Nhạc nềnShenxian

Khế Ước Bất Đối Xứng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng đao khí màu xám sẫm rít gào xé rách màn sương đêm chợ đen, nhắm thẳng vào lồng ngực Ninh Vô Khuyết. Sát khí cuồn cuộn từ thanh đao sắt rèn khổng lồ của Thống lĩnh tuần phòng Tào Cương mang theo lực lượng của một tu sĩ Luyện Khí Cấp 7, đủ sức chẻ đôi một tấm bia đá kiên cố nhất.


“Keng!”


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa lòng đất tối tăm. Diệp Cô Phong bước lên một bước, tà áo hắc y rách nát bay ngược ra sau. Thanh kiếm rỉ sét “Oán Sát” trong tay anh vung lên một quỹ đạo quỷ dị, chuẩn xác chặn đứng lưỡi đao khổng lồ của Tào Cương ngay trước lồng ngực Ninh Vô Khuyết đúng một tấc. Kiếm ý tịch diệt bùng phát, chấn lệch luồng đao khí màu xám sẫm găm thẳng vào vách đá phía sau, để lại một vết nứt sâu hoắm bốc khói đen xèo xèo.


“Tào Cương! Ngươi dám hành hung Đại phán quan Thần Đô?” Diệp Cô Phong khàn giọng nói, đôi mắt bịt dải băng đen khẽ hướng về phía đối thủ, cơ thể tỏa ra áp lực của một võ giả bán bộ Trúc Cơ.


Tào Cương bị chấn lùi lại hai bước, sắc mặt gã biến đổi liên tục. Gã nhìn thanh kiếm rỉ sét của Diệp Cô Phong, rồi lại nhìn Ninh Vô Khuyết đang thản nhiên đứng sau bàn gỗ, trên mắt phải vẫn đeo chiếc kính một tròng bằng đồng lấp lánh ánh sáng cổ kính.


“Đại phán quan Thần Đô?” Tào Cương cười khẩy, vung mạnh thanh đao để xua tan kiếm ý lạnh lẽo đang bám quanh lưỡi đao. “Ninh Vô Khuyết chỉ là một kẻ dị giáo báng bổ thần linh, kích động bần dân mưu phản tại chợ đen ngầm! Tuần phòng doanh ta nhận lệnh bảo vệ trị an kinh thành, bắt giữ một tên tội phạm thì cần gì phải kiêng dè danh phận phế thải của gã?”


“Chấp pháp?” Ninh Vô Khuyết khẽ đẩy gọng kính một tròng bằng đồng, giọng nói điềm tĩnh đến đáng sợ vang lên. “Tào thống lĩnh, chiếc kính của ta hiển thị rất rõ: Lệnh bài phong tỏa quận Tây trên tay ngươi bám đầy oán niệm tham nhũng màu tím đen, liên kết trực tiếp với dòng tiền đen của thương hội Vạn Kim Đường. Theo luật pháp triều đình Ly Dương, tuần phòng doanh chỉ có quyền tuần tra trên mặt đất, hoàn toàn không có thẩm quyền chấp pháp dưới lòng Chợ đen Tây Thành thuộc quản lý của Hình Bộ.”


Anh khẽ gõ ngón tay lên chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc bên hông, phát ra những tiếng *cạch, cạch* giòn giã.


“Ngươi nhận hối lộ của Lâm Hữu Đức năm ngàn linh thạch lậu để dẫn quân đến đây bịt đầu mối, tự ý vượt quyền hạn địa lý hành chính. Bản án lạm quyền và nhận hối lộ này, chỉ số nợ nghiệp của ngươi đã tăng thêm một ngàn hai trăm điểm. Ngươi nghĩ cấm quân phó tướng Vương Hoành chống lưng phía sau có thể gánh thay ngươi khoản nợ máu này trước Hình Bộ không?”


“Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!” Tào Cương kinh hãi. Gã không hiểu vì sao Ninh Vô Khuyết lại có thể đọc vị chính xác số tiền năm ngàn linh thạch lậu mà gã vừa nhận từ Lâm gia cách đây hai giờ. Sự sợ hãi biến thành sự giận dữ cuồng điên, gã gầm lên: “Lên cho ta! Đứa nào lấy được đầu Ninh Vô Khuyết, thưởng mười vạn linh thạch thô!”


