U Linh Báo Động
Bóng tối trong phòng giam số 5 của Ty Định Tội không đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng. Đó là một thứ vật chất đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi ẩm mốc của đá tảng hàng trăm năm tuổi, trộn lẫn với thứ oán khí rỉ sét màu tím đen lơ lửng trong không trung.
Ninh Vô Khuyết ngồi tựa lưng vào bức tường đá lạnh ngắt. Hai cổ tay anh tê dại, những vệt bỏng lạnh do xích hắc thiết để lại từ đêm qua giờ đã sưng tấy lên, chuyển sang màu đỏ tía tồi tệ. Mỗi hơi thở của anh đều mang theo một luồng khí buốt giá, khiến lồng ngực đau nhói như bị kim châm. Phổi của anh đã bị nhiễm độc oán khí nhẹ từ môi trường ngục tù này.
Anh khẽ nâng mắt phải lên. Thấu kính ma pháp của chiếc kính một tròng bằng đồng khẽ lấp lóe một vòng sáng xanh nhạt, hiển thị một dòng số liệu lơ lửng chỉ riêng anh nhìn thấy:
“Thọ mệnh vật lý còn lại: 2 ngày 12 giờ. Trạng thái cơ thể: Kiệt quệ, suy nhược kinh mạch cấp độ 2.”
“Thời gian không còn nhiều.” Ninh Vô Khuyết thầm nghĩ, ngón tay anh khẽ gõ nhẹ xuống nền đá theo một nhịp điệu đều đặn của một kế toán viên đang phân tích rủi ro. Anh đang bị giam giữ vật lý, hoàn toàn không có linh lực hay võ công để tự vệ. Nếu không thể lật ngược vụ án oan tham ô mười vạn linh thạch cứu tế của bộ Hộ này trước khi thọ mệnh cạn kiệt, anh sẽ chết mục xương ở nơi này.
“Két ——”
Tiếng cửa sắt rỉ sét ở đầu hành lang ngục tối rên rỉ vang lên, cắt đứt sự im lặng chết chóc. Tiếng bước chân lê lết, nặng nề tiến về phía phòng giam số 5.
Ninh Vô Khuyết không cần nhìn cũng biết là ai.
Lý Hải xuất hiện sau song sắt. Gương mặt gã cai ngục vốn tàn bạo giờ đây nhợt nhạt như người chết, đôi mắt ti hí đầy lo âu và sợ hãi. Cánh tay phải của gã, nơi vệt rỉ sét màu tím đen đã lan qua cổ tay ba tấc, được quấn một lớp băng vải thô sơ nhưng thứ dịch lỏng màu tím đen vẫn rỉ ra, bốc mùi hôi thối của sắt thép hoen rỉ. Gã đang phải chịu đựng cơn đau âm ỉ tột cùng từ điểm bùng phát oán độc thực cốt.
Lý Hải run rẩy đặt một chiếc khay gỗ qua khe hở dưới cửa sắt. Trên khay là một bát cơm ngục thô sơ, bên trên chỉ có một cọng dưa muối xám ngoét.
“Ăn đi.” Giọng Lý Hải khàn đặc, gã lảng tránh ánh mắt của Ninh Vô Khuyết. “Ăn nhanh đi rồi còn lên đường. Triệu đại nhân... Triệu đại nhân đích thân ra lệnh, ta không thể không làm.”
Ninh Vô Khuyết không cử động. Anh khẽ điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng trên mắt phải. Ngay lập tức, thấu kính ma pháp quét qua bát cơm ngục. Trên giao diện hiển thị, bát cơm không còn là thức ăn thông thường nữa. Nó đang tỏa ra một luồng khói màu tím đen đặc quánh, cuồn cuộn bốc lên như một con rết độc đang nhe nanh múa vuốt.
“Cảnh báo nguy hiểm chí mạng! Phát hiện độc tố oán khí thực cốt cực độc: Thất Hồn Tán kết hợp với bột Linh thạch oán nghiệp nghiền nát. Chỉ số độc tính: 95%. Thời gian tử vong sau khi nuốt phải: 30 giây. Độc tố này hoạt động dựa trên cơ chế cưỡng chế ngưng kết tuần hoàn máu và phá hủy đan điền.”
