Bẫy Kinh Tế
Tiếng màn trập máy ảnh lách cách bên ngoài cửa sổ quán trà Thiền Quang như một dòng điện cực mảnh chạy dọc sống lưng Lâm Vĩnh, kích hoạt toàn bộ phản xạ cảnh giác của một nhà trị liệu lão luyện. Qua lớp kính bám đầy những vệt nước mưa loang lổ, bóng dáng Trịnh Thế Sơn—gã giang hồ Sơn ‘tăm’—hiện lên nhạt nhòa dưới ánh đèn đường vàng vọt. Gã vẫn ngậm chiếc tăm tre, ngón tay liên tục bấm phím trên chiếc điện thoại hướng về phía bàn trà của họ.
Lâm Vĩnh khẽ nghiêng người, che khuất tầm nhìn của Sơn đối với Trần Hà Chi. Dưới gầm bàn, tay trái ông khẽ xoay chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương ở ngón áp út. Kim loại lạnh buốt chạm vào da thịt giúp ông đè nén cơn đau nửa đầu mãn tính đang giật mạnh bên thái dương trái. Vết xước rỉ máu trên cổ tay trái do chiếc còng số tám của Đinh Thế Nam lại co kéo, đau rát. Mu bàn tay phải của ông, vốn được băng bó sơ sài bằng gạc y tế sau vết cắt kính ở Thanh Nhàn, bắt đầu rỉ ra một vệt hồng nhạt qua lớp vải trắng.
“Chi,” Vĩnh hạ thấp tông giọng trầm ấm áp nhưng dứt khoát, cố định sự tập trung của cô gái đang hoảng loạn. “Nghe tôi. Không được nhìn ra cửa sổ. Đi thẳng vào lối nhà bếp phía sau, có một cửa ngách thông ra ngõ phụ phố Nguyễn Du. Thám tử Quân đang đợi em ở đó bằng xe máy không biển số. Gã Sơn sẽ không thể bám theo em.”
Trần Hà Chi run rẩy gật đầu, hai vai co rúm lại. Cô lén nhìn mảnh giấy nháp “Giao ước đã ký” lần cuối rồi nhanh chóng lẩn vào bóng tối sau bức màn nhung của quán. Vĩnh im lặng nhìn theo bóng cô khuất hẳn, rồi ông thong thả đứng dậy, điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mạ vàng, bước ra cửa chính để thu hút sự chú ý của Sơn ‘tăm’. Đêm mưa bão ngày mười sáu tháng Ba tạm khép lại trong tiếng còi xe cảnh sát tuần tra từ xa vọng lại, nhưng gọng kìm của thế lực ngầm đã bắt đầu siết chặt.
Sáng ngày mười bảy tháng Ba, bầu trời Hà Nội vẫn xám xịt và ẩm ướt. Lâm Vĩnh ngồi cô độc trong căn hộ tập thể cũ ở Giảng Võ, bao quanh bởi những phổ âm giọng nói dán đầy tường. Trên bàn, lọ thuốc an thần nắp đỏ không nhãn chứa chất độc metamerism nằm im lìm bên cạnh chiếc máy ghi âm cơ học Sony cũ. Điện thoại của ông rung lên liên tục. Đầu dây bên kia là giọng nói sắc sảo của nữ luật sư Phạm Hoàng Linh.
“Vĩnh, tôi và Việt đang ở trụ sở của Công ty Bảo hiểm Nhân thọ Toàn Cầu trên đường Trần Hưng Đạo. Chúng tôi vừa phát hiện ra một dấu vết tài chính cực kỳ đáng sợ liên quan đến Vũ Mạnh Tường. Anh cần nghe điều này ngay lập tức.”
Tại sảnh lớn lát đá cẩm thạch trắng buốt của tòa nhà bảo hiểm, Phạm Hoàng Linh vuốt lại mái tóc ngắn cá tính, chỉnh lại bộ vest công sở tối màu phẳng phiu. Gương mặt cô cương nghị dưới ánh đèn neon rực rỡ, tay siết chặt chiếc cặp da nặng trĩu hồ sơ pháp lý. Đi bên cạnh cô là Đinh Quốc Việt, trợ lý trẻ năng động với chiếc ba lô da đen sờn góc.
