Nhạc nềnPuppeteer

Phòng Thẩm Vấn Số 4

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rạng sáng ngày mười lăm tháng ba, chiếc xe tuần tra của Công an Quận Tây Hồ xóc nảy dữ dội trên con đường nhựa loang lổ nước mưa. Bên trong khoang xe tối tăm và nồng nặc mùi da ghế ẩm mốc, bác sĩ Lâm Vĩnh ngồi bất động. Cổ tay trái của ông buốt nhói; vết xước rỉ máu do cạnh sắc của chiếc còng số tám cứa vào khi Đinh Thế Nam thô bạo khống chế ông tại phòng khám vẫn đang rỉ ra từng vệt đỏ sẫm, dính bết vào tay áo sơ mi xám nhạt phẳng phiu giờ đã sũng nước mưa. Cơn đau nửa đầu mãn tính hằn sâu bên thái dương trái giật lên theo từng nhịp bánh xe lăn, nhức nhối như có ai đó đang dùng một chiếc đinh rỉ sét gõ liên hồi vào đại não.


Khi chiếc xe dừng lại dưới tầng hầm u tối của đồn cảnh sát, Vĩnh bị áp giải qua những dãy hành lang dài hẹp, nồng mùi hóa chất tẩy rửa và vôi vữa ẩm ướt. Điểm đến của ông là Phòng thẩm vấn số 4.


Đó là một căn phòng nhỏ không có cửa sổ, bốn bức tường sơn màu xanh lá cây xỉn đã bong tróc nhiều mảng lớn, để lộ lớp gạch xám xịt bên trong. Giữa phòng đặt một chiếc bàn sắt cố định xuống sàn bê tông bằng những con ốc vít rỉ sét, đối diện là một chiếc ghế tựa bằng gỗ sờn màu. Phía trên trần nhà cao, một chiếc đèn neon công suất cao treo lơ lửng, phát ra những tiếng vo ve không đều và luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo nhấp nháy liên tục. Một chiếc gương một chiều lớn choán gần hết bức tường bên phải, phản chiếu gương mặt hốc hác, nhợt nhạt và mái tóc chớm bạc ở thái dương của Vĩnh dưới ánh sáng bóp nghẹt của phòng giam.


Đại úy Đinh Thế Nam bước vào phòng sau khi Vĩnh đã bị khóa chặt một tay vào vòng sắt trên bàn. Nam không tháo mũ cảnh phục sũng nước, gương mặt thô kệch hằn lên vẻ đắc ý tột độ của một kẻ tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng. Gã chậm rãi kéo chiếc ghế sắt đối diện, ngồi xuống và ném bộp chiếc bật lửa Zippo kim loại lên mặt bàn sắt. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai trong không gian khép kín.


“Bác sĩ Vĩnh,” Nam nhếch mép, ngón tay gã lười nhác gõ nhịp xuống mặt bàn. “Ông có biết tại sao tôi lại chọn phòng số bốn này không? Ở đây cách âm tốt lắm. Và chiếc đèn neon này... nó có một tần số nhấp nháy rất đặc biệt. Những kẻ cứng đầu nhất cũng chỉ trụ được mười tiếng dưới ánh sáng này trước khi thần kinh hoàn toàn vỡ vụn. Mà chúng ta thì có tận mười tám tiếng tạm giữ hành chính.”


Vĩnh không trả lời. Ông khẽ điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mạ vàng hơi mờ vì hơi nước, ánh mắt điềm tĩnh lâm sàng quan sát từng cử động nhỏ của đối phương. Ông nhận ra Nam đang cố tình tạo ra các kích thích thính giác và thị giác liên tục để phá vỡ sự tập trung của ông.


Nam đứng bật dậy, bẻ ngược chao đèn neon hướng thẳng luồng ánh sáng trắng chói lòa vào sát mặt Vĩnh. Sức nóng và độ sáng cực đại của chiếc đèn ngay lập tức khiến mắt Vĩnh nhức nhối, nước mắt vô thức rỉ ra.


“Nói!” Nam đập mạnh tay xuống bàn, tiếng nổ lớn vang dội trong căn phòng hẹp. “Mật mã giải mã hệ thống dữ liệu đám mây của phòng khám Tâm An là gì? Đừng nói với tôi là thằng nhóc Đỗ Khải của ông tự ý xóa sạch máy chủ cục bộ nhé. Tôi biết các người đã sao lưu toàn bộ các tệp ghi âm trị liệu của Nguyễn Khánh Vy và Trần Hà Chi vào một thiết bị ngoại tuyến. Thiết bị đó đang ở đâu?”


