Nhạc nềnPuppeteer

Kẻ Bám Đuôi Trong Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa phùn tháng Ba của Hà Nội gõ đều đều vào lớp kính cửa sổ mờ hơi nước của căn hộ tập thể cũ tại Giảng Võ, âm thanh rầm rì như một lời thì thầm câm lặng kéo dài không dứt. Trong không gian ngột ngạt ngập tràn mùi giấy sờn cũ và mùi dầu gió, bác sĩ Lâm Vĩnh ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc da xám đã sờn rách ở góc phòng. Ánh sáng đỏ sẫm từ ngọn đèn dầu trên bàn thờ con gái Tuệ Anh hắt lên tường những chiếc bóng dài dị dạng, khẽ lay động theo từng cơn gió lùa qua khe cửa gỗ hở.


Vĩnh khẽ đưa ngón tay phải lên, chậm rãi xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương ở ngón áp út tay trái. Cử động nhỏ làm căng lớp da ở cổ tay, kích hoạt một cơn đau nhói buốt dọc theo vết xước rỉ máu vẫn còn sưng tấy—vết tích lạnh lẽo của chiếc còng số tám mà Đinh Thế Nam đã siết chặt trong phòng thẩm vấn số 4 đêm trước. Cơn đau vật lý ấy, cộng hưởng với nhịp đập nhức nhối của chứng đau nửa đầu mãn tính bên thái dương trái, lại chính là thứ mỏ neo duy nhất giữ cho lý trí lâm sàng của ông không bị cuốn trôi vào vực thẳm của những ký ức dằn vặt mười năm qua. Ông không được phép gục ngã, nhất là khi bánh răng của vụ mưu sát thứ hai đã bắt đầu đếm ngược.


Tiếng gõ cửa nhịp ba ngắn, ngắt quãng rồi lặp lại phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Vĩnh đứng dậy, điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mạ vàng hơi trễ xuống, bước ra mở khóa cơ học.


Đỗ Minh Quân bước vào phòng, mang theo luồng khí lạnh ẩm ướt và mùi nước mưa bám trên chiếc áo khoác gió màu xám tro trung tính. Quân bốn mươi lăm tuổi, dáng người trung bình, ăn mặc giản dị đến mức nếu thả gã vào một đám đông trên phố Phùng Hưng, gã sẽ lập tức biến mất như một giọt nước rơi xuống hồ. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài bình phàm ấy là đôi mắt ti hí nhưng sắc lẹm như dao cạo, luôn chuyển động một cách thận trọng để quét sạch mọi góc khuất trong phòng trước khi khép cửa.


“Bác sĩ Vĩnh,” Quân nói, giọng gã trầm và khàn, đặc trưng của một kẻ hút thuốc lào lâu năm. Gã cởi chiếc mũ lưỡi trai sũng nước, để lộ mái tóc húi cua lốm đốm bạc. “Tôi đã bám theo mục tiêu theo đúng yêu cầu của ông. Đây là công việc ngoài vòng pháp luật, và gã chồng Lê Quốc Khánh của cô ta không phải dạng vừa. Gã có tai mắt ở khắp nơi.”


Vĩnh im lặng bước lại bàn trà, cầm phong bì thư dày chứa khoản tiền mặt lớn—khoản kinh phí cuối cùng trích từ quỹ tiết kiệm cá nhân của ông kể từ khi phòng khám Tâm An bị niêm phong—đặt lên bàn. Cái giá để duy trì cuộc điều tra độc lập này đang vắt kiệt nguồn lực tài chính của ông, nhưng Vĩnh không hề do dự.


“Tôi hiểu, anh Quân,” Vĩnh nói, tông giọng trầm ấm và từ tốn của ông khôi phục lại phong thái của một Chuyên gia Phân tích Hành vi lão luyện. “Số tiền này là chi phí thực địa cho tuần này. Tôi cần anh hiểu rõ trạng thái của Trần Hà Chi. Cô ấy đang ở trong giai đoạn cực đoan của hội chứng Đồng hóa Căn tính. Cô ấy tin rằng bản ngã của mình và Nguyễn Khánh Vy là một. Dưới sự bạo lực lạnh và thao túng nhận thức tinh vi của Lê Quốc Khánh, Hà Chi đã bị dồn vào bước đường cùng. Cô ấy sẽ thực hiện giao ước mưu sát Khánh để giải thoát cho chính mình và Vy vào ngày hai mươi hai tháng Ba. Nhiệm vụ của anh là giám sát, ghi nhận, tuyệt đối không được can thiệp vật lý hay để cô ấy phát hiện. Nếu cô ấy hoảng loạn, cơ chế phòng vệ tâm lý sẽ kích hoạt, cô ấy sẽ cắt đứt liên lạc và biến mất vĩnh viễn.”


