Nhạc nềnShenxian

Cơn Mưa Axit Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mây đen cuộn trào như những làn khói độc khổng lồ từ hướng nghĩa trang ngoại ô tràn vào, nhanh chóng nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn Thần Đô Ly Dương. Bầu trời không còn màu xám xịt thông thường mà chuyển sang một sắc đỏ tía ma quái, nhớp nháp như máu loãng.


"Sèo... sèo..."


Những giọt mưa đầu tiên trút xuống. Chúng rơi lên mái ngói, lên những vách đất rạn nứt của khu ổ chuột Vạn Nhân Hầm, ngay lập tức bốc lên những luồng khói trắng khét lẹt. Nước mưa không thanh khiết mà đặc quánh oán lực, mang theo độc tính axit ăn mòn khủng khiếp. Những mái nhà tranh nghèo nàn nhanh chóng bị gặm nhấm, thủng lỗ chỗ như tổ ong. Tiếng la hét, khóc than của hàng vạn bần dân vang lên khắp nơi, biến cả quận Tây thành một lò luyện ngục trần gian.


Trên con đường đất nhão nhẹt đang dần biến thành những vũng bùn độc màu đỏ sẫm, hai bóng người đang vội vã di chuyển.


Ninh Vô Khuyết đi đầu, tay trái ôm chặt cuốn sổ sách kiểm toán cũ của cha dưới vạt áo xám tro rách nát, tay phải cầm chiếc ô giấy dầu cũ kỹ đã được gia cố. Chiếc ô này vốn là vật tầm thường, nhưng trước khi đi, anh đã nhờ em gái Ninh Dao Tuyết ngâm vào nước thảo dược Giải Oán Sa thanh tẩy của Hoa Cô, trên vách ô khẽ hiện lên những đường vân bùa chú mờ nhạt.


"Xoạt!"


Ninh Vô Khuyết bung ô. Ngay lập tức, một lá chắn ánh sáng mỏng manh màu vàng nhạt tỏa ra, bao bọc lấy anh và học đồ Tiểu Mộc trong phạm vi bán kính hai mét. Những giọt mưa axit màu máu rơi lên lá chắn bị trung hòa, biến thành những luồng khói trắng vô hại rồi tiêu tán vào không khí.


"Anh hai... mưa độc này mạnh quá!" Tiểu Mộc mười bốn tuổi gầy gò, tay ôm chặt chiếc hòm gỗ chứa vài thỏi linh thạch vụn, giọng run rẩy vì sợ hãi. Cậu bé nhìn ra ngoài rìa lá chắn, nơi một vũng nước mưa đang ăn mòn một tảng đá xanh sủi bọt trắng xóa. "Kinh mạch của em cứ buốt lạnh lên từng hồi, oán khí đang thấm qua giày rồi!"


Ninh Vô Khuyết không trả lời. Anh chậm rãi đưa ngón tay lên điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ o o rung nhẹ, chuyển sang chế độ quét chỉ số oán khí vĩ mô.


Trong tầm nhìn của anh, thế giới phàm tục biến mất, thay vào đó là một biểu đồ nhiệt lượng oán khí đầy kinh hoàng. Toàn bộ khu ổ chuột Vạn Nhân Hầm đang bị bao phủ bởi một màn sương đỏ đậm đặc. Chỉ số oán khí tại các vùng trũng thấp đã vọt lên tới 8.500 điểm, hiển thị cảnh báo màu đỏ rực rỡ lơ lửng trên không trung.


"Thọ mệnh còn lại: 2 ngày 10 giờ."


Dòng chữ số lạnh lùng hiển thị sát góc mắt phải nhắc nhở Ninh Vô Khuyết rằng anh không có thời gian để do dự. Anh phải thu thập đủ 1.000 điểm phúc lợi trong trận thiên tai này để đột phá cảnh giới Phán quan tập sự, từ đó mới có thể kích hoạt Bàn tính nhân quả hắc ngọc cứu cha.


"Tiểu Mộc, đi theo dấu chân của ta. Đừng để nước mưa bắn vào da thịt!" Ninh Vô Khuyết trầm giọng ra lệnh, bước chân dứt khoát hướng sâu vào trung tâm khu ổ chuột.


