Nhạc nềnShenxian

Danh Nghĩa Tà Thuyết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông đồng từ Thần điện Thánh Quang ở phía xa vọng lại, trầm đục và lạnh lẽo, gõ thẳng vào tâm trí của hàng vạn bần dân đang chen chúc trước cổng Bệnh xá Phúc Lợi Số 1. Bầu trời quận Tây kinh thành Ly Dương vừa mới trải qua trận đại chiến thời tiết nay lại nhuốm một màu xám xịt của mây chì. Dù mưa axit đã tạm dứt nhờ Hộ Thành Vạn Linh Trận của vong hồn tướng quân Nhạc Phong, nhưng bầu không khí ngột ngạt và mùi rỉ sét ẩm ướt vẫn lơ lửng trong không trung, như một khoản nợ xấu khổng lồ chưa được thanh toán triệt để.


Bên trong bệnh xá, những hàng ghế gỗ dài chật kín người bệnh. Những vết bỏng do mưa axit ăn mòn da thịt đang được Hoa Cô và Tiểu Thảo khéo léo băng bó bằng thảo dược Giải Oán Sa thanh khiết. Mỗi hơi thở của người bệnh, mỗi lời cảm ơn chân thành từ đáy lòng họ đều hóa thành những đốm sáng vàng kim nhỏ li ti, bay thẳng vào chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc đang giắt bên hông Ninh Vô Khuyết.


Ninh Vô Khuyết đứng bên bàn kiểm toán, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên khung hắc ngọc. Chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải của anh khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, hiển thị giao diện hệ thống lơ lửng:


[Thọ mệnh còn lại: 14 ngày. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +5.200/5.000 điểm].


“Năm ngàn hai trăm điểm... Đợt đột phá lên Đại phán quan Thần Đô đã tạm thời giải quyết được khủng hoảng thanh khoản thọ mệnh.” Ninh Vô Khuyết thầm nghĩ, gương mặt nhợt nhạt của anh khẽ giãn ra đôi chút. Nhưng tư duy nhạy bén của một chuyên gia tài chính hiện đại lập tức cảnh báo anh: Giáo hội Thánh Quang vừa mất đi dòng tiền đen từ Ty Định Tội của Triệu Độc, bọn chúng chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn hệ thống phúc lợi của anh cướp đi thị phần đức tin.


“Đại nhân! Có chuyện không ổn!”


Tiểu Mộc từ bên ngoài hớt hải chạy vào, gương mặt nhỏ nhắn mồ hôi nhễ nhại, hai tay ôm chặt xấp sổ sách kế toán kép. “Thánh nữ tập sự của Giáo hội... Triệu Ngọc Yên đang dẫn đầu đoàn tu sĩ tiến về phía chúng ta! Bần dân bên ngoài đang náo loạn hết cả lên!”


Ninh Vô Khuyết bình thản chỉnh lại tà quan phục Đại phán quan màu xám sẫm vừa được Hình Bộ ban phát. Anh không bất ngờ. Trong kinh doanh hắc ám, khi một mô hình độc quyền bị phá vỡ, đòn phản công đầu tiên luôn là bôi nhọ thương hiệu.


“Tiểu Mộc, mang bảng biểu thống kê oán khí quận Tây ra đây. Đi theo ta.” Giọng Ninh Vô Khuyết đều đều, điềm tĩnh đến đáng sợ.


Khi bước ra ngoài thềm đá của Bệnh xá Phúc Lợi Số 1, Ninh Vô Khuyết lập tức cảm nhận được một luồng áp lực tinh thần khổng lồ. Hàng nghìn bần dân đang quỳ rạp hai bên đường, đầu dập sát đất trong sự sợ hãi và sùng bái.


Rẽ đôi đám đông nghèo khổ là một đoàn tu sĩ mặc thánh y màu trắng tinh khôi thêu chỉ bạc lộng lẫy. Dẫn đầu đoàn người là một thiếu nữ xinh đẹp lạnh lùng như băng tuyết. Nàng đội chiếc vương miện bạc nhỏ trên mái tóc đen tuyền, đôi mắt màu tím nhạt bí ẩn tỏa ra thần thái cao quý bất khả xâm phạm. Tay nàng cầm thanh trượng bạc thánh quang ‘Thần Huy’, mỗi bước đi đều tỏa ra một vầng hào quang dịu nhẹ, khiến những vũng nước mưa axit dưới chân tự động bốc hơi thành khói trắng.


