Đóng Băng Khế Ước Đất
Luồng sương độc màu tím đen cuồn cuộn bốc lên từ cơ thể rạn nứt của người bệnh nghèo, hướng thẳng về phía lồng ngực Ninh Vô Khuyết, trong khi Triệu Ngọc Yên nhếch môi nở nụ cười lạnh lùng đầy sát ý. Không khí xung quanh sân trước Bệnh xá Phúc Lợi Số 1 như đông cứng lại. Mùi hôi thối nồng nặc của xác chết phân hủy trộn lẫn với vị rỉ sét ẩm ướt của mưa axit bốc lên nồng nặc, khiến hàng vạn bần dân đang quỳ rạp xung quanh hoảng loạn dạt ra, tiếng khóc than và la hét vang dội khắp ngõ ngách khu ổ chuột Vạn Nhân Hầm.
“Ninh phán quan, tà thuật của ngươi cuối cùng cũng lộ chân tướng!” Giọng nói trong trẻo của Triệu Ngọc Yên vang lên, mang theo thần lực Trúc Cơ chấn động màng nhĩ mọi người. Nàng đứng thẳng trên dốc đá, tay cầm trượng bạc Thánh Quang ‘Thần Huy’ rực rỡ, ánh mắt nhìn Ninh Vô Khuyết như nhìn một kẻ tội đồ đã bị bắt quả tang tại trận. “Trước mặt thần linh, ngươi còn lời nào để biện hộ?”
Ninh Vô Khuyết không hề lùi bước. Gương mặt anh nhợt nhạt dưới ánh sáng tím đen ma quái, nhưng đôi mắt sau chiếc kính một tròng bằng đồng vẫn lạnh lùng và tĩnh lặng như mặt nước hồ không gợn sóng. Đối với một chuyên gia xử lý nợ xấu hiện đại, những đòn bôi nhọ thương hiệu và gài bẫy tài sản thế này chỉ là những thủ đoạn cạnh tranh tầm thường.
Anh khẽ nâng ngón tay gầy guộc, truyền nhẹ 5 điểm phúc lợi vào chiếc kính một tròng. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, lập tức hiển thị cấu trúc năng lượng của luồng sương độc đang lao tới.
*“Đối tượng quét: Sương độc phát tán từ bệnh nhân Vương Nhị. Bản chất: Hắc Hạt Độc – Độc tố oán khí thực cốt cấp độ 3. Nguồn gốc: Trích xuất từ lò luyện tà binh của phủ Triệu Độc. Cơ chế kích hoạt: Cộng hưởng với thần lực hắc ám của Pháp Hải.”*
Ninh Vô Khuyết khẽ nhếch môi. Triệu Ngọc Yên và Pháp Hải nghĩ rằng dùng một bệnh nhân bị gài bẫy độc tố để hủy hoại danh tiếng bệnh xá là một nước đi hoàn hảo. Nhưng trong sổ sách nhân quả của anh, mọi khoản nợ đều phải được ghi nhận chính xác theo nguồn gốc phát sinh của nó.
“Tiểu Mộc, lùi lại phía sau ta.” Ninh Vô Khuyết trầm giọng ra lệnh.
Học đồ Tiểu Mộc nhanh nhẹn ôm chặt xấp sổ sách kế toán kép, lùi sâu vào trong thềm cửa bệnh xá, đôi mắt nhỏ vẫn không giấu nổi sự lo lắng.
Ninh Vô Khuyết khẽ gõ mạnh ngón tay lên khung hắc ngọc của chiếc Bàn tính nhân quả giắt bên hông. Tiếng hạt tính va chạm vang lên giòn giã, phá tan tiếng gào thét của sương độc. Anh tập trung tinh thần lực, khóa chặt luồng độc khí đang cuồn cuộn lao tới.
[Hệ thống tiêu hao: -50 điểm phúc lợi để kích hoạt kỹ năng phòng ngự: Đóng băng khế ước].
“Đóng!”