Hàng trăm binh lính tuần phòng doanh đồng loạt rút giáo dài, sát khí đằng đằng chuẩn bị tràn lên gian hàng.


“Trấn Quốc Quân chấp pháp! Kẻ nào dám cử động, giết không tha!”


Một tiếng quát như sấm sét đột ngột vang dội từ phía lối vào chợ đen. Thế tử Tào Minh cưỡi trên con chiến mã Bạch Long bọc giáp bạc dũng mãnh lao thẳng vào lòng đất, theo sau là hàng trăm chiến binh Trấn Quốc Quân tinh nhuệ cầm thương dài thêu chỉ vàng, nhanh chóng bao vây ngược lại toàn bộ lực lượng tuần phòng doanh của Tào Cương.


Tào Minh vung trường thương “Bạch Long” chỉ thẳng vào mặt Tào Cương, thần thái kiêu hãnh của con nhà binh nghiệp bộc phát: “Tào Cương! Ngươi cậy thế cấm quân phó tướng Vương Hoành để làm loạn tại quận Tây sao? Phủ Trấn Quốc Công ta hôm nay nhận lệnh bảo an của Hình Bộ, bảo hộ Đại phán quan Ninh Vô Khuyết điều tra vụ án đầu độc nguồn nước. Ngươi dám vung đao chống lại Trấn Quốc Quân?”


Nhìn thấy giáp bạc của Trấn Quốc Quân và mũi thương rực rỡ linh lực của Tào Minh, binh lính tuần phòng doanh lập tức biến sắc, run rẩy hạ vũ khí xuống. Tào Cương nghiến răng kịch liệt, gã biết phủ Trấn Quốc Công là thế lực quân sự tối cao mà gã tuyệt đối không thể đắc tội.


“Rút quân!” Tào Cương hậm hực hét lên một tiếng, hằn học nhìn Ninh Vô Khuyết một cái cuối cùng trước khi dẫn đầu toán binh lính lủi thủi rút lui vào bóng tối.


Tư tế Pháp Hải thấy đồng minh quân sự rút chạy, mặt gã xám ngoét như tro tàn. Gã lén lút rung nhẹ chuông đồng “Mê Hồn” hòng dùng thuật thôi miên mở đường máu thoát thân, nhưng Ninh Vô Khuyết đã sớm khóa chặt gã trong tầm nhìn số hóa.


“Pháp Hải, ngươi không thoát được đâu.” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng nói. Anh cầm lấy bình nước thánh bị phân rã hoàn toàn thành dung dịch màu tím đen đậm đặc bốc mùi hôi thối oán khí trên bàn gỗ, giơ cao trước hàng vạn bần dân chợ đen đang dần tỉnh táo lại sau tiếng chuông thôi miên.


“Bình nước độc này chính là vật chứng nhân quả đanh thép nhất! Ngày mai, ta sẽ đưa toàn bộ khế ước nước thánh của Giáo hội ra trước Tòa phán quyết Thần Đô để đòi lại thọ mệnh và công lý cho bần dân quận Tây!”


Tiếng reo hò phẫn nộ của hàng vạn bần dân vang dội khắp không gian ngầm dưới lòng đất. Lòng biết ơn thuần khiết của họ hóa thành những luồng sáng vàng kim dịu nhẹ, liên tục chảy tràn vào đan điền của Ninh Vô Khuyết, nâng số dư điểm phúc lợi hệ thống của anh lên mức ổn định.


***


Sáng hôm sau, Thần Đô Ly Dương bao phủ bởi một màn sương sớm lạnh buốt.


Tại một mật thất yên tĩnh của phủ đệ Trấn Quốc Công, Ninh Vô Khuyết cùng quan ngự sử chính trực Chu Chính và thẩm phán trẻ Tống Viết Nhân đang vội vã hoàn thiện bản cáo trạng cuối cùng để gửi lên Hình Bộ.