Triệu Ngọc Yên – thánh nữ tập sự của Giáo hội Thánh Quang, thiên tài tu luyện thần lực Trúc Cơ Cấp 2, và cũng là con gái nuôi của phế quan Triệu Độc.


“Thánh nữ vạn tuế! Xin cứu vớt tội nghiệp của chúng con!” Tiếng khóc than của bần dân vang lên dồn dập. Họ đã bị tẩy não hàng trăm năm rằng mưa axit là thiên phạt, và chỉ có nước thánh đắt đỏ của Giáo hội mới có thể gột rửa tội lỗi.


Triệu Ngọc Yên dừng bước trước thềm bệnh xá, ánh mắt tím nhạt lạnh lùng quét qua Ninh Vô Khuyết. Nàng khẽ nâng trượng bạc Thần Huy lên, thi triển Thánh Quang Thanh Tẩy Thuật. Một luồng ánh sáng trắng dịu mắt, ấm áp như nắng xuân lan tỏa khắp quảng trường, bao phủ lên những bần dân đang quỳ rạp. Những vết thương rỉ sét trên người họ tạm thời dịu đi, mang lại một cảm giác sảng khoái giả tạo.


“Thần linh từ bi, nhìn thấy chúng dân lầm than dưới tà thuyết gieo rắc tai họa.” Giọng nói của Triệu Ngọc Yên trong trẻo nhưng lạnh buốt xương tủy, vang vọng khắp ngõ ngách. “Hỡi những con chiên tội lỗi, các ngươi có biết vì sao mưa axit oán khí lại bùng phát tàn khốc tại quận Tây không? Chính là vì kẻ đứng trước mặt các ngươi – Ninh Vô Khuyết – đã dùng tà thuật toán học để cưỡng ép gom góp oán khí của người chết, bóp méo nhân quả tự nhiên, biến bệnh xá này thành một trận nhãn thu hút thiên tai!”


Lời tuyên bố của thánh nữ như một tiếng sét đánh ngang tai. Hàng vạn bần dân ngước đầu lên, ánh mắt nhìn Ninh Vô Khuyết từ sùng bái lập tức chuyển sang hoang mang, nghi kỵ và sợ hãi. Nỗi sợ hãi thần quyền cổ đại đã bám sâu vào máu tủy họ.


Ninh Vô Khuyết không hề biến sắc. Anh khẽ đưa tay lên mắt phải, truyền nhẹ 5 điểm phúc lợi vào chiếc kính một tròng bằng đồng để kích hoạt thấu kính ma pháp.


[Hệ thống tiêu hao: -30 điểm phúc lợi để duy trì thấu kính ma pháp quét diện rộng vĩ mô].


Trong tầm nhìn số hóa của anh, vầng hào quang “Thánh Quang” ấm áp mà Triệu Ngọc Yên vừa tỏa ra thực chất là những dòng năng lượng oán khí màu đỏ tía cực kỳ hỗn loạn. Phép thuật của nàng không hề tiêu tán oán khí, mà chỉ dùng thần lực Trúc Cơ để nén chặt oán độc sâu vào trong kinh mạch của bần dân, tạo ra ảo giác khỏi bệnh tạm thời. Đây là hành vi “trì hoãn nợ nghiệp” cực kỳ tàn nhẫn, một dạng cho vay nặng lãi thọ mệnh.


“Triệu thánh nữ quả nhiên có tài diễn xuất.” Ninh Vô Khuyết bước xuống một bậc thềm, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt tím của nàng. “Ngài dùng Thần Quang Thanh Tẩy Thuật để nén oán độc vào sâu trong cơ thể họ, khiến họ tưởng mình đã lành bệnh, rồi sau đó ép họ phải ký khế ước thế chấp linh hồn để mua nước thánh. Một mô hình kinh doanh đa cấp sinh mệnh lực thật hoàn hảo.”