Ninh Vô Khuyết quát nhẹ một tiếng, ngón tay gõ mạnh vào hạt tính hắc ngọc quyết định. Ngay lập tức, một vòng tròn khóa ma pháp màu vàng kim rực rỡ, được dệt nên từ những đường vân phương trình toán học phức tạp, đột ngột hiện ra giữa không trung. Vòng tròn ánh sáng quét qua luồng sương độc màu tím đen, khiến nó lập tức khựng lại, đông cứng hoàn toàn trong không khí như một khối tinh thể vô định hình.
Luồng độc khí Hắc Hạt Độc bị cô lập hoàn toàn trong phạm vi bán kính nửa mét trước ngực Ninh Vô Khuyết, không thể lan rộng thêm một tấc, cũng không thể gặm nhấm kinh mạch của bất kỳ ai. Người bệnh nghèo trên cáng tre cũng ngừng co giật, hơi thở dần ổn định trở lại dưới sự bảo hộ của màn sáng vàng kim.
Triệu Ngọc Yên nụ cười lạnh lùng trên môi lập tức cứng đờ. Đôi mắt tím nhạt của nàng rụt lại, nhìn chằm chằm vào vòng tròn khóa ma pháp đang lơ lửng trước ngực Ninh Vô Khuyết. Nàng không thể tin được một phàm nhân không có nửa điểm linh lực chiến đấu như anh lại có thể dễ dàng đóng băng oán độc Trúc Cơ của Pháp Hải.
“Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì?” Triệu Ngọc Yên khàn giọng hỏi, trượng bạc Thần Huy trên tay nàng khẽ run lên.
“Đây không phải là tà thuật, Triệu thánh nữ.” Ninh Vô Khuyết bước lên một bước, giọng nói điềm tĩnh nhưng đanh thép vang vọng khắp quảng trường. “Đây là luật bảo toàn nhân quả. Ngài và tư tế Pháp Hải cố tình kích hoạt oán độc Hắc Hạt Độc từ phủ Triệu Độc để đầu độc bệnh nhân nghèo, hòng vu oan cho bệnh xá của ta. Nhưng ngài quên rằng, mọi giao dịch phi pháp đều để lại dấu vết dòng tiền năng lượng. Chiếc kính một tròng của ta đã ghi nhận hoàn toàn nguồn gốc luồng độc khí này chảy ra từ đâu. Ngài có muốn ta công khai bảng kiểm toán oán độc này trước toàn thể bần dân không?”
Hàng vạn bần dân nghe thấy vậy, lập tức xôn xao. Họ nhìn vào vòng tròn khóa ma pháp màu vàng kim đang bảo vệ người bệnh, rồi nhìn sang gương mặt biến sắc của Triệu Ngọc Yên. Sự thật đã rõ ràng, lòng tin của họ vào Giáo hội một lần nữa bị lung lay dữ dội.
Triệu Ngọc Yên nghiến răng, biết mình đã hoàn toàn thất bại trong đòn bôi nhọ này. Nàng khẽ lùi lại một bước, chuẩn bị ra lệnh cho các tu sĩ rút lui để bảo toàn danh tiếng.
Nhưng ngay khi bầu không khí chuẩn bị dịu xuống, rẽ đôi đám đông bần dân ở phía sau là một bóng người trung niên nhã nhặn nhưng uy nghiêm bước tới.
Người đàn ông mặc chiếc áo choàng luật sư Giáo hội màu xanh lục sẫm thêu chỉ vàng tinh xảo, đeo kính gọng vàng sang trọng, tay cầm một cuốn điển tịch khế ước cổ bằng da thú đã ố vàng. Từng bước đi của gã đều toát ra vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo của một kẻ đứng trên đỉnh cao pháp lý tôn giáo.
Thẩm Mục – cố vấn luật pháp tối cao của Giáo hội Thánh Quang tại Thần Đô, đối thủ pháp lý lớn nhất và đáng gờm nhất của Ninh Vô Khuyết.
“Triệu thánh nữ, lui lại phía sau.” Giọng nói của Thẩm Mục trầm thấp, mực thước nhưng chứa đựng một áp lực vô hình khiến đám đông lập tức im bặt. Gã bước tới trước thềm bệnh xá, ánh mắt sắc sảo sau tròng kính vàng nhìn thẳng vào Ninh Vô Khuyết, khẽ mỉm cười nhã nhặn. “Ninh đại nhân, quả nhiên danh bất hư truyền. Tài bẻ gãy khế ước và logic toán học của ngài thật khiến Thẩm mụ này khâm phục. Nhưng hôm nay, ta đến đây không phải để tranh luận về độc tố.”
