Nhạc nềnPuppeteer

Nét Chữ Song Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ cơ treo tường dường như bị nuốt chửng bởi lớp kính cách âm dày hai lớp của phòng khám tâm lý Tâm An. Nằm khuất sâu trong một con ngõ yên tĩnh trên đường Hoàng Hoa Thám, không gian này được bao phủ bởi một tông màu xám nhạt tối giản, vô trùng và lạnh lẽo đến mức tối đa. Ở góc phòng, chiếc đồng hồ cát pha lê đặt trên bàn gỗ gụ vẫn lẳng lặng để những hạt cát màu xanh lục chuyển động chậm rãi, vẽ nên một mỏ neo thị giác duy nhất giữ cho tâm trí con người không bị cuốn trôi vào những dòng xoáy hỗn loạn của nội tâm.


Bác sĩ Lâm Vĩnh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da xám, khẽ điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mạ vàng đang trượt nhẹ trên sống mũi. Ánh mắt ông, dù mệt mỏi sau những ca trị liệu kéo dài, vẫn giữ nguyên vẹn vẻ sắc sảo của một chuyên gia lâm sàng lão luyện. Ngón tay cái của ông vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới cũ ở ngón áp út tay trái – một thói quen tự định thần mỗi khi bóng ma ký ức về người con gái quá khuất Lâm Tuệ Anh và người vợ Tô Mai Phương cố tình trỗi dậy dằn vặt ông. Mười năm qua, nỗi đau mất con chưa bao giờ nguôi ngoai, nó đã hóa thành một hội chứng ám ảnh cưỡng chế cứu rỗi, buộc ông không bao giờ được phép buông tay trước bất kỳ bệnh nhân nào.


Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng cắt đứt dòng suy nghĩ của Vĩnh. Trịnh Bảo My, nữ trợ lý trị liệu hai mươi lăm tuổi, bước vào với phong thái năng động thường ngày. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu phối cùng quần tây xám gọn gàng, tay ôm hai tập hồ sơ bệnh án mới nhất.


“Bác sĩ Vĩnh, đây là hồ sơ của hai ca bệnh trầm cảm nặng mà anh yêu cầu xếp lịch liền nhau trong chiều nay,” Bảo My nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rành rọt khi đặt hai tập tài liệu lên bàn. “Bệnh nhân đầu tiên là Nguyễn Khánh Vy, hai mươi tám tuổi, vợ của doanh nhân Vũ Mạnh Tường. Bệnh nhân thứ hai là Trần Hà Chi, ba mươi tuổi, vợ của Lê Quốc Khánh. Cả hai đều được chẩn đoán lâm sàng ở mức độ trầm cảm nặng, có xu hướng tự hủy hoại.”


Lâm Vĩnh khẽ gật đầu, ngón tay lướt qua hai tấm ảnh chân dung dán trên hồ sơ. Nguyễn Khánh Vy có gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, ẩn chứa một nỗi sợ hãi thường trực. Trần Hà Chi lại mang một vẻ đẹp u uất, lạnh lùng, đôi môi mím chặt như một chiếc khóa sắt kiên cố khóa chặt mọi bí mật bên trong.


“Vy đã đến chưa?” Vĩnh hỏi, tay với lấy chiếc máy ghi âm cơ học Sony cũ đặt ở cạnh bàn.


“Dạ, chị ấy đang ngồi ở phòng chờ. Sức khỏe tinh thần của chị ấy có vẻ rất bất ổn,” Bảo My ái ngại đáp rồi khẽ cúi đầu lui ra ngoài.


Vài phút sau, Nguyễn Khánh Vy bước vào phòng trị liệu. Cô mặc một chiếc áo len mỏng dài tay màu beige kín cổ dù thời tiết Hà Nội đang vào cuối thu khá oi bức. Bước đi của cô nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động. Khi ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện với Vĩnh, Vy ngay lập tức co rúm người lại, hai tay bóp chặt lấy cổ tay trái một cách vô thức – một phản xạ tự vệ điển hình của những nạn nhân bị bạo hành thể xác kéo dài.


Lâm Vĩnh không vội vã chất vấn. Ông ấn nhẹ nút cơ học “Record” bằng đồng sần sùi trên chiếc máy ghi âm Sony cũ. Tiếng băng cassette vật lý bắt đầu chạy sột soạt, một âm thanh cơ học thô mộc nhưng an toàn tuyệt đối trước mọi cuộc tấn công mạng.


“Chào Vy, hôm nay cô thấy thế nào?” Vĩnh cất giọng trầm ấm, điều phối nhịp thở của mình đồng điệu với nhịp thở dồn dập của người phụ nữ đối diện để thiết lập một liên minh trị liệu ban đầu.


Khánh Vy né tránh ánh mắt của ông, cúi gục đầu nhìn xuống sàn nhà xám vô trùng. “Tôi... tôi vẫn thế. Không ngủ được. Đầu óc lúc nào cũng có tiếng ù ù.”


