Huyết Mạch Và Oán Khí
Gió đêm Thần Đô Ly Dương rít lên qua những khe tường đá lạnh lẽo, mang theo cái buốt giá đặc trưng của mùa thiên tai cận kề. Trên những con đường lát đá đen dẫn về phía quận Tây, bóng tối đậm đặc như mực hòa quyện với làn sương oán khí mờ nhạt tỏa ra từ lòng đất.
Ninh Vô Khuyết khập khiễng bước đi, từng hơi thở của anh nặng nề và đau buốt như có hàng ngàn mũi kim châm vào phế phủ. Chất độc Thất Hồn Tán tàn lưu trong ngực tuy đã bị phong tỏa tạm thời, nhưng thể xác phàm nhân này đã chạm đến giới hạn cực đoan của sự chịu đựng. Anh đưa ngón tay lên khẽ chạm vào chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp hơi lấp lóe, hiển thị dòng chữ số màu đỏ nhạt lạnh lùng trong tầm nhìn: “Thọ mệnh còn lại: 2 ngày 10 giờ.”
“Thời gian thực sự không còn nhiều.” Ninh Vô Khuyết thầm nghĩ, khẽ ho khan một tiếng, vết rướm máu trên cổ tay áo xám tro cọ xát vào da thịt đau rát. Anh phải sống sót qua mười ngày bảo lãnh này, không chỉ để tìm lại mười vạn linh thạch cứu tế mà còn để cứu lấy gia tộc họ Ninh đang bên bờ vực diệt vong.
Khi bóng dáng ngôi nhà cổ rách nát của Ninh gia phủ đệ hiện ra ở cuối ngõ hẻm nghèo quận Tây, bước chân Ninh Vô Khuyết khẽ khựng lại. Ngôi nhà được xây dựng bằng gỗ lim cổ thụ từ thời tổ phụ Ninh Khải Nhân, nay đã mục nát nghiêm trọng, những bức tường đất rạn nứt loang lổ bởi các vệt rỉ sét màu tím đen – dấu vết tàn phá của những trận mưa axit oán khí từ những năm trước.
“Anh hai!”
Một tiếng gọi nghẹn ngào vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Từ sau cánh cổng gỗ xộc xệch, một dáng người nhỏ nhắn chạy ra. Đó là Ninh Dao Tuyết, em gái của anh. Cô bé mới mười sáu tuổi, mặc bộ y phục vải thô vá víu nhiều chỗ, khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao vì thiếu dinh dưỡng. Đôi mắt to tròn của cô bé đỏ hoe, đong đầy nước mắt khi nhìn thấy Ninh Vô Khuyết khập khiễng bước về.
“Anh hai... anh thực sự đã trở về rồi!” Ninh Dao Tuyết nhào tới, định ôm lấy anh nhưng lập tức khựng lại khi nhìn thấy những vết rướm máu và bỏng lạnh tím tái trên hai cổ tay anh – dấu vết của xích sắt hắc thiết ngục tối. Cô bé vội vàng nâng đôi bàn tay nhỏ nhắn quấn băng gạc rớm máu của mình lên, run rẩy chạm nhẹ vào vạt áo anh. “Họ... họ đã tra tấn anh đúng không? Triệu An nói anh tham ô... em không tin! Em biết anh hai không bao giờ làm chuyện đó!”
Ninh Vô Khuyết nhìn đôi bàn tay quấn băng gạc của em gái, lòng anh khẽ nhói lên. Ký ức của tiền chủ ùa về, nhắc nhở anh rằng đôi bàn tay ấy bị thương là do cố gắng giật lại chiếc hộp gỗ đào di vật của mẫu thân khi gã ác bá Triệu An dẫn người đến siết nợ vào ngày hôm trước.
“Không sao đâu, Dao Tuyết.” Ninh Vô Khuyết dùng giọng nói điềm tĩnh nhất có thể để trấn an em gái, bàn tay khẽ xoa đầu cô bé. “Anh hai đã được Hình Bộ bảo lãnh tại ngoại. Mọi chuyện oan ức anh sẽ tự có cách đòi lại. Cha thế nào rồi?”
Nghe nhắc đến cha, sắc mặt Ninh Dao Tuyết lập tức trắng bệch, nước mắt lại rơi lã chã: “Cha... cha nguy kịch rồi. Từ rạng sáng nay, oán khí trong người cha đột ngột bùng phát dữ dội. Trương y sư đang ở bên trong, nhưng ông ấy nói... ông ấy nói thuốc phàm tục đã không còn tác dụng nữa.”
