Nhạc nềnShenxian

Sổ Sách Biết Nói

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Két ——”


Cánh cửa sắt rỉ sét nặng nề rên rỉ mở ra dưới bàn tay bọc giáp của Phùng Thiệu Kỳ.


Ánh sáng từ cây đuốc ma pháp trên tay gã bổ đầu quét qua phòng giam số 5, xua tan đi phần nào bóng tối đặc quánh nhưng lại làm nổi bật lên bầu không khí u ám, lạnh lẽo. Phùng Thiệu Kỳ bước vào, dáng người dũng mãnh thẳng tắp trong bộ quan phục bổ đầu màu đen thêu chỉ đỏ. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của gã quét nhanh một vòng, dừng lại trên vũng máu đen kịt dưới đất, rồi lướt qua vết vẹt rỉ sét sâu hoắm trên vách đá sát tai Ninh Vô Khuyết.


“Mùi Thất Hồn Tán?” Phùng Thiệu Kỳ khẽ nhíu mày, chiếc mũi nhạy bén của một thám tử Hình Bộ lập tức ngửi thấy mùi hạnh nhân đắng thoang thoảng trong không khí. Gã tiến lại gần Ninh Vô Khuyết, tay phải đặt hờ trên chuôi trường đao Hắc Vũ, luồng linh lực Luyện Khí Cấp 9 âm thầm dao động quanh thân tạo ra một áp lực vô hình cực mạnh.


Ninh Vô Khuyết vẫn ngồi tựa lưng vào tường đá, hai cổ tay rướm máu vì xích sắt rách nát, lồng ngực khẽ phập phồng. Anh ngước mắt phải đeo chiếc kính một tròng bằng đồng lên nhìn Phùng Thiệu Kỳ. Thấu kính ma pháp khẽ lấp lóe, hiển thị chỉ số thọ mệnh của anh: “2 ngày 11 giờ.”


“Bổ đầu Phùng quả nhiên danh bất hư truyền.” Giọng Ninh Vô Khuyết khàn đặc, yếu ớt nhưng bình thản đến lạ lùng. “Ngài vừa đến, sát khí của kẻ ám sát vẫn chưa kịp tiêu tán hết đâu.”


Phùng Thiệu Kỳ không trả lời ngay. Gã cúi người, rút từ thắt lưng ra một chiếc kính lúp ma pháp – bảo vật chuyên dụng của Hình Bộ để phát hiện vết máu và oán khí tàn lưu. Gã soi vào vệt rỉ sét trên tường đá, chân mày càng nhíu chặt hơn: “Vết xước này được tạo ra bởi một loại phi tiêu độc ngâm oán khí thực cốt. Kẻ ra tay có tu vi không dưới Luyện Khí Cấp 9, di chuyển bằng bộ pháp cực kỳ quỷ dị. Ngục tối Ty Định Tội được canh phòng cẩn mật, làm sao có sát thủ thâm nhập được?”


“Nếu chính cai ngục là kẻ mở cửa thì sao?” Ninh Vô Khuyết cười lạnh, khẽ ho khan một tiếng, ho ra một chút dịch lỏng màu đen nhạt bám trên khóe môi. “Lý Hải mang cơm ngục tẩm độc Thất Hồn Tán đến ép ta ăn. Khi độc tính phát tác khiến ta rơi vào trạng thái chết giả, sát thủ Hắc Nha của Vạn Kim Đường liền thâm nhập để bồi thêm đòn chí mạng. Bổ đầu Phùng, ngài nghĩ đây chỉ là một vụ tự sát vì sợ tội thông thường sao?”


Phùng Thiệu Kỳ đứng thẳng người dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Ninh Vô Khuyết: “Lời ngươi nói rất có lý logic, nhưng Hình Bộ phá án dựa trên chứng cứ thực tế, không dựa trên suy đoán của một phạm nhân. Tiền Bản – Kế toán trưởng Ty Định Tội đã dâng lên Hình Bộ bản sổ sách có chữ ký tay của ngươi, chứng minh ngươi trực tiếp ký nhận và làm thất thoát mười vạn linh thạch cứu tế hoàng gia. Chứng cứ rành rành, ngươi có ngụy biện thế nào cũng vô ích.”