Triệu Ngọc Yên chân mày khẽ nhíu lại, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc nhưng lập tức lấy lại vẻ ngạo mạn:


“Ninh Vô Khuyết, ngươi chỉ là một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, dám báng bổ thần lực của Giáo hội? Ngươi nói phương pháp toán học của ngươi cứu được dân nghèo? Ngươi dùng cái gọi là ‘Điểm tích lũy phúc lợi’ – một thứ tiền tệ ảo vô giá trị do ngươi tự nghĩ ra – để lừa gạt bần dân giao ra đức tin. Bản chất của ngươi và cái bệnh xá rác rưởi này chính là tà thuyết lừa đảo!”


“Đúng thế! Điểm phúc lợi làm sao đổi được gạo? Làm sao giải được tội nghiệp bẩm sinh?” Một vài giáo sĩ phía sau Triệu Ngọc Yên bắt đầu kích động đám đông.


Tiểu Mộc nhìn thấy bần dân hoang mang, vội vàng ôm xấp sổ sách bước lên, giọng nói run rẩy nhưng cố gắng hét lớn: “Không phải thế! Điểm phúc lợi của chúng tôi hoàn toàn có thể quy đổi thành dược liệu thanh khiết và cháo nóng miễn phí! Đây là bảng biểu kế toán kép chứng minh lượng oán khí quận Tây đã giảm 30% kể từ khi bệnh xá hoạt động!”


Cậu bé giơ cao những tờ giấy tuyên thành vẽ đầy biểu đồ cột và phương trình sai phân phân bổ oán khí.


“Tà thuyết xảo quyệt!”


Một tư tế trung niên phía sau Triệu Ngọc Yên sneer một tiếng, vung tay bắn ra một luồng hỏa diễm Thánh Quang màu trắng.


“Xoạt! Bùng!”


Luồng hỏa diễm ma pháp lập tức thiêu rụi xấp bảng biểu trên tay Tiểu Mộc thành tro bụi. Sức nóng của linh lực Trúc Cơ thổi bay cậu bé ngã nhào xuống đất, sổ sách rơi tung tóe. Bần dân xung quanh hoảng sợ lùi lại, không ai dám đứng ra che chở cho cậu bé.


Ninh Vô Khuyết bước nhanh tới đỡ Tiểu Mộc dậy, phủi nhẹ muội than trên vai cậu bé. Ánh mắt anh lúc này hoàn toàn lạnh lẽo như băng tuyết dưới hầm ngục. Anh quay lại nhìn Triệu Ngọc Yên, tay phải khẽ vuốt ve các hạt tính của Bàn tính nhân quả hắc ngọc, phát ra những tiếng *lạch cạch* đanh thép phá tan bầu không khí ngột ngạt.


“Triệu Ngọc Yên, ngài nói phương pháp của ta là tà thuyết? Vậy chúng ta hãy dùng chính số liệu thực tế để đối chất.” Ninh Vô Khuyết khàn giọng nói, giọng nói của anh không có linh lực dao động nhưng chứa đựng một sức mạnh logic khổng lồ của một kiểm toán viên tối cao.


“Ngài giảng về ‘tội nghiệp bẩm sinh’ và thiên tai mưa axit là do thần linh phán xét. Vậy ta hỏi ngài, tại sao trong suốt mười năm qua, cứ mỗi mùa trăng tròn – trùng khớp hoàn toàn với chu kỳ thu thuế đức tin ngược của Giáo hội – mật độ oán khí trên bầu trời Thần Đô lại tăng đột biến lên 250%?”


Triệu Ngọc Yên khựng lại, đôi mắt tím nhạt khẽ rụt lại.