Cơn đau đầu của Vĩnh giật mạnh một nhịp dữ dội. Dưới tác động của ánh sáng chói và tiếng động đột ngột, hệ thần kinh của ông bắt đầu phản kháng. Trong góc tối của tầm nhìn nhòe nhoẹt, bóng ma ký ức lại bắt đầu trỗi dậy. Ông nhìn thấy hình ảnh con gái Tuệ Anh mười năm trước, cô bé mặc bộ đồng phục học sinh tiểu học Hà Nội, đứng trong căn phòng ngủ tối tăm với chiếc kẹp tóc cỏ ba lá bị gãy trên tay, đôi mắt trống rỗng nhìn ông như một lời trách móc vô thanh. Sự dằn vặt vô thức ấy là một đòn tấn công tâm lý cực mạnh, đe dọa bẻ gãy sự phòng ngự lý trí cuối cùng của ông.


Vĩnh hít sâu một hơi theo nhịp 4-7-8, cố gắng giữ lồng ngực không phập phồng quá mạnh để Nam không phát hiện ra sự dao động cảm xúc. Ngón tay phải của ông, vốn đang tự do dưới gầm bàn, khẽ tìm đến chiếc nhẫn cưới cũ của Tô Mai Phương đeo ở ngón áp út tay trái. Ông xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới, cố tình ấn cạnh sắc của mặt nhẫn vào vết xước rỉ máu trên cổ tay trái. Cơn đau vật lý sắc lẹm đột ngột truyền lên não bộ, lập tức dập tắt ảo ảnh về Tuệ Anh và kéo nhận thức của ông trở lại thực tại.


Đây là kỹ thuật tự thôi miên bảo vệ nhận thức mà Vĩnh đã rèn luyện suốt nhiều năm. Ông biến chiếc nhẫn cưới thành một mỏ neo vật lý nhận thức vững chắc. Trong tâm trí, ông tự dựng lên một rào cản tinh thần dưới dạng một chiếc đồng hồ cát pha lê khổng lồ. Ông tập trung toàn bộ ý chí vào việc quan sát những hạt cát màu xanh lục chuyển động chậm rãi rơi xuống trong không gian tưởng tượng, giữ cho nhịp thở của mình đồng điệu với tốc độ rơi của cát, hoàn toàn cô lập bản thân khỏi tiếng vo ve của đèn neon và những tiếng đập bàn của Nam.


“Đại úy Nam,” Vĩnh lên tiếng, tông giọng của ông trầm ấm, từ tốn và đều nhịp đến mức kỳ lạ, hoàn toàn đối lập với sự thô bạo của phòng thẩm vấn. “Theo Điều 73 của Luật Khám bệnh, chữa bệnh năm 2023, thông tin về tình trạng sức khỏe và hồ sơ bệnh án của bệnh nhân là tài sản bảo mật tối cao. Tôi không có quyền cung cấp mật mã truy cập dữ liệu trị liệu cho bất kỳ ai khi chưa có quyết định bằng văn bản của Tòa án nhân dân hoặc Viện Kiểm sát nhân dân tối cao. Hành vi ép cung để lấy thông tin bảo mật y khoa của anh là bất hợp pháp.”


“Ông câm miệng cho tôi!” Nam nghiến răng, gã bật mở nắp chiếc bật lửa Zippo, lửa xanh bùng lên loe loét sát bên má Vĩnh. Tiếng “tách, tách” của nắp kim loại vang lên liên tục như một chiếc máy gõ nhịp tra tấn. “Ông nghĩ mình vẫn còn là một bác sĩ uy tín đứng trên bục giảng thuyết giảng y đức sao? Nhìn ra ngoài kia đi!”


Nam rút từ trong cặp da ra một xấp tài liệu, ném mạnh trước mặt Vĩnh. Đó là những bản in bài viết từ các trang tin lá cải của Trần Ngọc Thắng, giật tít đầy ác ý về việc phòng khám Tâm An là 'hang ổ kích động tự sát' và hình ảnh Vĩnh bị còng tay dưới mưa rạng sáng nay đã tràn ngập mạng xã hội.


