Bản Sao Bóng Tối
Tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên tòa nhà tập thể cũ Giảng Võ hòa cùng tiếng vo ve đều đặn của chiếc tủ lạnh Sanyo đời cũ, tạo nên một thứ âm thanh nền tẻ nhạt và ngột ngạt. Bác sĩ Lâm Vĩnh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ sờn, hai mắt nhắm nghiền dưới cặp kính gọng kim loại mạ vàng hơi trễ xuống cánh mũi. Cơn đau nửa đầu mãn tính hằn sâu bên thái dương trái lại bắt đầu giật lên từng nhịp buốt nhói, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về giới hạn thể xác của ông sau mười tám giờ tra tấn giấc ngủ tại phòng thẩm vấn số 4.
Ông khẽ cử động tay trái, cảm giác đau rát từ vết xước rỉ máu ở cổ tay—hậu quả của chiếc còng số tám mà Đinh Thế Nam đã siết chặt—khiến ông khẽ nhăn mặt. Theo thói quen vô thức, Vĩnh dùng ngón tay phải xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương đeo ở ngón áp út tay trái. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt là mỏ neo vật lý duy nhất giữ ông lại với thực tại, ngăn không cho bóng ma dằn vặt về cái chết của con gái Tuệ Anh mười năm trước nuốt chửng lấy tâm trí đang suy kiệt.
Căn hộ của Lâm Vĩnh bừa bộn một cách có hệ thống. Những chồng sách chuyên ngành tâm thần học lâm sàng, y văn Pháp cổ về hội chứng rối loạn phân ly xếp cao ngất ngưởng cạnh những bản phổ âm giọng nói dán đầy trên tường. Ở góc phòng, ánh sáng đỏ sẫm từ ngọn đèn dầu trên bàn thờ Tuệ Anh hắt ra những chiếc bóng dài dị dạng, nhảy múa trên trần nhà ẩm mốc.
“Anh Vĩnh, anh uống chút nước ấm đi. Đừng cố quá.”
Giọng nói lo lắng của Trịnh Bảo My phá vỡ bầu không khí im lặng. Cô trợ lý trị liệu trẻ tuổi bước lại gần, đặt ly nước ấm lên chiếc bàn trà gỗ gụ bám đầy bụi. Bảo My vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở xộc xệch từ đêm qua, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự kiên định và trung thành tuyệt đối dành cho người thầy của mình.
Ngồi bên cạnh cô, trước chiếc máy tính xách tay màn hình sáng xanh, là Lâm Khánh—em trai ruột của Vĩnh. Khánh là một kỹ sư công nghệ thực tế, dáng người đậm chắc, ăn mặc giản dị với chiếc áo phông xám và kính cận dày. Anh đang gõ bàn phím với tốc độ chóng mặt, gương mặt hằn lên vẻ căng thẳng.
“Em đã bảo anh bao nhiêu lần rồi,” Khánh vừa gõ máy vừa càu nhàu, tông giọng trầm bực bội. “Anh nên dừng cái vụ này lại đi. Phòng khám Tâm An đã bị niêm phong, giấy phép hành nghề của anh bị đình chỉ tạm thời. Báo chí bẩn của thằng Thắng đang bôi nhọ anh là kẻ kích động bệnh nhân tự sát. Gia đình họ Vũ và tập đoàn BioPharma của gã Hải không phải là những kẻ anh có thể đối đầu bằng mấy lý thuyết tâm lý học mơ hồ này đâu. Anh muốn hủy hoại danh tiếng cả đời của mình, hay muốn kéo cả nhà này vào vòng nguy hiểm?”
Vĩnh khẽ mở mắt, điều chỉnh lại gọng kính kim loại mạ vàng. Ánh mắt ông, dù mệt mỏi, vẫn giữ được sự sắc sảo lạnh lùng của một trị liệu viên chuyên nghiệp lão luyện.
“Khánh,” Vĩnh khàn giọng nói, tông giọng trầm và từ tốn của ông mang một sức nặng khiến người đối diện phải im lặng. “Anh không thể dừng lại. Nguyễn Khánh Vy và Trần Hà Chi không phải là những kẻ sát nhân máu lạnh. Họ là nạn nhân của bạo lực gia đình tàn nhẫn và đang bị một thế lực cực đoan thao túng nhận thức. Nếu anh buông tay bây giờ, Hà Chi sẽ thực hiện phần tiếp theo của giao ước mưu sát chéo. Lê Quốc Khánh sẽ chết, và cả hai cô gái đó sẽ rơi vào vực thẳm không thể cứu rỗi. Anh đã mất Tuệ Anh vì một sai lầm chẩn đoán mười năm trước... anh không cho phép mình phạm sai lầm thêm một lần nào nữa.”