Càng đi sâu, cảnh tượng càng trở nên thê lương. Những người nghèo khổ không có nhà cửa kiên cố đang chen chúc dưới những tấm ván gỗ mục nát. Da thịt của họ tiếp xúc với nước mưa bị bỏng rộp, rỉ ra thứ dịch lỏng màu tím đen của độc tố oán khí thực cốt.


Phía trước, giữa một khoảng đất trống sụt lún, một nhóm phu dịch bần dân đang cố gắng dựng một mái che tạm thời bằng những tấm ván gỗ lớn. Dẫn đầu là A Ngưu, thanh niên lực lưỡng mình trần, da ngăm đen đầy những vết sẹo bỏng cũ do mưa axit.


"Nhanh lên! Đóng chặt cọc gỗ vào! Che chở cho người già và trẻ em trước!" A Ngưu hét lớn, bờ vai vạm vỡ gồng lên chống đỡ một tấm ván gỗ khổng lồ.


Nhưng sức người làm sao chống lại thiên tai oán lực? Những giọt mưa axit đỏ ngầu như máu trút xuống xối xả, tấm ván gỗ dày nhanh chóng bị ăn mòn rách nát, mủn ra từng mảng lớn.


"Rắc!"


Tấm ván gãy đôi dưới áp lực của dòng nước độc, nước mưa xối thẳng xuống vai A Ngưu khiến gã rên rỉ đau đớn, da thịt bốc khói xèo xèo.


"A Ngưu đại huynh! Để tôi giúp!"


Một tiếng gọi trong trẻo nhưng đầy lo âu vang lên. Hoa Cô, nữ dược sĩ trung niên mặc y phục vải thô bám đầy nhựa thuốc xanh, vội vã bê một nồi đất nung từ trong căn lều rách ra. Lực lượng linh lực Luyện Khí Cấp 3 mỏng manh của bà khống chế một luồng dược hỏa nhỏ dưới đáy nồi, cố gắng phối chế thảo dược Giải Oán Sa thành thuốc bôi ngoài da để phân phát cho bần dân.


"Không được, Hoa Cô! Nước mưa nhiễm độc quá nặng, nồi thuốc của bà bị ô nhiễm rồi!" A Ngưu hét lên khi thấy một giọt nước mưa màu máu rơi thẳng vào nồi đất, khiến toàn bộ nước thuốc màu xanh lá lập tức chuyển sang màu tím đen sủi bọt độc hại.


"Tiểu Mộc, linh thạch vụn!" Ninh Vô Khuyết bước nhanh tới, che chiếc ô giấy dầu lên đầu Hoa Cô và A Ngưu, mở rộng lá chắn bảo vệ họ khỏi cơn mưa độc.


Tiểu Mộc vội vàng mở hòm gỗ, bốc một nắm linh thạch vụn ném vào nồi thuốc của Hoa Cô hòng dùng linh khí thanh lọc nước mưa độc. Thế nhưng, ngay khi linh thạch vừa chạm vào nước thuốc, dòng oán khí đậm đặc trong nước mưa lập tức ô nhiễm ngược, biến các thỏi linh thạch thanh khiết thành những tinh thể màu tím đen rạn nứt.


"Thất bại rồi! Linh thạch vụn không chịu nổi áp lực oán khí vĩ mô này!" Tiểu Mộc thất vọng hét lên.


Ninh Vô Khuyết nhìn thấu kính đồng cổ hiển thị chỉ số dòng chảy oán khí, bộ não của một chuyên gia tài chính lập tức đưa ra phân tích sắc bén: "Mưa axit này chảy về vùng trũng thấp theo dòng chảy địa lý của Vạn Nhân Hầm. Càng ở dưới thấp, oán khí tích tụ càng đậm đặc, hiệu suất thanh lọc của linh thạch sẽ bị giảm về không do hiện tượng quá tải nợ nghiệp. Chúng ta đang đứng ở đáy vực, cứu trợ tại đây là tự sát tài chính!"


"Ninh công tử! Vậy chúng ta phải làm sao? Dân nghèo không thể di chuyển được, họ bị bỏng hết rồi!" Hoa Cô lo lắng nhìn hàng trăm người đang quằn quại dưới đất.


"Di tản lên gò đất cao phía Tây!" Ninh Vô Khuyết chỉ tay về phía ngọn đồi nhỏ nơi đặt đền thờ Thánh Quang quận Tây. "Theo sơ đồ phân bổ nhiệt lượng oán khí, gò đất cao đó có địa hình dốc, nước mưa độc không thể tích tụ, chỉ số oán khí ở đó chỉ dưới 2.000 điểm. Di tản lên đó sẽ giảm thiểu được 80% thương vong vật lý!"