Ninh Vô Khuyết khẽ gõ nhẹ một hạt tính hắc ngọc. Một luồng sáng tím nhạt phát ra từ chiếc kính một tròng, chiếu thẳng lên bầu trời xám xịt, hiển thị một biểu đồ nhiệt lượng oán khí khổng lồ lơ lửng giữa không trung dưới dạng các con số màu đỏ rực rỡ. Hàng vạn bần dân ngước lên nhìn, dù không hiểu toán học, nhưng họ có thể nhìn thấy rõ ràng hai đường đồ thị: đường cong thu thuế của Giáo hội và đường cong bùng phát mưa axit hoàn toàn trùng khớp, chồng khít lên nhau như hai đường thẳng song song.


“Đây là Toán học thống kê nhân quả.” Ninh Vô Khuyết chỉ tay lên biểu đồ ánh sáng, giọng đanh thép bóc trần sự thật. “Mưa axit không phải là ý trời, mà là một chu kỳ thiên tai nhân tạo được tính toán kỹ lưỡng. Giáo hội Thánh Quang đã cố tình tích tụ oán khí tại Đài thiên văn, phát tán mưa axit xuống khu ổ chuột để tạo ra dịch bệnh, sau đó dùng danh nghĩa ‘Thánh Quang cứu thế’ để siết nợ sinh mệnh lực của bần dân thông qua khế ước nước thánh! Ngài muốn chứng minh tính chính danh của Điểm phúc lợi? Điểm phúc lợi của ta được đối ứng bằng chính thọ mệnh thực tế của bần dân được cứu sống, còn Nước thánh của các người chỉ là một khoản nợ xấu siết mạng!”


Toàn bộ quảng trường câm nín. Hàng vạn bần dân nhìn biểu đồ ánh sáng rực rỡ trên trời, rồi nhìn lại vầng hào quang đang dần tan biến trên người Triệu Ngọc Yên. Sự thật trần trụi và logic toán học không thể chối cãi của Ninh Vô Khuyết đang từng bước đập tan đức tin mù quáng trăm năm của họ.


Triệu Ngọc Yên nắm chặt thanh trượng bạc Thần Huy đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng nhận ra mình đã hoàn toàn thua cuộc trong trận tranh luận tư tưởng này. Sự sắc sảo và logic thực chứng của Ninh Vô Khuyết đã bóc trần toàn bộ mô hình bóc lột của Giáo hội trước công chúng.


“Ninh Vô Khuyết... ngươi dám bẻ cong sự thật để mị dân.” Triệu Ngọc Yên khàn giọng nói, đôi mắt tím lộ ra vẻ điên cuồng hắc ám ẩn sau vẻ thánh khiết. Nàng biết mình không thể để Ninh Vô Khuyết tiếp tục nói. Nàng khẽ quay đầu, âm thầm ra hiệu bằng mắt cho tư tế Pháp Hải đang lẩn khuất trong đám đông phía sau.


Nhận được tín hiệu, Pháp Hải lén lút bấm niệm chú quyết, kích hoạt một luồng linh lực hắc ám ngầm hướng thẳng về phía một bệnh nhân nghèo đang nằm trên cáng tre ở hàng đầu tiên.


“A... A... Cứu tôi với! Nóng quá! Cơ thể tôi đang bùng cháy!”


Tiếng hét thảm khốc đột ngột vang lên xé rách bầu không khí đối chất. Người bệnh nghèo khổ trên cáng tre bất ngờ co giật dữ dội, mắt trợn trừng lộ lòng trắng dã. Da thịt trên cánh tay gã rạn nứt ra từng vệt màu tím đen ghê tởm, tỏa ra từng luồng sương độc màu tím đen đậm đặc bốc mùi hôi thối của xác chết.


“Nhìn xem!” Triệu Ngọc Yên lập tức chỉ tay vào người bệnh đang quằn quại, giọng nói dâng cao đầy vẻ đắc thắng và tàn nhẫn. “Học thuyết phúc lợi của Ninh Vô Khuyết đã bộc phát tà tính! Hắn đã dùng tà thuật để đầu độc vong hồn hòng mưu hại bần dân! Thần linh đã hiển linh bóc trần tội ác của hắn!”


Hàng vạn bần dân hoảng loạn la hét, hỗn loạn bùng phát dữ dội khi luồng sương độc màu tím đen bắt đầu lan nhanh từ người bệnh co giật về phía thềm bệnh xá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!