Nắm Đấm Và Điểm Phúc Lợi
Bóng tối chập chờn của buổi rạng sáng bao trùm lấy khu ổ chuột Vạn Nhân Hầm quận Tây. Những hạt mưa axit oán khí cuối cùng đã dứt, nhưng mặt đất bùn lầy vẫn bốc lên một làn sương mù mỏng mang theo mùi rỉ sét và chất độc thực cốt nồng nặc. Trên khoảng đất trống ẩm ướt, những khung gỗ lim lim và hệ thống đường ống dẫn nước sạch của Bệnh xá Phúc Lợi Số 1 đang dần thành hình dưới bàn tay thô ráp của những người phu dịch bần dân.
A Ngưu lau vệt mồ hôi dầu trên trán, dù gió lạnh cắt da cắt thịt vẫn không ngừng tay búa. Cạnh đó, Hoa Cô đang cẩn thận phân loại từng bó thảo dược Giải Oán Sa vừa được vận chuyển lén lút từ ngoại thành vào. Ninh Vô Khuyết đứng dưới hiên một gian nhà tạm, ngón tay khẽ vuốt dọc theo khung hắc ngọc của chiếc Bàn tính nhân quả vừa thu hồi từ mộ tổ. Luồng oán khí buốt lạnh từ khế ước của vong hồn Lão Trương vẫn âm ỉ chạy dọc kinh mạch anh, nhưng đan điền ấm áp nhờ hào quang đột phá Phán quan tập sự đã giúp anh đứng vững.
"Rầm rập! Rầm rập!"
Tiếng bước chân hỗn loạn, thô bạo đột ngột vang lên từ phía ngõ hẻm dẫn vào khu ổ chuột. Đi kèm với đó là tiếng xích sắt kéo lê trên đá xanh và tiếng la hét hung tợn của đám lưu manh đường phố.
"Tránh ra! Lũ bần dân rác rưởi kia, tránh hết ra cho ông!"
Hơn hai mươi tên côn đồ tay cầm gậy gộc, xích sắt và những thanh đao rỉ sét khổng lồ tràn vào khuôn viên bệnh xá. Dẫn đầu đám người là một gã đàn ông trung niên lực lưỡng, mặc chiếc áo cộc tay rách nát để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn bám đầy vết xăm trổ thú dữ đen sẫm. Gương mặt gã thô lỗ, nổi bật với một vết sẹo dài từ khóe mắt trái kéo tuột xuống tận gò má, dữ tợn như một con rết bò trên da thịt.
Đó chính là Đao Sẹo, thủ lĩnh của băng đảng lưu manh khét tiếng nhất khu ổ chuột ngoại thành.
"Đập! Đập nát toàn bộ cái đống gỗ mục này cho ta!" Đao Sẹo vung thanh đao rỉ sét khổng lồ, chỉ thẳng vào đường ống dẫn nước sạch phúc lợi vừa lắp đặt. "Thần điện Thánh Quang đã có chỉ dụ, cái bệnh xá này là tà giáo dụ dỗ bần dân, báng bổ thần linh! Đứa nào dám cản, ông chặt đứt chân!"
Đám đàn em gầm rú, lao lên vung gậy sắt định đập phá khung nhà gỗ.
"Mẹ kiếp! Đứa nào dám động vào bệnh xá!" A Ngưu phẫn nộ tột cùng, gầm lên một tiếng rồi vác chiếc búa tạ khổng lồ định xông ra liều mạng với đám côn đồ.
"A Ngưu, dừng tay lại!"
Một giọng nói bình thản, lạnh lùng nhưng mang theo uy quyền không thể kháng cự đột ngột vang lên. Ninh Vô Khuyết bước ra khỏi bóng tối của hiên nhà, một tay đặt nhẹ lên vai A Ngưu, cưỡng ép chiếc búa tạ phải hạ xuống.
"Đại nhân! Chúng muốn đập phá bệnh xá của chúng ta!" A Ngưu uất ức, mắt đỏ ngầu.
"Ta biết." Ninh Vô Khuyết nhìn đám lưu manh, gương mặt không một chút gợn sóng. "Nhưng dùng bạo lực chống lại bạo lực chỉ tạo thêm oán khí mới, làm tăng gánh nặng nợ nghiệp cho hệ thống phúc lợi của chúng ta. Để ta giải quyết."