Nói rồi, Phùng Thiệu Kỳ rút từ trong ngực áo ra một cuốn sổ sách bọc da dê màu xám, ném mạnh xuống đất trước mặt Ninh Vô Khuyết. Đó là bản sao sổ sách kiểm toán do Tiền Bản lập.


Ninh Vô Khuyết không hề hoảng hốt. Anh khẽ điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng, cúi xuống nhìn vào cuốn sổ sách. Dưới nhãn quang định giá nghiệp lực, cuốn sổ sách không chỉ có những con số mực đen thông thường, mà trên từng dòng kẻ, từng con số ghi nợ đều tỏa ra những sợi tơ oán khí màu tím đen nhạt – biểu hiện của sự dối trá và nghiệp lực lừa đảo.


“Sổ sách một chiều lạc hậu.” Ninh Vô Khuyết khẽ lật trang sách bằng ngón tay run rẩy, lạnh lùng nói. “Bổ đầu Phùng, ngài có biết vì sao sổ sách của Tiền Bản nhìn qua thì vô cùng hoàn mỹ, không có một kẽ hở nào không?”


Phùng Thiệu Kỳ khoanh tay trước ngực, giọng trịch thượng: “Tiền Bản là kế toán trưởng ba triều đại, thuật số của lão vô song, sổ sách triều đình xưa nay đều do lão quản lý. Ngươi nghĩ ngươi có thể tìm ra lỗi sai của lão?”


“Chính vì lão quá tự tin vào thuật số cổ đại của mình nên mới để lại sơ hở chí mạng.” Ninh Vô Khuyết khẽ gõ ngón tay lên mặt giấy. “Phương pháp kế toán một chiều của lão chỉ ghi nhận tổng thu và tổng chi. Lão ghi: ‘Ngày rằm tháng Chạp, xuất kho mười vạn linh thạch cứu tế bàn giao cho thư lại Ninh Vô Khuyết’. Nhưng dòng tiền đối ứng ở đâu? Mười vạn linh thạch là tài sản khổng lồ, khi xuất kho bắt buộc phải để lại tài sản đối ứng hoặc biên nhận của Bộ Hộ. Ở đây hoàn toàn trống rỗng.”


Phùng Thiệu Kỳ khẽ nheo mắt: “Ngươi đang ngụy biện để hoãn binh. Không có tài sản đối ứng thì đã sao? Ngươi đã ký nhận, nghĩa là linh thạch đã nằm trong tay ngươi.”


“Sai lầm lớn nhất của các người là coi tiền tệ chỉ là những con số tĩnh.” Ninh Vô Khuyết đứng dậy, xích sắt rên rỉ kéo lê trên đất. Anh lách người qua vũng máu độc, chỉ tay vào vết xước phi tiêu trên tường. “Nhìn vào đây đi. Thấu kính của ta hiển thị rất rõ, oán khí tàn lưu trên vết xước này có cùng tần số dao động với oán khí bám trên các hóa đơn giao nhận linh thạch lậu của Vạn Kim Đường tại chợ đen Tây Thành. Tiền Bản không hề xuất kho mười vạn linh thạch cứu tế cho ta. Lão đã dùng một khế ước lừa đảo để rửa sạch số linh thạch đó qua tiệm cầm đồ chợ đen của Vạn Kim Đường, rồi chảy thẳng vào túi riêng của Triệu Độc.”


Nói đoạn, Ninh Vô Khuyết rút từ trong ống tay áo rách nát ra một mảnh vải thô bám đầy máu khô. Trên mảnh vải, anh đã dùng máu của chính mình vẽ nên một biểu đồ dòng tiền cực kỳ kỳ lạ theo nguyên lý Kế toán kép nhân quả. Những đường mũi tên sắc nét nối liền từ “Kho quỹ Ty Định Tội” qua “Tiệm cầm đồ Vạn Kim Đường”, rồi rẽ nhánh về “Phủ Triệu Độc” và “Thần điện Thánh Quang”, để lại một khoảng trống mất cân đối đúng 1.200 linh thạch phí bôi trơn.


Phùng Thiệu Kỳ nhìn vào biểu đồ bằng máu kia, đồng tử khẽ co rụt lại. Gã là một bổ đầu nhạy bén, lập tức nhận ra sự logic đáng sợ của biểu đồ này. Từng mũi tên, từng con số đối ứng nợ - có đều khớp nhau một cách hoàn hảo đến mức kỳ lạ.