Khóe môi Ninh Vô Khuyết khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng. Triệu Độc quả nhiên đã mất kiên nhẫn. Lão ta sợ sự xuất hiện của ngự sử triều đình, sợ vụ án tham ô mười vạn linh thạch cứu tế bị phanh phui, nên đã ép Lý Hải phải hạ độc thủ tiêu anh ngay trong đêm nay.
“Lý phán quan, ngươi nghĩ bát cơm này có thể giải quyết được vấn đề sao?” Ninh Vô Khuyết khẽ nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ. “Ngươi dùng Thất Hồn Tán để giết ta, nhưng ngươi có biết loại độc dược này được bào chế từ linh thạch oán nghiệp lấy từ mỏ phế thải ngoại ô không? Oán khí bốc hơi từ bát cơm này đang trực tiếp cộng hưởng với vệt rỉ sét trên tay phải của ngươi. Mỗi hơi thở của ngươi lúc này đang đẩy nhanh tốc độ hóa đá kinh mạch thêm mười lần.”
Lý Hải giật mình, vội vàng lùi lại một bước, tay trái ôm chặt cánh tay phải đang run rẩy dữ dội. Gã nhìn Ninh Vô Khuyết như nhìn một con quái vật. “Ngươi... làm sao ngươi biết? Ngươi chỉ là một thư lại quèn!”
“Ta là người xử lý nợ xấu.” Ninh Vô Khuyết đứng dậy, xích sắt trên tay va vào nhau lách cách. “Ta nhìn thấy rõ mọi khoản nợ nghiệp của các ngươi. Triệu Độc đang muốn dùng cái chết của ta để kích nổ oán độc tiêu diệt luôn cả ngươi nhằm bịt đầu mối vĩnh viễn. Ngươi chỉ là một quân cờ thí mạng không hơn không kém.”
Lý Hải dằn vặt dữ dội. Gã biết Ninh Vô Khuyết nói đúng. Triệu Độc vốn là kẻ tàn nhẫn vô tình. Nhưng gã cũng không dám trái lệnh quan trên. Gã cắn răng, khàn giọng nói: “Ta không còn lựa chọn nào khác! Nếu ngươi không chết, Triệu đại nhân sẽ giết cả nhà ta!”
Nói xong, Lý Hải không dám ở lại thêm một giây nào, gã vội vã quay người chạy trốn vào bóng tối của hành lang, để lại bát cơm độc vẫn đang bốc sương tím nghi ngút trên bệ đá.
Phòng giam lại rơi vào sự im lặng tịch mịch.
Đột nhiên, nhiệt độ trong phòng giam đột ngột hạ xuống dưới mức đóng băng. Những giọt nước ẩm ướt trên vách đá ngưng tụ thành những bông tuyết nhỏ màu đen xám rơi rụng. Từ trong góc tối nhất của phòng giam, nơi bóng tối dày đặc nhất, một luồng khói màu xanh lam nhạt bắt đầu tụ hội, xoay tròn rồi dần dần ngưng tụ thành một hình người mờ ảo.
Đó là một vong hồn.
Vong hồn này mặc một bộ quan phục thư lại màu xanh sẫm rách rưới của tiền triều, gương mặt trung niên gầy gò khắc khổ, đôi mắt trống rỗng nhưng tràn ngập sự u uất. Trên mũi ông ta vẫn đeo một chiếc kính gọng tre mờ mịt bụi bặm. Tay trái của vong hồn ôm chặt một chiếc bàn tính gỗ u linh, các hạt tính thỉnh thoảng tự động dịch chuyển phát ra tiếng lách cách dịu nhẹ trong tâm trí.
Ninh Vô Khuyết không hề hoảng loạn. Anh khẽ gõ ngón tay xuống đất, kích hoạt kỹ năng đặc thù: “Cộng hưởng vong hồn” (tiêu hao 10 điểm phúc lợi).
Một làn sóng âm tần số thấp vô hình lan tỏa từ ngón tay anh, kết nối trực tiếp với tần số năng lượng của vong hồn trước mặt. Ngay lập tức, tiếng khóc than gào thét hỗn loạn trong đầu Ninh Vô Khuyết biến mất, thay vào đó là một giọng nói khàn khàn, trầm uất vang vọng thẳng vào thần thức của anh:
“Đừng... đừng ăn... Kẻ sống... Trong cơm có oán độc thực cốt...”
