Công Đường Đối Chất
Tiếng chuông đồng cổ của Ty Định Tội vang lên từng hồi dồn dập, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đêm muộn Thần Đô Ly Dương. Âm thanh ấy u uất, nặng nề, mang theo luồng oán khí xám xịt từ đỉnh tháp truyền đi khắp các ngõ ngách nghèo nàn của quận Tây. Triệu Độc đã phát hiện ra sự bất thường trong ngục tối. Lệnh phong tỏa nghiêm ngặt lập tức được ban bố, biến toàn bộ khu vực Ty Định Tội thành một cái bẫy nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Trong hành lang đá ẩm ướt của phòng giam số 5, Phùng Thiệu Kỳ siết chặt chuôi trường đao Hắc Vũ. Luồng linh lực Luyện Khí Cấp 9 của gã bổ đầu dao động mạnh mẽ, tạo ra những vệt sáng đỏ nhạt áp chế làn sương oán khí đang cuộn trào dưới đất. Gã nhìn Ninh Vô Khuyết, người thanh niên gầy gò mặc quan phục xám tro rách nát, đôi cổ tay rướm máu vì vết bỏng lạnh của xích sắt nhưng ánh mắt phải sau thấu kính đồng cổ vẫn bình thản đến đáng sợ.
“Triệu Độc muốn phong tỏa ngục tối để bịt đầu mối.” Phùng Thiệu Kỳ khàn giọng nói, bước chân dứt khoát chắn trước mặt Ninh Vô Khuyết. “Nhưng gã quên rằng Hình Bộ Chấp Pháp không thuộc quyền quản lý của Ty Định Tội. Đi! Ta đưa ngươi đến thẳng Tòa phán quyết Thần Đô ngay trong đêm nay. Trước khi trời sáng, phiên tòa sơ thẩm phải được khai mạc dưới sự giám sát của Hình Bộ.”
Ninh Vô Khuyết khẽ gật đầu, bước đi khập khiễng theo sau Phùng Thiệu Kỳ. Mỗi bước di chuyển, lồng ngực anh lại nhói lên đau buốt. Chất độc Thất Hồn Tán tàn lưu trong phổi đang gặm nhấm sinh mệnh lực của anh từng chút một. Mắt phải anh lướt qua thấu kính đồng cổ, chỉ số thọ mệnh lạnh lùng hiển thị: “2 ngày 10 giờ.” Anh không còn nhiều thời gian. Nếu không thể giành được quyền tại ngoại hợp pháp trong phiên tòa này, anh sẽ chết trước khi kịp tìm thấy Bàn tính nhân quả hắc ngọc tại mộ tổ.
***
Tòa phán quyết Thần Đô nằm ở trung tâm khu hành chính kinh thành, là một công trình kiến trúc khổng lồ được xây dựng bằng những khối đá đen nghiêm nghị cách đây hai trăm năm. Dưới màn đêm sâu thẳm, những ngọn đuốc ma pháp thắp dọc lối vào tỏa ra ánh lửa màu xanh lục quái dị, hắt bóng những bức tượng giải trãi chính trực lên tường đá như những con quái thú đang canh giữ công lý vương triều.
Khi Ninh Vô Khuyết và Phùng Thiệu Kỳ bước vào đại điện, phiên tòa sơ thẩm đã vội vã được thiết lập dưới sự áp đặt quyền lực của Hình Bộ. Không khí trong công đường ngột ngạt và căng thẳng tột độ.
Ngồi trên cao, phía sau chiếc bàn án bằng gỗ lim đen là Lý đại nhân – Thẩm phán giám sát của Hình Bộ. Ông mặc quan phục đỏ sẫm thêu hình giải trãi, gương mặt trung niên nghiêm nghị với đôi mắt sắc sảo lạnh lùng như dao cạo. Bên cạnh ông, ở hàng ghế giám sát chính trị, là Ngự sử trung thừa Chu Chính. Vị quan ngự sử thanh liêm mặc áo chàm thêu chim hạc, thẳng lưng như cây tùng trong tuyết, khí chất phàm tục nhưng quanh thân lờ mờ tỏa ra một luồng hào quang Hạo Nhiên Chính Khí mỏng manh, khiến oán khí xung quanh không thể xâm nhập.
