Nhạc nềnShenxian

Đòn Trừng Phạt Tài Chính

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới áp lực nghẹt thở của cuộn da dê cổ xưa nhuốm máu Thái Tổ, toàn bộ sảnh đường Tòa phán quyết Thần Đô như bị đông cứng bởi luồng uy áp hoàng quyền khổng lồ. Thẩm Mục đứng đó, gương mặt vặn vẹo bám đầy máu đen nở nụ cười điên cuồng, đắc thắng. Gã tin chắc rằng, một khi Khế ước thế chấp sinh mệnh quốc gia của Thái Tổ được trưng ra, Ninh Vô Khuyết sẽ lập tức bị khép vào tội mưu phản diệt môn, không một ai cứu nổi.


Tuy nhiên, Thẩm Mục đã đánh giá thấp lá chắn chính trị của Ngự sử trung thừa Chu Chính và uy thế quân sự của phủ Trấn Quốc Công. Chu Chính bước lên một bước, hào quang chính khí Hạo Nhiên quanh thân bùng phát, cưỡng chống lại luồng uy áp long mạch đỏ tía. Giọng nói của ông vang dội như sấm truyền giữa công đường:


“Thẩm cố vấn! Cuộn da dê này tuy mang ấn ký của Thái Tổ, nhưng tính chân thực của nó vẫn chưa được Hình Bộ và tông nhân phủ kiểm chứng! Sắc lệnh mưu phản không thể tùy tiện ban xuống chỉ dựa trên một bản khế ước cổ xưa chưa rõ thật giả! Bản ngự sử yêu cầu đình hoãn việc thi hành sắc lệnh bắt giữ trong vòng ba ngày để dâng sớ lên hoàng bệ hạ đối chất!”


Thế tử Tào Minh cũng vung mạnh trường thương Bạch Long, cấm quân Trấn Quốc Quân áp sát sảnh đường, tạo nên một hàng rào sắt thép kiên cố che chắn cho Ninh Vô Khuyết. Thẩm phán Lý đại nhân, dưới sức ép của hai đại thế lực, khẽ lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vã gõ búa tuyên bố hoãn phiên tòa trong ba ngày để thẩm định chứng cứ.


Ninh Vô Khuyết bước ra khỏi sảnh đường đá đen lạnh lẽo dưới sự bảo hộ nghiêm ngặt của Trấn Quốc Quân. Anh tạm thời thoát khỏi gông cùm vật lý của hoàng quyền, nhưng bộ óc nhạy bén của một chuyên gia tài chính hiện đại thừa hiểu rằng: ba ngày này không phải là thời gian để nghỉ ngơi, mà là một chiếc đồng hồ cát đếm ngược sinh mệnh. Kẻ thù không thể giết anh bằng pháp lý ngay lập tức, chúng sẽ tìm cách bóp nghẹt anh bằng một đòn trừng phạt tàn nhẫn hơn: phong tỏa tài chính vĩ mô.


Ngay trong chiều hôm đó, đòn tấn công kinh tế của Vạn Kim Đường chính thức giáng xuống.


Tức giận vì lệnh đình chỉ thu thuế đức tin ngược tại quận Tây – thứ vốn là nguồn thu nhập đen khổng lồ nuôi dưỡng hệ thống của mình – Chủ tịch Vạn Kim Đường Lâm Hữu Đức đã liên minh với các thương hội đối thủ thiết lập một cuộc phong tỏa tài nguyên toàn diện.


Tại cổng Bệnh xá Phúc Lợi Số 1, không khí vốn nhộn nhịp cứu tế bỗng chốc trở nên hỗn loạn và u ám. Hàng vạn bần dân khu ổ chuột quận Tây đứng xếp hàng dài dằng dặc dưới trời sương lạnh, nhưng các gian nhà thuốc đều đóng cửa im lìm.


“Ninh đại nhân! Không xong rồi!” A Ngưu hớt hải chạy vào mật thất bệnh xá, gương mặt ngăm đen bộc lộ vẻ hoảng loạn tột độ, mồ hôi nhễ nhại. “Lâm Hữu Đức đã phong tỏa toàn bộ các tuyến đường vận chuyển thảo dược Giải Oán Sa từ biên cảnh vào kinh thành! Không chỉ vậy, gã còn thu mua sạch toàn bộ linh thạch cứu tế hoàng gia trên thị trường chợ đen, nâng giá linh thạch lên gấp mười lần! Hiện tại, kho linh thạch của bệnh xá chỉ còn đủ vận hành trận pháp lọc mưa axit trong vòng sáu canh giờ nữa!”