Phía sau Ninh Vô Khuyết, võ sĩ võ đài ngầm A Lực bước lên một bước. Đôi cánh tay khổng lồ quấn băng vải trắng tinh của gã khẽ siết chặt, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, ánh mắt sắc lẹm như dã thú khóa chặt lấy Đao Sẹo. Sự xuất hiện đầy uy hiếp của A Lực khiến đám đàn em của Đao Sẹo khẽ khựng lại, dạt ra hai bên.
Đao Sẹo nhìn thấy Ninh Vô Khuyết bước ra, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống bùn, vác thanh đao rỉ sét lên vai, nghếch cái cằm đầy sẹo lên thách thức:
"Ngươi chính là thằng nhãi thư lại họ Ninh? Nghe nói ngươi mới được Hình Bộ bảo lãnh tại ngoại, chưa lo giữ cái mạng nhỏ của mình, lại dám vác mặt đến đây lập cái bệnh xá rác rưởi này để lừa bịp bần dân? Hôm nay Đao Sẹo ta đứng đây, nếu ngươi không tự tay dỡ bỏ cái đống này, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là nợ máu!"
Ninh Vô Khuyết không hề lùi bước trước thanh đao đang chĩa vào mặt mình. Anh bình thản nâng ngón tay gầy guộc lên, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ với tiếng *"xoạt, xoạt"* cơ khí tinh vi, lập tức một màn sương ánh sáng tím nhạt phủ lên người Đao Sẹo, hiển thị những dòng số liệu nợ nghiệp lơ lửng trên đầu gã:
*"Đối tượng: Đao Sẹo (Tên thật: Trần Đại Đao) – Tu vi: Phàm nhân khỏe mạnh.
Nợ nghiệp cá nhân: 1.500 điểm.
Chi tiết nợ xấu:
- Nợ cờ bạc hắc ám tại sòng bạc chợ đen Tây Thành (Vạn Kim Đường): 50 lượng linh thạch lậu (đã bị thế chấp linh hồn cho Giáo hội).
- Nợ máu: Đánh gãy chân 3 dân nghèo quận Tây (+900 điểm oán lực).
- Nguy cơ bệnh lý: Phế phổi bị gặm nhấm nghiêm trọng bởi oán khí rỉ sét (Giai đoạn 2, thọ thọ mệnh còn lại: 3 tháng)."*
Nhìn sâu vào cấu trúc năng lượng màu đỏ sẫm đang bao quanh lồng ngực của Đao Sẹo, Ninh Vô Khuyết khẽ mỉm cười lạnh lùng. Anh đã nắm được toàn bộ quân bài tẩy của đối thủ. Đối với một chuyên gia xử lý nợ xấu hiện đại, một kẻ lưu manh hung hãn thực chất chỉ là một con nợ cùng đường đang bị bủa vây bởi các khoản nợ xấu dưới chuẩn.
"Đao Sẹo, tên thật là Trần Đại Đao, 38 tuổi." Ninh Vô Khuyết đều đều cất giọng, âm thanh không lớn nhưng rõ ràng đến từng chữ. "Ngươi nợ sòng bạc chợ đen của Lâm Hữu Đức đúng 50 lượng linh thạch lậu từ ba tháng trước. Khế ước nợ đó hiện đã bị chuyển dịch sang tay Giáo hội dưới dạng thế chấp linh hồn. Mỗi tháng, nếu ngươi không nộp đủ 5 lượng linh thạch tiền lãi, linh hồn ngươi sẽ bị trích xuất một phần sinh mệnh lực. Ta nói có đúng không?"
Gương mặt hung tợn của Đao Sẹo đột ngột biến sắc. Thanh đao rỉ sét trên vai gã khẽ run lên một nhịp. Khoản nợ cờ bạc hắc ám và khế ước siết nợ linh hồn là bí mật đen tối nhất mà gã luôn giấu kín để duy trì uy thế thủ lĩnh băng đảng. Gã không ngờ một thư lại quèn lại có thể đọc vị chính xác đến từng con số như vậy.
"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!" Đao Sẹo lắp bắp, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn. "Lũ đàn em, đừng nghe gã nói nhảm! Lên, đập phá cho ta!"
"Đứa nào dám động thủ?" A Lực gầm lên một tiếng trầm đục, bước lên chắn trước mặt Ninh Vô Khuyết, nắm đấm bọc thép rền khẽ va vào nhau phát ra tiếng kêu đanh thép. Uy áp của một võ sĩ Luyện Khí Cấp 4 khiến đám lưu manh sợ hãi lùi lại.
