Nhạc nềnShenxian

Phán Quyết Vĩnh Viễn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh nhạt nhòa rọi lên những mái ngói bằng đá đen nghiêm nghị của Tòa phán quyết Thần Đô, xua tan đi màn sương mù ẩm ướt của một đêm dông bão. Tiếng chuông công đường vang lên từng hồi trầm mặc, vang vọng khắp các ngõ ngách của vương đô Ly Dương. Hôm nay là ngày phán quyết cuối cùng, ngày mà hạn bảo lãnh mười ngày của Hình Bộ dành cho Ninh Vô Khuyết chính thức khép lại.


Bên trong đại sảnh tòa án, bầu không khí ngột ngạt đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy. Giới quý tộc Thần Đô ăn mặc xa hoa, các học sĩ đại phu nghiêm nghị, cùng hàng ngàn bần dân khu ổ chuột quận Tây lách chúc nhau dưới hàng rào bảo vệ của bổ đầu Hình Bộ. Họ đến để chứng kiến một phiên tòa vô tiền khoáng hậu: một thư lại quèn của Ty Định Tội đối chất công khai với Phán quan trưởng đương triều Triệu Độc.


Trên công đường cao ngất, Lý đại nhân – Chấp sự Hình Bộ, vị thẩm phán nổi tiếng lạnh lùng và thượng tôn pháp luật – ngồi uy nghiêm sau chiếc bàn án bằng gỗ mun đen. Bên cạnh ông, Ngự sử trung thừa Chu Chính khẽ vuốt chòm râu dài, đôi mắt chính trực quét qua sảnh đường. Sự hiện diện của hai vị đại thần này chính là lá chắn chính trị vững chắc nhất, ngăn chặn mọi thế lực ngầm muốn bóp nghẹt công lý trước khi phiên tòa bắt đầu.


Ninh Vô Khuyết bước vào sảnh đường với tư thế thẳng tắp. Tà quan phục màu xám tro rách nát của Ty Định Tội phế thải khẽ bay theo bước chân khập khiễng của anh. Gương mặt anh nhợt nhạt, lồng ngực vẫn còn cảm giác bỏng lạnh âm ỉ – di chứng của việc duy trì Lá chắn phúc lợi cộng đồng chặn đứng cấm quân đêm qua. Anh khẽ điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, hiển thị số liệu hệ thống trong tầm nhìn:


[Thọ mệnh còn lại: 15 ngày. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +1.700/5.000 điểm].


“Thọ mệnh mười lăm ngày... Đủ để ta hoàn thành ca tái cấu trúc nợ máu này.” Ninh Vô Khuyết thầm nghĩ, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên khung hắc ngọc của chiếc Bàn tính nhân quả giắt bên hông, phát ra những tiếng lách cách dịu nhẹ chỉ mình anh nghe thấy.


“Triệu Độc bước lên công đường!”


Tiếng hét của nha dịch vang lên. Triệu Độc bước ra dưới sự áp giải của bốn bổ đầu tinh nhuệ. Gã mặc quan phục phán quan trưởng màu đỏ rực thêu hình thú dữ tàn bạo, mặt đầy thịt ngang ngược, đôi mắt híp lại lộ vẻ độc ác. Dù đang là bị cáo, Triệu Độc vẫn giữ thái độ ngạo mạn. Gã đeo chiếc ấn hắc ngọc ‘Oán Ấn’ bên hông, cơ thể tỏa ra luồng oán lực Trúc Cơ Cấp 3 mờ nhạt, lạnh lùng nhìn Ninh Vô Khuyết như nhìn một kẻ đã chết. Bên cạnh gã, cố vấn luật pháp của Giáo hội – Thẩm Mục – đang bình thản lật giở những tờ khế ước cổ, ánh mắt đầy vẻ tự tin.


“Đùng!”


Lý đại nhân gõ mạnh chiếc búa gỗ Kinh Đường Mộc xuống bàn án, tiếng nổ trầm đục áp chế toàn bộ tiếng xì xào trong sảnh đường.


“Ninh Vô Khuyết! Sắc lệnh bảo lãnh mười ngày của Hình Bộ dành cho ngươi đã hết. Hôm nay, trước sự giám sát của Ngự sử đài và Hình Bộ, ngươi phải đưa ra chứng cứ xác thực cho cáo buộc Phán quan trưởng Triệu Độc tham ô linh thạch cứu tế và luyện chế tà binh phi pháp. Nếu không, bản án tử hình vì tội vu khống quan đại thần sẽ lập tức được thi hành!”


