Bàn Tính Nhân Quả
Mưa độc đỏ thẫm rít gào qua màn đêm Thần Đô, dội xối xả xuống những phiến đá xanh dẫn lên đỉnh gò đất quận Tây. Trên đỉnh dốc, tư tế Pháp Hải đứng uy nghiêm dưới mái hiên cong vút của Thần điện Thánh Quang, chiếc chuông đồng "Mê Hồn" trên tay gã khẽ rung lên những tiếng kêu trầm đục, ma quái. Xung quanh gã, mười hai kỵ sĩ phán quyết mặc giáp sắt đen sừng sững như những pho tượng tạc từ bóng đêm, mũi thương sắt rỉ chĩa thẳng xuống dưới dốc, nơi hàng trăm bần dân đang run rẩy co cụm.
Ninh Vô Khuyết đứng ở đầu hàng quân. Vai trái của anh, nơi vết bỏng axit từ nước mưa độc đang âm ỉ cháy sém qua lớp quan phục xám tro rách nát, tỏa ra từng luồng oán khí tím nhạt. Thế nhưng, đôi bàn tay gầy gò của anh vẫn ôm chặt lấy cô bé Tiểu Liên. Ô che oán khí trên tay phải anh vẫn bung rộng, vầng sáng vàng nhạt tỏa ra từ lòng biết ơn thuần khiết của cô bé bám trên vách ô, vững vàng đẩy lui từng giọt mưa máu đang gầm rú ngoài kia.
"Ninh Vô Khuyết!" Pháp Hải cười khẩy, đôi mắt híp lại lộ rõ sát ý hắc ám. "Ngươi chỉ là một thư lại quèn mang tội tham ô vừa được Hình Bộ bảo lãnh tại ngoại. Ngươi lấy tư cách gì dám đứng trước thánh điện đòi đường sống cho lũ bần dân báng bổ này? Thần điện Thánh Quang chỉ che chở cho những ai đóng đủ thuế đức tin! Kẻ nào không đóng, kẻ đó đang gánh tội nghiệp bẩm sinh, chết dưới thiên tai oán khí chính là ý trời!"
Ninh Vô Khuyết không hề lùi bước. Anh khẽ nâng ngón tay gầy guộc lên, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ, lập tức hiển thị một dòng số liệu lơ lửng trên đầu Pháp Hải:
*"Tư tế Pháp Hải – Tu vi: Luyện Khí Cấp 8. Nợ nghiệp cá nhân: 4.200 điểm (Tội lừa đảo tôn giáo, siết nợ thọ thọ mệnh phu dịch)."*
Nhìn sâu vào luồng ánh sáng đỏ sẫm đang hội tụ về phía chiếc chuông đồng của Pháp Hải, bộ óc của một chuyên gia tài chính hiện đại trong Ninh Vô Khuyết nhanh chóng phân tích và đưa ra phán đoán lập luận. Anh ngước mắt lên, giọng nói lạnh lùng, rõ ràng vang vọng xuyên qua tiếng mưa rít:
"Ý trời? Pháp Hải, ngươi đừng dùng thần quyền để che đậy trò lừa đảo đa cấp năng lượng tâm linh của ngươi nữa! Theo Ly Dương Quốc Luật, điều thứ 8 về 'Giám sát thiên tai vương đô', mọi gò đất công cộng trong thành đều thuộc quyền sở hữu của bộ Hộ trong mùa thiên tai, nghiêm cấm bất kỳ thế lực tôn giáo nào phong tỏa ngăn cản bần dân lánh nạn. Ngươi chặn đường sinh lộ của họ, chính là vi phạm luật pháp triều đình!"
Pháp Hải biến sắc mặt, chiếc chuông đồng trên tay gã khẽ khựng lại một nhịp. Gã không ngờ một thư lại quèn lại có thể nắm rõ luật pháp vĩ mô của triều đình đến thế. Gã nghiến răng, gầm lên:
"Luật pháp phàm tục làm sao quản nổi ý chỉ của Thần linh! Kỵ sĩ phán quyết, trục xuất lũ bần dân này xuống vùng trũng cho ta!"