"Nhưng gò đất đó thuộc quyền quản lý của Giáo hội, họ không cho chúng ta lên!" A Ngưu nghiến răng phẫn nộ.


"Ta sẽ mở đường. A Ngưu, tổ chức phu dịch khiêng người bị thương đi theo ta!" Ninh Vô Khuyết dứt khoát ra lệnh. Phong thái bình tĩnh, lạnh lùng của anh như một luồng gió mát trấn an tâm lý đang hoảng loạn của đám đông.


Đúng lúc đó, từ trong đống đổ nát của một mái nhà tranh vừa sụp đổ bên cạnh, vang lên tiếng khóc yếu ớt của một đứa trẻ.


Ninh Vô Khuyết quay đầu lại, thấu kính đồng cổ quét qua đống đổ nát, định vị được một sinh mệnh lực mỏng manh đang bị kẹt dưới thanh xà gỗ đang cháy bốc khói oán khí.


Đó là cô bé Tiểu Liên tám tuổi, cơ thể gầy gò lấm lem bùn đất, mặc chiếc áo vá quá cỡ đang co rúm người lại dưới cơn mưa độc xối xả gặm nhấm vạt áo.


Ninh Vô Khuyết không mưu cầu anh hùng, nhưng nhãn quang hệ thống của anh hiển thị rõ ràng trên đầu cô bé: *"Tâm Chi Linh – Trạng thái: Thanh khiết tuyệt đối."*


"Tiểu Mộc, giữ ô!"


Ninh Vô Khuyết trao cán ô cho Tiểu Mộc, còn mình thì mạo hiểm lao ra ngoài vùng an toàn của lá chắn. Ngay khi bước ra ngoài, những giọt mưa axit đỏ ngầu lập tức rơi lên vai trái anh, ăn mòn lớp quan phục xám tro và gặm nhấm da thịt anh đau buốt như dao cắt. Ninh Vô Khuyết cắn chặt răng không hề rên rỉ, anh dùng hết sức lực phàm nhân nâng thanh xà gỗ đang cháy lên, bế thốc cô bé Tiểu Liên vào lòng rồi lùi nhanh về dưới chiếc ô che oán khí.


Anh ôm chặt cô bé vào ngực, dùng vạt áo khô che chở cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Tiểu Liên run rẩy mở đôi mắt to tròn lấp lánh như ngọc bích nhìn anh, đôi bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy cổ áo anh.


"Cảm... cảm ơn thúc thúc..."


Tiếng thì thầm thuần khiết của cô bé vang lên. Ngay lập tức, chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải Ninh Vô Khuyết phát ra một tiếng ngân vang rực rỡ chưa từng có.


*"Oong ——"*


Một dòng chữ thông báo màu vàng kim rực rỡ hiển thị ngay trung tâm tầm nhìn của anh:


*"Nhận được lòng biết ơn thuần khiết từ 'Tâm Chi Linh' Tiểu Liên. Quy đổi thành công: +100 Điểm tích lũy phúc lợi vĩnh cửu!"*


*"Số dư hiện tại: 100/1.000 Điểm Phúc Lợi."*


Đồng thời, luồng năng lượng phúc đức mỏng manh màu vàng kim tỏa ra từ lòng biết ơn của cô bé lập tức bao bọc lấy chiếc ô giấy dầu, gia cố độ bền cho lá chắn ánh sáng, khiến những giọt mưa axit rơi xuống bị đánh bật ra xa hơn.


Ninh Vô Khuyết cảm nhận được một luồng hơi ấm dịu nhẹ len lỏi vào lồng ngực, làm dịu đi cơn đau bỏng rát trên vai trái. Anh nhìn cô bé trong lòng, ánh mắt lạnh lùng thường ngày bỗng thoáng qua một tia dao động ấm áp. Đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp người, anh nhận ra rằng những con số nhân quả này không chỉ là công cụ tính toán khô khan, mà đằng sau chúng là những sinh mệnh chân thực đang khao khát được cứu rỗi.


"Đừng sợ, ta đưa cháu lên gò đất cao." Ninh Vô Khuyết nhẹ giọng nói.