Phía đối diện, đứng sừng sững dưới công đường là Triệu Độc. Gã phán quan trưởng Ty Định Tội mặc quan phục thêu thú dữ tàn bạo, mặt đầy thịt ngang ngược lấp loáng dưới ánh đuốc. Đứng cạnh gã là Hứa Triều Dương – thư lại xuất sắc của Ty Định Tội, kẻ luôn coi Ninh Vô Khuyết là cái gai trong mắt, cùng kế toán trưởng Tiền Bản. Tiền Bản là một lão già bủng beo, ngón tay khẳng khiu bám đầy muội mực đen, tay đang ôm chặt một chiếc bàn tính bằng gỗ mun cổ thụ phát ra luồng oán lực mờ nhạt.
“Lý đại nhân! Chu ngự sử!” Hứa Triều Dương bước lên trước, giọng điệu đầy vẻ chính nghĩa nhưng ánh mắt lộ rõ sự độc ác. “Ninh Vô Khuyết cấu kết với thế lực chợ đen, làm thất thoát mười vạn linh thạch cứu tế hoàng gia cấp cho bần dân quận Tây trong mùa mưa axit. Chứng cứ rành rành trên sổ sách kho quỹ. Hắn còn dùng tà thuật để chống cự nha dịch Hình Bộ trong ngục tối. Tội ác tày trời, xin đại nhân lập tức tuyên án tử hình!”
Lý đại nhân khẽ gõ búa gỗ Kinh Đường Mộc xuống bàn, tiếng kêu khô khốc vang vọng khắp đại điện: “Ninh Vô Khuyết, ngươi có lời gì tự bào chữa? Hình Bộ phá án trọng chứng cứ hơn lời khai. Chữ ký tay của ngươi trên biên nhận mười vạn linh thạch vẫn còn đây.”
Ninh Vô Khuyết khẽ bước lên một bước, xích chân rên rỉ trên nền đá đen. Anh không hề cúi đầu, ánh mắt lướt qua Hứa Triều Dương rồi dừng lại trên người Tiền Bản.
“Lý đại nhân, thảo dân áp dụng Tranh tụng công đường cổ pháp để tự bào chữa.” Giọng Ninh Vô Khuyết tuy yếu ớt do trúng độc nhưng rành mạch, vang vọng khắp công đường. “Theo điều 45 luật hình sự Ly Dương quốc, mọi chứng cứ sổ sách triều đình khi trình lên tòa án bắt buộc phải là số liệu thực chứng, không được phép có bất kỳ sự sai lệch hay ngụy tạo nào. Hôm nay, thảo dân muốn đối chất trực tiếp với kế toán trưởng Tiền Bản về cuốn sổ sách này.”
Tiền Bản cười lạnh một tiếng, bước ra với vẻ tự phụ của một kẻ đã làm việc với những con số suốt ba triều đại. Lão vuốt chòm râu dê xơ xác, giọng trịch thượng: “Ninh Vô Khuyết, ngươi chỉ là một thư lại quét oán tầm thường, tu vi không có, thuật số nông cạn. Sổ sách của ta được lập theo quy chuẩn triều đình, có sự chứng kiến của phán quan trưởng Triệu Độc. Ngươi lấy tư cách gì để nghi ngờ?”
“Ta lấy tư cách của một người biết nhìn vào bản chất của những con số.” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng đáp. “Tiền trưởng lão, xin mời ngài trình chiếu sổ sách kho quỹ bằng bàn tính gỗ mun của ngài cho toàn thể công đường cùng lãm.”
Tiền Bản liếc nhìn Triệu Độc, nhận được cái gật đầu ngầm đầy tự tin của gã phán quan trưởng. Lão cười khẩy, đặt chiếc bàn tính gỗ mun cổ thụ lên chiếc bàn đá giữa công đường. Lão vận hành một luồng linh lực nhỏ, gõ mạnh vào các hạt tính.
“Cạch! Cạch! Cạch!”
Tiếng gõ bàn tính vang lên đều đặn. Ngay lập tức, một luồng sương mù ma pháp màu xám nhạt bốc lên từ chiếc bàn tính gỗ mun 'Mê Hoặc', ngưng tụ giữa không trung thành một bảng biểu số liệu phát sáng. Đó là ảo ảnh chứng cứ giả mạo được lập theo phương pháp kế toán một chiều cổ đại. Trên đó hiển thị rõ ràng dòng chữ: *“Ngày rằm tháng Chạp, xuất kho mười vạn linh thạch cứu tế, thư lại Ninh Vô Khuyết ký nhận.”* Chữ ký bằng mực đen của Ninh Vô Khuyết hiện ra vô cùng chân thực dưới ánh sáng pháp thuật.