Tống Viết Nhân lật mở cuốn sổ tay ghi chép luật hình sự Ly Dương quốc tự tay hiệu đính, chân mày nhíu chặt lo lắng: “Ninh phán quan, ta đã nghiên cứu kỹ quy trình tố tụng. Nếu chúng ta chỉ áp dụng luật hình sự phàm tục thông thường để khởi kiện Giáo hội tội đầu độc nguồn nước, Thẩm Mục – cố vấn luật pháp của Giáo hội – sẽ dễ dàng dùng quyền miễn trừ tăng lữ để bác bỏ đơn kiện ngay tại cửa tòa. Luật pháp triều đình vốn bị bẻ cong để bảo vệ tăng lữ từ trăm năm qua.”


“Viết Nhân nói đúng.” Chu Chính vuốt chòm râu dài nghiêm nghị, quan phục ngự sử màu xanh lam thêu chim hạc chính trực phẳng phiu không một nếp nhăn. “Thẩm Mục là kẻ vô cùng xảo quyệt. Gã sành sỏi mọi kẽ hở pháp lý tôn giáo cổ đại. Nếu không có một luận điểm pháp lý vượt tầm phàm tục, chúng ta sẽ bị gã đè bẹp ngay khi phiên tòa khai mạc.”


Ninh Vô Khuyết khẽ gõ nhẹ ngón tay lên chiếc hòm sắt chứa Sổ nợ Vạn Triều bản gốc đặt trên bàn. Đôi mắt sau chiếc kính một tròng lấp lánh tia sáng phân tích lạnh lùng:


“Chúng ta không kiện bọn chúng bằng luật hình sự phàm tục. Chúng ta sẽ kiện bọn chúng bằng chính luật khế ước cổ đại của Giáo hội. Manh mối cốt lõi nằm ở sự bất đối xứng của khế ước Thánh Quang.”


Anh lật mở trang sách da dê cổ phát sáng, chỉ tay vào các dòng mã số sai phân được số hóa hiển thị lơ lửng:


“Các điều khoản trong khế ước thế chấp linh hồn mà bần dân ký với Giáo hội vi phạm nghiêm trọng luật cân bằng nhân quả vũ trụ. Giáo hội đã cố ý che giấu thông tin rủi ro cực hạn – việc nước thánh trích xuất ba năm thọ thọ mệnh của người dùng. Trong luật giao dịch cổ đại của vương quốc, một khế ước được thiết lập dựa trên sự bất đối xứng thông tin và lừa dối có hệ thống là một khế ước vô hiệu ngay từ thời điểm ký kết. Chúng ta sẽ dùng chính luật của bọn chúng để bẻ gãy bọn chúng.”


Chu Chính và Tống Viết Nhân nghe xong đồng loạt chấn động tinh thần. Họ chưa từng thấy ai có tư duy phân tích luật pháp sắc bén và hiện đại đến như vậy.


“Tuyệt vời!” Chu Chính đập mạnh tay xuống bàn, hào quang chính khí Hạo Nhiên quanh thân khẽ dao động. “Dùng luật khế ước cổ đại để khởi kiện tội danh 'Cố ý ngụy tạo thông tin khế ước để trục lợi sinh mệnh'. Phiên tòa này, Chu Chính ta dù phải hy sinh thọ mệnh cũng quyết sát cánh cùng ngài!”


***


Giờ Tỵ, Tòa phán quyết Thần Đô.


Tòa phán quyết là một công trình kiến trúc bằng đá đen khổng lồ, nghiêm nghị và lạnh lẽo nằm ở trung tâm khu hành chính Thần Đô. Những hàng cột đá cẩm thạch đen sừng sững nâng đỡ mái vòm cao vút bám đầy rêu phong trăm năm, tạo nên một không khí ngột ngạt, áp bức tinh thần đối với bất kỳ ai bước vào.


Hôm nay, sảnh đường tòa án chật kín người. Giới quý tộc quận Đông ăn mặc xa hoa lộng lẫy ngồi ở các hàng ghế danh dự phía trên, ánh mắt đầy vẻ tò mò và khinh miệt. Phía sau hàng rào gỗ bảo vệ, hàng vạn bần dân khu ổ chuột quận Tây chen chúc nhau, đôi mắt họ đỏ hoe đầy lo âu nhưng tràn ngập hy vọng hướng về phía Ninh Vô Khuyết.