"Kẻ nào dám động thủ?" Ninh Vô Khuyết tiến lên một bước dài, tay trái giơ cao bản thảo sổ sách kiểm toán cũ của cha đang được giấu kín dưới vạt áo xám. "Hình Bộ bổ đầu Phùng Thiệu Kỳ đang giám sát vụ án của ta tại ngoại. Nếu các ngươi dám dùng vũ lực tàn sát dân thường biểu tình ôn hòa trước công chúng, ta sẽ lập tức gửi toàn bộ hồ sơ kiểm toán lậu của đền thờ quận Tây lên Hình Bộ Thượng thư! Để xem lúc đó, thần linh của ngươi có cứu nổi chiếc ghế tư tế của ngươi không!"
Sự kiên định và uy quyền pháp lý đanh thép của Ninh Vô Khuyết như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Pháp Hải. Các kỵ sĩ phán quyết nhìn nhau, mũi thương sắt rỉ khẽ run lên, không dám tiến tới. Sự bảo hộ của luật pháp và danh tiếng của Hình Bộ đứng sau Ninh Vô Khuyết đã tạo nên một lá chắn chính trị vô hình cực mạnh.
Hàng trăm bần dân đứng phía sau nhìn tấm lưng gầy gò nhưng thẳng tắp của Ninh Vô Khuyết, lòng họ trào dâng một sự kính phục và biết ơn vô hạn. Giữa thời đại thối nát này, chưa từng có một vị quan viên nào dám đứng ra dùng luật pháp đối đầu với thần quyền để bảo vệ mạng sống cho dân nghèo.
Trong mắt phải của Ninh Vô Khuyết, thấu kính đồng cổ liên tục nhấp nháy, các dòng chữ số màu vàng kim nhảy múa điên cuồng:
*"Nhận được lòng biết ơn sâu sắc từ A Ngưu: +50 Điểm phúc lợi!"*
*"Nhận được lòng biết ơn từ Hoa Cô: +80 Điểm phúc lợi!"*
*"Nhận được lòng biết ơn từ 120 bần dân quận Tây: +670 Điểm phúc lợi!"*
...
*"Tổng điểm phúc lợi tích lũy đạt: 1.000/1.000!"*
*"Oong ——!"*
Một luồng luân hồi năng lượng khổng lồ, thanh khiết màu vàng kim đột ngột từ hư không giáng thẳng vào bách hội huyệt của Ninh Vô Khuyết. Kinh mạch toàn thân anh ấm áp lạ thường, chất độc Thất Hồn Tán tàn lưu trong phổi lập tức bị quét sạch, vết bỏng axit trên vai trái liền sẹo trong nháy mắt. Linh hồn anh như được gột rửa, mở rộng ra gấp mười lần.
*"Hệ thống thông báo: Tích lũy đủ 1.000 điểm phúc lợi vĩnh cửu. Đột phá cảnh giới!"*
*"Chúc mừng ký chủ đạt cảnh giới: Phán quan tập sự (Cấp 2)!"*
*"Mở khóa quyền hạn: Vận hành Bàn tính nhân quả hắc ngọc sơ cấp. Hạn mức tín dụng nhân quả tăng lên: 5.000 điểm!"*
Ninh Vô Khuyết thở hắt ra một hơi dài đầy sảng khoái. Đột phá cảnh giới giúp thể xác phàm nhân của anh được phục hồi hoàn toàn, thọ thọ mệnh lạnh lùng hiển thị ở góc mắt cũng nhảy vọt từ "2 ngày 10 giờ" lên "10 ngày". Áp lực sinh mệnh tạm thời được giải tỏa.
Pháp Hải nhìn thấy thần thái của Ninh Vô Khuyết đột ngột thay đổi, hào quang vàng nhạt mỏng manh quanh thân anh bỗng chốc ngưng tụ thành một vầng sáng tím nhạt đầy uy áp, gã hoảng sợ thốt lên:
"Ngươi... ngươi vừa đột phá? Làm sao có thể... ngươi không hề có linh căn!"