“Đại nhân nhìn xem!” Hứa Triều Dương đắc ý chỉ tay vào ảo ảnh. “Chữ ký rõ ràng, số liệu hoàn mỹ. Ninh Vô Khuyết không thể chối cãi!”
Cả công đường xôn xao. Bổ đầu Phùng Thiệu Kỳ đứng bên cạnh khẽ nhíu mày, tay gã đặt lên chuôi đao chặt hơn. Gã đã thấy biểu đồ bằng máu của Ninh Vô Khuyết, nhưng trước ảo ảnh chứng cứ pháp thuật sừng sững thế này, gã vẫn lo lắng liệu Ninh Vô Khuyết có thể lật ngược thế cờ bằng cách nào.
Ninh Vô Khuyết chậm rãi đưa tay lên, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng trên mắt phải. Anh truyền một chút tinh thần lực ít ỏi còn lại vào thấu kính ma pháp.
“Vút!”
Dưới nhãn quang định giá nghiệp lực của chiếc kính một tròng, bảng biểu số liệu phát sáng kia lập tức biến đổi. Những con số màu vàng kim giả tạo biến mất, thay vào đó là những sợi chỉ oán khí màu đỏ tía ngoằn ngoèo bám chặt lấy từng dòng kẻ. Đặc biệt, dưới chữ ký của anh, một con dấu ẩn hình màu tím đen của Vạn Kim Đường hiện lên rõ mồn một, tỏa ra mùi oán độc nồng nặc của những linh thạch bị nhiễm độc.
Ninh Vô Khuyết khẽ mỉm cười nhạt. Anh bước thẳng tới trước bàn đá, chỉ tay vào ba điểm phát sáng màu đỏ tía trên ảo ảnh số liệu.
“Tiền trưởng lão, ngài nói sổ sách này hoàn mỹ?” Giọng Ninh Vô Khuyết đột ngột đanh thép như tiếng chuông đồng. “Thảo dân sử dụng kỹ năng Bác bỏ chứng cứ giả để chỉ ra ba khoản chi khống cực kỳ phi lý trong bảng cân đối này!”
Tiền Bản biến sắc, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: “Ngươi nói nhảm nhí gì đó? Khoản chi nào khống?”
“Khoản thứ nhất!” Ngón tay Ninh Vô Khuyết chỉ thẳng vào dòng số liệu xuất kho ngày mùng mười tháng Chạp. “Ghi chép: ‘Xuất năm ngàn linh thạch mua thảo dược Giải Oán Sa từ Bách Thảo Đường’. Nhưng theo phương pháp Kế toán kép nhân quả, có chi thì phải có thu đối ứng. Thảo dược đâu? Bách Thảo Đường là đối tác chính quy, khi giao dịch bắt buộc phải có hóa đơn đối ứng đóng dấu đỏ của Bộ Hộ. Tại sao ở đây chỉ có một dòng ghi nợ một chiều rỗng tuếch? Dòng oán khí tàn lưu trên con số này cho thấy, năm ngàn linh thạch đó chưa từng rời khỏi kho quỹ Ty Định Tội, mà đã bị quy đổi thành linh thạch oán nghiệp lậu để chuyển dịch về phủ Triệu Độc!”
“Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!” Tiền Bản run rẩy chỉ tay vào Ninh Vô Khuyết, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán lão.
“Khoản thứ hai!” Ninh Vô Khuyết không để đối thủ kịp thở, anh bước sát hơn, tiếng gõ ngón tay lên bàn đá vang lên như nhịp gõ của thần chết. “Ngày mười hai tháng Chạp: ‘Chi hai ngàn linh thạch bảo trì trận pháp lọc mưa axit quận Tây’. Nhưng Kính một tròng của ta quét thấy chỉ số oán khí tại khu ổ chuột quận Tây vào ngày hôm đó tăng vọt lên 400%. Nếu trận pháp được bảo trì, oán khí phải giảm sút. Số linh thạch này thực chất đã được dùng làm ‘phí bôi trơn’ để mua chuộc nha dịch phong tỏa khu ổ chuột, ép bần dân phải tự thiêu sinh mệnh lực!”
“Câm miệng! Tòa án triều đình làm sao có thể để một tên phạm nhân dùng tà thuyết toán học để bôi nhọ quan chức!” Hứa Triều Dương điên cuồng gầm lên, gã rút cây bút lông ngọc thạch do Triệu Độc ban tặng, định phóng ra một luồng linh lực để phá hủy Kính một tròng của Ninh Vô Khuyết.
“Bốp!”