Ninh Vô Khuyết ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ thô, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên khung hắc ngọc của chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc bên hông. Tiếng *cạch, cạch* vang lên đều đặn, lạnh lùng và tĩnh lặng. Anh khẽ đẩy nhẹ gọng kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ, hiển thị chỉ số hệ thống lơ lửng:


[Thọ thọ mệnh còn lại: 14 ngày. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +4.670/5.000 điểm. Cảnh báo: Nguồn cung linh thạch cứu tế cạn kiệt, hệ thống có nguy cơ rơi vào trạng thái Ngưỡng vỡ nợ nhân quả trong vòng 12 giờ].


“Lâm Hữu Đức muốn dùng thế độc quyền tài nguyên để bóp nghẹt dòng thanh khoản phúc lợi của chúng ta.” Ninh Vô Khuyết bình thản phân tích, giọng nói không có một chút hoang mang. “Trong kinh tế học, kẻ độc quyền luôn tin rằng họ có thể kiểm soát giá cả và nguồn cung tuyệt đối. Nhưng bọn chúng quên rằng, độc quyền chỉ tồn tại khi người tiêu dùng không có bất kỳ lựa chọn thay thế nào khác.”


Giữa lúc cuộc thảo luận đang căng thẳng, một tiếng khóc than vang lên ngoài cửa. Cửa gỗ bị đẩy mạnh, Lý Thừa Phong – chủ tiệm gạo sa sút vừa được Ninh Vô Khuyết giải cứu hôm qua – bước vào với thân hình rách rưới, khóe miệng rỉ máu. Ông quỳ sụp xuống đất, khóc không thành tiếng:


“Ninh phán quan... ta có tội với ngài! Ta cố gắng tự mình đến thương lượng với Lâm gia, cầu xin họ nhượng lại một ít linh thạch và gạo giá gốc cho bệnh xá. Nhưng... nhưng Lâm Khải Trí, tên thiếu chủ tàn bạo của Vạn Kim Đường, gã đã dùng một tờ khế ước nợ cũ từ mười năm trước để siết sạch toàn bộ cửa hàng gạo phụ của gia đình ta! Bọn chúng nói... kẻ nào dám giúp đỡ Ninh Vô Khuyết đều sẽ phải tán gia bại sản, linh hồn bị thế chấp cho Thần điện!”


Nhìn Lý Thừa Phong đang run rẩy dưới đất, lồng ngực Ninh Vô Khuyết khẽ thắt lại. Một luồng oán khí mỏng từ sự tuyệt vọng của Lý Thừa Phong bốc lên, nhưng lập tức bị ánh sáng tím dịu nhẹ từ chiếc bàn tính hắc ngọc hấp thụ. Anh bước tới, đỡ Lý Thừa Phong đứng dậy, giọng nói mang theo một sự kiên định lạnh lùng:


“Lý lão bản, ông không có tội. Khoản nợ này của ông, Ninh Vô Khuyết ta ghi nhận. Lâm gia siết nợ ông bằng khế ước phi pháp, ta sẽ khiến bọn chúng phải dùng cả thương hội Vạn Kim Đường để bồi thường gấp trăm lần.”


Ninh Vô Khuyết quay sang nhìn Diệp Cô Phong đang ôm thanh kiếm rỉ sét đứng trong góc tối:


“Cô Phong, chuẩn bị xe ngựa. Chúng ta đến Vạn Bảo Đường. Đã đến lúc phải thực hiện một vụ liên minh tài chính lớn nhất Thần Đô.”


***


Tòa tháp xa hoa năm tầng của thương hội Vạn Bảo Đường sừng sững giữa trung tâm thương mại Thần Đô, đối lập hoàn toàn với sự nghèo đói và sương độc của quận Tây.


Tại gian phòng tiếp khách lộng lẫy ở tầng cao nhất, Thẩm Hữu Nhã đang ngồi trên chiếc ghế gỗ sưa đỏ, mặc bộ sườn xám gấm hoa màu đỏ rực thêu chỉ vàng tinh xảo. Đôi chân thon dài vắt chéo, tay đeo chiếc vòng ngọc phỉ thúy phát sáng khẽ gõ nhẹ lên chiếc bàn tính vàng “Vạn Bảo”. Ánh mắt sắc sảo thông tuệ của nàng khẽ lướt qua Ninh Vô Khuyết đang khập khiễng bước vào phòng.


