Nhạc nềnShenxian

Bóc Trần Nước Thánh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười điên cuồng của Độc Hạt rạch rách màn sương độc màu tím đen đang bành trướng kịch liệt, hướng thẳng về phía lồng ngực Ninh Vô Khuyết. Luồng khí độc Hắc Hạt Độc cấp độ ba rít gào như trăm vạn con bọ cạp sắt đang nhe nanh múa vuốt, ăn mòn cả khoảng không khí xung quanh thành những vệt rỉ sét tím đen gớm ghiếc. Hàng trăm bần dân đang đứng ở sân trước Bệnh xá Phúc Lợi Số 1 hoảng loạn la hét, dẫm đạp lên nhau để tháo chạy.


“Sư phụ! Tránh ra!” Tiểu Mộc hét lên, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hai tay ôm chặt cuốn sổ sách kế toán kép nhân quả, cố gắng lao lên chắn trước mặt Ninh Vô Khuyết.


Nhưng Ninh Vô Khuyết không hề lùi bước. Đôi mắt sau chiếc kính một tròng bằng đồng của anh vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ không gợn sóng. Đối với một chuyên gia xử lý nợ xấu hiện đại, những đòn đồng quy vu tận điên cuồng của con nợ bị dồn vào đường cùng chỉ là một phản ứng tâm lý nằm trong dự toán rủi ro. Anh khẽ nâng bàn tay gầy guộc, ngón tay thon dài lướt nhanh trên khung hắc ngọc của chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc giắt bên hông.


“Tiểu Mộc, đứng yên đó. Trong hệ thống tài chính nhân quả, không có khoản nợ nào được phép thanh toán bằng bạo lực phi pháp.”


“Cạch! Cạch! Cạch!”


Tiếng gõ bàn tính thanh giòn vang lên giữa tiếng gào thét của sương độc. Ninh Vô Khuyết tập trung tinh thần lực, truyền thẳng 50 điểm phúc lợi hệ thống vào bàn tính hắc ngọc để kích hoạt kỹ năng phòng ngự tối thượng: Đóng băng khế ước.


[Hệ thống kích hoạt: Đóng băng khế ước vĩ mô. Tiêu hao: 50 điểm phúc lợi. Số dư hiện tại: +4.870/5.000 điểm].


Một vòng tròn khóa ma pháp màu vàng kim khổng lồ đột ngột ngưng tụ từ hư không, bao bọc lấy chiếc bình sứ chứa Hắc Hạt Độc trên tay Độc Hạt. Luồng sương độc màu tím đen đang bành trướng kịch liệt bỗng khựng lại giữa chừng, đông cứng như một khối tinh thể vô định hình lơ lửng trong không khí. Sát khí ăn mòn của độc tố bị phong tỏa hoàn toàn trong phạm vi bán kính một mét quanh người nữ sát thủ.


“Cái... cái gì? Ngươi đã làm gì?” Độc Hạt trợn tròn mắt kinh hãi, mụ cố gắng vận hành oán lực Luyện Khí Cấp 5 để kích nổ bình độc nhưng đan điền hoàn toàn mất đi sự kết nối với chất độc trong bình. Bản chất nguyền chú của Hắc Hạt Độc đã bị logic pháp lý của hệ thống nhân quả đình chỉ hiệu lực hợp pháp.


“A Lực! Ra tay!” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng ra lệnh.


“Uỳnh!”


Trưởng nhóm bảo an A Lực đã sớm túc trực bên hông, vung nắm đấm khổng lồ bọc thép rèn thô sơ nện thẳng vào khớp vai của Độc Hạt. Tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên, Độc Hạt hét lên thảm thiết, chiếc bình sứ trên tay mụ rơi rụng xuống đất nhưng đã bị đóng băng phong ấn hoàn toàn, không hề rò rỉ một giọt độc nào ra ngoài. A Lực nhanh nhẹn đè nghiến mụ sát thủ xuống nền đá lạnh lẽo, khóa chặt hai tay mụ ra sau lưng.


Ninh Vô Khuyết khập khiễng bước tới, thấu kính ma pháp của chiếc kính một tròng khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, hiển thị rõ ràng chỉ số nợ nghiệp đỏ rực trên đầu Độc Hạt: [Nợ nghiệp cá nhân: 8.500 điểm].