Họ bước vào văn phòng của Phan Anh Tuấn, Giám đốc bồi thường bảo hiểm. Tuấn là một người đàn ông trung niên béo tốt, ăn mặc lịch lãm với chiếc cà vạt lụa màu xanh sẫm, gương mặt tròn luôn nở nụ cười xã giao nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự đề phòng lạnh lùng của một kẻ lão luyện trong việc từ chối chi trả.
“Chào Luật sư Linh,” Tuấn đứng dậy bắt tay, nụ cười không chạm đến mắt. “Về yêu cầu trích xuất hồ sơ bồi thường hợp đồng bảo hiểm của ông Vũ Mạnh Tường, tôi rất tiếc phải thông báo rằng chúng tôi chưa thể cung cấp. Ca tử vong của ông Tường đang là đối tượng điều tra trọng án của Đồn Công an Quận Tây Hồ. Theo quy chế nội bộ, mọi tài liệu liên quan đều phải được niêm phong bảo mật.”
Hoàng Linh không ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da đối diện. Cô đặt thẳng chiếc cặp da lên bàn làm việc của Tuấn, tạo ra một tiếng động trầm đục dứt khoát.
“Ông Tuấn,” Linh lên tiếng, giọng cô vang rõ và rành rọt trong không gian văn phòng khép kín. “Tôi đứng đây với tư cách là người đại diện pháp lý hợp pháp của Nguyễn Khánh Vy—vợ góa của nạn nhân và là người thụ hưởng hợp pháp ban đầu của hợp đồng. Khoản 3 Điều 31 Luật Kinh doanh bảo hiểm hiện hành quy định rõ: Doanh nghiệp bảo hiểm có nghĩa vụ cung cấp bản sao hồ sơ hợp đồng cho người mua hoặc người thụ hưởng khi có yêu cầu bằng văn bản. Quy chế nội bộ của ông không thể đứng trên luật pháp.”
Phan Anh Tuấn khẽ nhướng mày, ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn gỗ gụ bóng loáng. “Luật sư Linh, tôi hiểu luật. Nhưng Đồn cảnh sát quận, cụ thể là Đại úy Đinh Thế Nam, đã gửi văn bản yêu cầu chúng tôi tạm dừng mọi giao dịch bồi thường và không cung cấp tài liệu cho bên thứ ba để tránh rò rỉ thông tin điều tra.”
“Đại úy Nam không có thẩm quyền ra quyết định đình chỉ quyền dân sự của công dân khi chưa có phê chuẩn chính thức từ Viện Kiểm sát,” Đinh Quốc Việt bước lên, rút từ trong cặp ra một tập văn bản được soạn thảo tỉ mỉ. “Đây là văn bản kháng nghị do Luật sư kỳ cựu Ngô Sĩ Liên soạn thảo, cùng đơn khiếu nại gửi trực tiếp lên Cục Quản lý, giám sát bảo hiểm thuộc Bộ Tài chính về hành vi cố tình trì hoãn bồi thường trái luật của công ty ông. Nếu ông không bàn giao bản sao hợp đồng trong vòng mười lăm phút nữa, đơn này sẽ được gửi đi bằng đường chuyển phát nhanh khẩn cấp.”
Ánh mắt Phan Anh Tuấn co rút lại khi nhìn thấy con dấu đỏ và chữ ký của Ngô Sĩ Liên trên tờ đơn kháng nghị. Gã biết Liên là một thế lực lớn trong ngành luật hành chính, người có thể kích hoạt một cuộc thanh tra toàn diện nhắm vào quỹ bồi thường của công ty gã. Sự tự tin ngạo mạn của gã giám đốc bồi thường bắt đầu rạn nứt.
Tuấn thở dài, nụ cười giả tạo biến mất, thay vào đó là vẻ mặt thực dụng lạnh lùng. Gã kéo hộc tủ, rút ra một tập hồ sơ dày được đóng gáy lò xo đen và đẩy về phía Linh.
“Được rồi. Đây là bản sao có chứng thực của hợp đồng bảo hiểm nhân thọ trị giá năm triệu đô la của Vũ Mạnh Tường. Nhưng tôi cảnh báo trước, các vị sẽ không tìm thấy gì có lợi cho Nguyễn Khánh Vy đâu.”