“Danh tiếng của ông đã thối rữa rồi, Lâm Vĩnh ạ,” Nam mỉa mai, gã cúi sát mặt vào Vĩnh, ánh mắt lờ đờ đầy vẻ đe dọa. “Nếu ông hợp tác, giao ra ổ cứng sao lưu, tôi có thể dàn xếp để ông nhận một bản án nhẹ về tội che giấu tội phạm. Bằng không, tôi sẽ công bố toàn bộ hồ sơ vụ tự tử của con gái ông mười năm trước lên báo chí. Để xã hội thấy rằng một gã bác sĩ tâm lý không cứu nổi con gái mình thì chỉ có thể là một kẻ bệnh hoạn thích thao túng bệnh nhân đi vào con đường chết!”


Đòn đánh của Nam cực kỳ tàn nhẫn, nhắm thẳng vào vết thương lòng lớn nhất của Vĩnh. Tuy nhiên, qua cặp kính gọng kim loại mạ vàng, Vĩnh quan sát thấy đồng tử của Nam hơi giãn nhẹ khi nhắc đến ổ cứng sao lưu, và ngón tay gã cầm chiếc Zippo có một sự run rẩy vô thức rất nhỏ. Nhịp thở của Nam ngắn và dồn dập hơn bình thường.


Trực giác lâm sàng của một chuyên gia phân tích hành vi giúp Vĩnh nhận diện được chân tướng: Nam đang cực kỳ vội vã. Gã cần đóng hồ sơ vụ án mạng Vũ Mạnh Tường và tiêu hủy toàn bộ dữ liệu trị liệu gốc của phòng khám Tâm An trước khi bác sĩ pháp y Nguyễn Minh Triết kịp hoàn tất và công bố báo cáo độc chất học chính thức lên Viện Kiểm sát Thành phố. Nếu mẫu máu thật của Tường bị phát hiện có chứa chất độc metamerism độc quyền của BioPharma, toàn bộ kịch bản bưng bít của Hoàng Nam Hải sẽ sụp đổ, và Nam sẽ là quân cờ đầu tiên bị đem ra tế thần.


Vĩnh khẽ mỉm cười, một nụ cười điềm tĩnh lâm sàng khiến Nam cảm thấy gai người. Ông xoay chiếc nhẫn cưới một lần nữa, dùng cơn đau giữ vững sự tỉnh táo để thực hiện cuộc phản công nhận thức.


“Đại úy Nam, anh đang vội,” Vĩnh nói chậm rãi, ánh mắt khóa chặt vào khóe mắt đang co giật nhẹ của gã cảnh sát biến chất. “Anh cần tôi ký vào biên bản nhận tội đồng lõa để hợp thức hóa việc niêm phong máy chủ và tiêu hủy vật chứng số hóa trước giờ làm việc của Viện Kiểm sát sáng nay. Nhưng anh quên mất một điều: tôi là một nhà trị liệu tâm lý. Tôi đã dành cả đời để lắng nghe những lời nói dối ẩn sau các cấu trúc ngôn từ.”


Nam biến sắc, gã giơ tay định tát vào mặt Vĩnh để dập tắt sự bướng bỉnh của ông. Nhưng Vĩnh vẫn không né tránh, ông tiếp tục bằng tông giọng trầm ấm áp đầy uy lực:


“Trong xấp tài liệu anh đưa ra, có biên bản lời khai giả mạo của Nguyễn Khánh Vy cáo buộc tôi kích động cô ấy giết chồng. Nhưng cấu trúc câu trong biên bản đó sử dụng rất nhiều hư từ mang tính khẳng định tuyến tính và phân loại logic—đây là thói quen viết của một người có tư duy luật pháp hoặc điều tra hình sự. Khánh Vy đang bị hội chứng Nhận thức Phân mảnh nặng do sang chấn bạo hành thể xác kéo dài, ngôn từ của cô ấy luôn bị ngắt quãng bằng những dấu phẩy gượng ép sát các từ chỉ cảm xúc vô thức. Biên bản này do chính anh hoặc người của tập đoàn BioPharma tự tay soạn thảo rồi ép cô ấy ký trong trạng thái hoảng loạn. Nó hoàn toàn vô giá trị về mặt bút tích học lâm sàng.”