Ninh Vô Khuyết khẽ nheo mắt. Anh nhận ra Thẩm Mục nguy hiểm hơn Triệu Ngọc Yên gấp trăm lần. Kẻ này không dùng thần lực hay bạo lực tầm thường, gã dùng luật pháp để giết người không dao khói.
“Thẩm cố vấn, ngài có việc gì chỉ giáo?” Ninh Vô Khuyết bình thản hỏi, tay vẫn đặt trên Bàn tính hắc ngọc.
Thẩm Mục khẽ nâng cuốn điển tịch cổ trên tay lên, từ tốn rút ra một tờ khế ước bằng da thú cổ xưa có đóng dấu ấn chú màu đỏ tía của Giáo hội. Gã chậm rãi đọc to, giọng nói vang vọng khắp sân bệnh xá:
“Mười năm trước, chủ sở hữu cũ của khu đất này – điền chủ Vương Tam, đã ký kết một bản Khế ước thế chấp linh hồn (Sơ cấp) với Thần điện Thánh Quang quận Tây để đổi lấy ba ngàn lượng linh thạch mua nước thánh cứu mạng gia đình. Trong điều khoản khế ước ghi rõ: Nếu Vương Tam không thể hoàn trả đủ khoản nợ oán lực trong vòng mười năm, toàn bộ tài sản thuộc quyền sở hữu của gã, bao gồm cả kho chứa thóc bỏ hoang này, sẽ thuộc quyền sở hữu vĩnh viễn của Giáo hội Thánh Quang.”
Thẩm Mục ngừng lại, nhìn Ninh Vô Khuyết với nụ cười đầy ẩn ý, rồi tiếp tục:
“Thời hạn mười năm đã kết thúc vào ngày hôm qua. Vương Tam đã qua đời và linh hồn gã đã bị Giáo hội siết nợ hợp pháp. Do đó, toàn bộ khu đất và tòa nhà Bệnh xá Phúc Lợi Số 1 này hiện nay là tài sản hợp pháp của Giáo hội Thánh Quang. Ninh đại nhân, ngài tự ý cải tạo và vận hành bệnh xá trên đất của chúng ta mà không có sự đồng ý của Giáo hội, đây là hành vi chiếm đoạt tài sản phi pháp!”
Lời tuyên bố của Thẩm Mục như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu hàng vạn bần dân và nhân viên bệnh xá.
“Cái gì? Bệnh xá thuộc về Giáo hội sao?”
“Vậy chúng tôi biết đi đâu chữa bệnh bây giờ?”
Tiếng bàn tán xôn xao hoang mang bùng phát dữ dội. A Ngưu từ trong đám đông phu dịch bước ra, gương mặt ngăm đen đầy phẫn nộ, gã vác chiếc búa tạ sắt rèn bước lên thềm đá, hét lớn:
“Lũ đạo đức giả các người! Kho thóc này đã bỏ hoang mười năm nay, bần dân chúng tôi tự tay dọn dẹp, tự tay Ninh đại nhân bỏ tiền xây dựng bệnh xá cứu người! Các người không cứu dân nghèo, bây giờ lại muốn đến cướp đất cướp nhà sao? Chúng tôi không đồng ý!”
“Đúng thế! Chúng tôi không đồng ý!” Hàng trăm phu dịch và bần dân quận Tây đồng loạt hét lớn, tạo thành một hàng rào người kiên cố, che chắn trước cửa bệnh xá.
Thẩm Mục khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ thương hại nhìn đám đông nghèo khổ. Gã khẽ vẫy tay trái.
Ngay lập tức, mười kỵ sĩ phán quyết mặc giáp sắt đen che kín mặt từ phía sau bước lên. Họ đồng loạt phóng thích uy áp Trúc Cơ Kỳ khổng lồ, tạo thành một luồng khí lưu lạnh toát xương tủy quét qua quảng trường.
“Rầm! Rầm!”