“Độc Hạt,” Ninh Vô Khuyết cúi người nhìn thẳng vào khuôn mặt gầy gò bám đầy vệt rỉ sét của mụ, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy áp. “Ngươi gánh trên đầu tám ngàn năm trăm điểm nợ nghiệp sát sinh. Nếu ngươi dám kích nổ độc tố này giết hại hàng trăm bần dân ở đây, chỉ số nợ nghiệp của ngươi sẽ vượt mức mười vạn điểm. Ngươi có biết hậu quả của việc vỡ nợ nhân quả cấp độ tối cao là gì không? Linh hồn ngươi sẽ bị nghiền nát vĩnh viễn tại Tòa Án Vô Hạn, không bao giờ được bước vào luân hồi phàm tục.”


Độc Hạt nghe đến ba chữ 'Tòa Án Vô Hạn', cơ thể mụ khẽ run lên bần bật. Là sát thủ chuyên nghiệp của phủ Triệu Độc, mụ hiểu rõ sự tàn nhẫn của quy luật nhân quả vũ trụ hơn ai hết.


“Ngươi... ngươi làm sao biết được...” Độc Hạt khàn giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi nhìn chiếc bàn tính hắc ngọc đang phát ra ánh sáng tím nhạt bên hông Ninh Vô Khuyết.


“Ta là Đại phán quan Thần Đô do Hình Bộ bảo chứng.” Ninh Vô Khuyết đứng thẳng người, vạt quan phục xám tro khẽ bay. “Bây giờ, ta cho ngươi một cơ hội để tái cấu trúc khoản nợ mạng này. Khai ra kẻ đứng sau và vị trí nguồn độc ngầm, hoặc chấp nhận để oán độc thực cốt tự thiêu rụi linh hồn ngươi ngay tại chỗ.”


Độc Hạt nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, thực dụng đến đáng sợ của Ninh Vô Khuyết, mụ hiểu gã này không hề nói đùa. Mụ cắn răng, run rẩy khai nhận:


“Là... là Lâm Hữu Đức, chủ tịch Vạn Kim Đường và tư tế Pháp Hải của Giáo hội... Bọn chúng đã đầu độc nguồn nước ngầm chính của cả quận Tây bằng Hắc Hạt Độc từ ba ngày trước. Mục đích là tạo ra dịch bệnh dịch rỉ sét ma thuật trên diện rộng để ép bần dân phải bán linh hồn thế chấp mua Nước thánh Thánh Quang với giá cắt cổ... Toàn bộ số nước thánh giao dịch lậu đó hiện đang được tập trung tại Chợ đen Tây Thành để chuẩn bị phân phối vào sáng mai!”


Lời khai của Độc Hạt vang lên rõ ràng giữa sân bệnh xá, khiến hàng vạn bần dân xung quanh đồng loạt biến sắc, những tiếng xì xào căm phẫn bắt đầu bùng phát dữ dội.


“Nước thánh Thánh Quang thực chất là một trò lừa đảo siết nợ linh hồn.” Ninh Vô Khuyết nheo mắt lại, bộ óc nhạy bén của anh lập tức xâu chuỗi các dòng tiền đen. Giáo hội vừa mất đi nguồn linh thạch lậu từ Ty Định Tội của Triệu Độc, bọn chúng liền dùng nước thánh để thu hoạch sinh mệnh lực bù đắp thanh khoản.


Anh quay sang Phùng Thiệu Kỳ vừa dẫn đầu toán bổ đầu Hình Bộ áp sát bệnh xá: “Phùng bổ đầu, áp giải Độc Hạt về đại lao Hình Bộ, giữ mụ sống sót làm nhân chứng sống cho phiên tòa tối cao. Diệp Cô Phong, Lý Thừa Phong, đi cùng ta thâm nhập Chợ đen Tây Thành ngay lập tức. Chúng ta phải bóc trần trò lừa đảo nước thánh này trước khi bọn chúng kịp tẩu tán tài sản linh hồn của bần dân.”


***


Chiều muộn ngày thứ ba, Thần Đô Ly Dương chìm trong màn sương mù xám xịt của oán khí tích tụ.


Chợ đen Tây Thành nằm sâu dưới lòng đất ngoại ô quận Tây, lối vào ẩn sau một tiệm quan tài bỏ hoang trong ngõ hẻm nghèo. Nơi đây là trung tâm giao thương bất hợp pháp lớn nhất kinh thành, nơi các loại linh thạch oán nghiệp lậu, tà binh cấm và đặc biệt là Nước thánh Thánh Quang được giao dịch ngoài tầm kiểm soát của luật pháp triều đình.


Thương nhân sa sút Lý Thừa Phong đeo chiếc mặt nạ da dê che kín mặt, dẫn đường cho Ninh Vô Khuyết và kiếm sĩ mù Diệp Cô Phong lách qua các trạm gác nghiêm ngặt của lưu manh chợ đen. Nhờ uy tín của Lý Thừa Phong trong giới giao thương cũ, họ dễ dàng thiết lập một gian hàng lớn ngay tại trung tâm chợ đen dưới danh nghĩa giao dịch lương thực giá sỉ.