Ninh Vô Khuyết khẽ gật đầu, dùng ý niệm truyền âm: “Ta biết. Ông là ai? Tại sao lại ở trong ngục tối này?”
“Ta... ta là Thư ký Tôn... cựu kế toán phòng thuế của Ty Định Tội tiền triều...” Vong hồn khẽ run rẩy, chiếc bàn tính u linh trên tay ông ta phát ra tiếng lách cách dồn dập. “Mười năm trước... ta phát hiện ra sự sai lệch khổng lồ trong sổ sách kiểm toán thuế oán lực của hoàng gia... Triệu Độc đã ép ta phải tự sát trong phòng giam này để xóa bỏ chứng cứ... Chấp niệm của ta gắn liền với chiếc bàn tính này... ta không thể đầu thai...”
“Thư ký Tôn.” Mắt Ninh Vô Khuyết sáng lên. Đây chính là một nhân chứng lịch sử vô giá, một trợ thủ kiểm toán u linh hoàn hảo mà anh cần. “Ông muốn đòi lại công lý cho bản thân không? Muốn vạch trần Triệu Độc không?”
“Ta muốn... nhưng ta chỉ là một tàn hồn yếu ớt... không thể rời khỏi phòng giam này...” Thư ký Tôn u uất nói.
“Chỉ cần ông giúp ta sống sót qua đêm nay, ta hứa sẽ dùng luật pháp triều đình để thanh toán hoàn toàn khoản nợ máu này cho ông.” Ninh Vô Khuyết kiên định truyền âm.
Nhưng đúng lúc này, thấu kính ma pháp của chiếc kính một tròng bằng đồng đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ dồn dập:
“Cảnh báo! Phát hiện nguồn năng lượng sát khí hắc ám cực mạnh đang tiếp cận cự ly 10 mét. Sát thủ bóng đêm chuyên nghiệp: Hắc Nha. Cảnh giới: Luyện Khí Cấp 9. Mục tiêu: Tiêu diệt Ninh Vô Khuyết.”
Ninh Vô Khuyết biến sắc. Triệu Độc quả nhiên vô cùng cẩn trọng. Lão không chỉ dùng cơm độc của Lý Hải, mà còn thuê cả sát thủ chuyên nghiệp của Vạn Kim Đường làm bảo hiểm kép để đảm bảo anh phải chết trong đêm nay.
“Hắc Nha đang đến.” Thư ký Tôn hoảng sợ, thân thể u linh của ông ta run rẩy kịch liệt. “Gã là sát thủ bóng tối... gã có thể ngự trị oán khí để ám sát xuyên tường!”
“Thư ký Tôn, giúp ta che mắt hướng bay của phi tiêu độc nếu gã tấn công.” Ninh Vô Khuyết nhanh chóng đưa ra quyết định táo bạo. Anh nhìn bát cơm độc trên khay gỗ. Để lừa được một sát thủ Luyện Khí Cấp 9, anh bắt buộc phải tạo ra một hiện trường giả chết hoàn hảo.
Ninh Vô Khuyết bước tới, dùng đầu ngón tay bị bỏng lạnh rớm máu quệt một chút nước cơm nhiễm độc Thất Hồn Tán đưa lên đầu lưỡi.
Một cơn đau bỏng rát, tàn nhẫn lập tức bùng phát từ đầu lưỡi, nhanh như chớp lan xuống cuống họng rồi lao thẳng vào đan điền và tim anh. Toàn bộ kinh mạch của anh như bị hàng vạn lưỡi dao rỉ sét cào xé. Chỉ số thọ mệnh trên kính một tròng sụt giảm điên cuồng:
“Thọ mệnh còn lại: 1 giờ... 30 phút... 10 phút...”
“Đóng băng khế ước!” Ninh Vô Khuyết gầm lên trong tâm trí, ngón tay anh chỉ thẳng vào lồng ngực mình.
Hệ thống nhân quả lập tức vận hành. Thất Hồn Tán xâm nhập cơ thể anh được xử lý như một “khế ước đơn phương kết thúc sinh mệnh bất hợp pháp”, vi phạm luật công bằng nhân quả vũ trụ do không có sự đồng thuận của chủ thể. Một vòng tròn khóa ma pháp màu vàng kim vô hình xuất hiện trong đan điền của Ninh Vô Khuyết, bao quanh toàn bộ độc tố oán khí và đóng băng hoàn toàn tiến trình hoạt động của chúng.
