Đấu Trí Dưới Mưa
Tiếng mưa tháng Ba rả rích gõ vào mái hiên tôn của quán trà cổ nằm khuất sâu trong một con ngõ nhỏ bên hồ Thiền Quang. Không gian bên trong quán u tối, thoang thoảng mùi trầm hương ẩm mốc trộn lẫn với mùi trà sen già gác trên gác lửng gỗ. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bão treo ở góc tường chỉ đủ thắp sáng một khoảng nhỏ trên chiếc bàn gỗ gụ sờn cạnh cửa sổ rỉ sét. Ngoài kia, màn sương mù xám xịt của Hà Nội quấn chặt lấy những rặng liễu rủ bên hồ, biến mọi bóng người di chuyển trên vỉa hè thành những ảo ảnh nhạt nhòa.
Bác sĩ Lâm Vĩnh ngồi trầm ngâm bên tách trà sen đã nguội ngắt. Ông khẽ điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mạ vàng hơi trễ xuống sống mũi, ánh mắt mệt mỏi nhưng sắc sảo chăm chú nhìn vào mu bàn tay phải của mình. Vết thương mới từ mảnh kính vỡ của chiếc tủ gỗ đêm qua ở Thanh Nhàn đã được ông băng bó sơ sài bằng một dải gạc y tế trắng, vệt máu đỏ sẫm vẫn còn rỉ nhẹ qua lớp vải mỏng. Mỗi khi ông cử động ngón tay, vết xước rỉ máu trên cổ tay trái do chiếc còng số tám của Đinh Thế Nam cứa vào đêm trước lại co kéo, tạo ra một cơn đau rát buốt nhói chạy dọc lên bả vai. Cơn đau nửa đầu mãn tính bên thái dương trái lại bắt đầu giật lên từng nhịp tàn nhẫn, như một lời nhắc nhở về giới hạn thể xác đang cận kề sự suy kiệt.
Trong túi áo măng tô xám nhạt phẳng phiu, Vĩnh khẽ siết chặt ngón tay quanh lọ thuốc an thần nắp đỏ không nhãn mà ông đã mạo hiểm thu giữ dưới gầm giường của Trần Hà My. Đó là một vật chứng sinh học quyết định, chứa đựng dư lượng của hoạt chất độc thần kinh metamerism có mùi hạnh nhân đắng đặc trưng. Ông cũng cảm nhận được chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương vẫn nằm im lìm trên ngón áp út tay trái—mỏ neo vật lý duy nhất giữ cho lý trí lâm sàng của ông không bị cuốn trôi vào vực thẳm của những ký ức dằn vặt mười năm trước về cái chết của con gái Tuệ Anh.
Tiếng chuông gió bằng đồng treo trước cửa quán vang lên một nhịp hỗn loạn. Trần Hà Chi bước vào.
Cô mặc chiếc áo khoác gió màu sẫm ướt sũng nước mưa, mái tóc ngắn bết chặt vào hai bên thái dương nhợt nhạt. Gương mặt Chi hốc hác, đôi mắt quầng thâm giãn to chứa đựng sự phòng thủ tột độ và một nỗi hoang mang paranoid thường trực. Cô không nhìn thẳng vào Vĩnh mà quét mắt nhanh một vòng khắp các góc khuất của quán trà trước khi rụt rè ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Hai tay cô co rụt vào trong ống tay áo khoác, bóp chặt lấy nhau.
“Bác sĩ Vĩnh,” Chi lên tiếng, giọng cô nhỏ và khàn đặc dưới tiếng mưa gầm rú ngoài cửa sổ. “Tại sao anh lại hẹn gặp em ở đây? Khánh... anh ấy đang cho người giám sát em rất chặt. Nếu anh ấy biết em lén gặp anh, mẹ em ở viện dưỡng lão sẽ...”
“Chi, bình tĩnh lại. Hãy hít thở sâu,” Vĩnh ngắt lời cô bằng tông giọng trầm ấm áp, điều hòa nhịp điệu nói của mình đồng điệu với nhịp thở dồn dập của cô. Ông khẽ đẩy tách trà sen nóng về phía cô. “Không ai biết chúng ta gặp nhau ở đây. Thám tử Quân đang quan sát vòng ngoài cho em. Hiện tại, em an toàn.”
Chi nhìn tách trà bốc khói, hai vai cô khẽ run lên nhưng cô không chạm vào tách nước. Cơ chế phòng vệ tâm lý của một nạn nhân bạo lực lạnh kéo dài đang dựng lên một bức tường băng dày đặc xung quanh cô. Cô đang sống trong trạng thái Đồng hóa Căn tính ở mức độ cực đoan, tin rằng giao ước đổi vai mưu sát là lối thoát duy nhất để cứu rỗi bản thân và Nguyễn Khánh Vy.