Nam sững sờ, bàn tay gã dừng lại lơ lửng giữa không trung. Gã không ngờ rằng ngay cả trong trạng thái suy kiệt thể chất cực độ sau nhiều giờ tra tấn giấc ngủ dưới ánh đèn neon chói lòa, Lâm Vĩnh vẫn có thể bóc tách các lỗi logic trong hồ sơ ngụy tạo của gã một cách chuẩn xác đến thế.


“Mày...” Nam nghiến răng, mặt gã đỏ gay vì giận dữ và hoảng hốt. Gã đập mạnh chiếc bật lửa Zippo xuống bàn sắt, tạo ra tiếng động chát chúa vang dội khắp căn phòng giam ngột ngạt. “Mày nghĩ tao không dám dùng biện pháp mạnh với mày sao?”


Thời gian chậm rãi trôi qua. Đã qua mười tám giờ thẩm vấn liên tục. Thể xác của Lâm Vĩnh đã chạm đến giới hạn chịu đựng tối đa. Đầu ông đau nhức như muốn nổ tung, mắt mờ đi dưới luồng ánh sáng trắng không ngừng nhấp nháy, và một vệt máu mũi đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ mũi phải, nhỏ xuống vạt áo sơ mi xám nhạt đã khô cứng lại vì mồ hôi lạnh. Tuy nhiên, pháo đài nhận thức của ông vẫn sừng sững không một vết nứt nhờ mỏ neo nhẫn cưới hằn sâu trên da thịt.


Nam mất hoàn toàn sự kiên nhẫn. Gã nắm chặt cổ áo Vĩnh, kéo mạnh cơ thể gầy guộc của ông lên sát mặt bàn, gầm gừ qua kẽ răng: “Được, nếu mày muốn chết cùng hai con nhỏ bệnh nhân đó, tao sẽ chiều mày. Tao sẽ ký lệnh chuyển mày sang phòng tạm giam đặc biệt của quận ngay bây giờ!”


Đột ngột, tiếng chốt cửa sắt của Phòng thẩm vấn số 4 vang lên một tiếng “cạch” nặng nề và dứt khoát. Cánh cửa sắt nặng trịch bị đẩy mạnh ra, đập sầm vào bức tường xanh xỉn.


Đại úy Đặng Vũ Hoàng bước vào phòng, dáng người đậm chắc và cương nghị của anh sừng sững giữa khung cửa. Hoàng mặc bộ cảnh phục chỉnh tề, trên tay cầm một tập hồ sơ có đóng dấu đỏ chói của Viện Kiểm sát nhân dân tối cao và Bộ Công an.


“Đại úy Đinh Thế Nam! Dừng cuộc thẩm vấn lại ngay lập tức!” Hoàng ra lệnh, giọng nói vang dội đầy uy lực chính quy, dập tắt hoàn toàn sự ngông cuồng của Nam.


Nam quay lại, gương mặt biến dạng vì giận dữ: “Hoàng! Anh làm cái quái gì thế? Đây là vụ án do tôi trực tiếp thụ lý! Anh không có quyền can thiệp!”


Hoàng bước thẳng đến bàn sắt, đặt tập hồ sơ có dấu đỏ lên trên chao đèn neon đang dí sát mặt Vĩnh, bẻ ngược chao đèn trở lại vị trí cũ để giải phóng ông khỏi luồng ánh sáng tra tấn.


“Tôi có Lệnh can thiệp tối cao và rút hồ sơ vụ án mạng Vũ Mạnh Tường lên cơ quan điều tra cấp bộ,” Hoàng dõng dạc nói, ánh mắt chính trực khóa chặt vào gương mặt đang tái nhợt đi của Nam. “Đồng thời, Viện Kiểm sát đã bác bỏ lệnh tạm giữ khẩn cấp đối với bác sĩ Lâm Vĩnh do thiếu chứng cứ vật lý trực tiếp và vi phạm thủ tục tố tụng hành chính. Tôi đến đây để bảo lãnh ông ấy ra ngoài.”


Vĩnh khẽ ngước mắt lên qua cặp kính gọng kim loại mạ vàng. Trong khoảnh khắc nhận diện sự xuất hiện của Hoàng, ông biết rằng liên minh điều tra ngầm của phe chính nghĩa đã chính thức được thiết lập, và gọng kìm pháp lý biến chất của Đinh Thế Nam đã bị bẻ gãy một mắt xích quyết định.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!