Quân thu phong bì vào túi áo trong, gật đầu chậm rãi. “Tôi đã làm nghề này đủ lâu để biết ranh giới nằm ở đâu. Cô vợ Hà Chi của gã Khánh là một kẻ cực kỳ paranoid—hoang tưởng cảnh giác. Cô ta di chuyển như một con mèo hoang vào ban đêm. Đêm qua, tôi đã chứng kiến một cảnh tượng bất thường.”


Quân ngồi xuống chiếc ghế đối diện, kéo chiếc máy ảnh kỹ thuật số có ống kính siêu zoom ngụy trang ra khỏi ba lô, đặt lên bàn trà gỗ gụ bám bụi.


“Mười hai giờ đêm qua, Chi lén rời khỏi căn hộ chung cư cao cấp ở Thanh Xuân,” Quân bắt đầu kể, giọng gã thấp xuống đầy kịch tính. “Khánh lúc đó không có nhà, hoặc gã cố tình thả xích để bẫy cô ta. Trước khi xuống sảnh, tôi suýt chút nữa đã bị Trịnh Thế Sơn—gã giang hồ Sơn 'tăm' chuyên bám đuôi mà Khánh thuê—phát hiện dưới hầm gửi xe B3. Tôi phải giả vờ làm một gã say rượu lảo đảo vào thang máy phụ mới thoát được tầm mắt của nó. Khi Chi ra đường lớn, cô ta không bắt taxi ngay trước cổng mà đi bộ gần một cây số dưới mưa phùn, liên tục ngoái đầu lại nhìn.”


Vĩnh nheo mắt sau cặp kính gọng kim loại, ghi nhận chi tiết hành vi. “Đó là phản xạ tự vệ của một nạn nhân bị bạo lực lạnh kéo dài. Cô ấy liên tục bị Khánh phủ nhận thực tại, khiến cô ấy luôn nghi ngờ có kẻ theo dõi mình. Tiếp tục đi, cô ấy đã đi đâu?”


“Cô ta bắt một chiếc xe ôm công nghệ dọc đường, di chuyển qua ba tuyến phố Nguyễn Trãi, Trường Chinh rồi vòng về phố Thanh Nhàn,” Quân gõ ngón tay lên mặt bàn theo nhịp kể. “Tại ngã tư Bạch Mai - Thanh Nhàn, cô ta đột ngột yêu cầu dừng xe ở một đoạn ngã tư đông đúc. Chi đứng dưới hiên một cửa hiệu đóng cửa, giả vờ lướt điện thoại nhưng thực chất là đang quan sát hình ảnh phản chiếu qua tấm kính cửa hàng để kiểm tra xem có chiếc xe nào bám đuôi phía sau hay không. Tôi đã phải tắt đèn xe máy cũ của mình, dắt bộ lùi lại phía sau một quán trà đá vắng khách, giả vờ mua tờ báo cũ để che mặt. Nếu không có kinh nghiệm thực địa mười năm, tôi đã bị cô ta phát hiện ngay tại ngã tư đó.”


“Sự cảnh giác của cô ấy đã vượt qua mức độ của một bệnh nhân trầm cảm thông thường,” Vĩnh phân tích, giọng ông chứa đựng sự lo âu sâu sắc. “Nó chứng minh giao ước mưu sát đã đi vào giai đoạn thực thi vật lý. Cô ấy đang bảo vệ một bí mật lớn. Điểm đến cuối cùng của cô ấy là đâu?”


“Khu tập thể cũ Thanh Nhàn,” Quân nói, mắt gã lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. “Một khu nhà ba tầng xây từ thời bao cấp, tường vôi bong tróc, ẩm mốc và tối tăm như một cái hầm mộ. Cô ta đi bộ sâu vào con ngõ nhỏ ngập nước mưa, rẽ qua ba khúc cua hẹp rồi đi lên cầu thang bộ của dãy nhà B. Đích đến là căn hộ bỏ hoang ở góc hành lang tầng ba—căn hộ từng thuộc sở hữu của người chị gái đã khuất Trần Hà My trước khi tự sát.”


Vĩnh khẽ giật mình. Chiếc nhẫn cưới trên ngón tay ông bị siết chặt hơn. Trần Hà My. Người chị gái đã chết vì bạo lực lạnh của chồng cũ—mỏ neo căm phẫn lớn nhất đẩy Hà Chi vào giao ước đổi vai sát hại chồng. Căn hộ bỏ hoang đó chính là vùng cấm tâm lý, nơi Chi trốn tránh sự kiểm soát nghẹt thở của Lê Quốc Khánh. Nhưng tại sao cô ấy lại đến đó vào lúc nửa đêm?