Ninh Vô Khuyết không nói hai lời, lập tức bước nhanh vào trong phòng ngủ.
Căn phòng chật hẹp, ẩm thấp bốc lên mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi thuốc bắc rẻ tiền nồng nặc. Trên chiếc giường gỗ cũ kỹ, Ninh Hoài Sơn đang nằm co quắp. Gương mặt ông hốc hác, da bọc xương xám ngoét như người chết, mái tóc bạc nửa đầu xơ xác xõa rượi. Từng luồng oán khí màu tím đen nhạt liên tục bốc lên từ lồng ngực ông, gặm nhấm kinh mạch và khiến cơ thể ông thỉnh thoảng lại co giật dữ dội.
Bên cạnh giường, y sư Trương Trung Cảnh đang đứng khom lưng, gương mặt già nua đầy nếp nhăn trí tuệ giờ đây tràn ngập sự bất lực và mệt mỏi. Trên tay lão y sư cầm một bộ kim châm bằng bạc gia truyền, nhưng những chiếc kim bạc vừa rút ra khỏi người Ninh Hoài Sơn đều đã bị oán khí ăn mòn biến thành màu đen kịt lập tức.
“Trương y sư, cha tôi thế nào rồi?” Ninh Vô Khuyết trầm giọng hỏi.
Trương Trung Cảnh quay đầu lại, thở dài một tiếng đầy xót xa: “Vô Khuyết nhi... ngươi về rồi sao? Ôi, Ninh lão phu nhân mất sớm, Hoài Sơn một tay nuôi dạy các ngươi, lại là người chính trực trung thực. Nhưng khoản nợ nghiệp oán khí thực cốt này... đã tích tụ trong người hắn mười năm qua kể từ khi hắn làm việc tại Ty Định Tội. Hôm nay, oán khí đột ngột nghịch chuyển, tấn công thẳng vào tâm mạch. Kim châm của lão phu vừa đâm vào đã bị oán độc ăn mòn gãy vụn. Đây là oán khí của tu sĩ hắc ám, y thuật phàm tục của lão phu... thực sự bất lực rồi. Nhiều nhất là ba khắc nữa, khi oán độc xâm nhập hoàn toàn vào tim, hắn sẽ...”
Lão y sư không nói tiếp, nhưng cái lắc đầu của ông đã nói lên tất cả. Ninh Dao Tuyết nghe vậy thì suy sụp quỳ sụp xuống cạnh giường, khóc không thành tiếng.
Ninh Vô Khuyết bước tới cạnh giường, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm. Anh không tin vào định mệnh, cũng không tin vào cái gọi là “bất lực”. Đối với một chuyên gia xử lý nợ xấu hiện đại, độc tố oán khí này không phải là một căn bệnh vô phương cứu chữa, mà thực chất là một *khoản nợ xấu tích lũy lâu năm* (toxic debt) đang bị chủ nợ cưỡng chế thanh lý trước hạn.
“Nếu không thể thanh lý ngay lập tức, thì phải dùng biện pháp *đóng băng nợ* (debt freeze) để kéo dài thời gian.” Ninh Vô Khuyết thầm nghĩ.
Anh chậm rãi đeo chiếc kính một tròng bằng đồng lên mắt phải, tập trung toàn bộ tinh thần lực ít ỏi còn sót lại vào thấu kính ma pháp.
“Vút!”
Thế giới dưới nhãn quang định giá nghiệp lực lập tức biến đổi thành những dòng mã số và quỹ đạo năng lượng tuần hoàn. Khi Ninh Vô Khuyết quét sâu vào đan điền và lồng ngực của cha, anh không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.
Trong đan điền của Ninh Hoài Sơn, có một lõi nguyền chú màu tím đen khổng lồ đang xoay tròn, liên tục phóng ra những sợi chỉ oán niệm sắc bén như lưỡi dao, đâm rách kinh mạch phàm nhân và hướng thẳng về phía tim. Chỉ số nợ nghiệp hiển thị trên đầu Ninh Hoài Sơn đỏ rực rỡ, con số nhảy liên tục từ 1.000 lên 1.200 điểm.