"Đường đi của ta, thần quyền của ngươi không hiểu nổi đâu." Ninh Vô Khuyết lạnh lùng đáp. Anh quay đầu lại, ra hiệu cho A Ngưu và Hoa Cô: "Đưa mọi người lên gò đất cao lánh nạn. Đêm nay, họ không dám ra tay nữa."
A Ngưu dũng cảm dẫn đầu đoàn người lách qua đội kỵ sĩ phán quyết đang đứng chết lặng, tiến vào khu vực an toàn của gò đất cao. Pháp Hải nghiến răng nhìn bần dân tràn lên, nhưng trước sự răn đe pháp lý và hào quang thần bí vừa bộc phát của Ninh Vô Khuyết, gã chỉ biết đứng nhìn trong bất lực.
Sau khi thu xếp cho bần dân lánh nạn an toàn dưới sự chăm sóc của Hoa Cô, Ninh Vô Khuyết gọi Tiểu Mộc ra một góc tối dưới hiên đền đổ nát.
"Tiểu Mộc, thời gian đóng băng độc tính của cha ta chỉ còn lại chưa đầy hai ngày." Giọng Ninh Vô Khuyết trầm xuống, đầy cẩn trọng. "Ta đã đột phá cảnh giới Phán quan tập sự, nhưng để thực hiện ca tái cấu trúc nợ máu cứu mạng cha, ta bắt buộc phải có chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc bản gốc của dòng họ."
Tiểu Mộc lo lắng hỏi: "Anh hai, chiếc bàn tính đó ở đâu?"
"Nằm sâu dưới Mộ tổ Ninh gia cổ địa trên ngọn đồi phía Bắc Thần Đô." Ninh Vô Khuyết nhìn bầu trời mây axit đang tạm thời bị đẩy lui. "Tổ phụ Ninh Khải Nhân trước khi qua đời đã giấu nó ở đó để tránh sự dòm ngó của triều đình. Đêm nay, ta phải thâm nhập lăng mộ để khai quật bảo vật. Em ở lại đây hỗ trợ Hoa Cô canh giữ bệnh xá tạm thời, tuyệt đối không được rời đi."
"Vâng, anh hai cẩn thận!" Tiểu Mộc gật đầu kiên định.
Ninh Vô Khuyết lập tức thuê một chuyến xe ngựa của Lão Mã, đi xuyên màn đêm mưa gió hướng về phía ngọn đồi Bắc Thần Đô.
Mộ tổ Ninh gia cổ địa nằm cô độc trên một ngọn đồi trọc bám đầy sương mù oán khí loãng. Những hàng bia mộ bằng đá xám mốc meo xếp thẳng hàng dưới những tán cây khô khẳng khiu như những móng vuốt quỷ giơ lên trời.
Ninh Vô Khuyết bước xuống xe, cầm chiếc đèn lồng dầu bước nhanh đến trước ngôi mộ lớn nhất của tổ phụ Ninh Khải Nhân. Bia đá mộ tổ khắc chữ cổ đã bị rêu phong che phủ gần hết.
Anh rút một cây châm bạc nhỏ, khẽ chích vào đầu ngón tay trỏ của mình. Một giọt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra. Ninh Vô Khuyết ấn ngón tay bôi giọt máu lên khe nứt phong thủy giữa bia đá mộ tổ.
*"Rắc... rắc..."*
Giọt máu dòng họ Ninh vừa thấm vào, bia đá khổng lồ khẽ rung chuyển, từ từ dịch chuyển sang một bên, lộ ra một lối vào hầm mộ tối đen ngòm dẫn sâu xuống lòng đất. Ninh Vô Khuyết không hề do dự, cầm đèn lồng bước xuống các bậc đá ẩm ướt.