Lâm Khánh dừng tay trên bàn phím. Anh quay sang nhìn anh trai mình, nhìn vết thương rỉ máu trên cổ tay trái của Vĩnh và mái tóc chớm bạc ở thái dương của ông. Khánh thở dài, sự bực bội biến thành một nỗi bất lực thương cảm.
“Anh lúc nào cũng bướng bỉnh như thế,” Khánh lẩm bẩm. “Được rồi. Lớp bảo mật thứ nhất của chiếc ổ cứng SSD mã hóa hai lớp mà Đỗ Khải gửi cho anh đã được bẻ khóa. Thằng bé Khải quả là thiên tài bảo mật ngoại tuyến, gã Nam của đồn Tây Hồ nghĩ rằng đã xóa sạch máy chủ cục bộ của phòng khám là tiêu hủy được chứng cứ, nhưng gã không ngờ Khải đã kịp sao lưu toàn bộ dữ liệu ghi âm trị liệu gốc và cơ sở dữ liệu bút tích học vào đây trước khi phòng khám bị niêm phong.”
Khánh xoay màn hình máy tính về phía Vĩnh. Trên màn hình hiện ra hai thư mục được mã hóa màu xanh và đỏ, đại diện cho bản sao số hóa của hai cuốn nhật ký song trùng.
“Bảo My,” Vĩnh quay sang trợ lý của mình. “Em hãy đối chiếu các ghi chép lâm sàng cũ của Trần Hà Chi trong giai đoạn đầu trị liệu. Chúng ta cần tìm ra điểm khởi đầu của sự đồng hóa hành vi.”
“Dạ,” Bảo My nhanh nhẹn mở chiếc máy tính bảng cá nhân, ngón tay lướt nhanh trên các tệp tài liệu ghi chép lâm sàng ngoại tuyến. “Em đang xem lại các buổi tham vấn của Hà Chi vào tháng một. Thời điểm đó, thói quen dùng từ của chị ấy rất thụ động, thường xuyên sử dụng các câu ngắn, cấu trúc câu bị gãy và luôn có xu hướng tự đổ lỗi cho bản thân dưới tác động của bạo lực lạnh từ Lê Quốc Khánh. Nhưng anh nhìn vào bản quét trang nhật ký xanh của chị ấy từ giữa tháng hai xem.”
Vĩnh cúi sát vào màn hình máy tính, ngón tay gầy guộc của ông khẽ chạm vào mặt kính, di chuyển theo những dòng chữ viết tay được số hóa có độ phân giải cao. Ông sử dụng kỹ thuật giải mã cấu trúc câu viết—một phương pháp ngôn ngữ học hành vi chuyên sâu—để bóc tách sự thay đổi trong thói quen viết của Hà Chi.
“Nhìn vào thói quen ngắt câu bằng dấu phẩy gượng ép sát các hư từ này đi,” Vĩnh chỉ vào một dòng chữ trên màn hình. “Hà Chi trước đây chưa từng viết như thế này. Đây là thói quen viết tay đặc trưng của Nguyễn Khánh Vy. Vy luôn đặt dấu phẩy ngay sau các từ nối như 'nhưng', 'bởi vì' một cách phi tự nhiên do phản xạ sợ hãi vô thức khi viết về những trận bạo hành của Tường. Thêm nữa, vết rách siêu vi thể ở các nét khuyết dưới của chữ 'g' và 'y' do áp lực ngón trỏ đè mạnh lệch mười lăm độ... Đây là thói quen cầm bút đặc thù của Khánh Vy khi bị căng thẳng cực độ.”
“Ý anh là...” Lâm Khánh nheo mắt nhìn vào biểu đồ phân tích áp lực ngòi bút sinh học đang hiển thị trên màn hình.
“Khánh Vy và Trần Hà Chi chưa từng gặp mặt trực tiếp ngoài đời, nhưng nét chữ, thói quen dùng từ, và thậm chí cả nhịp viết sinh học của họ trong hai cuốn nhật ký đang dần biến thành một,” Vĩnh giải thích, giọng ông lạnh đi. “Đây là trạng thái đồng hóa căn tính chéo ở cấp độ cực đoan nhất. Phùng Thu Cúc—thủ lĩnh Hội Cứu Rỗi Đêm—đã sử dụng một bản hướng dẫn quy trình đồng hóa căn tính được thiết kế riêng, bắt buộc hai cô gái phải tập viết giả nét chữ của nhau hàng đêm dưới ánh nến, cô lập họ khỏi thế giới thực tại để bẻ gãy bản ngã tự chủ. Khi sự đồng hóa này hoàn tất trên văn bản, họ sẽ tin rằng họ là một thực thể duy nhất chia sẻ chung một nỗi đau, và việc thay người kia thực hiện hình phạt sát hại gã chồng bạo hành là một nghĩa vụ cứu rỗi mang tính đồng thuận.”