Ninh Vô Khuyết bước lên một bước, chắp tay hành lễ, giọng nói bình thản nhưng vang dội khắp sảnh đường:


“Báo cáo Lý đại nhân, Chu ngự sử. Chứng cứ đã được chuẩn bị đầy đủ. Đêm qua, dưới sự chứng kiến của Tổng bổ đầu Phùng Thiệu Kỳ, chúng ta đã đột kích hầm ngục ngầm dưới dinh thự Triệu Độc, giải cứu hàng trăm vong hồn bị giam cầm và thu hồi toàn bộ tang vật phi pháp.”


Anh xoay người, ra hiệu cho Phùng Thiệu Kỳ. Vị bổ đầu trẻ tuổi dứt khoát bước lên, vung tay giải phóng chiếc túi trữ vật hành pháp.


“Rầm! Rầm! Rầm!”


Hàng chục hòm gỗ khổng lồ đổ rạp xuống giữa công đường, nắp hòm bật mở, để lộ ra những khối tinh thể lấp lánh nhưng tỏa ra luồng oán khí màu tím đen dày đặc. Đó chính là mười vạn linh thạch cứu tế của bộ Hộ đã bị Triệu Độc bòn rút và biến tính thành linh thạch oán nghiệp.


“Đây chính là mười vạn linh thạch cứu tế bị thất thoát!” Ninh Vô Khuyết chỉ tay vào những hòm đá, giọng đanh thép. “Triệu Độc đã dùng phương pháp kế toán một chiều lạc hậu để xóa sổ khoản tiền này khỏi sổ sách triều đình, sau đó vận chuyển lậu về phủ đệ, cưỡng ép vong hồn thợ mỏ trích xuất oán lực để luyện chế tà binh phi pháp cung cấp cho cấm quân của Vương Hoành!”


Cả sảnh đường xôn xao tột độ. Giới quý tộc biến sắc mặt, bần dân quận Tây phẫn nộ gào thét đòi công lý.


“Ninh Vô Khuyết! Ngươi ngậm máu phun người!” Triệu Độc giận dữ quát, vệt rỉ sét màu tím đen trên cổ tay gã run rẩy bộc lộ sát khí. “Lũ linh thạch này là tài sản thu hoạch oán khí hợp pháp của Ty Định Tội! Ngươi tự ý đột kích phủ đệ của ta là hành vi mưu phản!”


“Im lặng!” Lý đại nhân gõ búa Kinh Đường Mộc, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cố vấn luật pháp của Giáo hội. “Thẩm Mục, ngươi có lời gì bào chữa cho bị cáo?”


Thẩm Mục nhã nhặn bước lên, khẽ cúi đầu hành lễ, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo mạn:


“Báo cáo Lý đại nhân. Theo điều 12 của ‘Thánh Quang Hiến Chương’ được Thái Tổ triều đại Ly Dương ký kết, Giáo hội và các quan viên thuộc Ty Định Tội có quyền tối cao trong việc thu hoạch và xử lý oán khí để bảo vệ long mạch quốc gia. Mọi tài nguyên oán nghiệp thu thập được trong quá trình này đều được miễn trừ khỏi luật thuế và luật hình sự phàm tục của Hình Bộ. Triệu Độc phán quan trưởng chỉ đang thực hiện thánh vụ thanh tẩy quốc gia, Hình Bộ không có thẩm quyền phán quyết gã!”


Lời bào chữa của Thẩm Mục như một gáo nước lạnh dội vào lòng công chúng. Luật pháp tôn giáo cổ đại luôn là lá chắn vạn năng bảo vệ bọn quan lại tham nhũng cấu kết với Giáo hội.


“Thẩm luật sư quả nhiên sành sỏi luật cổ.” Ninh Vô Khuyết cười lạnh, thấu kính ma pháp bên mắt phải khẽ xoay, hiển thị cấu trúc khế ước cổ mà Thẩm Mục đang cầm dưới dạng các dòng mã số sai phân rạn nứt. “Nhưng ngài đã quên mất một điều khoản cốt lõi trong chính hiến chương đó. Luật pháp vũ trụ không bảo hộ các khế ước lừa đảo dựa trên sự bất đối xứng thông tin!”


Ninh Vô Khuyết dứt khoát rút từ trong vạt áo ra cuốn **Sổ nợ Vạn Triều (Bản sao Thần Đô)**. Cuốn sổ da cổ phát ra luồng ánh sáng tím dịu nhẹ khi anh truyền điểm phúc lợi vào.


