trong suốt ba ngày qua theo đúng kịch bản mưu sát chéo của Bản Thảo Song Trùng. Bánh răng của tội ác đồng thuận đã vận hành, và chất độc đang từ từ hủy hoại hệ thần kinh tim mạch của gã chồng ái kỷ từ bên trong mà gã hoàn toàn không hề hay biết.


Sự ngạo mạn của Khánh, quyền lực tài chính gia tộc của gã, và cả mạng lưới bảo kê của Đinh Thế Nam đều trở nên vô nghĩa trước cái chết sinh học đang đếm ngược từng ngày trong cơ thể gã. Gã tự tin mình nắm thế thượng phong, nhưng thực chất gã chỉ là một tử tù đang tiến dần đến chiếc giá treo cổ vô hình của giao ước bóng tối.


Một cảm giác giằng xé đạo đức cực mạnh bùng lên trong lòng Vĩnh. Với tư cách là một bác sĩ y khoa, ông có nghĩa vụ phải cảnh báo gã về mối đe dọa mạng sống này. Nhưng với tư cách là người đang nỗ lực bóc tách giao ước tội ác để cứu rỗi Hà Chi, việc cảnh báo Khánh có thể sẽ kích hoạt sự phòng vệ điên cuồng của gã, dẫn đến việc Chi bị sát hại ngay lập tức để bịt đầu mối.


Vĩnh điều chỉnh lại gọng kính, tông giọng ông hạ thấp xuống, mang theo sự lạnh lùng của một bác sĩ đang đưa ra chẩn đoán tử vong lâm sàng.


“Cậu có vẻ đang mệt mỏi, Khánh. Ngón tay trỏ và ngón giữa của cậu đang có biểu hiện run nhẹ vô thức với tần số ngoại tháp. Cơn đau nửa đầu của cậu xuất hiện vào mỗi buổi sáng đúng không? Cậu nên dừng việc uống loại trà thảo mộc hay các chất kích thích thần kinh mà cậu đang dùng hàng ngày lại. Hãy đến một cơ quan y tế độc lập cấp thành phố để xét nghiệm độc chất trong máu ngay lập tức. Nếu không, cậu sẽ không có cơ hội nhìn thấy cháu gái tôi đi học về đâu.”


Khánh khựng lại trong một tích tắc. Gã cúi xuống nhìn bàn tay phải của mình, rồi nhanh chóng rụt tay lại, slide chiếc điện thoại ghi âm vào túi áo măng tô và đút cả hai tay vào túi quần để che giấu sự run rẩy đang bắt đầu lan rộng.


“Đòn tâm lý rẻ tiền,” Khánh sneer, nụ cười nửa miệng trở nên méo mó vì sự bất an vô thức đang trỗi dậy trong lòng gã ái kỷ. “Ông nghĩ ông có thể dùng mấy trò hù dọa bệnh lý lâm sàng này để dắt mũi tôi sao? Tôi khỏe mạnh hơn bất kỳ ai trong cái thành phố này. Sức khỏe của tôi được theo dõi bởi các bác sĩ hàng đầu của BioPharma, không cần đến sự ban ơn của một gã thất nghiệp như ông.”


Gã đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi tưởng tượng trên vai áo măng tô đen, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn nhìn Vĩnh lần cuối.


“Cuộc chơi kết thúc rồi, bác sĩ Vĩnh. Hãy lo bảo vệ cô cháu gái nhỏ của ông trước đi.”


Khánh quay người bước nhanh ra phía cửa quán cà phê. Qua lớp kính rỉ sét của Góc Lặng, Lâm Vĩnh nhìn thấy chiếc xe sedan màu đen bóng loáng của gã đã đỗ sẵn bên lề đường dưới màn mưa bão.


Cửa xe phía sau bật mở. Trịnh Thế Sơn—gã giang hồ Sơn ‘tăm’—bước xuống, tay cầm chiếc ô đen che cho Khánh. Trước khi bước lên xe, Sơn ‘tăm’ khựng lại dưới làn mưa lạnh, gã từ từ quay đầu lại phía cửa kính quán cà phê, ánh mắt tối sầm, tàn nhẫn khóa chặt vào Lâm Vĩnh qua cặp kính gọng kim loại mạ vàng của ông, ném cho ông một cái nhìn đầy đe dọa vật lý câm lặng.


Chiếc xe sedan đen từ từ lăn bánh, chìm dần vào màn sương mù ẩm ướt của phố cổ Hà Nội, để lại Lâm Vĩnh cô độc bên bàn trà gỗ gụ bám đầy bụi, tiếng xào xạc của những hạt cát xanh lục trong chiếc đồng hồ cát trên bàn vẫn chảy đều đặn như tiếng đếm ngược của thần chết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!