Sức mạnh của tu vi Trúc Cơ dễ dàng đẩy lùi hàng rào người của bần dân phàm nhân. A Ngưu dù khỏe mạnh hơn người thường nhưng cũng bị luồng uy áp chấn cho lùi lại mấy bước, suýt ngã quỵ xuống thềm đá. Binh lính Giáo hội chĩa thẳng mũi thương sắt rỉ lạnh lẽo vào lồng ngực bần dân, sẵn sàng cưỡng chế niêm phong đất đai.
“A Ngưu, dừng tay lại. Lui ra phía sau.” Ninh Vô Khuyết bước tới chắn trước mặt A Ngưu, giọng nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng một mệnh lệnh bất khả kháng. Anh biết phàm nhân không thể đối đầu vật lý với tu sĩ Trúc Cơ, xung đột bạo lực lúc này chỉ khiến bần dân chịu thiệt mạng phi lý.
Anh nhìn thẳng vào Thẩm Mục, khẽ điều chỉnh kính một tròng để quét cấu trúc của tờ Khế ước thế chấp linh hồn đang cầm trên tay gã.
*“Đối tượng quét: Khế ước thế chấp linh hồn của Vương Tam. Cấu trúc khế ước: Bất đối xứng thông tin nghiêm trọng. Điều khoản ẩn: Trích xuất thọ mệnh thầm lặng của người ký tăng thêm 30% lãi suất oán lực mà không có sự đồng thuận tự nguyện.”*
Ninh Vô Khuyết khẽ nhếch môi lạnh lùng. Đây chính là điểm yếu cốt lõi của khế ước hắc ám.
“Thẩm cố vấn, ngài dùng một bản khế ước lừa đảo để đòi siết nợ đất đai sao?” Ninh Vô Khuyết khàn giọng nói, giọng nói của anh vang lên đều đều nhưng rõ ràng đến từng chữ. “Bản khế ước thế chấp linh hồn này vi phạm luật cân bằng nhân quả vũ trụ do che giấu thông tin rủi ro mất thọ thọ mệnh với người ký. Theo luật pháp cổ đại Ly Dương quốc, một khế ước có hành vi lừa dối thông tin là hoàn toàn vô hiệu từ lúc ký kết.”
Thẩm Mục khẽ cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ kiêu ngạo:
“Ninh đại nhân, ngài quả nhiên am hiểu luật cổ. Nhưng ngài quên rằng, luật pháp tôn giáo cổ đại của Giáo hội Thánh Quang được phê duyệt bởi Thái Tổ vương quốc, có hiệu lực tối cao hơn luật phàm tục của Hình Bộ. Mọi tranh chấp khế ước linh hồn đều thuộc quyền phán quyết của Thần điện, không một phán quan phàm tục nào có quyền can thiệp!”
“Hình Bộ không có quyền can thiệp, nhưng Ly Dương Hiến Chương thì có!”
Ninh Vô Khuyết quát lớn một tiếng, giọng nói đanh thép vang dội khắp quảng trường. Anh rút từ trong vạt áo xám tro ra một cuốn luật thư cổ đã sờn rách – cuốn ‘Ly Dương Hiến Chương Bản Gốc’ do cựu sư trưởng Lục Thừa Chỉ truyền lại, dõng dạc đọc to:
“Theo Điều 12 của Ly Dương Hiến Chương vương triều: Trong thời gian xảy ra thiên tai mưa axit oán khí cấp quốc gia, mọi công trình phúc lợi xã hội, bệnh xá cứu tế và trạm thanh lọc oán khí đang vận hành thực tế để bảo vệ sinh mệnh thần dân đều được hưởng quyền ưu tiên sử dụng đất tối cao. Mọi khế ước thế chấp tư nhân hoặc tôn giáo liên quan đến khu đất đó đều phải bị đình chỉ hiệu lực cưỡng chế trong suốt thời gian xảy ra thiên tai để phục vụ lợi ích công cộng!”
Ninh Vô Khuyết khép cuốn luật thư cổ lại, tiếng vỗ sách đanh thép như một cái tát giáng thẳng vào sự kiêu ngạo của Thẩm Mục. Anh nhìn thẳng vào mắt gã cố vấn pháp lý, lạnh lùng tuyên bố:
“Thần Đô đang bị t tàn phá bởi mưa axit oán khí, bệnh xá này đang cứu sống hàng vạn thần dân của hoàng đế. Thẩm cố vấn, ngài cố ý niêm phong bệnh xá trong mùa thiên tai, cướp đi đường sống của thần dân, ngài đang muốn công khai vi phạm hiến chương tối cao của vương triều, khinh thường hoàng quyền đương triều sao?”