“Lõi nguyền chú này... không phải là oán khí tự nhiên tích tụ khi làm việc.” Mắt phải Ninh Vô Khuyết híp lại, thấu kính đồng cổ hiển thị một dòng ký hiệu nhỏ ẩn sâu trong lõi nguyền chú: *“Nguyên nhân: Nhiễm độc đan dược triều đình pha trộn oán khí tạp chất mười năm trước – Kẻ ký kết ngầm: Triệu Độc.”*
Chân tướng lộ diện! Cha anh bị đầu độc mười năm trước không phải do tai nạn nghề nghiệp, mà là do Triệu Độc cố ý dùng đan dược nhiễm độc để bịt đầu mối, vì Ninh Hoài Sơn đã lén sao chép một phần sổ sách kiểm toán tham ô của gã.
“Nợ nghiệp mười năm, hôm nay đến hạn thanh lý sao?” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng cười thầm. “Triệu Độc, ngươi muốn dùng cái chết của cha ta để xóa sạch dấu vết nợ xấu? Đáng tiếc, ngươi gặp phải ta.”
Ninh Hoài Sơn bỗng nhiên trợn trừng mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, một ngụm máu đen từ khóe miệng trào ra. Cơ thể ông co giật điên cuồng, các mạch máu đen nổi lên cuồn cuộn trên cổ như những con giun đất gớm ghiếc.
“Vô Khuyết... chạy... chạy đi...” Ninh Hoài Sơn dùng chút lý trí cuối cùng thốt lên những tiếng khàn đục, bàn tay gầy guộc run rẩy cố đẩy con trai ra.
“Cha, đừng động đậy.” Ninh Vô Khuyết trầm giọng nói. Anh bước tới sát giường, giơ tay phải lên, ngón trỏ khẽ chỉ thẳng vào lồng ngực của Ninh Hoài Sơn.
Anh vận hành kỹ năng *Đóng băng khế ước*. Trong đầu anh, mô hình toán học của kỹ năng bắt đầu hoạt động, giải cấu trúc lõi nguyền chú hắc ám của Triệu Độc thành một cấu trúc khế ước lừa đảo: “Khế ước đầu độc mười năm trước hoạt động dựa trên sự bất đối xứng thông tin, người ký kết không hề được cảnh báo về rủi ro thọ thọ mệnh bị trích xuất. Theo luật nhân quả công bằng vũ trụ, khế ước này hoàn toàn có tì vết pháp lý tối nghiêm trọng! Ta tuyên bố: Đóng băng tạm thời hiệu lực của khế ước độc tố này trong vòng ba ngày!”
“Oong ——”
Một tiếng ngân vang dịu nhẹ phát ra từ chiếc kính một tròng bằng đồng. Ngay lập tức, một vòng tròn khóa ma pháp màu vàng kim nhạt xuất hiện quanh lồng ngực của Ninh Hoài Sơn. Những sợi chỉ vàng mỏng manh nhưng kiên cố quấn chặt lấy các mạch máu đen, cưỡng ép đóng băng dòng chảy của độc tố oán khí ngay sát tâm mạch của ông.
Cơn co giật của Ninh Hoài Sơn đột ngột dừng lại. Sắc mặt xám ngoét của ông tuy vẫn chưa hồi phục, nhưng nhịp thở đã dần trở nên đều đặn và bình ổn hơn.
“Cái... cái gì?” Trương Trung Cảnh đứng bên cạnh trợn tròn mắt kinh ngạc, bộ râu bạc run rẩy liên tục. “Ngươi... ngươi vừa làm gì? Oán khí thực cốt... bỗng nhiên dừng lại rồi? Lão phu hành y năm mươi năm, chưa từng thấy thủ đoạn phong ấn oán độc kỳ quái thế này!”
Ninh Vô Khuyết không kịp trả lời lão y sư. Ngay khi kỹ năng *Đóng băng khế ước* hoàn tất, một cơn đau buốt kinh khủng từ mắt phải quét thẳng vào não bộ anh. Thể xác phàm nhân kiệt quệ do trúng độc Thất Hồn Tán không thể gánh vác nổi áp lực tinh thần lực của kỹ năng hệ thống. Anh loạng choạng lùi lại mấy bước, tầm nhìn tối sầm lại, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.
“Anh hai!” Ninh Dao Tuyết vội vàng lao tới đỡ lấy anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy lo âu.
Ninh Vô Khuyết thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thọ thọ mệnh hiển thị trên mắt phải khẽ giảm nhẹ xuống một chút do phản phệ năng lượng. Anh cố gắng đứng vững, xua tay ra hiệu mình không sao.