Trên bệ án bằng gỗ mun đen cao nhất, Thẩm phán giám sát Hình Bộ – Lý đại nhân ngồi uy nghiêm trong bộ quan phục thêu hình giải trãi chính trực. Ánh mắt sắc sảo lạnh lùng của ông quét qua sảnh đường, mang theo uy thế pháp lý triều đình áp chế mọi tiếng xì xào xung quanh.


Ninh Vô Khuyết bước vào sảnh đường với tư thế thẳng tắp. Tà quan phục màu xám tro rách nát của Ty Định Tội phế thải khẽ lay động theo bước chân khập khiễng của anh. Bên cạnh anh, Chu Chính bước đi oai phong lẫm liệt, tay cầm bản sớ hặc tội đanh thép.


Phía đối diện, cố vấn luật pháp Giáo hội Thẩm Mục thong thả bước ra. Gã mặc chiếc áo choàng luật sư Giáo hội màu xanh lục sẫm thêu chỉ vàng lộng lẫy, đeo kính gọng vàng sang trọng, tay cầm cuốn điển tịch luật tôn giáo cổ “Thần Quyền Hiến Chương Bản Sao”. Gương mặt nhã nhặn nghiêm nghị của gã lộ rõ vẻ kiêu ngạo tột cùng, coi thường hoàn toàn sự hiện diện của Ninh Vô Khuyết.


“Phiên tòa phán quyết Thần Đô khai mạc!” Tiếng búa gỗ “Kinh Đường Mộc” của Lý đại nhân gõ mạnh xuống bàn án, vang dội khắp sảnh đường đá đen.


Ngự sử trung thừa Chu Chính bước lên một bước, vung mạnh bản cáo trạng, giọng nói vang dội như chuông đồng vang vọng khắp sảnh đường:


“Hôm nay, Ngự Sử Đài phối hợp với Hình Bộ khởi kiện Thánh Quang Giáo Hội chi nhánh Thần Đô tội danh: Cố ý ngụy tạo thông tin khế ước nước thánh để lừa đảo, trích xuất phi pháp sinh mệnh lực và thọ thọ mệnh của hàng vạn bần dân quận Tây! Chúng ta yêu cầu tòa án tuyên bố vô hiệu hóa toàn bộ khế ước thế chấp linh hồn và đình chỉ lập tức việc thu thuế đức tin ngược tại quận Tây Thần Đô!”


Tiếng ồn ào căm phẫn của bần dân phía sau lập tức bùng phát, nhưng nhanh chóng bị cấm vệ quân gác tòa trấn áp ôn hòa.


Thẩm Mục khẽ đẩy gọng kính vàng, nụ cười giả tạo nhã nhặn xuất hiện trên môi gã. Gã từ tốn bước ra giữa sảnh đường, cúi đầu chào Lý đại nhân rồi quay sang nhìn Chu Chính với ánh mắt đầy vẻ châm biếm:


“Chu ngự sử, bản cáo trạng của ngài thật là một trò cười văn chương đầy cảm tính. Giáo hội Thánh Quang là đấng cứu thế tối cao, ban phát nước thánh để cứu bần dân khỏi dịch rỉ sét ma thuật. Việc người dân tự nguyện ký khế ước dâng hiến linh hồn là một giao dịch tâm linh thiêng liêng, hoàn toàn dựa trên đức tin tự nguyện.”


Gã khẽ giơ cao cuốn điển tịch luật tôn giáo cổ, giọng nói trở nên lạnh lùng và uy nghiêm đầy áp lực thần quyền:


“Theo hiến chương vương triều và luật pháp tôn giáo cổ đại của Ly Dương quốc, mọi giao dịch tâm linh và khế ước linh hồn đều thuộc thẩm quyền tối cao của Thần điện Thánh Quang, hoàn toàn nằm ngoài thẩm quyền phán quyết của luật pháp phàm tục triều đình Hình Bộ hay Hộ Bộ! Tòa án phàm tục lấy tư cách gì dám phán xét khế ước của thần linh?”