“Thật điên rồ...” Bảo My rùng mình, hai vai cô khẽ run lên dưới ánh sáng xanh của màn hình máy tính. “Họ đã biến hai nạn nhân tội nghiệp thành những công cụ mưu sát hoàn hảo cho nhau để tạo ra những bằng chứng ngoại phạm chéo không thể bị bẻ gãy trước pháp luật.”
“Và tiến trình này đã hoàn tất,” Vĩnh gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn trà. “Sự im lặng đồng thuận của họ trước cơ quan điều tra chính là minh chứng. Hà Chi đã đóng vai Khánh Vy tại Sapa đêm mười bốn tháng ba để tạo alibi hoàn hảo cho Vy, trong khi Vy thực tế đang có mặt tại Hà Nội để hỗ trợ... hoặc trực tiếp chứng kiến cái chết của Vũ Mạnh Tường do chất độc metamerism.”
“Nhưng anh Vĩnh,” Khánh cắt ngang, gương mặt anh lộ rõ sự lo ngại sâu sắc. “Nếu anh tiếp tục chứng minh điều này, anh sẽ phải công khai bản sao dữ liệu trong SSD này trước cơ quan điều tra. Đinh Thế Nam đang tìm mọi cách để khép tội anh đồng lõa. Nếu gã biết anh giữ bản sao ngoại tuyến này, gã sẽ dùng quyền cảnh sát để tịch thu tiêu hủy nó ngay lập tức. Anh và cả Bảo My sẽ bị truy tố hình sự vĩnh viễn. Anh có chấp nhận cái giá đó không?”
Lâm Vĩnh im lặng. Ông nhìn vết xước rỉ máu trên cổ tay trái của mình, rồi nhìn sang Bảo My và Khánh. Ông biết, khi bước ra khỏi phòng thẩm vấn số 4, ông không còn là một bác sĩ tâm lý hoạt động trong vùng an toàn vô trùng của y khoa nữa. Ông đã kéo những người thân yêu nhất của mình vào vòng xoáy nguy hiểm của một thế lực tài phiệt và một tổ chức ngầm tàn nhẫn. Cái giá tích lũy cho sự cứu rỗi này là danh dự, sự nghiệp và có thể là cả mạng sống của chính họ.
“Anh chấp nhận,” Vĩnh nói, ánh mắt kiên định không một chút dao động. “Khánh, hãy giúp anh bẻ khóa lớp bảo mật thứ hai của tệp tin sao lưu hệ thống ghi âm trị liệu ngày mười bốn tháng ba của Hà Chi. Anh cần tìm ra điểm kích hoạt nhận thức cuối cùng của cô ấy trước khi vụ mưu sát thứ hai diễn ra.”
Khánh thở dài, ngón tay lại bắt đầu gõ dồn dập trên bàn phím. Tiếng quạt tản nhiệt của máy tính rít lên nho nhỏ giữa đêm mưa tĩnh lặng. Bảo My cúi đầu ghi chép các chỉ số phân tích bút tích học vào sổ tay, bầu không khí trong căn hộ Giảng Võ căng thẳng như một dây đàn bị kéo căng hết cỡ.
Sau gần hai tiếng đồng hồ giải mã dòng lệnh phức tạp, màn hình máy tính của Khánh đột ngột nhấp nháy đỏ. Một tệp tin văn bản ẩn (hidden log file) nằm sâu trong siêu dữ liệu của tệp sao lưu ghi âm trị liệu bất ngờ được khôi phục thành công.
“Anh Vĩnh... nhìn này,” Khánh khàn giọng, ngón tay anh run nhẹ khi chỉ vào những dòng chữ đỏ sẫm hiển thị trên màn hình. “Đây không phải là ghi âm trị liệu thông thường. Đây là một đoạn tin nhắn được mã hóa được gửi từ hòm thư nặc danh 104 đến điện thoại của Hà Chi vào đêm mười bốn tháng ba, ngay sau khi Vũ Mạnh Tường tử vong.”
Lâm Vĩnh nghiêng người tới trước, cặp kính gọng kim loại mạ vàng phản chiếu những dòng chữ đỏ sẫm trên màn hình. Đồng tử của ông co rút lại khi đọc nội dung đoạn tin nhắn:
*“Giao ước giai đoạn một đã hoàn tất hoàn hảo. Bánh răng thứ hai đã kích hoạt. Mục tiêu tiếp theo: Lê Quốc Khánh. Thời hạn thực thi hình phạt: Đêm hai mươi hai tháng ba tại biệt thự Thanh Xuân. Hãy chuẩn bị sẵn sàng viết cuốn nhật ký tiếp theo.”*
Mốc thời gian đếm ngược đe dọa mạng sống của Lê Quốc Khánh đã chính thức hiển thị rõ ràng trên màn hình, chỉ còn đúng bảy ngày nữa trước khi thảm kịch mưu sát thứ hai diễn ra ngoài thực tế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!