Cơn đau biến mất lập tức. Nhưng cái giá phải trả là cơ thể Ninh Vô Khuyết rơi vào trạng thái chết giả hoàn toàn: tim ngừng đập, hơi thở tắt lịm, làn da phàm nhân trở nên lạnh ngắt, tím tái, không còn một chút dao động sinh mệnh hay linh lực nào. Anh ngã gục xuống nền đá lạnh lẽo của phòng giam, bất động.
“Vút ——”
Một tiếng xé gió cực nhỏ vang lên từ phía khe hở thông gió trên đỉnh phòng giam. Một tia sáng đen xẹt qua bóng tối, nhắm thẳng vào cổ họng của Ninh Vô Khuyết đang nằm dưới đất. Đó là phi tiêu độc ngâm oán khí thực cốt của Hắc Nha.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, vong hồn Thư ký Tôn gầm lên một tiếng u uất. Ông ta vung chiếc bàn tính u linh, dùng toàn bộ oán lực tích tụ mười năm của tàn hồn để bóp méo từ trường oán khí xung quanh phòng giam.
Luồng khói xanh lam của vong hồn va chạm với quỹ đạo của phi tiêu độc.
“Cạch!”
Chiếc phi tiêu độc bị lệch hướng ba tấc, cắm phập vào vách đá ngay sát tai Ninh Vô Khuyết, tỏa ra làn khói độc ăn mòn đá tảng xèo xèo.
“Kẻ nào dám cản trở?”
Một giọng nói lạnh lùng, khàn khàn vang lên từ góc tối. Bóng tối cuộn trào, ngưng tụ thành một dáng người gầy gò mặc áo choàng đen vô định hình, mặt đeo mặt nạ hình mỏ quạ màu đen sẫm—chính là sát thủ Hắc Nha. Gã sử dụng kỹ năng “Hắc Nha Thuật Ảnh” để thâm nhập qua song sắt ngục giam mà không hề gây ra tiếng động.
Hắc Nha nhìn thấy vong hồn Thư ký Tôn đang chắn trước người Ninh Vô Khuyết. Đôi mắt gã lộ ra vẻ tàn nhẫn khinh thường: “Một tàn hồn rác rưởi của tiền triều cũng dám quản việc của Vạn Kim Đường?”
Gã vung tay phải, đôi dao găm ngâm độc 'Hắc Nha' tỏa ra oán khí đen kịt chém thẳng vào Thư ký Tôn.
Thư ký Tôn cố gắng dùng bàn tính u linh để chống đỡ, nhưng tu vi u linh của ông ta quá yếu ớt so với sát khí Luyện Khí Cấp 9 của Hắc Nha. Lưỡi dao độc chém rách tàn hồn của ông ta, khiến luồng khói xanh lam bị tán loạn, phát ra tiếng thét đau đớn u uất. Thân thể Thư ký Tôn mờ nhạt đi trông thấy, suýt nữa thì tiêu tán hoàn toàn.
Hắc Nha không thèm nhìn tàn hồn đang suy kiệt, gã bước từng bước lạnh lùng đến bên cạnh Ninh Vô Khuyết đang nằm bất động dưới đất.
Gã cúi người xuống, rút một chiếc găng tay da ra, dùng hai ngón tay lạnh lẽo như băng ép chặt vào động mạch cổ của Ninh Vô Khuyết để kiểm tra mạch đập.
Ninh Vô Khuyết nằm im lìm trong bóng tối. Tâm trí anh tỉnh táo đến đáng sợ dưới sự bảo hộ của hệ thống. Anh đang phải chịu đựng cơn đau buốt kinh mạch tột cùng do độc tố bị đóng băng trong cơ thể gây ra, nhưng anh cưỡng ép bộ não phải kiểm soát nhịp sinh học tuyệt đối.
Hai mươi giây.
Ba mươi giây.
Không có nhịp tim. Không có hơi thở. Nhiệt độ cơ thể lạnh ngắt như một xác chết đã tử vong từ nhiều giờ trước. Làn da nhợt nhạt và đôi môi tím tái do độc tố Thất Hồn Tán để lại không hề có chút giả tạo nào.