“Tôi đã bám theo lên hành lang tầng hai, lợi dụng tiếng mưa xối xả vào mái tôn để che giấu tiếng bước chân,” Quân tiếp tục, gã xoay màn hình máy ảnh về phía Vĩnh, hiển thị một bức ảnh có độ phân giải cao nhưng ánh sáng mờ ảo dưới ánh đèn đường hắt qua kẽ lá. “Chi đứng trước cánh cửa gỗ mục nát khóa xích sắt của căn hộ Hà My. Nhưng cô ta không vào ngay. Khoảng năm phút sau, từ phía cầu thang thoát hiểm phía sau, một bóng người xuất hiện.”


Quân bấm nút chuyển ảnh. Bức ảnh tiếp theo hiển thị rõ nét một bóng dáng cao gầy, mặc bộ đồ thể thao tối màu, đội mũ sụp xuống che khuất toàn bộ gương mặt dưới bóng tối của hành lang tập thể cũ.


“Kẻ này di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn và không phát ra tiếng động,” Quân nói, giọng gã căng thẳng hơn. “Hắn đưa cho Hà Chi một bưu phẩm nặc danh—một chiếc hộp các-tông nhỏ bọc băng keo đen kín mít. Chi nhận lấy chiếc hộp bằng cả hai tay, cơ thể cô ta run lên bần bật dưới ánh đèn vàng vọt của hành lang. Tôi đã sử dụng ống kính siêu zoom để chụp lại khoảnh khắc giao nhận này.”


Vĩnh cúi sát người xuống màn hình máy ảnh, ánh mắt ông khóa chặt vào chiếc hộp bọc băng keo đen trên tay Hà Chi. Đầu óc ông lập tức hoạt động với công suất tối đa của một chuyên gia phân tích hành vi. Chiếc hộp đó chứa gì? Hoạt chất độc thần kinh metamerism? Hay là bản hướng dẫn tiếp theo của Phùng Thu Cúc gửi từ Ba Vì thông qua hòm thư nặc danh 104?


“Tôi định áp sát thêm để nghe cuộc đối thoại,” Quân khẽ lắc đầu đầy tiếc nuối. “Nhưng ngay khi Chi nhận bưu phẩm và mở khóa xích bước vào căn hộ bỏ hoang, kẻ mặc đồ thể thao tối màu kia lập tức biến mất vào lối cầu thang tối. Và đúng lúc đó, một áp lực mới xuất hiện từ phía dưới sân tập thể.”


Quân bấm nút chuyển sang bức ảnh cuối cùng. Đó là hình ảnh một chiếc xe sedan màu đen sang trọng đang từ từ tiến vào khoảng sân chật hẹp, ẩm ướt của khu tập thể Thanh Nhàn. Ánh đèn pha của chiếc xe quét qua những bức tường rêu phong, rạch đôi màn mưa đêm tối tăm.


“Đó là xe của Lê Quốc Khánh,” Vĩnh khàn giọng nói, nhận diện ngay lập tức chiếc xe quen thuộc của gã chồng ái kỷ. “Khánh đã bám theo cô ấy? Hay gã đã cài thiết bị định vị trên người cô ấy?”


“Tôi không biết,” Quân thu lại máy ảnh, gương mặt gã hằn lên vẻ nghiêm trọng. “Nhưng ngay khi chiếc xe dừng lại, tôi buộc phải rút lui bằng lối thoát hiểm phía sau để tránh bị gã và tên Sơn 'tăm' phát hiện. Hà Chi đang ở trên căn hộ bỏ hoang đó cùng chiếc bưu phẩm nặc danh, và gã chồng của cô ta vừa bước xuống xe dưới sân tập thể. Áp lực lúc này là cực kỳ lớn, bác sĩ Vĩnh. Giao ước mưu sát của họ sắp sửa bị Khánh bẻ gãy bằng bạo lực, hoặc cô ta sẽ buộc phải ra tay sớm hơn dự kiến.”


Vĩnh đứng dậy, bước lại phía cửa sổ, nhìn ra màn mưa nhạt nhòa của phố phường Hà Nội. Cơn đau nửa đầu lại giật mạnh bên thái dương, nhưng trong đầu ông, một sơ đồ chiến thuật rõ ràng đã được định hình. Bánh răng tội ác đã quay, và nếu ông không hành động ngay đêm nay để đột nhập vào căn hộ bỏ hoang đó sau khi họ rời đi, tính mạng của cả Hà Chi và Lê Quốc Khánh sẽ bị tước đoạt trước khi thời hạn ngày hai mươi hai tháng Ba ập đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!