Sử dụng kỹ năng lắng nghe tích cực sâu, Vĩnh nhận ra sự thay đổi cao độ giọng nói của Vy ở mức cực nhỏ, dường như có một dải tần số sợ hãi bị nén chặt ở thanh quản của cô. Ông bắt đầu áp dụng Liệu pháp Nhận thức - Hành vi (CBT) để giải cấu trúc những suy nghĩ tự hủy hoại của cô.


“Vy, cô có mang theo cuốn nhật ký mà tôi đã dặn cô viết mỗi ngày không?” Vĩnh hỏi nhẹ nhàng.


Khánh Vy run rẩy mở chiếc túi xách da, lấy ra một cuốn nhật ký bìa da màu đỏ sẫm. Cô đặt nó lên bàn gỗ gụ nhưng bàn tay vẫn giữ chặt lấy mép cuốn sổ như thể sợ ông sẽ cướp mất nó.


“Tôi... tôi có viết. Nhưng viết không được nhiều. Chồng tôi... anh ấy không thích tôi viết lách,” Vy nói, giọng run rẩy biến đổi tần số rõ rệt khi nhắc đến cái tên Vũ Mạnh Tường. Bi biểu cảm vi mô ở khóe mắt cô giật nhẹ trong một phần mười giây, biểu hiện của một cơn hoảng loạn chấn thương đang cận kề.


“Không sao, cô cứ để lại đây. Tôi sẽ đọc nó sau phiên trị liệu này,” Vĩnh xoa dịu bằng tông giọng đều nhịp. “Bây giờ, chúng ta hãy tập trung vào nhịp thở của cô nhé.”


Sau khi kết thúc phiên trị liệu kéo dài năm mươi phút, Khánh Vy vội vã ra về, để lại cuốn nhật ký bìa da màu đỏ trên bàn.


Đến cuối buổi chiều, Trần Hà Chi bước vào phòng. Trái ngược với sự hoảng loạn thể xác của Vy, Hà Chi lại mang đến một luồng không khí lạnh lẽo của sự bế tắc tinh thần. Cô ngồi thẳng lưng, sắp xếp chiếc túi xách và kính râm trên bàn một cách ngăn nắp đến mức ám ảnh cưỡng chế. Khi Vĩnh hỏi về cuộc hôn nhân của cô với Lê Quốc Khánh, Chi chỉ mỉm cười nhạt nhẽo, một nụ cười không chạm đến khóe mắt.


“Chồng tôi là một người hoàn hảo trước công chúng, bác sĩ ạ,” Chi nói, giọng đều đều như một chiếc máy được lập trình. “Anh ấy chỉ thích im lặng. Sự im lặng của anh ấy có thể giết chết mọi tế bào trong cơ thể tôi.”


Lâm Vĩnh nhận diện đây là một ca bạo lực lạnh cực đoan. Chi không có những vết bầm tím trên da như Vy, nhưng hệ thần kinh của cô đã bị tàn phá hoàn toàn bởi sự cô lập cảm xúc. Trước khi ra về, Chi cũng lẳng lặng đặt lên bàn một cuốn nhật ký bìa da màu xanh dương nhạt.


“Tôi để lại đây cho bác sĩ. Viết nhật ký là thứ duy nhất giúp tôi tin rằng mình còn tồn tại,” Chi nói rồi đứng dậy, bước đi dứt khoát ra khỏi phòng.


Khi bóng tối bao trùm lấy con ngõ nhỏ Hoàng Hoa Thám, phòng khám Tâm An chỉ còn lại Lâm Vĩnh và trợ lý Bảo My. Tiếng máy điều hòa chạy rì rầm càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng của màn đêm.


Bảo My bước vào phòng trị liệu để dọn dẹp tách trà ấm. Cô nhìn thấy hai cuốn nhật ký đặt cạnh nhau trên bàn gỗ gụ: một cuốn màu đỏ sẫm của Khánh Vy và một cuốn màu xanh dương nhạt của Trần Hà Chi.


“Bác sĩ Vĩnh, anh có cần em cất hai cuốn sổ này vào tủ bảo mật hành chính không?” My hỏi.


Lâm Vĩnh khẽ lắc đầu. Ông đứng dậy, kéo chiếc đèn bàn chuyên dụng xuống sát mặt bàn gỗ gụ, tạo ra một quầng sáng vàng tập trung. “My, khoan đã. Em lại đây xem cái này.”


Vĩnh mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký bìa da màu đỏ của Khánh Vy, sau đó mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký bìa da màu xanh của Trần Hà Chi. Ông đặt hai trang giấy nằm song song dưới quầng sáng của chiếc đèn bàn.


Một sự im lặng kéo dài bao trùm lấy căn phòng. Bảo My khẽ nín thở, đôi mắt cô giãn to ra dưới cặp kính gọng mảnh khi nhìn chăm chú vào những dòng chữ viết tay trên thớ giấy của hai cuốn sổ.


