Nhạc nềnPuppeteer

Xưởng Chế Bản Thảo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa phùn tháng Ba của Hà Nội như một tấm lưới xám xịt khổng lồ, bóp nghẹt bầu không khí vốn đã u uất của khu tập thể cũ Thanh Nhàn. Kim đồng hồ trên chiếc điện thoại cũ của bác sĩ Lâm Vĩnh vừa điểm một giờ mười lăm phút sáng ngày mười sáu tháng Ba. Gió bão quất từng cơn điên cuồng vào kính chắn gió chiếc xe máy cũ mà ông mượn tạm của Lâm Khánh, mang theo cái lạnh thấu xương của đợt rét nàng Bân cuối mùa.


Vĩnh dừng xe ở một góc khuất dưới bóng cây bàng rụng gần hết lá đối diện dãy nhà B. Ông khẽ điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mạ vàng đã bám đầy hơi nước. Cơn đau nửa đầu mãn tính hằn sâu bên thái dương trái lại bắt đầu giật lên từng nhịp buốt nhói, giống như có một chiếc đinh rỉ sét đang từ từ đóng xuyên qua màng tang. Vĩnh nhắm chặt mắt, đưa bàn tay gầy guộc lên khẽ xoay chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương ở ngón áp út tay trái. Cảm giác kim loại lạnh buốt chạm vào da thịt giúp ông định thần, tạm thời đè nén bóng ma dằn vặt về cái chết của con gái Tuệ Anh mười năm trước đang chực chờ trỗi dậy. Khi cử động tay, vết xước rỉ máu trên cổ tay trái do chiếc còng số tám của Đinh Thế Nam cứa vào đêm trước lại co kéo, đau rát tột độ. Nhưng ông không có thời gian để bận tâm đến những thương tích thể xác này. Mốc thời gian mưu sát Lê Quốc Khánh vào đêm hai mươi hai tháng Ba đang đếm ngược tàn nhẫn.


Từ góc tối của cầu thang bộ tầng một, Vĩnh nín thở quan sát khoảng sân chung ngập nước. Đúng như báo cáo thực địa của thám tử Đỗ Minh Quân, chiếc sedan màu đen bóng loáng của Lê Quốc Khánh đang đỗ xéo dưới gốc xà cừ. Đèn pha xe vẫn sáng rực, rạch đôi màn mưa đêm tăm tối.


Cửa xe bật mở. Khánh bước xuống, dáng người thư sinh bảnh bao trong chiếc áo khoác măng tô đắt tiền nhưng gương mặt hằn rõ vẻ ái kỷ tàn nhẫn. Gã thô bạo lôi Trần Hà Chi ra khỏi xe. Chi mặc một chiếc áo khoác gió mỏng sẫm màu, cơ thể gầy guộc run rẩy dữ dội dưới làn nước mưa buốt giá.


“Mày lại lén lút đến cái ổ chuột này để làm loạn đúng không?” Giọng Khánh vang lên, khinh khỉnh và lạnh lùng, thứ tông giọng bạo lực lạnh điển hình đã giam cầm tinh thần Chi suốt nhiều năm qua. “Mẹ mày đang nằm liệt giường ở viện dưỡng lão kia kìa. Mày muốn tao cắt nguồn tiền điều trị để mày sáng mắt ra không?”


Chi không khóc thành tiếng. Cô chỉ đứng co rúm người, đầu cúi gục, hai tay bóp chặt lấy cổ tay trái—một phản xạ vô thức mà Vĩnh nhận diện ngay lập tức: mỏ neo vật lý nhận thức giúp cô không rơi vào trạng thái loạn thần cấp tính trước những đòn gaslighting của chồng. Khánh thô bạo đẩy cô vào ghế phụ, đóng sầm cửa xe lại rồi vòng qua ghế lái. Chiếc sedan đen gầm rú, lao vút ra khỏi cổng sắt khu tập thể, để lại khoảng sân vắng lặng chỉ còn tiếng mưa xối xả vào mái tôn rỉ sét.


Vĩnh chờ thêm hai phút để chắc chắn chiếc xe đã đi xa. Ông bước ra khỏi bóng tối, nhanh chóng di chuyển lên cầu thang bộ dãy nhà B. Không gian bên trong tối tăm, ẩm mốc và nồng nặc mùi vôi vữa bong tróc. Lên đến hành lang tầng ba, Vĩnh đứng trước cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ bỏ hoang từng thuộc sở hữu của Trần Hà My—người chị gái đã tự sát vì trầm cảm của Chi. Sợi xích sắt hoen rỉ khóa hờ bên ngoài cửa. Vĩnh khẽ dùng một thanh thép nhỏ mang theo, khéo léo lách vào ổ khóa cũ. Một tiếng "lách" nhẹ vang lên, sợi xích buông thõng.