“Ninh phán quan, đây chính là bình Nước thánh Thánh Quang mà ta vừa mua được từ tay một chấp sự Giáo hội với giá năm mươi lượng linh thạch thô.” Lý Thừa Phong cẩn thận đặt một bình thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu vàng nhạt, phát ra ánh hào quang lấp lánh lên chiếc bàn gỗ.


Ninh Vô Khuyết đeo chiếc kính một tròng bằng đồng lên mắt phải, thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, quét qua bình nước thánh.


*“Quét mục tiêu: Nước thánh Thánh Quang. Chỉ số năng lượng: 10% linh khí loãng, 90% oán lực thôi miên kết hợp sinh mệnh lực bị trích xuất. Cơ chế hoạt động: Tạo cảm giác sảng khoái giả tạo cho người dùng phàm nhân bằng cách kích thích đan điền tạm thời, nhưng âm thầm trích xuất đúng ba năm thọ thọ mệnh của người dùng để cống nạp về đền thờ.”*


“Một mô hình kinh doanh đa cấp tâm linh tàn bạo.” Ninh Vô Khuyết khàn giọng nói, ngón tay khẽ gõ lên bàn tính hắc ngọc. “Bọn chúng bán cho bần dân thứ nước độc hại này để đổi lấy khế ước linh hồn, sau đó dùng chính sinh mệnh lực của họ để nuôi dưỡng thần lực cho Ma Ha Sát. Chúng ta phải bóc trần nó ngay tại đây.”


Ninh Vô Khuyết đứng thẳng người, vung tay hất đổ chiếc lều bạt che chắn gian hàng, để lộ chiếc bàn gỗ lớn đặt bình nước thánh phát sáng giữa trung tâm chợ đen náo nhiệt.


“Thương nhân và bần dân quận Tây nghe đây!” Giọng nói đanh thép, mang theo lực lượng cộng hưởng vong hồn của Ninh Vô Khuyết vang vọng khắp không gian ngầm rộng lớn của chợ đen, thu hút sự chú ý của hàng nghìn người đang mua bán xung quanh. “Hôm nay, ta – Đại phán quan Thần Đô Ninh Vô Khuyết, sẽ thực hiện cuộc kiểm toán công khai đối với thứ được gọi là Nước thánh Thánh Quang mà các người đang tôn sùng như thần dược cứu mạng!”


Đám đông chợ đen lập tức xôn xao, hàng trăm thương nhân lậu và bần dân hiếu kỳ bắt đầu vây quanh gian hàng, bàn tán chỉ trỏ đầy kinh ngạc.


“Tên nhãi kia là ai? Dám báng bổ nước thánh của Giáo hội ngay tại chợ đen?”


“Gã chính là Ninh phán quan của bệnh xá phúc lợi quận Tây! Người đã cứu sống hàng vạn người khỏi mưa axit đấy!”


Ninh Vô Khuyết không để tâm đến những tiếng xì xào. Anh đặt hai tay lên chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc, kích hoạt kỹ năng chủ động: Bác bỏ chứng cứ giả.


[Hệ thống kích hoạt: Bác bỏ chứng cứ giả vĩ mô. Tiêu hao: 100 điểm phúc lợi. Số dư hiện tại: +4.770/5.000 điểm].


“Cạch! Cạch! Cạch!”


Tiếng gõ bàn tính dồn dập vang lên như tiếng trống trận. Từ thấu kính ma pháp của chiếc kính một tròng bằng đồng, một luồng sáng văn khí màu vàng kim rực rỡ đột ngột quét qua bình Nước thánh Thánh Quang đặt trên bàn.


Ảo ảnh hào quang lấp lánh giả tạo của bình nước thánh lập tức bị xé rách. Trước mắt hàng nghìn người chứng kiến, thứ chất lỏng màu vàng nhạt bỗng chốc biến đổi thành một thứ dung dịch màu tím đen đậm đặc, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của xác chết và oán khí thực cốt.


“Trời đất ơi! Nước thánh biến thành nước độc rồi!” Một thương nhân chợ đen kinh hãi lùi lại phía sau.


“Pháp bảo của Giáo hội ngụy trang rất tinh vi.” Ninh Vô Khuyết chỉ tay vào bình nước độc màu tím đen, giọng nói lạnh lùng đanh thép vang lên. “Nhưng số liệu kế toán nhân quả không bao giờ biết nói dối! Ta dùng bảng cân đối kế toán chứng minh cho các người thấy: Trong mỗi bình nước thánh các người mua với giá cắt cổ, chỉ có mười phần trăm là linh khí loãng để đánh lừa cảm giác phàm nhân, còn chín mươi phần trăm còn lại là oán lực thôi miên kết hợp sinh mệnh lực bị trích xuất phi pháp!”