“Ninh đại phán quan, ta biết thế nào ngài cũng sẽ đến tìm ta.” Thẩm Hữu Nhã khẽ mỉm cười, giọng nói kiều diễm nhưng mang theo sự sắc bén của một thương nhân sành sỏi. “Đòn phong tỏa linh thạch và thảo dược của Lâm Hữu Đức quả thực rất hiểm độc. Hiện tại, Vạn Kim Đường đã kiểm soát đến chín mươi phần trăm nguồn cung Giải Oán Sa tại kinh thành. Ngài muốn Vạn Bảo Đường đứng ra phá vỡ thế độc quyền này sao? Rủi ro chính trị từ hoàng cung và Giáo hội là quá lớn, Vạn Bảo Đường chúng ta không thể làm ăn thua lỗ.”


Ninh Vô Khuyết ngồi xuống phía đối diện, thản nhiên đặt chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc lên bàn gỗ. Anh khẽ đẩy kính một tròng, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hữu Nhã:


“Thẩm bang chủ, ta đến đây không phải để cầu xin sự từ thiện. Ta đến đây để đề xuất một thương vụ đầu tư có tỷ suất sinh lời khổng lồ nhất lịch sử thương hội của nàng.”


“Ồ?” Thẩm Hữu Nhã nhướng mày đầy vẻ hiếu kỳ, chiếc bàn tính vàng trên tay nàng khẽ dừng lại. “Đầu tư? Hiện tại ngài đang cạn kiệt linh thạch cứu tế, bệnh xá thì sắp đóng cửa, ngài lấy cái gì để làm tài sản thế chấp cho Vạn Bảo Đường?”


“Ta thế chấp bằng hai mươi phần trăm doanh thu Điểm tích lũy phúc lợi tương lai của toàn bộ hệ thống phúc lợi xã hội Thần Đô.” Ninh Vô Khuyết dứt khoát nói, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng.


“Điểm phúc lợi?” Thẩm Hữu Nhã khẽ cười nhạt. “Thứ điểm số vô hình được ngưng tụ từ lòng biết ơn của lũ bần dân đó thì có giá trị kinh tế gì chứ? Vạn Bảo Đường chúng ta chỉ giao dịch bằng linh thạch thanh khiết.”


“Lòng biết ơn của một người thì vô giá trị, nhưng lòng biết ơn của hàng vạn người được cứu sống chính là một nguồn năng lượng thanh khiết có thể định lượng, đo lường và chuyển hóa!” Ninh Vô Khuyết vung tay giải phóng một biểu đồ dòng vốn phúc lợi lơ lửng giữa không trung từ chiếc kính một tròng.


“Hãy nhìn vào biểu đồ này. Một Điểm Phúc Lợi có thể trung hòa hoàn toàn mười điểm oán khí thực cốt. Nếu Vạn Bảo Đường nắm giữ hai mươi phần trăm dòng vốn phúc lợi này, các nàng có thể dùng nó để thanh tẩy toàn bộ các linh thạch bị nhiễm độc oán nghiệp phế thải thành linh thạch thượng phẩm thanh khiết với chi phí bằng không! Đây chẳng phải là nguồn lợi nhuận khổng lồ hơn bất kỳ giao dịch ma pháp nào sao?”


Nhìn vào biểu đồ số liệu chính xác và logic kinh tế hoàn mỹ của Ninh Vô Khuyết, đôi mắt phượng của Thẩm Hữu Nhã khẽ co rụt lại. Nàng là một thiên tài tài chính, lập tức nhìn ra tiềm năng kinh hoàng của mô hình kinh tế tuần hoàn này. Nó hoàn toàn có thể phá vỡ thế độc quyền linh thạch của hoàng gia.


“Hơn nữa,” Ninh Vô Khuyết bồi thêm một đòn quyết định. “Lâm Hữu Đức đang gom hàng đầu cơ tích trữ Giải Oán Sa với giá cao cắt cổ, gã đã dùng toàn bộ dòng vốn lưu động của Vạn Kim Đường để thực hiện canh bạc này. Chỉ cần chúng ta cung cấp một nguồn thảo dược Giải Oán Sa thay thế với giá rẻ, quỹ đầu cơ của Lâm gia sẽ lập tức bị vỡ nợ thanh khoản do không thể giải phóng được hàng tồn kho.”


Thẩm Hữu Nhã đứng bật dậy, chiếc sườn xám đỏ rực khẽ lay động, ánh mắt nàng lấp lánh sự hưng phấn của một kẻ đầu cơ mạo hiểm tối cao:


“Được! Ninh Vô Khuyết, ngài quả thực là một kẻ điên thiên tài! Vạn Bảo Đường đồng ý mở kho quỹ trung ương, cung cấp mười vạn linh thạch cứu tế hoàng gia thanh khiết với giá gốc cho bệnh xá của ngài. Đồng thời, ta sẽ kích hoạt mạng lưới vận chuyển liên tỉnh để nhập khẩu thảo dược Giải Oán Sa trực tiếp từ biên cảnh hoang dã về kinh thành ngay trong đêm nay!”