Sự kiêu ngạo của Thẩm Mục như một gáo nước lạnh dội vào lòng đám đông bần dân. Giới quý tộc quận Đông phía trên khẽ mỉm cười gật đầu, họ biết luật pháp phàm tục chưa bao giờ thắng nổi thần quyền.


Tống Viết Nhân đứng lên phản bác, giọng nói run rẩy vì áp lực chính trị đè nặng: “Thẩm cố vấn! Cho dù là khế ước tâm linh, nhưng hành vi đầu độc nguồn nước ngầm bằng Hắc Hạt Độc để tạo ra dịch bệnh là tội ác hình sự giết người hàng loạt! Luật hình sự Ly Dương quốc ghi rất rõ, mọi hành vi tàn hại sinh mạng phàm nhân trên lãnh thổ đều phải chịu sự phán xét của Hình Bộ!”


Thẩm Mục cười khẩy, khinh bỉ nhìn vị thẩm phán trẻ tuổi:


“Tống thẩm phán, ngươi có bằng chứng vật chất nào chứng minh Giáo hội đầu độc nguồn nước không? Lời khai của mụ sát thủ Độc Hạt – một tên tội phạm bị bắt giữ phi pháp dưới chợ đen ngầm – hoàn toàn không có giá trị pháp lý trước tòa án tôn giáo! Hơn nữa, tăng lữ Giáo hội sở hữu quyền miễn trừ tư pháp tuyệt đối đối với mọi cáo buộc phàm tục. Lời buộc tội của ngươi chỉ là sự báng bổ vô căn cứ!”


Tống Viết Nhân nghẹn họng, gã bất lực nhìn Lý đại nhân. Lý đại nhân nhíu chặt chân mày, ông chịu áp lực chính trị khổng lồ từ các quan chức tham nhũng chống lưng sau Giáo hội, khẽ gõ búa định tuyên bố bác bỏ đơn kiện.


“Lý đại nhân, xin hãy khoan phán quyết.”


Ninh Vô Khuyết khập khiễng bước ra giữa sảnh đường đá đen. Anh khẽ nâng ngón tay gầy guộc, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, hiển thị rõ ràng chỉ số thợ mệnh của anh: [Thọ thọ mệnh còn lại: 14 ngày. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +4.770/5.000 điểm].


Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay lên khung hắc ngọc của chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc bên hông. Tiếng hạt tính va chạm vang lên giòn giã, phá tan bầu không khí áp bức thần quyền của Thẩm Mục.


“Thẩm cố vấn,” Ninh Vô Khuyết bình thản nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mục, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng đến từng chữ. “Ngươi sành sỏi luật tôn giáo cổ đại, nhưng ngươi lại quên mất nguyên tắc cốt lõi nhất của luật khế ước vũ trụ: Luật nhân quả hoạt động như một hệ thống kế toán kép khổng lồ, mọi hành vi đều phải có giá trị ghi nợ và ghi có tương ứng. Một khế ước chỉ có hiệu lực pháp lý khi và chỉ khi cả hai bên ký kết đều có sự đối xứng hoàn toàn về mặt thông tin rủi ro.”


Anh vung tay giải phóng một biểu đồ dòng năng lượng màu đỏ tía lơ lửng giữa không trung từ chiếc kính một tròng, hiển thị rõ ràng cấu trúc của khế ước nước thánh.


“Đây chính là cấu trúc khế ước Thánh Quang mà bần dân đã ký. Hãy nhìn vào điều khoản thứ mười hai được viết bằng ngôn từ cổ đại cực kỳ nhỏ hẹp ẩn sau phù văn ánh sáng: *'Người nhận nước thánh đồng ý thế chấp sinh mệnh lực tự thân để duy trì thần lực'*. Giáo hội đã cố ý che giấu thông tin rủi ro khổng lồ này, không hề cảnh báo cho bần dân biết việc uống nước thánh sẽ trích xuất đúng ba năm thọ thọ mệnh của họ để cống nạp cho Ngoại Thần!”