Hầm mộ ngầm sực mùi bụi bặm và gỗ mục trăm năm. Đi sâu vào gian phòng chính, Ninh Vô Khuyết nhìn thấy một chiếc rương đá đen phong thủy đặt ngay trên bệ thờ tổ tiên. Trên nắp rương khắc đầy những đường vân cơ quan bẫy tên độc bằng sắt rèn cổ xưa.
Anh đeo kính một tròng lên, quét qua cấu trúc cơ quan. Dưới thấu kính ma pháp, các đường dây bẫy hiển thị rõ ràng dưới dạng các luồng năng lượng màu đỏ nhạt. Ninh Vô Khuyết dùng một thanh sắt nhỏ, cẩn thận gạt nhẹ vào chốt khóa cơ quan phong thủy ở góc dưới bên trái chiếc rương.
*"Cạch!"*
Tiếng cơ quan dừng hoạt động vang lên giòn giã. Ninh Vô Khuyết mở nắp rương đá. Nằm yên vị bên trong là một chiếc bàn tính làm từ hắc ngọc đen cổ xưa, trơn nhẵn không tì vết. Các hạt tính bằng hắc thạch lấp lóe những luồng sáng tím dịu nhẹ, sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao nhân quả.
*"Bàn tính nhân quả hắc ngọc!"* Ninh Vô Khuyết khẽ thốt lên, tay anh run run chạm vào bảo vật gia tộc.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay anh vừa nắm lấy khung gỗ hắc ngọc của bàn tính, một luồng sát khí chiến trường khốc liệt, lạnh toát xương tủy đột ngột bùng phát từ sâu trong góc tối của hầm mộ.
*"Gào ——!"*
Một tiếng thét u uất xé toạc sự tĩnh mịch của lăng mộ. Luồng oán khí đen kịt ngưng tụ thành một cơn bão nhỏ, thổi tắt phụt ngọn đèn lồng trên tay Ninh Vô Khuyết. Trong bóng tối dày đặc, một thực thể u linh khổng lồ từ từ hiện ra lơ lửng trên không trung.
Đó là vong hồn của một binh lính tử trận. Linh thể gã mờ nhạt, mặc bộ chiến giáp rách nát bám đầy vết máu khô đen ngòm, một bên cánh tay phải bị đứt lìa tỏa ra từng làn khói đen mỏng gớm ghiếc. Gương mặt gã đầy những vết sẹo chiến tranh ghê rợn, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí cuồng bạo nhìn chằm chằm vào Ninh Vô Khuyết. Gã vung thanh đại đao u linh khổng lồ trên tay trái, chém thẳng xuống đầu anh với một lực lượng dũng mãnh.
Ninh Vô Khuyết đứng im, không hề né tránh đòn chém u linh đang ập tới. Anh biết rõ, là một phàm nhân không có tu vi chiến đấu, việc né tránh trước một vong hồn Luyện Khí Cấp 3 là điều bất khả thi. Anh tập trung tinh thần lực vào mắt phải, kích hoạt Kính một tròng quét sạch lịch sử nợ nghiệp của vong hồn đang hiển thị lơ lửng trên không trung:
*"Vong hồn thuộc hạ: Lão Trương – Cựu binh biên phòng Thần Đô. Chết oan trong cuộc thanh trừng biên cảnh mười năm trước do bị triều đình cắt xén lương thảo và bỏ rơi. Nợ nghiệp chiến tranh: 1.200 điểm (Sát nghiệp cũ). Chấp niệm: Uất hận vì danh dự bị vùi dập, các chiến hữu hy sinh không được ghi nhận."*
Thanh đao u linh dừng lại cách đỉnh đầu Ninh Vô Khuyết đúng một tấc, luồng gió oán khí thổi tung mái tóc anh, làm da mặt anh bỏng rát vì lạnh.
"Kẻ xâm nhập lăng mộ... chết!" Lão Trương gầm rú, giọng nói vang vọng trực tiếp vào tâm trí Ninh Vô Khuyết.