Ninh Vô Khuyết khẽ mỉm cười, gõ mạnh ngón tay lên bàn tính hắc ngọc để đóng dấu khế ước liên minh tài chính vĩ đại:


“Thương vụ đã ký kết. Lâm Hữu Đức, ngày tàn của Vạn Kim Đường đã đến.”


***


Sáng hôm sau, Thần Đô Ly Dương bao phủ bởi một bầu không khí u ám, ngột ngạt.


Lâm Khải Trí – thiếu chủ Vạn Kim Đường, mặc y phục lụa là màu tím sẫm thêu hoa văn tiền vàng, tay nghịch hai viên ngọc xoay, dẫn theo hàng chục gia nô ác bá rầm rập tiến vào khu ổ chuột quận Tây. Gã nở nụ cười gian xảo, ra lệnh cho thuộc hạ phát tán tin đồn thất thiệt khắp các ngõ hẻm:


“Bần dân quận Tây nghe cho kỹ đây! Bệnh xá Phúc Lợi của Ninh Vô Khuyết đã cạn sạch linh thạch và thuốc giải! Gã đã thế chấp toàn bộ tài sản cho thương hội ngoại bang và sắp sửa bỏ trốn khỏi kinh thành! Kẻ nào đang nắm giữ Điểm tích lũy phúc lợi, hãy lập tức kéo đến bệnh xá đòi quy đổi lấy lương thực và linh thạch vụn trước khi điểm số đó biến thành giấy lộn vô giá trị!”


Tin đồn như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Hàng vạn bần dân nghèo khổ vốn đang hoang mang vì dịch bệnh lập tức rơi vào cảnh hoảng loạn tột độ. Họ chen chúc, giẫm đạp lên nhau kéo đến bao vây chặt kín cổng Bệnh xá Phúc Lợi Số 1.


“Quy đổi! Cho chúng ta quy đổi Điểm Phúc Lợi lấy gạo!”


“Ninh đại nhân! Có thật là bệnh xá đã hết sạch thuốc giải rồi không?”


Tiếng la hét phẫn nộ, lo sợ của đám đông dâng cao như sóng trào, oán khí màu xám tro từ sự mất lòng tin bắt đầu ngưng tụ trên bầu trời bệnh xá, đe dọa làm sụp đổ hoàn toàn hệ thống phúc lợi của Ninh Vô Khuyết.


Tiểu Mộc đứng sau cánh cửa gỗ bệnh xá, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi, tay ôm chặt cuốn sổ sách kế toán kép: “Sư phụ... đám đông sắp sửa đập phá cửa rồi! Điểm phúc lợi của chúng ta đang bị rút ròng với tốc độ chóng mặt! Nếu cứ tiếp tục thế này, hệ thống sẽ vỡ nợ nhân quả mất!”


Ninh Vô Khuyết khẽ bước ra thềm đá cao của bệnh xá. Gương mặt anh nhợt nhạt, nhưng thần thái điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh khẽ nâng ngón tay gầy guộc, lướt nhanh trên các hạt tính của chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc. Anh không dùng vũ lực để trấn áp, cũng không dùng lời nói mị dân để xoa dịu. Anh chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào đám đông hoảng loạn, giọng nói trầm ấm nhưng vang dội nhờ sự cộng hưởng của bàn tính hắc ngọc:


“Mọi người hãy bình tĩnh! Trong hệ thống tài chính phúc lợi của ta, không có bất kỳ khoản nợ nào bị từ chối thanh toán!”


Anh giơ cao chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc đang phát ra ánh sáng tím vàng dịu nhẹ, tuyên bố đanh thép:


“Hôm nay, Bệnh xá Phúc Lợi chính thức hợp tác với thương hội Vạn Bảo Đường để thiết lập hệ thống Bảo hiểm linh hồn sơ cấp đầu tiên của Thần Đô! Ta tuyên bố: Toàn bộ Điểm tích lũy phúc lợi của các ngươi từ ngày hôm nay sẽ được bảo hiểm trực tiếp bởi kho quỹ của Vạn Bảo Đường! Mỗi điểm phúc lợi các ngươi gửi lại bệnh xá không những không mất đi, mà sẽ được tăng hai mươi phần trăm giá trị quy đổi lương thực thực tế vào cuối tháng!”