"Ninh công tử, cẩn thận! Lượng mưa axit đang tăng đột biến một cách bất thường!" Hoa Cô hét lên cảnh báo.


Ninh Vô Khuyết ngước mắt nhìn lên bầu trời thông qua kính đồng cổ. Anh phát hiện ra các dòng oán khí đỏ đậm trên không trung đang bị một lực lượng vô hình cưỡng ép hội tụ về phía đỉnh tháp đền thờ Thánh Quang quận Tây.


"Không phải tự nhiên bùng phát..." Ninh Vô Khuyết lạnh lùng phân tích. "Tư tế Pháp Hải đang kích hoạt thêm trận pháp phụ trợ tại đền thờ để cố tình làm tăng độc tính của mưa axit, hòng ép bần dân phải kiệt quệ sinh mệnh lực và bỏ tiền mua nước thánh Thánh Quang chống đỡ!"


"Bọn khốn nạn giả tạo nhân danh thần quyền!" A Ngưu nghiến răng giận dữ, vung búa tạ dẫn đầu đoàn người di tản hướng về phía gò đất cao.


Hàng trăm bần dân nghèo khổ, người dìu người gầy gò, khập khiễng di chuyển dưới sự bảo hộ của chiếc ô giấy dầu của Ninh Vô Khuyết và các tấm ván gỗ tạm thời. Nước mưa độc xối xả tàn phá vạn vật xung quanh, nhưng đoàn người vẫn kiên cường bước lên những bậc đá dẫn lên đỉnh gò đất đền thờ Thánh Quang.


Thế nhưng, ngay khi bước chân của A Ngưu vừa chạm vào bậc đá ranh giới của gò đất cao, một luồng uy áp Trúc Cơ Kỳ lạnh lẽo đột ngột quét qua, ép gã phải lùi lại mấy bước suýt ngã.


"Đứng lại! Lũ bần dân dơ bẩn báng bổ thần linh kia! Ai cho phép các ngươi bước chân lên thánh địa của Giáo hội?"


Từ trên đỉnh dốc đá, tư tế Pháp Hải xuất hiện trong bộ thánh y màu trắng thêu chỉ bạc tinh xảo, tay cầm chiếc chuông đồng phát ra ánh sáng vàng nhạt mị dân. Đứng hai bên gã là đội kỵ sĩ phán quyết mặc giáp sắt đen che kín mặt, tay cầm trường thương sáng loáng phong tỏa hoàn toàn lối lên gò đất cao.


Pháp Hải nhìn xuống đám đông bần dân đang thê lương dưới mưa axit, gương mặt hiền hậu giả tạo lộ ra vẻ lạnh lùng nghiêm nghị:


"Đền thờ Thánh Quang chỉ che chở cho những tín đồ trung thành đã đóng đủ thuế đức tin hàng tháng! Kẻ nào trốn thuế đức tin ngược, kẻ đó đang gánh tội nghiệp bẩm sinh và phải chịu sự thanh tẩy của thiên tai oán khí! Thần linh không tiếp nhận những kẻ tội lỗi không có tài sản đối ứng! Muốn lên gò đất tránh mưa? Hãy nộp Khế ước thế chấp linh hồn và mua Nước thánh Thánh Quang với giá mười lượng linh thạch lậu mỗi bình! Nếu không... cút ngay lập tức!"


Tiếng chuông đồng của Pháp Hải ngân vang, tỏa ra sóng âm thôi miên khiến tinh thần của hàng trăm bần dân vừa mệt mỏi vừa đói khát bắt đầu dao động, nhiều người hoang mang muốn quỳ xuống thỏa hiệp bán mình cho Giáo hội.


Ninh Vô Khuyết bước lên một bước, chắn trước mặt đoàn người. Anh giơ cao chiếc ô che oán khí tỏa ra vầng sáng vàng nhạt kiên định, mắt phải đeo kính đồng cổ lấp lóe ánh sáng lạnh lùng nhìn thẳng vào Pháp Hải:


"Tư tế Pháp Hải, ngươi nhân danh thần linh để siết nợ sinh mệnh lực của bần dân ngay trong thiên tai do chính các ngươi kích hoạt? Hôm nay, có Đại phán quan Thần Đô Ninh Vô Khuyết ở đây, ta xem kẻ nào dám chặn đường sinh tồn của họ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!