Vĩnh im lặng quan sát khóe môi khẽ giật của Chi trong vòng vài phần mười giây—một biểu cảm vi mô thể hiện sự sợ hãi tột độ trộn lẫn với quyết tâm tuyệt vọng. Ông biết, việc sử dụng các liệu pháp Nhận thức - Hành vi (CBT) thông thường lúc này hoàn toàn vô tác dụng vì nhận thức của Chi đã bị đóng băng bởi các ám thị cực đoan. Ông cần phải sử dụng kỹ thuật kích hoạt bất đồng nhận thức để tự cô bẻ gãy phòng vệ của chính mình.
Không một tiếng động thừa, Vĩnh đưa tay vào túi áo măng tô, rút ra một mảnh giấy nháp bị xé nát đã được ông vuốt phẳng phiu và đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ tối màu, ngay giữa hai người.
Đó là mảnh giấy nháp chứa dòng chữ tập viết: *“Giao ước đã ký, anh ta phải chết”* bằng mực xanh đen.
Chiếc bóng của Chi đổ dài trên mặt bàn dưới ánh đèn bão khẽ chao đảo. Đôi mắt cô khóa chặt vào mảnh giấy, đồng tử co rút lại trong tích tắc. Ngay lập tức, ngón trỏ tay phải của Chi bắt đầu gõ xuống mu bàn tay trái của cô: ba nhịp nhanh, dừng một nhịp, rồi lại ba nhịp.
Vĩnh đeo cặp kính gọng kim loại mạ vàng lên, ánh mắt sắc sảo của một Bậc thầy Đọc nguội không bỏ sót một chi tiết nào. Phản xạ vô thức này của Chi chính là chiếc chìa khóa sinh học phản chiếu lời nói dối mà ông đã hệ thống hóa từ các video trị liệu cũ.
“Chi,” Vĩnh nói, giọng ông cực kỳ điềm tĩnh nhưng chứa đựng một áp lực tâm lý vô hình. “Em nhận ra mảnh giấy này chứ? Nó được tìm thấy trong căn hộ bỏ hoang của chị gái em, Trần Hà My, tại khu tập thể Thanh Nhàn.”
Chi mím chặt môi, ngón trỏ tay phải của cô vẫn gõ đều đặn trên mu bàn tay trái, nhịp gõ bắt đầu nhanh hơn, mất kiểm soát. “Em... em không biết nó là cái gì. Đó có thể là rác của ai đó bỏ lại.”
“Không phải rác,” Vĩnh nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa ông và Chi thu hẹp lại, tạo ra một không gian đối chất lâm sàng khép kín. “Nét chữ trên mảnh giấy này mô phỏng hoàn hảo nét chữ của Nguyễn Khánh Vy trong cuốn nhật ký đỏ. Nhưng thói quen cầm bút lệch ngòi mười lăm độ và áp lực ngòi bút đè mạnh lên thớ giấy lại trùng khớp hoàn toàn với nét chữ của em. Em đã dành hàng trăm giờ dưới ánh nến ở Thanh Nhàn để luyện tập nét chữ của Vy. Tại sao?”
“Em... em chỉ thích nét chữ của cô ấy thôi!” Chi hét lên, giọng cô khẽ lạc đi, lạc lõng giữa tiếng mưa quất xối xả vào cửa kính rỉ sét. “Anh là bác sĩ tâm lý, không phải cảnh sát! Anh không có quyền tra hỏi em như thế này!”
Cô cố đứng dậy, hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ gụ để đẩy người ra sau. Nhưng Vĩnh không hề nao núng, ông cũng không dùng bất kỳ bạo lực vật lý nào để giữ cô lại. Ông chỉ nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt tràn đầy sự thấu cảm nhân văn sâu sắc và một nỗi đau đồng điệu.
“Chi, nếu em bước ra khỏi cánh cửa này đêm nay, em sẽ không cứu được ai cả,” Vĩnh nói, tông giọng trầm của ông vang lên điềm đạm nhưng đanh thép. “Em đang cố gắng thực hiện phần giao ước của mình: sát hại Lê Quốc Khánh để Vy có một alibi hoàn hảo. Và Vy cũng sẽ làm điều tương tự với Vũ Mạnh Tường cho em. Nhưng em có biết mình đang làm gì không? Em đang tự tay ký vào bản án tử hình của chính mình.”
Chi đứng khựng lại giữa chừng, cơ thể gầy guộc của cô run rẩy dữ dội dưới lớp áo khoác gió sũng nước. Lời nói của Vĩnh như một mũi kim châm thẳng vào vùng chấn thương bị dồn nén của cô.
“Anh thì biết cái gì về nỗi đau của chúng em?” Chi khóc nghẹn, những giọt nước mắt ấm nóng bắt đầu lăn dài trên gương mặt nhợt nhạt bết dính nước mưa. “Luật pháp im lặng! Cảnh sát im lặng! Mỗi đêm Khánh bạo lực lạnh em, gã thay đổi vị trí đồ đạc rồi cười cợt bảo em bị điên. Gã dùng tiền viện phí của mẹ để trói buộc em như một con chó trong xích sắt! Chị My của em... chị ấy đã tự sát vì không thể thoát khỏi sự giam cầm đó! Em không muốn chết như chị My! Giao ước này... đây là công lý duy nhất dành cho chúng em!”