Ninh Vô Khuyết bước thêm một bước, ánh mắt lạnh lùng như dao cạo xoáy thẳng vào Thẩm Mục:


“Sự bất đối xứng của khế ước Thánh Quang đã biến một giao dịch đức tin tự nguyện thành một hợp đồng lừa đảo có hệ thống nhằm siết nợ sinh mệnh lực phi pháp! Theo chính 'Thần Quyền Hiến Chương' chương thứ năm, điều thứ ba mà ngươi đang cầm trên tay: *'Mọi khế ước tâm linh được thiết lập dựa trên sự dối trá và thiếu hụt thông tin đối xứng đều là khế ước vô hiệu trước thiên đạo'*! Thẩm cố vấn, ngươi dám bảo vệ một khế ước vi phạm chính luật tối cao của thần linh ngươi sùng bái sao?”


Toàn bộ sảnh đường Tòa phán quyết Thần Đô đột ngột chìm vào sự im lặng chết chóc.


Thẩm Mục trợn tròn mắt kinh ngạc, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán gã. Gã không thể ngờ Ninh Vô Khuyết lại có thể giải mã chính xác chương cấm của “Thần Quyền Hiến Chương” – thứ mật điển tôn giáo mà chỉ có các hồng y giáo chủ mới được phép tiếp cận.


“Ngươi... ngươi dám tự ý giải nghĩa hiến chương thần quyền!” Thẩm Mục lắp bắp, sự kiêu ngạo thường ngày hoàn toàn sụp đổ trước logic toán học nhân quả của Ninh Vô Khuyết.


“Ta không tự ý giải nghĩa, ta đang thực hiện kiểm toán nhân quả!” Ninh Vô Khuyết khảng khái tuyên bố, giọng nói vang dội áp chế toàn trường. “Lý đại nhân! Chứng cứ vật chất bình nước độc màu tím đen thu giữ từ chợ đen chính là minh chứng thực nghiệm cho việc nước thánh bị phân rã độc tố. Giáo hội đã đầu độc nguồn nước để ép dân ký khế ước lừa đảo này! Một khế ước vô hiệu thì không có quyền miễn trừ tư pháp nào bảo hộ được!”


Hàng vạn bần dân phía sau đồng loạt đứng dậy, tiếng reo hò đòi công lý dâng cao như sóng trào, tạo nên một áp lực xã hội khổng lồ đè nặng lên bệ án của Lý đại nhân.


Thẩm Mục thấy tình thế xoay chuyển bất lợi, gương mặt gã trở nên vặn vẹo điên cuồng. Gã giơ cao chiếc ấn chú Thánh Quang bằng vàng ròng, tỏa ra luồng oán lực hắc ám màu tím đen cuồn cuộn bao phủ khắp sảnh đường, giọng nói trở nên khàn đặc đe dọa:


“Ninh Vô Khuyết! Ngươi dám ép Giáo hội vào góc chết? Ngươi có biết việc đình chỉ khế ước nước thánh sẽ làm bùng phát thiên phạt mưa axit oán khí hủy diệt toàn bộ Thần Đô này không? Thần điện Thánh Quang một khi rút lui, oán khí tích tụ trăm năm trên bầu trời sẽ đổ sập xuống thiêu rụi toàn bộ các ngươi thành tro bụi! Lý đại nhân, ngài dám gánh chịu trách nhiệm thiên tai diệt thế này không?”


Áp lực oán khí hắc ám từ chiếc ấn chú Thánh Quang quét qua sảnh đường, khiến các quan tòa và quý tộc hoảng loạn tột độ. Lý đại nhân run rẩy cầm búa gỗ, không dám đưa ra phán quyết trước lời đe dọa thiên tai.


Ninh Vô Khuyết bước thẳng về phía Thẩm Mục, gương mặt nhợt nhạt của anh không hề có một tia sợ hãi. Anh đặt bàn tay gầy guộc lên chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc bên hông, tập trung toàn bộ tinh thần lực lực lượng Đại phán quan Thần Đô vừa đột phá.


[Hệ thống kích hoạt: Tuyên ngôn vô hiệu vĩ mô. Tiêu hao: 100 điểm phúc lợi. Số dư hiện tại: +4.670/5.000 điểm].


“Cạch! Cạch! Cạch!”