“Đây là bản sao khế ước thế chấp linh hồn sơ cấp mà Giáo hội bắt bần dân ký kết để đổi lấy nước thánh! Thẩm luật sư, ngài lập luận rằng đây là giao dịch tự nguyện. Nhưng trên bảng kiểm toán nhân quả của ta, khế ước này hoàn toàn che giấu thông tin rủi ro về việc trích xuất thọ mệnh phu dịch. Theo luật giao dịch công bằng của Thái Tổ, bất kỳ khế ước nào che giấu rủi ro của một bên đều là khế ước vô hiệu!”


Ninh Vô Khuyết bước lên một bước, gõ mạnh ngón tay lên hạt tính hắc ngọc của Bàn tính nhân quả.


“Lạch cạch!”


Một vòng tròn khóa ma pháp màu vàng kim đột ngột xuất hiện từ chiếc bàn tính, quét qua tờ khế ước cổ trên tay Thẩm Mục.


“Kích hoạt kỹ năng: Tuyên ngôn vô hiệu! Bác bỏ quyền miễn trừ pháp lý của Triệu Độc!”


“Xèo xèo!”


Tờ khế ước cổ trên tay Thẩm Mục đột ngột bốc khói đen, các phù văn Thánh Quang lấp lánh trên đó bị luồng sáng vàng kim của Ninh Vô Khuyết thiêu rụi hoàn toàn. Thẩm Mục biến sắc mặt, bước lùi lại một bước đầy kinh hãi khi cảm nhận được quyền năng luật pháp cổ đại bị vô hiệu hóa hoàn toàn trước logic toán học nhân quả của Ninh Vô Khuyết.


“Hiến chương của các người đã bị vô hiệu hóa vì chứa điều khoản lừa đảo!” Ninh Vô Khuyết dõng dạc tuyên bố. “Triệu Độc không còn quyền miễn trừ pháp lý!”


Lý đại nhân nhìn thấy phù văn tôn giáo biến mất, ánh mắt gã lập tức lộ ra vẻ cương nghị tối cao. Gã vung búa Kinh Đường Mộc chém mạnh xuống bàn án:


“Thẩm phán quyết định! Bác bỏ toàn bộ quyền bào chữa của Giáo hội! Triệu Độc phạm tội tham ô công quỹ triều đình và luyện tà binh phi pháp!”


“Lũ phàm nhân ngu xuẩn! Các người muốn dồn ta vào đường chết sao?”


Triệu Độc biết mình đã mất đi lá chắn pháp lý, gã hoàn toàn điên cuồng. Gã vung tay đập mạnh lên chiếc ấn hắc ngọc ‘Oán Ấn’ bên hông.


“Oanh!”


Một luồng tà khí hắc ám khổng lồ, đen kịt như mực, gầm rú tỏa ra từ chiếc ấn, hóa thành hình một con thú dữ tàn bạo lao thẳng về phía bàn án của Lý đại nhân hòng tạo hỗn loạn để đào tẩu. Sát khí Trúc Cơ Cấp 3 bùng phát khiến toàn bộ bổ đầu Hình Bộ bị thổi bay lùi lại.


“Bảo vệ đại nhân!” Phùng Thiệu Kỳ hét lớn, nhưng gã bị luồng oán khí chấn động kinh mạch, vệt rỉ sét trên tay phải đau nhói khiến đao pháp bị chậm đi nửa nhịp.


Ninh Vô Khuyết vẫn đứng im lặng giữa luồng bão oán khí. Anh khẽ nâng Bàn tính nhân quả hắc ngọc lên trước ngực, hai tay gõ liên tục lên các hạt tính theo một nhịp điệu toán học vĩ mô.


“Kích hoạt kỹ năng: Gõ tính triệt oán! Sử dụng 500 điểm phúc lợi!”


“Lạch cạch! Lạch cạch! Lạch cạch!”


Tiếng gõ bàn tính vang lên như tiếng chuông chùa thanh tịnh, phát ra những vòng sóng âm màu tím vàng dịu nhẹ lan tỏa ra xung quanh. Khi vòng sóng âm va chạm với luồng tà khí hắc ám của Triệu Độc, oán khí đen kịt lập tức bị trung hòa, bốc hơi thành những luồng khói trắng vô hại.


“Cái gì? Bản tính của ngươi làm sao có thể triệt tiêu được oán lực của ta?” Triệu Độc kinh hoàng gào lên.