Ông lách người vào trong, khép chặt cửa gỗ để ngăn ánh sáng lọt ra ngoài. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và không khí lạnh lẽo của một căn phòng bị khóa kín nhiều năm lập tức bao vây lấy ông. Vĩnh bật chiếc đèn pin nhỏ cầm tay, quét luồng sáng vàng nhạt xung quanh. Căn hộ trống rỗng, đồ đạc phủ đầy bụi xám.


Vĩnh tiến về phía chiếc bàn viết gỗ cũ kỹ đặt sát cửa sổ đóng đinh chặt. Trên mặt bàn, bụi bẩn đã bị xáo trộn. Dưới ánh sáng đèn pin, ông bàng hoàng phát hiện ra hàng trăm mảnh giấy nháp bị xé nát nằm rải rác trong hộc bàn sứt mẻ. Ông cẩn thận nhặt một mảnh giấy lên, đặt dưới tầm mắt.


Bằng kỹ năng của một Chuyên gia Phân tích Hành vi và phương pháp phân tích bút tích học lâm sàng, Vĩnh nheo mắt quan sát thớ giấy. Trên mảnh giấy nháp, dòng chữ *“Giao ước đã ký, anh ta phải chết”* hiện lên với nét chữ giống hệt nét chữ của Nguyễn Khánh Vy trong cuốn nhật ký đỏ. Nhưng khi nhìn kỹ hơn dưới góc nghiêng của ánh đèn, Vĩnh phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: áp lực ngòi bút trên thớ giấy cực kỳ gượng ép.


“Đây không phải là chữ viết tự nhiên của Vy,” Vĩnh lẩm nhẩm, nhịp tim ông đập dồn dập trong lồng ngực.


Ông nhận ra vết rách siêu vi thể ở các nét khuyết dưới của chữ 'g' và 'y'. Áp lực ngón trỏ đè mạnh lệch một góc mười lăm độ, tạo ra những vết xước siêu vi đặc trưng trên giấy viết. Đây là thói quen cầm bút đặc thù của Trần Hà Chi khi cố gắng bắt chước nét chữ của Vy. Chi đã dành hàng trăm giờ dưới ánh nến trong căn phòng bỏ hoang này để luyện tập giả mạo nét chữ của Vy, nhằm tạo ra Bản Thảo Song Trùng—kịch bản ngoại phạm chéo hoàn hảo cho vụ án mạng.


Ngay bên cạnh đống giấy nháp, Vĩnh nhìn thấy chiếc bút máy Parker mực xanh đen—món quà kỷ niệm ngày cưới mà Khánh từng tặng Chi để thể hiện vỏ bọc gia đình hoàn hảo. Ngòi bút bằng thép vẫn còn dính thớ mực xanh đen chưa khô hẳn.


Ông cúi người xuống, quét luồng sáng đèn pin xuống gầm chiếc giường gỗ cũ nát phủ chăn chiếu mốc meo góc phòng. Ở góc sâu nhất, sát thớ tường ẩm ướt, ánh sáng phản chiếu từ một vật thể thủy tinh nhỏ. Vĩnh quỳ rạp xuống sàn bụi bẩn, thò tay trái qua vết xước sưng tấy để với lấy vật thể đó.


Đó là một lọ thuốc an thần nắp đỏ không nhãn, bên trong vẫn còn dư lại vài giọt chất lỏng không màu, không mùi. Vĩnh khẽ đưa lọ thuốc lên gần mũi. Một mùi hạnh nhân đắng cực nhẹ thoát ra từ nắp lọ.


“Chất độc thần kinh metamerism...” Vĩnh thốt lên, huyết quản ông lạnh buốt. Đây chính là vật chứng liên kết chất độc giết chết Vũ Mạnh Tường với Lê Quốc Khánh, và giờ đây nó đang nằm trong tay Hà Chi để chuẩn bị cho vụ mưu sát thứ hai.


Đột nhiên, một tiếng "loảng xoảng" khô khốc vang lên từ phía hành lang ngoài. Tiếng xích sắt khóa cửa ngoài bị lay mạnh một cách thô bạo.


“Mẹ kiếp, đứa nào khóa xích lỏng thế này?”


Giọng nói khàn đặc, hung hãn của Trịnh Thế Sơn—gã giang hồ Sơn 'tăm'—vang lên ngay sau cánh cửa gỗ mỏng manh. Tiếng gậy ba khúc bằng thép đặc gõ nhịp "cộc, cộc" xuống nền bê tông hành lang dội vào tai Vĩnh như những nhịp búa gõ thẳng vào thái dương đang đau buốt của ông.