Tiếng gõ bàn tính hắc ngọc vang dội như tiếng sấm rền rạch đôi màn sương oán khí hắc ám. Ninh Vô Khuyết chỉ thẳng ngón tay vào chiếc ấn chú Thánh Quang trên tay Thẩm Mục, tuyên ngôn đanh thép vang vọng tâm trí mọi người:


“Ta nhân danh Đại phán quan nhân quả tối cao, tuyên bố tính chính danh của khế ước lừa đảo này hoàn toàn vô hiệu trước luật công bằng vũ trụ! Luật nhân quả không bảo hộ kẻ lừa đảo! Thần lực hắc ám báng bổ – Tan biến cho ta!”


Một luồng sáng luật pháp cổ màu vàng kim rực rỡ đột ngột bùng phát từ bàn tính hắc ngọc, hóa thành hàng vạn ký tự luật cổ bay lượn xung quanh sảnh đường, chuẩn xác wrap chặt lấy chiếc ấn chú Thánh Quang và tờ khế ước trên tay Thẩm Mục.


“Rắc! Rắc!”


Oán lực màu tím đen bao quanh ấn chú bị luồng sáng vàng kim thanh tẩy sạch sẽ, chiếc ấn chú bằng vàng ròng nứt vỡ thành trăm mảnh vụn rơi rụng xuống nền đá đen. Tờ khế ước thế chấp linh hồn bùng cháy thành một ngọn lửa vàng kim vô hại rồi tiêu tán hoàn toàn vào hư không.


Thẩm Mục bị chấn động năng lượng đẩy lùi liên tiếp năm bước, ngã quỵ xuống đất, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đen rợn người do bị phản phệ thần lực hắc ám.


Toàn bộ sảnh đường đá đen chìm vào sự im lặng kinh ngạc tột độ. Quyền năng thần quyền tối cao của Giáo hội đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi logic pháp lý phàm tục của Ninh Vô Khuyết.


Lý đại nhân nhìn thấy thần lực hắc ám bị tiêu tán, uy nghiêm đập mạnh búa gỗ xuống bàn án, phán quyết đanh thép:


“Hình Bộ phán quyết! Khế ước nước thánh của Giáo hội Thánh Quang tại quận Tây Thần Đô có dấu hiệu lừa đảo quy mô lớn, chính thức tuyên bố vô hiệu hóa toàn bộ hiệu lực pháp lý! Tạm thời đình chỉ lập tức mọi hoạt động thu thuế đức tin ngược tại quận Tây từ ngày hôm nay!”


Tiếng reo hò vui mừng chiến thắng vĩ đại của hàng vạn bần dân vang dội khắp kinh thành Ly Dương, đánh dấu một bước ngoặt lịch sử giải phóng nhận thức phàm nhân trước thần quyền áp bức.


Nhưng ngay giữa lúc Ninh Vô Khuyết chuẩn bị thu hồi bàn tính hắc ngọc, Thẩm Mục đang quỳ dưới đất bỗng ngước đầu lên. Gương mặt vặn vẹo bám đầy máu đen của gã nở một nụ cười điên cuồng, tàn nhẫn tột cùng. Gã từ từ rút từ trong vạt áo choàng thêu chỉ vàng ra một cuộn da dê cổ xưa nhuốm máu khô màu đen sẫm, phát ra một luồng áp lực long mạch khổng lồ đè nặng lên toàn bộ sảnh đường.


“Ninh Vô Khuyết... ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao?” Giọng Thẩm Mục khàn đặc rợn người, gã giơ cao cuộn da dê cổ xưa lấp lánh ấn ký rồng vàng của hoàng tộc. “Hãy nhìn cho kỹ đây! Đây chính là bản Khế ước thế chấp sinh mệnh quốc gia do chính tay Thái Tổ vương quốc ký kết bằng máu với Ngoại Thần vạn năm trước! Triều đình Ly Dương đã thừa nhận quyền sở hữu linh hồn tối cao của Giáo hội từ thuở sáng thế! Bản án hôm nay của ngươi... chính là sắc lệnh mưu phản diệt môn dòng họ Ninh ngươi!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!