Độc Dược Trong Sương
Bốn mươi tám giờ.
Con số đếm ngược màu đỏ rực lơ lửng trong tầm nhìn của Ninh Vô Khuyết như một lưỡi đao vô hình treo lơ lửng trên cổ. Sắc lệnh tối mật của Thái Tổ vương quốc mà cố vấn luật pháp Giáo hội Thẩm Mục vừa trưng ra trước đó không chỉ là một đòn đánh pháp lý hiểm độc, mà nó còn là một tuyên cáo tử hình đối với Bệnh xá Phúc Lợi Số 1. Luật pháp phàm tục của Hình Bộ hoàn toàn bất lực trước đặc quyền sovereign tôn giáo cổ đại.
Ninh Vô Khuyết tựa lưng vào cây cột gỗ lim nứt nẻ của bệnh xá, lồng ngực khẽ phập phồng. Cơn đau buốt lạnh thấu xương tủy từ đan điền cuộn lên, khiến anh không kìm được khẽ ho nhẹ. Một vệt máu đỏ tươi thấm ra lòng bàn tay nhợt nhạt. Cái giá của việc cưỡng ép vận hành Bàn tính nhân quả hắc ngọc để đóng băng trận pháp niêm phong đất của Giáo hội ở tập trước đang gặm nhấm thể xác phàm nhân của anh từng phút một.
“Sư phụ! Ngài lại ho ra máu rồi!”
Học đồ Tiểu Mộc từ trong gian sắc thuốc hớt hải chạy ra, gương mặt nhỏ nhắn mồ hôi nhễ nhại, hai tay ôm chặt chiếc bàn tính gỗ đào nhỏ. Cậu bé nhìn vệt máu trên tay Ninh Vô Khuyết với đôi mắt đỏ hoe đầy lo lắng.
“Không sao. Khấu hao vật lý của cơ thể phàm nhân mà thôi.” Ninh Vô Khuyết điềm tĩnh lau vệt máu, ánh mắt nhạt nhòa sau chiếc kính một tròng bằng đồng khẽ quét qua sân bệnh xá. “Báo cáo kiểm toán hiệu suất nước thuốc thanh tẩy hôm nay thế nào?”
Tiểu Mộc nghe đến công việc, gương mặt lập tức nghiêm nghị trở lại. Cậu bé lật mở cuốn sổ sách kế toán kép nhân quả, ngón tay nhỏ nhắn gõ nhanh trên các hạt tính gỗ đào:
“Sư phụ, đây chính là điều con muốn báo cáo. Bảng cân đối oán khí đầu ra tại khu vực sắc thuốc phía Đông đang xuất hiện một khoản thâm hụt cực kỳ phi lý. Hiệu suất thanh lọc của Thảo dược Giải Oán Sa tại giếng nước phía Đông sụt giảm đột ngột đúng mười lăm phần trăm trong vòng một khắc qua!”
Ninh Vô Khuyết nheo mắt lại. Đối với một chuyên gia xử lý nợ xấu hiện đại, số liệu không bao giờ biết nói dối. Trong một hệ thống tuần hoàn khép kín, oán khí đầu vào không tăng, lượng thảo dược bỏ vào lò không giảm, nhưng hiệu suất thanh lọc lại sụt giảm nghiêm trọng.
“Có chi phí ẩn phi pháp đang rút ruột hệ thống của chúng ta.” Ninh Vô Khuyết khàn giọng nói, mắt phải khẽ điều chỉnh thấu kính đồng cổ. “Dẫn đường đến giếng nước phía Đông.”
Khu vực phía Đông của bệnh xá lúc này đang đông nghịt bệnh nhân nghèo khổ. Hàng trăm con người da thịt rạn nứt, lốm đốm những vệt rỉ sét màu tím đen của dịch rỉ sét ma thuật đang nằm rên rỉ trên những chiếc cáng tre. Tiếng khóc than, mùi hôi thối của da thịt hoại tử trộn lẫn với mùi khói củi sắc thuốc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Y tá trưởng Tiểu Thảo – thiếu nữ mười lăm tuổi nhanh nhẹn – đang bận rộn băng bó vết thương cho một đứa trẻ mồ côi. Mồ hôi thấm đẫm vạt áo vải thô màu xanh lá mạ của cô bé.
Ninh Vô Khuyết bước đến bên giếng nước phía Đông, nơi đặt vạt lò sắc thuốc khổng lồ đang bốc khói nghi ngút. Anh khẽ truyền nhẹ điểm phúc lợi để kích hoạt tối đa thấu kính ma pháp của chiếc kính một tròng.
*“Quét mục tiêu: Giếng nước phía Đông. Bản chất dòng chảy: Ô nhiễm ngược. Phát hiện tàn dư độc tố: Hắc Hạt Độc – Độc tố oán khí thực cốt cấp độ 3. Cơ chế hoạt động: Ngụy trang dưới dạng Bột rỉ sét ma thuật để đánh lừa hệ thống lọc tự nhiên.”*
Một sợi chỉ đỏ lấp lánh, mỏng manh như tơ nhện nhưng đậm đặc sát khí hắc ám, hiển thị rõ ràng trên thấu kính ma pháp, cắm thẳng từ lòng giếng nước lên vạt lò sắc thuốc đang sôi sùng sục.