Linh và Việt lập tức mang tập hồ sơ đến một góc khuất trong quán cà phê vắng người dưới sảnh tòa nhà. Việt nhanh nhẹn lật từng trang giấy, ngón tay rà soát qua các điều khoản bồi thường phức tạp, các trang quét phụ lục và lịch sử đóng phí.
“Chị Linh, nhìn vào đây này,” Việt thì thầm, giọng run lên vì phấn khích khi dừng lại ở trang cuối cùng—Phụ lục số 04 về việc thay đổi thông tin hợp đồng. “Trang này được ký vào ngày mười tháng Hai, tức là chỉ một tháng trước khi Tường bị sát hại. Điều khoản người thụ hưởng hợp pháp đã bị thay đổi.”
Hoàng Linh nghiêng người nhìn vào dòng chữ in mờ trên thớ giấy quét. Người thụ hưởng không còn là Nguyễn Khánh Vy. Toàn bộ khoản tiền bồi thường năm triệu đô la nếu Tường đột tử đã được chuyển giao cho một pháp nhân có tên: *“Quỹ Từ Thiện An Sinh”*.
“Quỹ An Sinh...” Linh lẩm nhẩm, đầu óc cô hoạt động với tốc độ cực nhanh. “Đây chính là quỹ từ thiện ma do Tập đoàn dược phẩm sinh học BioPharma của Hoàng Nam Hải tài trợ toàn phần. Mối liên kết tài chính giữa BioPharma và Hội Cứu Rỗi Đêm của Phùng Thu Cúc nằm ở đây! Họ dùng Hội để dụ dỗ những người vợ bị bạo hành thực hiện kịch bản mưu sát chéo, nhưng thực chất là để thâu tóm các khoản bảo hiểm triệu đô của các nạn nhân thông qua quỹ từ thiện này.”
Sự phẫn nộ dâng lên trong lồng ngực Linh khi cô nhận ra sự tàn nhẫn tột cùng của Hoàng Nam Hải. Gã không chỉ mượn dao giết người để loại bỏ đối thủ cạnh tranh như Vũ Mạnh Tường, mà còn biến những người phụ nữ tổn thương thành công cụ trục lợi tài chính hoàn hảo cho đế chế của mình.
Linh rút chiếc kính lúp chuyên dụng từ trong túi xách, cúi sát xuống phần chữ ký xác nhận thay đổi người thụ hưởng ở góc dưới trang giấy. Dưới thấu kính phóng đại, nét chữ ký tên *“Vũ Mạnh Tường”* hiện lên rõ nét với mực xanh đen.
“Việt, nhìn kỹ áp lực ngòi bút ở các nét khuyết dưới của chữ ‘T’ và chữ ‘g’,” Linh nói, giọng cô đanh lại. “Nét chữ này mô phỏng rất giống chữ viết của Tường, tròn trịa và nghiêng về phía bên phải. Nhưng độ lún của mực trên thớ giấy cực kỳ nông, tốc độ dòng mực chảy đều tăm tắp không hề có những khoảng dừng vô thức đặc trưng của một người cầm bút tự nhiên. Áp lực ngòi bút đè mạnh ở các nét ngang nhưng lại nhẹ bẫng ở nét khuyết—đây là thói quen cầm bút lệch ngòi mười lăm độ của một người khác cố tình mô phỏng lại.”
Việt bàng hoàng nhìn qua thấu kính. “Chữ ký giả mạo... Ai đó đã ký thay Tường để hợp thức hóa việc chuyển tiền bồi thường cho BioPharma.”
Linh lập tức bấm máy gọi cho Lâm Vĩnh. Tiếng chuông reo ba nhịp ngắn rồi kết nối.
“Vĩnh,” Linh nói, hơi thở cô dồn dập qua ống nghe. “Tôi đã cầm trên tay hợp đồng bảo hiểm của Tường. Có một bẫy kinh tế khổng lồ đứng sau vụ án này. Chữ ký thay đổi người thụ hưởng trên hợp đồng bảo hiểm có nét chữ mô phỏng giống hệt chữ viết của Tường nhưng áp lực ngòi bút lại là của kẻ khác. Kẻ đó có thói quen cầm bút lệch ngòi mười lăm độ... trùng khớp hoàn toàn với thói quen của Nguyễn Khánh Vy.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!