Ninh Vô Khuyết đẩy nhẹ A Lực ra, tiến lên thêm một bước, mắt phải lấp lóe ánh sáng đồng cổ từ kính một tròng:
"Ngươi không chỉ nợ tiền, ngươi còn gánh nợ máu vì đánh gãy chân ba người nghèo ở ngõ Vô Danh để siết nợ đất cho Giáo hội. Nhưng điều quan trọng nhất... Đao Sẹo, lồng ngực của ngươi đang đau buốt như bị kim châm mỗi khi trời rạng sáng, đúng không? Ngươi đang ho ra thứ máu đen có mùi rỉ sét sắt thép, và mỗi hơi thở của ngươi đều rít lên như tiếng búa đập."
Đao Sẹo trợn tròn mắt, hai chân gã khẽ run rẩy. Gã lùi lại một bước, tay trái theo bản năng ôm chặt lấy lồng ngực. Đúng vậy, căn bệnh phổi quái ác gặm nhấm gã suốt một tháng qua, gã luôn nghĩ đó chỉ là do nhiễm lạnh thông thường, nhưng lời nói của Ninh Vô Khuyết như một lưỡi dao mổ xẻ chính xác căn bệnh ngầm đang tàn phá cơ thể gã.
"Ngươi bị ngộ độc oán khí rỉ sét do thường xuyên uống thứ nước thánh pha loãng của Giáo hội." Ninh Vô Khuyết lạnh lùng vạch trần. "Thứ nước đó không cứu mạng ngươi, nó chỉ tạm thời đóng băng cơn đau trong khi âm thầm trích xuất sinh mệnh lực của ngươi để cống nạp cho Ngoại Thần. Thọ mệnh của ngươi... chỉ còn đúng ba tháng."
"Ba... ba tháng?" Đao Sẹo hoảng sợ tột độ. Sự kiêu ngạo, hung hãn ban đầu hoàn toàn sụp đổ, lộ ra bản chất yếu ớt, sợ hãi nhân quả tâm linh của một kẻ phàm phu tục tử trước cái chết cận kề.
Đám đàn em xung quanh xôn xao bàn tán, nhìn đại ca của mình với ánh mắt nghi ngại.
Ninh Vô Khuyết chậm rãi rút chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc từ trong vạt áo xám ra. Các hạt tính bằng hắc thạch lấp lóe những luồng sáng tím vàng dịu nhẹ dưới ánh bình minh mờ ảo. Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay vào khung bàn tính.
*"Lách cách!"*
Một tiếng gõ tính trong trẻo vang lên, luồng sóng âm thanh tẩy dịu nhẹ quét qua không trung, khiến oán khí đen kịt bám trên thanh đao rỉ sét của Đao Sẹo lập tức tiêu tán thành khói trắng.
"Trong tài chính nhân quả, khoản nợ của ngươi là một khoản nợ xấu dưới chuẩn, sắp đến hạn thanh lý linh hồn." Ninh Vô Khuyết nhìn thẳng vào mắt Đao Sẹo. "Nhưng ta là một chuyên gia xử lý nợ xấu. Ta đưa ra cho ngươi một phương án tái cấu trúc nợ: Ta hiện đang có Điểm tích lũy phúc lợi hệ thống. Ta tuyên bố sử dụng đúng 200 điểm phúc lợi để đứng ra bảo lãnh, mua đứt khoản nợ cờ bạc 50 lượng linh thạch của ngươi từ chợ đen Tây Thành. Từ giờ khắc này, khế ước thế chấp linh hồn của ngươi với Giáo hội hoàn toàn vô hiệu. Chủ nợ mới của ngươi chính là ta."
Nói đoạn, Ninh Vô Khuyết gõ mạnh một hạt tính trên bàn tính hắc ngọc. Một luồng sáng vàng kim mỏng manh bắn ra, quấn chặt lấy cổ tay Đao Sẹo rồi biến mất. Đao Sẹo rùng mình một cái, gã đột ngột cảm thấy sợi xích vô hình đang thắt chặt linh hồn mình suốt ba tháng qua bỗng chốc đứt gãy, lồng ngực nhẹ bẫng đi một cách thần kỳ.
*"Hệ thống thông báo: Khấu trừ 200 Điểm phúc lợi để bảo lãnh thanh toán nợ cờ bạc cho đối tượng Đao Sẹo! Số dư điểm phúc lợi hiện tại: -200/5.000 (Trạng thái nợ hệ thống tạm thời)."*
Cơn đau buốt xương tủy lập tức quét qua thể xác Ninh Vô Khuyết do gánh nợ thay cho đối thủ, nhưng gương mặt anh vẫn bình thản, không hề biến sắc.