Hắc Nha thu tay lại, đôi mắt dưới mặt nạ mỏ quạ khẽ nheo lại đầy hài lòng. Gã rút chiếc phi tiêu độc cắm trên vách đá ra, lau sạch vết máu giả bám trên đó rồi khẽ nói lẩm bẩm:
“Triệu Độc quả nhiên thần hồn nát thần tính. Một phế vật phàm nhân không có linh lực thế này, chỉ cần một chén Thất Hồn Tán của Lý Hải là đủ chết mười lần, cần gì phải phái ta đến?”
Bóng tối cuộn trào xung quanh Hắc Nha. Thân hình gã mờ nhạt dần rồi lướt ngược lên ô thông gió, biến mất hoàn toàn vào đêm tối lạnh lẽo.
Ninh Vô Khuyết nằm im thêm đúng năm mươi nhịp thở, cho đến khi thấu kính ma pháp hiển thị chỉ số sát khí của Hắc Nha hoàn toàn biến mất khỏi phạm vi quét 10 mét.
“Hộc ——”
Ninh Vô Khuyết đột ngột bật dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh ho khan kịch liệt, khạc ra một ngụm máu màu đen kịt chứa độc tố Thất Hồn Tán vừa được giải phóng khỏi trạng thái đóng băng. Cơ thể anh run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cơn đau buốt kinh mạch từ đòn đóng băng độc tố khiến anh suýt nữa ngất đi.
“Thọ mệnh còn lại: 2 ngày 11 giờ. Cảnh báo: Kinh mạch bị tổn thương nhẹ do độc tố tàn lưu.”
Ninh Vô Khuyết lau vệt máu đen trên khóe môi, vội vàng nhìn sang bên cạnh. Tàn hồn của Thư ký Tôn đang lơ lửng một cách vô cùng yếu ớt, ánh sáng xanh lam nhạt nhòa như sắp tắt.
“Thư ký Tôn, ông vẫn ổn chứ?” Ninh Vô Khuyết lo lắng hỏi.
“Ta... ta bị sát khí của gã làm tổn hao 80% oán lực... sắp không thể duy trì linh thể...” Thư ký Tôn khàn khọng nói, chiếc bàn tính u linh trên tay ông ta đã xuất hiện những vết rạn nứt.
Ninh Vô Khuyết lập tức vận hành hệ thống, dùng 50 điểm phúc lợi ít ỏi còn lại để truyền năng lượng thanh tẩy ấm áp vào tàn hồn của Thư ký Tôn, giúp ổn định lại linh thể của ông ta. Ánh sáng xanh lam dần ngưng tụ lại, dù vẫn còn yếu ớt nhưng đã thoát khỏi nguy cơ tiêu tán.
“Đa tạ... Ninh đại nhân...” Thư ký Tôn cảm kích cúi đầu.
Nhưng Ninh Vô Khuyết chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì từ phía hành lang đá ngoài kia, tiếng bước chân kim loại nặng nề, dứt khoát đột ngột vang lên.
“Bộp... bộp... bộp...”
Đó là tiếng ủng sắt của quân đội chính quy triều đình. Tiếng bước chân mang theo một luồng uy áp chính trực, mạnh mẽ của một cao thủ võ đạo cận kề Trúc Cơ Kỳ, đang tiến thẳng về phía phòng giam số 5.
“Bổ đầu Hình Bộ Phùng Thiệu Kỳ đến tuần tra đêm đột xuất!” Thư ký Tôn hoảng hốt truyền âm. “Gã là kẻ phá án vô cùng nhạy bén, chuyên điều tra dấu vết oán khí thực cốt!”
Ninh Vô Khuyết nhìn xuống vũng máu đen chứa độc tố Thất Hồn Tán trên nền đất giam, rồi lại nhìn chiếc phi tiêu độc của Hắc Nha vừa để lại một vết mòn vẹt xèo xèo trên vách đá.
Áp lực chí mạng mới lại ập đến. Nếu Phùng Thiệu Kỳ bước vào và phát hiện ra hiện trường ám sát bằng độc dược oán khí của phủ Triệu Độc, Ninh Vô Khuyết sẽ bị khép vào tội tự sát vì sợ tội hoặc bị tiêu hủy chứng cứ trước khi kịp đưa ra bảng kiểm toán dòng tiền lậu.
Tiếng bước chân của Phùng Thiệu Kỳ đã dừng lại ngay trước cửa sắt phòng giam số 5.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!