Ninh Vô Khuyết nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Lão Trương, giọng nói bình thản đến đáng sợ:
"Lão Trương, cựu binh biên phòng Thần Đô thuộc tiểu đội số 4. Mười năm trước, ngươi cùng ba mươi hai chiến hữu bị vây hãm tại ải Bắc thung lũng, chiến đấu đến giọt máu cuối cùng nhưng bị phán quan trưởng Ty Định Tội lúc bấy giờ xóa sổ danh tịch để nuốt trọn linh thạch tử sĩ. Ngươi chết không nhắm mắt, linh hồn mắc kẹt tại nghĩa trang ngoại ô, gánh chịu sát nghiệp chiến trường chưa được thanh toán. Ta nói có đúng không?"
Vong hồn Lão Trương khựng lại, thanh đại đao u linh run rẩy dữ dội. Chấp niệm trăm năm bị vạch trần một cách chính xác khiến gã rơi vào trạng thái hỗn loạn tinh thần:
"Ngươi... làm sao ngươi biết tên ta? Triều đình phản bội! Chúng đã lãng quên chúng ta! Ta muốn giết sạch lũ quan lại tham nhũng các ngươi!"
Sát khí trên người Lão Trương lại bùng phát mạnh mẽ, gã lại vung đao định chém xuống.
Ninh Vô Khuyết nhanh chóng đưa ra quyết định trong đầu. Anh cố gắng truyền 500 điểm phúc lợi vừa tích lũy được trực tiếp vào linh thể của Lão Trương hòng thanh tẩy oán khí cho gã. Thế nhưng, ngay khi luồng sáng vàng kim chạm vào Lão Trương, một tiếng nổ nhẹ vang lên, luồng sáng bị sát khí chiến trường của gã đập tan hoàn toàn.
*"Hệ thống cảnh báo: Thanh tẩy thất bại! Nợ nghiệp chiến tranh của đối tượng quá nặng và mang tính hệ thống lịch sử, không thể thanh toán trực tiếp bằng điểm phúc lợi thông thường mà bắt buộc phải có một dự án phúc lợi đối ứng thực tế để triệt tiêu chấp niệm!"*
Ninh Vô Khuyết lập tức thay đổi chiến thuật. Anh giơ cao chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc vừa lấy được từ rương đá. Ngón tay anh khẽ lướt nhanh trên các hạt tính, gõ vang một nhịp điệu toán học thanh tẩy dịu nhẹ.
*"Lách cách... lách cách..."*
Những âm thanh gõ tính trong trẻo vang vọng khắp hầm mộ tối tăm. Từng vòng sóng âm màu tím dịu nhẹ lan tỏa ra từ các hạt hắc thạch, va chạm vào linh thể của Lão Trương. Tiếng gõ tính như một khúc nhạc xoa dịu linh hồn, lập tức dập tắt ngọn lửa cuồng bạo đỏ ngầu trong mắt gã, khiến thanh đại đao u linh tan biến thành khói đen.
Lão Trương quỳ sụp xuống đất, ôm đầu rên rỉ u uất:
"Oan khuất của chúng ta... ai sẽ rửa sạch? Các chiến hữu của ta... họ vẫn đang gào thét dưới nghĩa trang lạnh lẽo kia..."
Ninh Vô Khuyết bước tới trước mặt vong hồn cựu binh, cúi người nhìn gã với một lòng trắc ẩn sâu sắc ẩn sau vẻ ngoài thực dụng:
"Lão Trương, ta là Đại phán quan Thần Đô Ninh Vô Khuyết. Ta không thể dùng bạo lực để xóa bỏ thù hận của ngươi, nhưng ta có thể dùng toán học và công lý để tái cấu trúc khoản nợ máu này của ngươi. Ta đưa ra đề án: Ta đang xây dựng *Bệnh xá Phúc Lợi Số 1* tại khu ổ chuột quận Tây để cứu chữa miễn phí cho hàng vạn bần dân nghèo khổ. Ta sẽ khắc tên của ngươi và ba mươi hai chiến hữu đã hy sinh lên bức tường danh dự của bệnh xá. Mỗi một sinh mạng bần dân được bệnh xá cứu sống dưới mưa axit sẽ tạo ra công đức phúc lợi trực tiếp chuyển dịch để thanh toán khoản nợ sát nghiệp chiến trường của các ngươi, giúp các ngươi tích lũy đủ phúc đức để đầu thai làm người tử tế ở kiếp sau."