"Khụ... khụ khụ!"
Đột nhiên, Đao Sẹo gập người xuống, cơn ho oán khí rỉ sét tích tụ bấy lâu bùng phát dữ dội do sự biến động năng lượng khế ước. Gã ho rũ rượi, từng ngụm máu đen sậm bốc mùi rỉ sét sắt thép phun ra đất, da mặt gã xám ngoét đi, cơ thể run rẩy đứng không vững.
Ninh Vô Khuyết không hề hoảng loạn. Anh chậm rãi bước tới bên chiếc nồi đất đang sôi sùng sục của Hoa Cô, múc một chén nước thuốc màu xanh lục thanh khiết, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của thảo dược Giải Oán Sa. Anh bưng chén thuốc đến trước mặt Đao Sẹo, giọng nói mang theo một sự bao dung sâu sắc:
"Uống đi. Đây là Giải Oán Sa của bệnh xá ta. Nó không phải nước thánh lừa đảo trích xuất sinh mệnh, mà là thảo dược trung hòa oán khí rỉ sét trong phổi ngươi. Ta đã xóa nợ tiền tài cho ngươi, giờ ta cho ngươi con đường sống vật lý."
Đao Sẹo nhìn chén thuốc thanh khiết, rồi nhìn vào đôi mắt bình thản, đầy lý trí nhưng chứa đựng lòng trắc ẩn của Ninh Vô Khuyết. Gã run rẩy buông rơi thanh đao rỉ sét khổng lồ xuống bùn đất, hai tay đón lấy chén thuốc và uống cạn sạch không sót một giọt.
*"Xèo xèo..."*
Một luồng hơi ấm thanh khiết lập tức lan tỏa từ dạ dày lên phế phủ của Đao Sẹo. Cơn ho dữ dội dừng bặt trong nháy mắt, cảm giác đau buốt như kim châm trong phổi hoàn toàn biến mất, từng luồng oán khí đen kịt bốc lên từ lỗ chân lông gã rồi tiêu tán vào không khí. Da mặt gã hồng hào trở lại, hơi thở trở nên thông thoáng chưa từng có.
Đao Sẹo đứng chết lặng tại chỗ, cảm nhận sự hồi sinh kỳ diệu của cơ thể. Gã nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn vũng máu đen rỉ sét dưới đất, hoàn toàn bị thuyết phục và khuất phục trước quyền năng quy đổi phúc lợi vĩ đại của Ninh Vô Khuyết.
*"Bịch!"*
Đao Sẹo đột ngột quỳ sụp cả hai đầu gối xuống vũng bùn lầy, dập đầu thật mạnh trước mặt Ninh Vô Khuyết, giọng nói run rẩy vì xúc động và sợ hãi nhân quả:
"Đại nhân! Ngài thực sự đã xóa nợ và cứu mạng ta! Đao Sẹo ta ngu muội, từ nay xin nguyện dẫn đầu toàn bộ anh em làm trâu làm ngựa bảo vệ bệnh xá này, tuyệt đối không để kẻ nào đập phá một viên gạch ở đây!"
Hơn hai mươi tên đàn em phía sau thấy đại ca quỳ lạy phục tùng, cũng đồng loạt buông bỏ gậy gộc, xích sắt, quỳ rạp xuống đất reo hò kính phục.
Ninh Vô Khuyết khẽ gõ nhẹ bàn tính hắc ngọc, mắt phải lướt qua kính một tròng:
"Đao Sẹo, đứng lên đi. Muốn trả nợ cho ta, từ nay băng đảng của ngươi sẽ trở thành lực lượng bảo an mặt đất của bệnh xá, phối hợp với u linh Lão Trương canh gác nơi này 24/7. Nhưng trước hết, hãy nói cho ta biết... ai đã thuê ngươi đến đây phá hoại?"
Đao Sẹo hoảng sợ, ngước mặt lên vạch trần kẻ đứng sau không chút do dự:
"Đại nhân! Chính là tư tế Pháp Hải của Thần điện Thánh Quang quận Tây! Gã đã đưa cho ta 5 lượng linh thạch vụn và hứa ban cho ba bình nước thánh, bắt ta phải dẫn anh em đến san phẳng cái bệnh xá này trước khi trời sáng! Gã nói không được để bần dân có nơi chữa bệnh miễn phí!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!