“Đầu độc.” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng thốt lên.
“Cái gì? Có kẻ đầu độc nguồn nước thuốc sao?” Tiểu Mộc kinh hãi kêu lên, tay khẽ run làm chiếc bàn tính gỗ đào suýt rơi xuống đất.
“Đúng thế. Kẻ ra tay sử dụng Hắc Hạt Độc – một loại độc dược oán khí chuyên dụng của phủ Triệu Độc để ngụy trang độc tính dưới dạng dịch rỉ sét thông thường. Nếu bần dân uống phải nước thuốc này, kinh mạch của họ sẽ thối rữa từ bên trong trong vòng ba khắc, và toàn bộ bệnh xá của chúng ta sẽ bị gán tội danh đầu độc giết người hàng loạt.” Ninh Vô Khuyết phân tích bằng giọng điệu lạnh lùng, phân tích rủi ro một cách chuẩn xác.
“Sư phụ, vậy chúng ta phải làm sao? Lò thuốc này trị giá đến hai trăm lượng linh thạch thô và oán lực đối ứng!” Tiểu Mộc lo lắng nhìn vạt lò thuốc khổng lồ.
“Đổ bỏ hoàn toàn.” Ninh Vô Khuyết không chút do dự ra lệnh. “Trong tài chính, cắt lỗ kịp thời là nguyên tắc tối thượng để bảo toàn dòng vốn. Chấp nhận thâm hụt hai trăm điểm phúc lợi hôm nay để tránh việc vỡ nợ nhân quả toàn diện vào ngày mai. Tiểu Mộc, khóa giếng Đông ngay lập tức, chuyển toàn bộ bệnh nhân sang sử dụng nước giếng Tây!”
[Hệ thống khấu trừ: -200 điểm phúc lợi do tiêu hủy tài sản cứu tế bị nhiễm độc. Số dư hiện tại: +4.920/5.000 điểm].
Cơn đau từ đan điền lại cuộn lên kịch liệt hơn khi điểm phúc lợi sụt giảm. Ninh Vô Khuyết khẽ cắn chặt răng, giữ vững cơ thể thẳng tắp. Độc dược đã được thả vào giếng, nghĩa là kẻ đầu độc vẫn đang lẩn khuất ngay trong khuôn viên bệnh xá này.
“Độc dược không thể tự di chuyển. Kẻ thả độc phải tiếp cận giếng nước trong vòng một khắc qua.” Ninh Vô Khuyết điều chỉnh kính một tròng, kích hoạt kỹ năng đặc thù: Truy vết dòng tiền oán.
Một sợi chỉ đỏ oán niệm mỏng manh xuất hiện từ thành giếng nước, lơ lửng trong không khí, uốn lượn băng qua đám đông bệnh nhân đang nằm la liệt trên sân. Ninh Vô Khuyết khập khiễng bước theo sợi chỉ đỏ, đôi mắt sắc sảo quét qua từng gương mặt phàm nhân đang đau đớn.
Sợi chỉ đỏ dẫn thẳng về phía khu vực phát thuốc Giải Oán Sa, nơi y tá trưởng Tiểu Thảo đang chăm sóc cho một bệnh nhân mới đến.
Đó là một nữ tử gầy gò, rách rưới, toàn thân quấn băng gạc đầy máu khô và vệt rỉ sét màu tím đen, giả dạng làm một bần dân bị bỏng nặng do mưa axit. Nữ tử này đang nằm trên cáng tre, cơ thể khẽ co giật liên tục, miệng rên rỉ những tiếng đau đớn đầy thảm thiết.
“Bệnh nhân này tội nghiệp quá, da thịt bị ăn mòn hết rồi.” Tiểu Thảo dịu dàng nói, tay cầm chén nước thuốc Giải Oán Sa thanh khiết vừa mới sắc xong ở giếng Tây, cúi người định đút cho nữ tử uống. “Chị ráng uống chén thuốc này, sẽ bớt đau ngay thôi.”
Nữ tử quấn băng gạc khẽ gật đầu, đôi mắt lanh lợi sắc bén ẩn sau mái tóc bù xù bẩn thỉu khẽ lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. Tay trái mụ khẽ luồn dưới vạt áo rách, ngón tay khẳng khiu bám đầy vệt đen kịt đang kẹp chặt một cây kim độc màu tím sẫm tỏa ra oán khí thực cốt. Mụ đang chờ đợi thời cơ Tiểu Thảo áp sát để lén đâm kim độc vào cổ cô bé, tạo ra một vụ chết bất đắc kỳ tử ngay tại chỗ hòng kích động sự hỗn loạn.
“Tiểu Thảo! Lùi lại phía sau!”
Tiếng quát đanh thép của Ninh Vô Khuyết đột ngột vang lên từ phía sau.