Một tiếng đập bàn vang dội cắt đứt hành vi của Hứa Triều Dương. Ngự sử Chu Chính đứng phắt dậy, Hạo Nhiên Chính Khí phàm tục quanh thân bùng phát mạnh mẽ, ép lui luồng linh lực nhỏ nhoi của Hứa Triều Dương.
“Hứa thư lại, trước công đường Hình Bộ, ngươi dám dùng vũ lực để bịt miệng nhân chứng sao?” Giọng Chu Chính nghiêm nghị, đầy uy thế của một vị quan ngự sử chính trực. “Lý đại nhân, bản chức thấy lập luận toán học của Ninh Vô Khuyết cực kỳ chặt chẽ, có logic dòng tiền rõ ràng. Xin đại nhân cho phép hắn tiếp tục chỉ ra khoản chi khống thứ ba!”
Lý đại nhân khẽ vuốt cằm, ánh mắt nhìn Ninh Vô Khuyết đã bớt đi vài phần lạnh lùng, thêm vào đó là sự tò mò sâu sắc: “Cho phép tiếp tục.”
Ninh Vô Khuyết khẽ cúi đầu tạ Chu Chính, rồi quay ngoắt lại nhìn thẳng vào mắt Tiền Bản, ánh mắt anh lạnh lẽo như băng tuyết biên ải.
“Khoản thứ ba! Cũng là sơ hở chí mạng nhất của các người!” Ninh Vô Khuyết gằn giọng, chỉ thẳng vào con số mười vạn linh thạch ký nhận mang tên anh. “Ngày rằm tháng Chạp, xuất kho mười vạn linh thạch bàn giao cho ta. Nhưng trên con số này lại đè lên một con dấu ẩn hình của Vạn Kim Đường – một thương hội đen chuyên rửa tiền ở chợ đen Tây Thành. Tiền Bản! Ngươi dám dùng bàn tính gỗ mun ‘Mê Hoặc’ để che giấu dòng tiền thực tế sao? Bản chất của chiếc bàn tính này là dùng oán lực để tạo ra ảo ảnh số liệu tĩnh, đánh lừa nhãn thần của người kiểm toán thông thường. Nhưng dưới thấu kính ma pháp của Kính một tròng bằng đồng này, mọi sự dối trá đều phải hiển lộ chân tướng!”
Nói đoạn, Ninh Vô Khuyết dồn toàn bộ tinh thần lực còn lại, gõ mạnh một nhịp vào chiếc bàn tính gỗ mun của Tiền Bản. Kỹ năng Bác bỏ chứng cứ giả được kích hoạt hoàn toàn.
“Rắc! Rắc!”
Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên. Chiếc bàn tính gỗ mun 'Mê Hoặc' của Tiền Bản đột ngột xuất hiện những vết nứt lớn. Luồng sương mù ma pháp màu xám nhạt đang ngưng tụ ảo ảnh số liệu giữa không trung bỗng nhiên bùng cháy dữ dội bằng ngọn lửa oán khí màu tím đen.
Ảo ảnh số liệu hoàn mỹ kia lập tức bị phân rã, để lộ ra bản chất thực sự của cuốn sổ sách kho quỹ: Những con số bị cạo sửa loang lổ, những khoản chi khống chồng chất, và đặc biệt là dòng chữ ký tay giả mạo của Ninh Vô Khuyết bị bong tróc lớp mực pháp thuật, để lộ ra chữ viết thực sự của chính Hứa Triều Dương!
“Phốc!”
Tiền Bản bị phản phệ oán lực từ chiếc bàn tính bị vỡ, lão lùi lại mấy bước, nôn ra một ngụm máu đen kịt ngay trên công đường. Lão quỳ sụp xuống đất, gương mặt bủng beo xám ngoét không còn một giọt máu, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi nhìn Ninh Vô Khuyết như nhìn thấy một ác quỷ toán học.
“Chữ ký... chữ ký giả mạo của Hứa Triều Dương!” Phùng Thiệu Kỳ kinh ngạc thốt lên, gã lập tức bước tới nhặt cuốn sổ sách lên dâng lên bàn án của Lý đại nhân.
Lý đại nhân cầm cuốn sổ sách bộc lộ chân tướng, sắc mặt sa sầm xuống đến cực điểm. Ông đập mạnh búa Kinh Đường Mộc xuống bàn: “Hứa Triều Dương! Tiền Bản! Các ngươi dám ngụy tạo chứng cứ hành chính triều đình, vu oan giá họa cho thư lại Ty Định Tội ngay trước công đường Hình Bộ sao? Đây là tội danh diệt môn!”