Lão Trương ngước khuôn mặt đầy sẹo lên nhìn Ninh Vô Khuyết, u linh lệ rỉ ra từ đôi mắt đỏ:
"Ngươi... ngươi thực sự sẽ xây dựng bệnh xá mang tên chúng ta? Ngươi không lừa dối một vong hồn cô độc chứ?"
"Ta lấy danh dự của dòng họ Ninh làm bảo chứng khế ước." Ninh Vô Khuyết dứt khoát đáp. Anh giơ bàn tính hắc ngọc lên, lật mở giao diện khế ước u linh của hệ thống. Một tờ khế ước ánh sáng tím hiện ra lơ lửng giữa hai người.
Lão Trương nhìn tờ khế ước, cảm nhận được sự chân thành và logic công bằng không thể chối cãi trong lời đề nghị của Ninh Vô Khuyết. Gã khẽ gật đầu, đưa bàn tay u linh đứt lìa chạm vào khế ước ánh sáng, ký tên bằng một luồng oán lực màu đen sẫm.
*"Oong ——!"*
Khế ước hoàn thành ký kết. Ngay lập tức, một cơn đau buốt lạnh, buốt thấu xương tủy đột ngột quét qua toàn bộ thể xác phàm nhân của Ninh Vô Khuyết. Luồng oán khí chiến trường của Lão Trương theo đường khế ước tràn vào cơ thể anh, gặm nhấm kinh mạch khiến anh lảo đảo suýt ngã quỳ xuống đất. Đây là cái giá thể chất tàn nhẫn mà anh phải chịu đựng khi đứng ra bảo lãnh gánh vác nợ nghiệp cho vong hồn thuộc hạ.
Thế nhưng, Ninh Vô Khuyết vẫn cắn chặt răng đứng thẳng tắp, không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Anh gõ mạnh một hạt tính trên bàn tính hắc ngọc để khóa chặt dòng oán khí vào cột Nợ (Debit) của bảng cân đối kế toán hệ thống.
*"Hệ thống thông báo: Tái cấu trúc nợ máu thành công!"*
*"Thu phục thành công vong hồn thuộc hạ đầu tiên: Lão Trương (Vong Hồn Cảnh Luyện Khí Cấp 3). Trách nhiệm: Bảo an và cảnh giới vòng ngoài cho bệnh xá phúc lợi."*
*"Khởi động dự án xây dựng công trình phúc lợi xã hội đầu tiên tại Thần Đô: Bệnh xá Phúc Lợi Số 1!"*
Chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc trên tay Ninh Vô Khuyết đột ngột phát ra một luồng ánh sáng tím vàng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ hầm mộ tối tăm, chính thức khởi động quỹ phúc lợi xã hội đầu tiên của anh tại Thần Đô.
Thế nhưng, luồng năng lượng biến động khổng lồ từ việc kích hoạt bảo vật gia tộc lập tức xuyên qua lòng đất, lan tỏa ra không trung kinh thành.
Cách đó mười dặm, tại Thần điện Thánh Quang trung ương, hồng y giáo chủ Ma Ha Sát đang ngồi thiền định bỗng đột ngột mở bừng mắt phải. Gã nhìn về phía ngọn đồi Bắc Thần Đô, cảm nhận được oán khí nghĩa trang ngoại ô đang sụt giảm một cách bất thường, đôi mắt gã lóe lên tia sáng cực kỳ hung tàn:
"Có biến số xuất hiện... Kẻ nào dám can thiệp vào dòng chảy oán khí của ta? Pháp Hải, lập tức sai băng đảng Đao Sẹo đến san phẳng cái bệnh xá rác rưởi của thằng nhãi họ Ninh kia cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!