Anh vung tay giải phóng một biểu đồ nhiệt lượng oán khí lơ lửng giữa không trung từ chiếc kính một tròng, hiển thị rõ ràng dòng chảy năng lượng màu đỏ tía chảy từ cơ thể người dùng về phía Thần điện Thánh Quang quận Tây.


“Mỗi lần các người tiêu thụ một bình nước thánh, các người không hề được chữa lành, mà là đang tự tay ký vào một khế ước siết nợ thọ thọ mệnh! Nó âm thầm cướp đi đúng ba năm thọ thọ mệnh của các người để cống nạp cho Ngoại Thần! Đây chính là lý do vì sao bần dân quận Tây càng uống nước thánh càng trở nên gầy gò, kiệt quệ và hóa đá da thịt!”


Lời kết luận đanh thép của Ninh Vô Khuyết như một tiếng sét đánh ngang tai hàng nghìn người có mặt tại chợ đen. Sự thật kinh hoàng bị phơi bày bằng chứng cứ khoa học vật lý nhân quả không thể chối cãi khiến đám đông bần dân và thương nhân phẫn nộ tột cùng.


“Giáo hội lừa đảo! Bọn chúng cướp mạng sống của chúng ta!”


“Đập nát các đền thờ! Đòi lại thọ thọ mệnh cho gia đình chúng ta!”


Tiếng gào thét phẫn nộ của hàng vạn người dâng cao như sóng trào, oán khí hắc ám của sự lừa dối bắt đầu chuyển hóa thành Điểm tích lũy phúc lợi dồi dào chảy ngược về phía bàn tính hắc ngọc của Ninh Vô Khuyết.


Nhưng ngay giữa lúc làn sóng phẫn nộ đạt đỉnh điểm, một tiếng chuông đồng khô khốc, chói tai đột ngột vang lên từ phía lối vào chợ đen, cắt đứt mọi tiếng gào thét.


“Boong... Boong... Boong...”


Tiếng chuông đồng 'Mê Hồn' phát ra từng luồng sóng âm màu tím sẫm, khiến đám đông bần dân đang phẫn nộ lập tức khựng lại, đôi mắt họ trở nên đờ đẫn, mờ mịt dưới ma lực thôi miên tôn giáo.


“Ninh Vô Khuyết! Ngươi dám ở nơi chợ đen bẩn thỉu này truyền bá tà thuyết báng bổ thần linh, kích động mưu phản chống lại Giáo hội Thánh Quang!”


Giọng nói xảo quyệt, vang dội của tư tế Pháp Hải vang lên từ phía lối đi chính. Pháp Hải mặc thánh y màu trắng thêu chỉ bạc tinh xảo, gương mặt hiền hậu giả tạo giờ đây lộ rõ vẻ dữ tợn tột cùng, tay cầm chiếc chuông đồng phát ra âm thanh thôi miên dồn dập.


Đi theo sau gã là Thống lĩnh tuần phòng Tào Cương bặm trợn, mặc giáp sắt đen thêu hoa văn hổ báo hung dữ, dẫn đầu hàng trăm binh lính tuần phòng doanh bọc giáp sắt rầm rập bao vây toàn bộ khu vực chợ đen ngầm, chĩa giáo dài và cung tên tẩm độc oán khí vào gian hàng của Ninh Vô Khuyết.


“Tào thống lĩnh!” Pháp Hải chỉ tay vào Ninh Vô Khuyết, đôi mắt híp lại lộ rõ sát ý hắc ám. “Tên nhãi họ Ninh này chính là kẻ dị giáo báng bổ, dùng tà thuật phong thủy phá hoại trật tự trị an kinh thành và đầu độc nhận thức của dân chúng! Hãy bắt giữ gã ngay lập tức!”


“Rầm!”


Tào Cương bước lên một bước, vung thanh đao sắt rèn khổng lồ tỏa ra luồng đao khí màu xám sẫm lạnh lùng, khóa chặt lối thoát duy nhất của Ninh Vô Khuyết.


“Ninh Vô Khuyết! Ngươi đã vi phạm lệnh cấm giao dịch chợ đen và gây rối trật tự trị an Thần Đô!” Tào Cương hét lớn, sát khí Luyện Khí Cấp 7 bùng phát dữ dội. “Tuần phòng doanh chấp pháp! Bắt giữ gã ngay lập tức, kẻ nào chống cự giết không tha!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!