“Bác sĩ... chuyện này là thế nào?” Bảo My thốt lên, giọng run rẩy. “Nét chữ của hai người... sao lại có thể giống nhau đến thế này?”


Nét chữ trong cả hai cuốn nhật ký đều nghiêng nhẹ về phía bên phải một góc khoảng mười lăm độ. Những chữ cái có nét khuyết dưới như “g”, “y” đều có phần móc kéo dài và kết thúc bằng một điểm nhấn mực đậm, sắc sảo. Đặc biệt, cấu trúc câu của cả hai người đều có một thói quen ngắt câu cực kỳ lập dị: họ luôn sử dụng dấu phẩy sát cạnh các hư từ một cách gượng ép.


Lâm Vĩnh không trả lời ngay. Ông lấy chiếc kính lúp cầm tay từ hộc tủ, soi kỹ vào từng thớ giấy của cuốn sổ đỏ rồi chuyển sang cuốn sổ xanh. Sự trùng khớp không chỉ dừng lại ở hình thức chữ viết bên ngoài. Áp lực ngòi bút (pen pressure) tác động lên bề mặt giấy, độ lún của nét mực và cả khoảng cách giữa các ký tự đều giống hệt nhau một cách kỳ lạ.


“Quy tắc bảo mật thông tin bệnh nhân buộc chúng ta không được phép chia sẻ hồ sơ chéo,” Vĩnh lẩm bẩm, ánh mắt khóa chặt vào hai trang giấy. “Nhưng hai người phụ nữ này chưa từng gặp nhau tại phòng khám. Vy sống ở khu biệt thự Tây Hồ, còn Chi sống ở chung cư Thanh Xuân. Làm thế nào mà nét chữ của họ lại là một?”


“Có khi nào họ cố tình bắt chước nét chữ của nhau không anh?” Bảo My đưa ra giả thuyết, gương mặt trẻ tuổi lộ rõ vẻ hoang mang.


“Không thể bắt chước hoàn hảo đến mức này bằng mắt thường,” Vĩnh phân tích, lý trí lâm sàng của ông hoạt động cực hạn. “Nhìn vào độ lún của ngòi bút đi. Đây không phải là sự sao chép cơ học có chủ ý nông cạn. Nhịp viết này, tốc độ dòng mực này... nó dường như được viết bởi cùng một nhịp thở sinh học, cùng một tần số rung động của cơ tay khi họ rơi vào trạng thái tâm lý đồng điệu.”


Ông đứng dậy, bước đến chiếc máy ghi âm cơ học Sony cũ, tua lại đoạn băng ghi âm buổi trị liệu chiều nay của Khánh Vy. Tiếng nói run rẩy của cô vang lên trong không gian yên tĩnh. Vĩnh nhắm mắt lại, áp dụng kỹ năng lắng nghe tích cực sâu để phân tích phổ âm giọng nói của cô, rồi đối chiếu với giọng nói đều đều, lạnh lẽo của Hà Chi trong tệp âm thanh trước đó.


Có một sự giao thoa vô hình đang diễn ra giữa hai con người bị dồn vào đường cùng bởi bạo lực gia đình này. Một người bị bạo hành thể xác dã man, một người bị tra tấn tinh thần câm lặng. Họ chưa từng giáp mặt, nhưng tâm hồn họ, căn tính của họ đang bị phân mảnh và đồng hóa chéo vào nhau thông qua những trang nhật ký viết tay này.


Lâm Vĩnh khẽ xoay chiếc nhẫn cưới trên tay, cảm nhận một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Bản Thảo Song Trùng này không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên của y khoa. Nó giống như một giao ước ngầm được thiết lập trong bóng tối, một kịch bản đổi vai tinh vi đang được chuẩn bị để thực hiện một hành vi cực đoan nào đó ngoài thực tế đời sống của họ.


“My, em tuyệt đối không được ghi chép chi tiết này vào hệ thống bệnh án điện tử của phòng khám,” Vĩnh nghiêm giọng ra lệnh, ánh mắt ông nghiêm khắc nhìn thẳng vào trợ lý. “Chúng ta phải tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc bảo mật thông tin. Nếu chuyện này rò rỉ ra ngoài, tính mạng của cả hai cô gái sẽ gặp nguy hiểm.”


Bảo My khẽ gật đầu, gương mặt cô tái đi vì căng thẳng trước ranh giới y đức khắt khe mà người thầy vừa đặt ra.


Lâm Vĩnh quay lại bàn làm việc, ông đặt tay lên hai cuốn nhật ký song trùng dưới ánh đèn vàng nhấp nháy. Sự nghi ngờ của nhà trị liệu đối đầu với cơ chế phòng thủ im lặng tuyệt đối của hai nữ bệnh nhân. Ông biết, cuộc đấu trí lâm sàng này chỉ mới bắt đầu, và ẩn sau nét chữ đồng điệu kia là một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược thời gian dẫn đến một thảm kịch đẫm máu không thể cứu vãn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!