Vĩnh lập tức tắt đèn pin. Bóng tối dày đặc bao phủ căn phòng. Cửa sổ gỗ phía sau đã bị đóng đinh chặt từ lâu, không có lối thoát hiểm nào khác. Tiếng xích sắt lách cách tháo ra nhanh chóng. Sơn đang đẩy cửa bước vào.


Vĩnh nhanh chóng lách người, nép sát vào góc khuất của chiếc tủ quần áo gỗ cũ sứt mẻ cạnh giường. Gỗ mục nát cọ xát vào vết xước trên cổ tay trái của ông, đau nhói, nhưng ông buộc phải cắn chặt răng, nín thở tuyệt đối.


Cánh cửa gỗ mở ra với một tiếng "két" rợn người. Sơn 'tăm' bước vào phòng, miệng vẫn ngậm chiếc tăm tre quen thuộc. Tay phải gã cầm chiếc đèn pin công suất cao quét luồng sáng trắng loang loáng khắp căn phòng, tay trái lăm lăm chiếc gậy ba khúc bằng thép.


“Tao biết có đứa vừa vào đây. Mùi dầu gió vẫn còn nồng nặc lắm,” Sơn cười gằn, giọng gã đầy vẻ đe dọa bạo lực. Gã tiến gần về phía chiếc bàn viết gỗ, nhặt một mảnh giấy nháp bị xé lên xem dưới ánh đèn pin.


Vĩnh đứng im trong góc tủ tối tăm, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhịp tim đập mạnh đến mức ông sợ Sơn có thể nghe thấy. Cơn migraine giật mạnh bên thái dương trái khiến mắt ông mờ đi. Trong lúc cố điều chỉnh lại tư thế đứng để giảm áp lực lên cổ tay đau, ngón tay Vĩnh vô tình chạm vào chiếc bút máy Parker mực xanh đen đang để ở mép bàn viết cạnh tủ.


Chiếc bút máy rơi xuống sàn gỗ mục nát, tạo ra một tiếng "cạch" nhỏ nhưng rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.


Sơn 'tăm' quay ngoắt đầu lại. Ánh mắt gian xảo của gã khóa chặt vào hướng chiếc tủ gỗ. Gã rút mạnh chiếc gậy ba khúc, tiếng kim loại va chạm sắc lạnh vang lên khi gã từ từ tiến về phía góc tủ.


“Ra đây đi con chó. Mày trốn không thoát đâu,” Sơn gầm gừ, khoảng cách giữa gã và chiếc tủ chỉ còn chưa đầy ba mét.


Trong khoảnh khắc sinh tử, lý trí của một Chuyên gia Phân tích Hành vi buộc Vĩnh phải đưa ra quyết định khẩn cấp. Ông biết đối đầu vật lý với một gã giang hồ chuyên nghiệp là tự sát. Ông cần một kích thích thính giác đủ mạnh để đánh lạc hướng gã.


Tay phải Vĩnh nhanh chóng thọc vào túi áo măng tô, chạm vào chiếc bật lửa kim loại cổ—kỷ vật duy nhất của Tô Mai Phương mà ông luôn mang theo bên mình. Không một chút do dự, Vĩnh dùng hết sức lực ném mạnh chiếc bật lửa ra góc phòng đối diện, đập vào chiếc xô sắt rỉ sét đựng nước mưa ở góc ban công hở.


Một tiếng "choang" lớn vang lên dữ dội ở hướng ngược lại.


Sơn 'tăm' giật mình, phản xạ tự nhiên của một kẻ săn mồi khiến gã quay ngoắt người, lao thẳng về phía tiếng động ở góc ban công.


Nhân cơ hội đó, Vĩnh lập tức đẩy cửa tủ, lách người lao ra khỏi phòng. Trong lúc vội vã, cạnh tủ sắc nhọn và mảnh kính vỡ của cánh cửa tủ sứt mẻ cứa mạnh vào mu bàn tay phải của ông, máu tươi rỉ ra ấm nóng. Nhưng ông không dừng lại. Vĩnh chạy vụt qua cánh cửa gỗ hờ, lao thẳng xuống cầu thang bộ tối tăm của dãy nhà B, tay trái bóp chặt lọ thuốc an thần nắp đỏ không nhãn giấu trong túi áo.


Phía sau ông, từ căn hộ bỏ hoang tầng ba, tiếng chửi thề tục tĩu của Sơn 'tăm' vang lên dội vào vách tường đá lạnh lẽo. Sơn lao ra hành lang, ánh đèn pin quét dồn dập xuống cầu thang bộ nhưng chỉ còn thấy bóng tối và tiếng mưa bão gào rú ngoài trời. Gã quay lại phòng, nhặt chiếc bút máy Parker mực xanh đen rơi dưới sàn lên, ánh mắt gã tối sầm lại khi nhận ra có kẻ vừa đột nhập xưởng chế tạo của Hà Chi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!