Thẩm Mục nụ cười trên môi lập tức biến mất hoàn toàn. Gương mặt nhã nhặn của gã lần đầu tiên hiện lên một vệt âm trầm tột độ. Gã không ngờ Ninh Vô Khuyết lại có thể tìm ra một điều khoản hiến chương cổ đại bị lãng quên từ trăm năm trước để phản pháo một cách hoàn hảo đến vậy.
Nhưng Thẩm Mục là một kẻ vô cùng sành sỏi kẽ hở pháp lý. Gã biết mình không thể tranh luận ngôn từ với Ninh Vô Khuyết thêm nữa. Gã quyết định dùng bạo lực pháp lý cưỡng chế.
“Ninh đại nhân quả nhiên lanh lợi.” Thẩm Mục lạnh lùng nói, tay phải đột ngột rút từ trong tay áo ra một con dấu bằng vàng ròng khảm nạm tinh thể oán lực cực đại – Ấn chú Thánh Quang của hồng y giáo chủ Ma Ha Sát ban tặng. “Nhưng luật pháp tối cao luôn thuộc về kẻ nắm giữ thần lực phán quyết vĩnh cửu!”
Thẩm Mục vung mạnh ấn chú Thánh Quang lên không trung, truyền thần lực hắc ám kích hoạt pháp bảo.
“Bùng!”
Một luồng ánh sáng màu đỏ tía đậm đặc, chứa đầy oán khí ăn mòn và nguyền rủa hắc ám, đột ngột phun trào từ con dấu vàng ròng, hóa thành một trận pháp niêm phong khổng lồ hình lưới nhện màu đen sẫm bao phủ lên bầu trời bệnh xá. Trận pháp bắt đầu hạ xuống, những cột đá cẩm thạch hắc ám mọc lên từ lòng đất, muốn phong tỏa hoàn toàn ranh giới đất đai của bệnh xá, biến nơi đây thành một vùng cấm chết chóc.
“Nguy rồi! Trận pháp niêm phong của Giáo hội!” A Ngưu hét lớn, cố gắng vung búa tạ đập vào cột đá hắc ám đang mọc lên nhưng bị oán lực chấn bay ra ngoài, búa tạ rạn nứt.
Ninh Vô Khuyết nhìn trận pháp niêm phong đang hạ xuống, lồng ngực anh nhói đau kịch liệt do oán khí xung quanh dâng cao tột độ. Thọ thọ mệnh hiển thị trên kính một tròng đang đếm ngược nhanh chóng. Anh biết mình phải trả một cái giá thật sự để bảo vệ bệnh xá cứu mạng này.
Anh khẽ cắn răng, dồn toàn bộ tinh thần lực gõ mạnh tay lên Bàn tính nhân quả hắc ngọc.
[Hệ thống tiêu hao: -50 điểm phúc lợi để kích hoạt kỹ năng: Đóng băng khế ước vĩ mô].
*“A...!”*
Một cơn đau buốt lạnh thấu xương tủy, như có hàng vạn mũi kim băng đâm thẳng vào kinh mạch phế phủ, khiến Ninh Vô Khuyết khẽ rên rỉ một tiếng, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Cái giá của việc cưỡng ép vận hành bàn tính hắc ngọc để đóng băng một trận pháp Trúc Cơ vĩ mô là cực kỳ tàn nhẫn đối với thể xác phàm nhân của anh.
Nhưng sóng âm từ chiếc bàn tính hắc ngọc phát ra rực rỡ ánh sáng tím vàng nhã nhặn, hóa thành bốn cột sáng phúc đức khổng lồ lao thẳng lên bầu trời, đâm thẳng vào bốn góc của trận pháp niêm phong hắc ám.
“Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!”