Anh khẽ gõ mạnh tay lên hạt tính hắc ngọc, kích hoạt kỹ năng hệ thống:


[Kích hoạt: Bảo hiểm linh hồn sơ cấp. Tiêu hao: 100 điểm phúc lợi. Số dư hiện tại: +4.570/5.000 điểm. Trạng thái: Thiết lập sợi chỉ vàng bảo hộ liên kết với Vạn Bảo Đường].


Một sợi chỉ vàng mỏng manh nhưng rực rỡ đột ngột bùng phát từ bàn tính hắc ngọc của Ninh Vô Khuyết, bay vút lên bầu trời rồi kết nối thẳng về phía tòa tháp năm tầng của Vạn Bảo Đường. Ngay lập tức, hàng chục chiếc xe ngựa bọc giáp của Vạn Bảo Đường rầm rập tiến vào khu ổ chuột, mở toang các hòm gỗ chứa đầy linh thạch thanh khiết và thảo dược Giải Oán Sa xanh tươi vừa được nhập khẩu về trong đêm.


Thẩm Hữu Nhã bước xuống xe ngựa, giọng nói kiêu diễm vang dội khắp khu ổ chuột: “Vạn Bảo Đường bảo chứng! Kẻ nào dám nghi ngờ tính thanh khoản của Bệnh xá Phúc Lợi, chính là đang thách thức toàn bộ tài sản của thương hội chúng ta!”


Nhìn thấy núi linh thạch thanh khiết và thảo dược Giải Oán Sa ngập tràn trước mắt, lại nghe thấy Điểm Phúc Lợi được tăng hai mươi phần trăm giá trị quy đổi, hàng vạn bần dân nghèo khổ lập tức sững sờ. Sự hoảng loạn biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một niềm tin tưởng và lòng biết ơn vô hạn dâng trào tột độ.


“Ninh đại nhân vạn tuế!”


“Vạn Bảo Đường vạn tuế!”


Lòng biết ơn thuần khiết của vạn dân hóa thành những luồng sáng vàng kim khổng lồ từ thực địa chảy tràn vào đan điền Ninh Vô Khuyết, nâng số dư điểm phúc lợi hệ thống của anh tăng vọt vượt mức cũ. Bầu trời oán khí xám tro trên quận Tây bị quét sạch hoàn toàn, thay thế bằng trạng thái Cân bằng tài chính nhân quả ấm áp.


Trong khi đó, tại tổng đàn của Vạn Kim Đường, Lâm Hữu Đức đang đứng trước bảng cân đối kế toán nợ nần chồng chất, sắc mặt xám ngoét như người chết.


Lâm Khải Trí hớt hải chạy vào, chiếc nhẫn trữ vật trên tay run rẩy rơi rụng xuống đất: “Cha... cha ơi! Chúng ta thua rồi! Thảo dược Giải Oán Sa của chúng ta tích trữ với giá cao giờ đây hoàn toàn không có người mua! Vạn Bảo Đường đã tung ra thị trường nguồn thuốc giá gốc cực rẻ! Dòng vốn lưu động của thương hội chúng ta đã bị đóng băng hoàn toàn... Chúng ta... chúng ta chính thức vỡ nợ rồi!”


“Phốc!”


Lâm Hữu Đức uất nghẹn phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả bảng sổ sách kế toán giả mạo. Lão điên cuồng gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí tàn bạo tột cùng:


“Ninh Vô Khuyết... Thẩm Hữu Nhã! Các ngươi dám dồn ta vào đường cùng? Ta chết, các ngươi cũng đừng hòng sống sót!”


Lão xoay người bước vào mật thất tối tăm, quỳ sụp trước một bóng đen lơ lửng vô định hình mang mặt nạ mỏ quạ màu đen sẫm – sát thủ bóng đêm Hắc Nha:


“Hắc Nha... ta trả cho ngươi mười vạn linh thạch thô cuối cùng! Ngay trong đêm nay, hãy thâm nhập phủ đệ Vạn Bảo Đường, chém đầu Thẩm Hữu Nhã cho ta! Ta muốn bẻ gãy liên minh tài chính này bằng máu!”


Bóng đen Hắc Nha khẽ gật đầu, cơ thể hóa thành một làn khói đen mỏng biến mất không tiếng động vào trong bóng đêm lạnh lẽo của Thần Đô, hướng thẳng về phía phủ đệ Vạn Bảo Đường nơi Thẩm Hữu Nhã đang bận rộn kiểm toán.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!