“Đây là cái gì?” Phùng Thiệu Kỳ khàn giọng hỏi, chiếc kính lúp ma pháp trên tay gã khẽ run lên.


“Kế toán kép nhân quả.” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng giải thích. “Mọi hành vi kinh tế hay nhân quả đều có hai mặt đối ứng. Có thu thì phải có chi, có nợ thì phải có có. Tổng thu và tổng chi của Tiền Bản lệch nhau đúng 1.200 linh thạch. Đó chính là khoản phí bôi trơn mà Triệu Độc dùng để mua chuộc nha dịch phong tỏa khu ổ chuột. Ngài có thể mang chiếc kính lúp ma pháp của ngài quét vào chữ ký của Tiền Bản trên cuốn sổ này, rồi đối chiếu với vết oán khí trên hóa đơn lậu của Vạn Kim Đường mà ta vừa chỉ.”


Phùng Thiệu Kỳ im lặng. Gã chậm rãi cúi xuống, áp sát kính lúp ma pháp vào chữ ký của Tiền Bản. Một luồng hào quang màu đỏ tía từ kính lúp bốc lên, phản chiếu hình ảnh một con dấu ẩn hình của Vạn Kim Đường đè dưới lớp mực đen.


Gã bổ đầu Hình Bộ đứng phắt dậy, gương mặt tuấn tú tràn đầy sự kinh ngạc tột độ. Logic dòng tiền của Ninh Vô Khuyết hoàn toàn chính xác! Chữ ký và con dấu kia khớp hoàn toàn với sổ đen của chợ đen Tây Thành mà Hình Bộ đang âm thầm điều tra.


“Ngươi... làm sao một thư lại quèn như ngươi lại có được năng lực tính toán dòng tiền đen tối này?” Phùng Thiệu Kỳ nhìn Ninh Vô Khuyết với ánh mắt phức tạp, nửa nghi ngờ, nửa kính phục.


“Ta đã nói rồi, ta là chuyên gia xử lý nợ xấu.” Ninh Vô Khuyết khẽ ho, lồng ngực đau nhói do độc tố Thất Hồn Tán tàn lưu gặm nhấm kinh mạch. “Mười vạn linh thạch cứu tế hoàng gia kia không hề mất đi, nó chỉ bị biến thành một khoản nợ xấu nhân quả khổng lồ bám trên đầu Triệu Độc và Tiền Bản. Nếu ngài muốn tìm lại số linh thạch đó để cứu bần dân quận Tây khỏi mùa thiên tai mưa axit sắp tới, ngài bắt buộc phải hợp tác với ta.”


Phùng Thiệu Kỳ dằn vặt dữ dội. Gã biết nếu tiếp tục áp giải Ninh Vô Khuyết đi thẩm vấn theo quy trình thông thường của Ty Định Tội, Ninh Vô Khuyết chắc chắn sẽ chết bất đắc kỳ tử trong ngục vì bị bịt đầu mối, và vụ án tham ô sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.


“Được.” Phùng Thiệu Kỳ quyết định dứt khoát, gã vung tay chém đứt xích sắt khóa chân Ninh Vô Khuyết bằng một luồng đao khí sắc bén từ trường đao Hắc Vũ. “Ta sẽ không áp giải ngươi về đại lao Hình Bộ nữa. Nhưng ngươi cũng đừng hòng trốn thoát. Ta sẽ đưa ngươi đến đối chất trực tiếp với kế toán trưởng Tiền Bản ngay trong đêm nay!”


Ninh Vô Khuyết khẽ mỉm cười nhạt, gật đầu đồng ý. Anh biết bước đi đầu tiên trong kế hoạch lật ngược thế cờ đã thành công. Tuy nhiên, đúng lúc Phùng Thiệu Kỳ vừa nắm lấy vai Ninh Vô Khuyết định dẫn đi, một luồng oán khí đen kịt từ ngoài hành lang đột ngột bùng phát, kèm theo tiếng chuông báo động dồn dập vang lên từ phía phòng làm việc của cai ngục trưởng Triệu Độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!