“Đại nhân oan uổng! Thảo dân... thảo dân chỉ làm theo...” Tiền Bản hoảng loạn khóc lóc, định chỉ tay về phía Triệu Độc nhưng gã phán quan trưởng đã nhanh chóng bước lên, một luồng oán lực Luyện Khí Cấp 3 âm thầm phóng ra khóa chặt cổ họng của lão già khiến lão không thể phát ra tiếng sủa nào nữa.
Triệu Độc tiến lên, gương mặt đầy thịt giật giật, gã khẽ chắp tay nói với Lý đại nhân: “Lý đại nhân, Tiền Bản tuổi già sức yếu, thuật số lú lẫn nên mới để xảy ra sai sót lớn này. Hứa Triều Dương cấu kết với lão làm giả sổ sách, Ty Định Tội ta nhất định sẽ trừng trị nghiêm khắc. Tuy nhiên... dù sổ sách này có sai sót, thì mười vạn linh thạch cứu tế hoàng gia thực tế vẫn bị thất thoát. Ninh Vô Khuyết là người giữ kho quỹ vào đêm hôm đó, hắn vẫn là nghi phạm lớn nhất!”
Chu Chính đứng lên, giọng lạnh lùng: “Triệu phán quan, chứng cứ giả mạo đã bị bóc trần, chữ ký trên biên nhận là giả. Các ngươi lấy tư cách gì để tiếp tục giam giữ Ninh Vô Khuyết? Theo luật pháp Ly Dương, khi chứng cứ buộc tội bị chứng minh là ngụy tạo, phạm nhân có quyền được bảo lãnh tại ngoại!”
Lý đại nhân trầm ngâm suy nghĩ. Sức ép chính trị từ vị ngự sử Chu Chính và chứng cứ toán học đanh thép của Ninh Vô Khuyết khiến ông không thể tuyên án tử ngay tại chỗ. Tuy nhiên, mười vạn linh thạch cứu tế bị thất thoát là sự thật vĩ mô đe dọa đến sự an nguy của kinh thành. Nếu không tìm lại được số linh thạch đó, ông cũng không thể gánh nổi trách nhiệm trước triều đình.
Lý đại nhân nhìn thẳng vào Ninh Vô Khuyết, giọng nói nghiêm nghị vang vọng khắp đại điện:
“Ninh Vô Khuyết, ngươi đã chứng minh được sự vô tội của mình trước chứng cứ giả mạo của Tiền Bản. Nhưng mười vạn linh thạch cứu tế vẫn đang thất thoát. Bản chức quyết định: Tạm hoãn phiên tòa sơ thẩm. Cho phép ngươi được bảo lãnh tại ngoại trong vòng mười ngày dưới sự giám sát chặt chẽ của Hình Bộ Chấp Pháp.”
Ông khẽ gõ búa Kinh Đường Mộc, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu linh hồn anh: “Trong mười ngày này, ngươi bắt buộc phải tìm ra vị trí kho chứa mười vạn linh thạch cứu tế bị thất thoát kia để dâng trả triều đình. Nếu sau mười ngày không có kết quả, hoặc ngươi cố tình đào tẩu, Hình Bộ sẽ lập tức ban lệnh truy nã diệt môn gia tộc họ Ninh của ngươi! Ngươi có dám dùng tính mạng bảo lãnh?”
Ninh Vô Khuyết đứng thẳng người, đôi tay rướm máu khẽ chắp lại, giọng nói điềm tĩnh nhưng kiên định vô cùng:
“Thảo dân cam kết bằng tính mạng của bản thân và danh dự của gia tộc. Trong vòng mười ngày, thảo dân nhất định sẽ tìm ra dòng tiền cứu tế bị đánh cắp, trả lại công lý cho bần dân quận Tây.”
Lý đại nhân gật đầu, tuyên bố đóng dấu phê duyệt bản án tạm hoãn phiên tòa.
Ninh Vô Khuyết khẽ quay người bước ra khỏi công đường đá đen. Khi anh đi ngang qua Triệu Độc, gã phán quan trưởng khẽ ghé sát tai anh, nụ cười lạnh lùng đầy sát khí lộ rõ dưới ánh đuốc ma pháp hắc ám:
“Ninh Vô Khuyết, ngươi mạng lớn lắm mới sống sót qua đêm nay. Nhưng ngươi nghĩ ngươi có thể sống sót qua mười ngày tiếp theo sao? Ngay trong đêm nay, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì đã bước chân ra khỏi ngục tối này.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!