“Oán khí của ngươi chỉ là một khoản nợ xấu tích tụ, ta dùng vốn phúc đức đối ứng để thanh toán nó, nó tự động biến mất.” Ninh Vô Khuyết khàn giọng nói. Khóe môi anh rỉ ra một vệt máu nhỏ, thể xác phàm nhân bị cơn đau buốt xương tủy gặm nhấm do vận hành bàn tính ở công suất tối đa, thọ mệnh hiển thị trong tầm mắt giảm nhẹ một ngày: [Thọ mệnh còn lại: 14 ngày].


Nhưng đòn đánh của anh đã triệt tiêu hoàn toàn tà khí của Triệu Độc. Chiếc ấn hắc ngọc ‘Oán Ấn’ trên tay gã rạn nứt dữ dội rồi vỡ vụn thành trăm mảnh đá đen vô hại.


“Chết đi!”


Triệu Độc điên cuồng rút một thanh dao găm tẩm độc oán khí, lao thẳng về phía Lý đại nhân hòng ám sát thẩm phán để mở đường máu.


“Keng!”


Thanh trường đao Hắc Vũ của Phùng Thiệu Kỳ xuất hiện như một tia chớp đen, chém đứt đôi thanh dao găm của Triệu Độc, đồng thời lưỡi đao lạnh toát áp sát cổ họng gã, khóa chặt mọi cử động.


“Triệu Độc! Ngươi đã thua!” Phùng Thiệu Kỳ lạnh lùng quát.


Lý đại nhân đứng dậy, vung búa Kinh Đường Mộc đóng dấu phê duyệt bản án phán quyết cuối cùng:


“Phán quyết tối cao của Hình Bộ Thần Đô! Tước đoạt toàn bộ quan chức của Phán quan trưởng Ty Định Tội Triệu Độc! Tịch thu toàn bộ gia sản sung vào công quỹ cứu tế quận Tây! Đày Triệu Độc ra Biên cảnh Hoang Dã khổ sai chung thân!”


“Vạn tuế! Hình Bộ anh minh! Ninh phán quan anh minh!”


Hàng vạn bần dân quận Tây có mặt tại tòa án đồng loạt reo hò vang dội, tiếng khóc nghẹn ngào của sự giải oan vang vọng khắp sảnh đường. Lòng biết ơn thuần khiết của họ ngưng tụ thành những luồng sáng vàng kim khổng lồ bay thẳng vào Bàn tính hắc ngọc của Ninh Vô Khuyết:


[Hệ thống cập nhật: Nhận được lòng biết ơn vĩ đại của vạn dân Thần Đô. Điểm phúc lợi tích lũy: +3.500 điểm. Số dư hiện tại: +5.200/5.000 điểm. Đủ điều kiện đột phá cảnh giới mới].


Ninh Vô Khuyết đứng thẳng người, cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp khổng lồ tràn vào đan điền, xua tan hoàn toàn vết bỏng lạnh kinh mạch. Thân phận và cảnh giới của anh chính thức thăng tiến vĩ đại:


[Chúc mừng ký chủ đột phá cảnh giới: Đại phán quan Thần Đô (Cấp 4). Mở khóa kỹ năng: Phủ quyết tối cao đối với thần lực sơ cấp].


Lý đại nhân bước xuống bàn án, trao cho Ninh Vô Khuyết một lệnh bài bằng đồng đỏ thêu hình giải trãi chính trực – tín vật chính thức của Đại phán quan Thần Đô:


“Ninh Vô Khuyết, ngươi đã chứng minh được tài năng và lòng chính trực vô song. Từ hôm nay, ngươi chính thức nhậm chức Đại phán quan Thần Đô, chịu trách nhiệm tái cơ cấu toàn bộ nợ nghiệp của kinh thành Ly Dương.”


Ninh Vô Khuyết nhận lấy lệnh bài, nhưng ánh mắt anh không hề có chút vui mừng. Anh nhìn bóng dáng Triệu Độc bị xích sắt giải đi, gã phế quan vẫn ngoảnh mặt lại nhìn anh với nụ cười đầy tàn nhẫn và điên cuồng:


“Ninh Vô Khuyết... ngươi thắng ta ở kinh thành, nhưng Giáo hội Thánh Quang sẽ không để ngươi yên. Ma Ha Sát giáo chủ đã rút toàn bộ lực lượng về Biên cảnh Hoang Dã để chuẩn bị một trận thảm sát lịch sử... Nơi đó sẽ là mồ chôn không bia mộ của ngươi!”


Ninh Vô Khuyết khẽ siết chặt lệnh bài đồng đỏ, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía bầu trời đỏ tía ma quái phía biên giới xa xôi. Anh biết, cuộc chiến thực sự chống lại thần quyền chỉ mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!