Bốn tiếng nổ lớn vang dội khắp quận Tây. Trận pháp niêm phong đất đai của Thẩm Mục đột ngột bị đóng băng hoàn toàn giữa không trung, đứng im không thể hạ xuống thêm một tấc. Luồng oán khí ăn mòn bị phong tỏa hoàn toàn bên ngoài ranh giới tòa nhà chính của bệnh xá, giữ lại được vùng an toàn cho hàng vạn bệnh nhân nghèo bên trong.
Thẩm Mục bị oán lực phản phệ khẽ lùi lại một bước, đôi mắt gã lộ rõ vẻ kinh hãi và phẫn nộ tột độ nhìn Ninh Vô Khuyết đang run rẩy đứng vững trên thềm đá, khóe môi anh khẽ rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
“Ninh Vô Khuyết... ngươi dám hao phí thọ mệnh để đóng băng trận pháp của Giáo hội?” Thẩm Mục khàn giọng nói, giọng nói không còn vẻ nhã nhặn thường ngày.
Ninh Vô Khuyết khẽ đưa tay lau vệt máu trên khóe môi, đôi mắt sau thấu kính đồng cổ vẫn lấp lánh ánh sáng lạnh lùng, kiên định đến đáng sợ. Anh khẽ cười lạnh, giọng nói khàn khàn nhưng vang vọng đanh thép:
“Thẩm cố vấn, ta đã đóng băng thành công lệnh niêm phong đất đai của các người trong vòng bốn mươi tám giờ. Trong thời gian này, tòa nhà chính của bệnh xá vẫn hoạt động hợp pháp dưới sự bảo hộ của Ly Dương Hiến Chương. Ngài không thể chạm vào một cọng cỏ của bệnh xá này mà không có sự đồng ý của ta!”
Thẩm Mục gương mặt biến đổi liên tục từ xanh sang đỏ. Gã nhận ra mình đã hoàn toàn đánh giá thấp ý chí và tài năng của tên thư lại quèn này. Nhưng ngay sau đó, một nụ cười nham hiểm, đầy xảo quyệt lại xuất hiện trên gương mặt gã cố vấn pháp lý Giáo hội.
Thẩm Mục chậm rãi bước lên một bước, từ trong cuốn điển tịch cổ rút ra một mảnh da dê tối mật khác, có khắc chữ ký bằng máu rực rỡ ánh sáng hoàng gia và ấn ký rồng vàng của Thái Tổ vương quốc. Gã giơ cao mảnh da dê tối mật, ánh mắt nhìn Ninh Vô Khuyết đầy vẻ chế giễu và tàn nhẫn:
“Ninh Vô Khuyết, ngài nghĩ mình đã thắng sao? Hãy nhìn kỹ đây! Đây là Điều khoản phụ tối mật của khế ước thế chấp quốc gia do chính tay Thái Tổ triều đại Ly Dương ký kết với Ngoại Thần vạn năm trước. Trong điều khoản phụ ghi rõ: Mọi khu đất đã được đăng ký dưới danh nghĩa Thánh Quang Giáo Hội đều được hưởng quyền sovereign vĩnh viễn, hoàn toàn được miễn trừ khỏi mọi luật lệ phàm tục và hiến chương của vương triều, bao gồm cả Ly Dương Hiến Chương!”
Thẩm Mục cười điên cuồng, giọng nói vang dội áp chế toàn trường:
“Bản hiến chương của ngài vô hiệu trước sắc lệnh tối cao của Thái Tổ! Ninh Vô Khuyết, ngài tự ý dùng luật cổ để báng bổ quyền sovereign của Giáo hội, ngài đã phạm vào tội mưu phản diệt môn chống lại tổ tiên vương quốc! Ta tuyên bố, nếu trong vòng bốn mươi tám giờ tới ngài không tự nguyện bàn giao toàn bộ bệnh xá và quỳ lạy tạ tội trước Thần điện, ta sẽ đưa vụ kiện này lên Tòa phán quyết Thần Đô tối cao để hoàng gia trực tiếp ban sắc lệnh ngũ mã phanh thây ngươi!”
Luồng ánh sáng hoàng gia từ điều khoản phụ tối mật tỏa ra áp lực khổng lồ, bóp nghẹt hơi thở của toàn bộ bần dân quận Tây, đẩy khủng hoảng pháp lý và chính trị lên mức cao trào tột độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!