“Công lý của ai, Chi?” Vĩnh bước lên một bước, giọng ông dịu lại nhưng từng câu hỏi mở ngắn của ông như những nhát búa bóc tách từng lớp phòng vệ nhận thức của cô. “Của em? Của Vy? Hay của Phùng Thu Cúc? Người phụ nữ trung niên đã tiếp cận em trong lúc em tuyệt vọng nhất, vẽ ra kịch bản đổi vai viết nhật ký này?”
Nghe đến cái tên Phùng Thu Cúc, nhịp gõ ngón trỏ của Chi đột ngột dừng lại. Gương mặt cô xám xịt đi, đồng tử giãn to biểu hiện của một phản xạ sợ hãi có điều kiện cực mạnh. Sự bất đồng nhận thức trong tâm trí cô đang bùng phát dữ dội: một bên là niềm tin cuồng tín vào sự cứu rỗi của giao ước, một bên là sự thật tàn nhẫn về việc cô đang bị biến thành công cụ giết người trục lợi bảo hiểm đứng sau tập đoàn BioPharma của Hoàng Nam Hải.
“Bà Cúc... bà ấy là người tốt... bà ấy muốn cứu chúng em,” Chi thì thầm, giọng cô run rẩy, sự kiên thủ ban đầu đã hoàn toàn sụp đổ dưới sự thấu cảm lâm sàng của Vĩnh. “Bà ấy bảo... chỉ có sự tái sinh trong bóng tối mới giúp chúng em giành lại căn tính thật...”
“Bà ấy không cứu em, Chi. Bà ấy đang mượn tay em để giết Khánh, giống như cách bà ấy đã dùng Vy để giết Tường,” Vĩnh đưa tay chỉ vào vết xước rỉ máu trên cổ tay trái của mình, rồi đến vết thương băng bó ở tay phải. “Nhìn tôi đi. Tôi đã mạo hiểm cả sự nghiệp, danh dự và tính mạng của mình để đứng đây đối thoại với em. Tôi không muốn nhìn thấy thêm một Trần Hà My thứ hai phải chết trong sự bế tắc.”
Sự thấu cảm chân thuần của Vĩnh—thứ năng lực đặc thù được rèn luyện từ nỗi đau mất con gái mười năm trước—đã xuyên qua lớp băng phòng thủ của Chi. Cô khuỵu xuống chiếc ghế gỗ, hai tay ôm lấy mặt, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa dưới màn mưa bong bóng ngoài hồ Thiền Quang. Hệ thần kinh của cô bị sang chấn thứ cấp bùng phát dữ dội, cơ thể co giật nhẹ, suýt ngất xỉu ngay tại quán trà.
Vĩnh nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh cô, dùng kỹ năng xoa dịu cơn loạn thần cấp tính để giữ cô tỉnh táo. Ông đặt tay lên vai cô, giọng nói trầm ấm áp định hướng không gian thực tại: “Hít vào thật sâu, Chi. Cảm nhận mặt đất dưới chân em. Cảm nhận mùi hương trà sen xung quanh em. Em đang ở đây, an toàn cùng tôi.”
Chi nấc lên từng tiếng, ranh giới phòng vệ tinh thần của cô đã hoàn toàn vỡ vụn. Trong cơn hoảng loạn tột độ của sự thức tỉnh nhận thức, cô bám chặt lấy tay áo măng tô của Vĩnh, miệng thều thào những lời đứt quãng:
“Bác sĩ Vĩnh... em sợ lắm... Giao ước... nó không dừng lại được nữa... Lễ tái sinh... buổi lễ tái sinh sắp diễn ra ở ngoại ô... Họ sẽ đưa chúng em đi...”
Tiếng sấm sét đột ngột rạch ngang bầu trời đêm Hà Nội, ánh chớp xanh loét chiếu sáng rực căn phòng tối tăm trong tích tắc.
Qua cửa sổ kính rỉ sét bám đầy nước mưa, ánh mắt sắc bén của Lâm Vĩnh bất ngờ khóa chặt vào một bóng người đang đứng dưới gốc cây bàng đối diện quán trà.
Đó là Trịnh Thế Sơn—gã giang hồ Sơn 'tăm'. Gã mặc chiếc áo khoác gió tối màu, miệng ngậm chiếc tăm tre quen thuộc, tay phải đang giơ chiếc điện thoại thông minh lên hướng thẳng về phía cửa sổ quán trà, liên tục chụp ảnh cuộc gặp gỡ giữa Vĩnh và Chi dưới làn mưa xối xả.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!