Lúc này, Ninh Hoài Sơn chậm rãi mở mắt ra. Đôi mắt đục ngầu của ông sau mười năm nằm liệt giường lần đầu tiên có được một tia thanh tỉnh kỳ lạ nhờ luồng độc tố bị đóng băng tạm thời. Ông nhìn Ninh Vô Khuyết, trong mắt bộc lộ sự kinh ngạc, đau xót và cả một chút nhẹ nhõm.
“Vô Khuyết... con... con thực sự đã trưởng thành rồi.” Giọng Ninh Hoài Sơn yếu ớt như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. “Cha biết... con bị vu oan. Triệu Độc... gã muốn diệt môn họ Ninh để che giấu tội ác năm xưa...”
“Cha, con đã được Hình Bộ bảo lãnh. Con có mười ngày để tìm lại linh thạch cứu tế.” Ninh Vô Khuyết cúi người sát tai cha, nói nhỏ. “Cha có biết sổ sách cũ năm xưa bị giấu ở đâu không?”
Ninh Hoài Sơn khẽ gật đầu mệt mỏi. Ông không thể nói nhiều, nhưng bàn tay gầy gộc rớm máu của ông lén lút chỉ tay về phía viên gạch lỏng lẻo nằm sâu dưới gầm giường gỗ, sát góc tường ẩm ướt.
Ninh Vô Khuyết lập tức hiểu ý. Anh ra hiệu cho Ninh Dao Tuyết canh gác cửa phòng, rồi tự mình quỳ xuống đất, dùng đôi bàn tay rướm máu cạy viên gạch lỏng lẻo lên. Dưới lớp đất cát ẩm ướt, hiện ra một bọc vải dầu cũ kỹ đã ố vàng vì thời gian.
Anh cẩn thận mở bọc vải dầu ra. Bên trong là một bản thảo viết tay dày đặc chữ viết nhỏ bằng mực tàu cổ kính. Trên bìa cuốn sổ ghi rõ dòng chữ: *“Bản sao Sổ sách Kiểm toán Kho quỹ Ty Định Tội – Năm thứ mười tám triều Ly Dương.”*
“Chính là nó!” Mắt Ninh Vô Khuyết lóe lên tia sáng lạnh lùng. Đây chính là đòn bẩy tài chính và pháp lý tối cao mà cha anh đã phải trả giá bằng cả mạng sống để bảo vệ mười năm qua. Cuốn sổ sách này chứa đựng toàn bộ các giao dịch linh thạch lậu và tội ác bòn rút quỹ cứu tế của Triệu Độc kéo dài suốt một thập kỷ.
Nhưng ngay khi Ninh Vô Khuyết vừa khép bọc vải dầu lại, một tiếng rít xé gió kinh người bỗng nhiên vang dội từ bầu trời ngoại ô Thần Đô.
“Ầm —— !!”
Một tiếng sấm sét nặng nề, u uất vang vọng khắp kinh thành. Không khí trong căn phòng lập tức trở nên vô cùng ngột ngạt, sour rát và suffocating.
Ninh Vô Khuyết bước nhanh tới bên cửa sổ, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát ra nhìn lên bầu trời.
Mắt phải anh lướt qua thấu kính ma pháp của chiếc kính một tròng bằng đồng. Chỉ số oán khí trên bầu trời Thần Đô lúc này đang tăng vọt với tốc độ chóng mặt, hiển thị con số đỏ rực rỡ vượt mức kiểm soát: 8.000... 9.000... 10.000 điểm!
Trên bầu trời đêm kinh thành, những đám mây đen kịt khổng lồ mang theo ánh sáng tím đỏ ma quái đang ngưng tụ cực nhanh từ phía nghĩa trang ngoại ô, cuộn trào cuồn cuộn như những con ác quỷ đang gầm rú đòi mạng. Gió bão nổi lên dữ dội, mang theo mùi tanh hôi nồng nặc của máu tươi và oán niệm tích tụ trăm năm.
“Tách... Sèo...”
Một giọt nước mưa màu đỏ nhạt đầu tiên rơi xuống bục cửa sổ bằng gỗ, ngay lập tức ăn mòn lớp gỗ mục nát tạo thành một vệt khói trắng khét lẹt.
“Mưa axit oán khí... bùng phát rồi!” Ninh Vô Khuyết siết chặt nắm tay, thấu kính đồng cổ phản chiếu ánh sáng tím đỏ ma quái từ bầu trời. Trận thiên tai vật lý đầu tiên do Giáo hội kích hoạt đã chính thức giáng xuống Thần Đô Ly Dương, nhắm thẳng vào khu ổ chuột nghèo khổ quận Tây nơi gia đình anh đang trú ẩn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!