Tiểu Thảo khựng lại, theo bản năng lùi lại một bước.
Cùng lúc đó, Ninh Vô Khuyết bước tới, Kính một tròng của anh khóa chặt vào người nữ tử đang co giật. Chỉ số hệ thống hiển thị rõ ràng trên đầu mụ bằng một màu đỏ kịt như máu:
*“Mục tiêu: Độc Hạt – Sát thủ bóng đêm của phủ Triệu Độc. Tu vi: Luyện Khí Cấp 5. Nợ nghiệp cá nhân: 8.500 điểm (Tội giết người bằng độc dược, hủy hoại sinh mệnh lực phàm nhân). Vật phẩm mang theo: Hắc Hạt Độc.”*
“Độc Hạt. Ngươi giả dạng bần dân thâm nhập bệnh xá, thả độc vào giếng nước Đông, bây giờ lại muốn mưu sát nhân viên y tế của ta sao?” Giọng nói lạnh lùng, không chút dao động của Ninh Vô Khuyết vang lên, lột trần hoàn toàn thân phận của nữ sát thủ trước toàn thể công chúng.
Độc Hạt nhận thấy mình đã bị bại lộ danh tính một cách phi lý. Đôi mắt mụ co rụt lại, không còn vẻ đau đớn giả tạo nữa. Mụ bật dậy từ trên cáng tre nhanh như một con rắn độc, tay phải vung mạnh, phóng thẳng cây kim độc màu tím về phía cổ họng Tiểu Thảo hòng diệt khẩu.
“Vút!”
Một tiếng xé gió vang lên. Nhưng trước khi cây kim độc kịp chạm vào Tiểu Thảo, một nắm đấm khổng lồ bọc thép rèn thô sơ đột ngột lao tới, đập tan cây kim độc giữa không trung.
Trưởng nhóm bảo an A Lực bước lên chắn trước mặt Tiểu Thảo, đôi cánh tay cuồn cuộn cơ bắp bọc băng vải trắng gồng lên uy nghiêm. “Con mụ độc phụ! Dám ra tay ở bệnh xá của Ninh đại nhân!”
Độc Hạt nghiến răng, thân hình gầy gò khẽ uốn lượn, thi triển Độc Hạt Ẩn Hình Quyết hòng lẩn trốn vào đám đông bệnh nhân đang hoảng loạn xung quanh. Mụ biết mình chỉ có tu vi Luyện Khí Cấp 5, không thể đối đầu trực diện với võ giả Luyện Khí Cấp 4 như A Lực khi đã bị lộ diện, trốn thoát và kích hoạt độc tính diện rộng là lựa chọn duy nhất.
“Đóng cửa bệnh xá! Không để mụ tiếp cận kho thảo dược!” Ninh Vô Khuyết ra lệnh lớn, tay khẽ gõ mạnh lên Bàn tính nhân quả hắc ngọc.
Tiếng gõ bàn tính vang lên giòn giã. Sóng âm màu tím dịu nhẹ quét qua quảng trường, khóa chặt quỹ đạo oán khí di chuyển của Độc Hạt. Dù mụ có ẩn nấp khéo léo thế nào trong đám đông bần dân rách rưới, sợi chỉ đỏ oán niệm từ kỹ năng Truy vết dòng tiền oán của Ninh Vô Khuyết vẫn cắm chặt trên người mụ như một ngọn hải đăng rực sáng trong đêm tối.
“A Lực, góc nghiêng ba mươi độ bên trái, sau vạt áo của lão nhân áo xám!” Ninh Vô Khuyết chỉ định chính xác tọa độ di chuyển của sát thủ.
A Lực vung nắm đấm bọc thép lao tới, đập nát một cột gỗ trang trí nơi Độc Hạt vừa lướt qua. Độc Hạt bị dồn ép kịch liệt, bước chân trở nên hỗn loạn. Mụ nhận ra tên phàm nhân đeo kính một tròng kia có khả năng nhìn thấu mọi bộ pháp ẩn mình của mụ.
“Lũ phàm nhân ngu xuẩn! Các người muốn chết chung với ta sao?”
Độc Hạt bị dồn vào góc tường đá của kho thảo dược Giải Oán Sa, không còn đường lui. Gương mặt mụ biến dạng đầy điên cuồng, mụ giật phăng lớp băng gạc trên mặt, để lộ khuôn mặt gầy gò xám ngoét bám đầy những vệt rỉ sét màu tím đen ghê tởm.
Mụ giơ cao chiếc bình sứ nhỏ chứa đầy chất độc oán khí đậm đặc ‘Hắc Hạt Độc’ còn lại, cười điên cuồng. Luồng oán khí màu tím đen từ cơ thể mụ bùng phát dữ dội, cộng hưởng với chất độc trong bình, bắt đầu bốc hơi thành một làn sương độc dày đặc, lan tỏa nhanh chóng ra không khí xung quanh, nhắm thẳng vào hàng trăm bệnh nhân nghèo khổ đang đứng hoảng loạn ở sân trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!