Nhạc nềnShenxian

Khế Ước Ngược Chiều

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc không màu không mùi từ bát cháo trên tay trái của Lý Hải bốc lên nghi ngút, mắt thường phàm nhân không thể nhìn thấy, nhưng dưới thấu kính ma pháp của chiếc kính một tròng bằng đồng trên mắt phải Ninh Vô Khuyết, nó hiện lên như một luồng khói màu tím đen đặc quánh, uốn lượn như những xúc tu của quỷ dữ. Luồng sương độc ấy chỉ vừa chạm nhẹ vào không khí đã khiến những giọt nước ẩm ướt bám trên song sắt ngục giam lập tức sùi bọt tím, mòn vẹt đi một mảng lớn. Da mặt Ninh Vô Khuyết bắt đầu rộp lên những nốt đỏ li ti, nóng rát như bị lửa thiêu.


“Cảnh báo nguy hiểm chí mạng! Độc dược oán khí thực cốt cực độc. Thành phần oán khí tự nhiên chiếm 85%, tà thuật hắc ám chiếm 15%. Thời gian tử vong sau khi tiếp xúc trực tiếp: 30 giây.”


Ninh Vô Khuyết nín thở tuyệt đối, lồng ngực ép chặt. Anh không hề lùi lại, bởi hai chân anh vẫn đang bị sương mù oán khí dưới nền đất trói buộc chặt chẽ. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bộ não lạnh lùng của một chuyên gia xử lý nợ xấu hiện đại lập tức vận hành hết công suất. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí đang tràn ngập sát khí của Lý Hải, giọng nói vang lên đều đều, trầm thấp nhưng rõ ràng đến từng chữ:


“Bát cháo này... có mùi hạnh nhân đắng của Thất Hồn Tán. Lý phán quan, ngươi có biết vì sao Triệu Độc lại ban cho ta loại độc dược bốc hơi cực mạnh này không?”


Lý Hải khựng lại, tay trái bưng bát cháo độc hơi run lên. Gã vốn là một kẻ tàn bạo nhưng cực kỳ nhát gan trước cái chết. “Ngươi... ngươi muốn giở trò gì? Ngươi sắp chết đến nơi rồi còn muốn ngậm máu phun người?”


“Ngậm máu phun người?” Ninh Vô Khuyết cười lạnh, mắt phải lấp lóe ánh sáng đồng cổ từ chiếc kính một tròng. “Ngươi đứng gần bát cháo này quá mười hơi thở, sương độc không màu đã theo đường hô hấp thấm vào phế phủ của ngươi rồi. Kính đồng của ta hiển thị rất rõ: chỉ số oán độc thực cốt trong cơ thể ngươi vốn đã ở mức 98%, nay chỉ cần hít thêm một tia sương độc Thất Hồn Tán này, 2% kinh mạch lành lặn cuối cùng của ngươi sẽ lập tức hóa đá rỉ sét. Triệu Độc phái ngươi đến đây tra tấn ta, thực chất là muốn dùng cái chết của ta làm chất xúc tác kích nổ điểm bùng phát oán độc trong người ngươi. Lão muốn dọn dẹp cả hai chúng ta cùng một lúc!”


Lý Hải nghe đến đây, sắc mặt lập tức cắt không còn một giọt máu. Gã run rẩy nhìn xuống bàn tay phải đang co quắp của mình. Quả thực, vệt rỉ sét màu tím đen đã lan qua cổ tay ba tấc, nóng rát như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé xương tủy gã. Sự nghi kỵ bấy lâu nay đối với Triệu Độc như một mầm mống độc hại lập tức bùng phát dữ dội trong lòng gã. Gã biết rõ tính cách tàn nhẫn của quan trên, lão sẵn sàng vứt bỏ bất kỳ quân cờ nào để bảo vệ bản thân.


“Không... không thể nào! Triệu đại nhân đã hứa sẽ ban nước thánh Thánh Quang để chữa trị kinh mạch cho ta sau khi xong việc!” Lý Hải gầm lên, nhưng giọng nói đã run rẩy thấy rõ.


“Nước thánh?” Ninh Vô Khuyết nhếch môi đầy châm biếm. “Nước thánh chỉ là thứ thuốc ức chế tạm thời, thực chất là đang trích xuất sinh mệnh lực của ngươi để cống nạp cho Ngoại Thần. Ngươi càng dùng nhiều, nợ nghiệp kinh mạch của ngươi càng tích lũy sâu. Ngươi đã vỡ nợ nhân quả từ ba tháng trước rồi! Hiện tại, chỉ có ta mới có thể dùng 'Khế ước ngôn từ cổ pháp' để đóng băng tạm thời 98% oán độc trong cơ thể ngươi, giúp ngươi kéo dài mạng sống thêm mười ngày.”


Lý Hải nhìn bát cháo độc đang bốc sương tím trên tay, rồi lại nhìn Ninh Vô Khuyết đang bình thản đối diện. Gã run rẩy đặt bát cháo độc lên bệ đá xa xa ngoài hành lang, khàn giọng hỏi: “Ngươi... ngươi muốn đổi lấy điều gì?”


“Rất đơn giản.” Ninh Vô Khuyết khẽ nói, đầu ngón tay bị bỏng lạnh rộp da của anh khẽ cử động. “Cho ta gặp nha dịch gác cổng Tiểu Trương trong vòng nửa khắc. Ta cần gửi một lời nhắn về nhà.”


Lý Hải dằn vặt dữ dội, nhưng nỗi sợ hãi cái chết và sự phản bội của Triệu Độc đã chiến thắng sự trung thành ngu muội. Gã vội vã khóa cửa sắt phòng giam lại, hậm hầm rời đi. Nửa khắc sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Tiểu Trương - gã nha dịch trẻ tuổi gầy nhỏ lén lút lẩn vào bóng tối tiếp cận phòng giam số 5. Gã gác cổng này từng nhận sự giúp đỡ của Ninh Vô Khuyết khi anh dùng điểm phúc lợi quy đổi để thanh toán nợ cờ bạc cho cha gã, lòng trung nghĩa vẫn còn vẹn nguyên.


“Ninh đại nhân! Người vẫn ổn chứ?” Tiểu Trương thì thầm đầy lo lắng.


Ninh Vô Khuyết không lãng phí một giây nào. Anh xé một mảnh vải rách từ ống tay áo, dùng đầu ngón tay bị bỏng lạnh rớm máu viết vội vài dòng chữ cổ tự đan xen số liệu, rồi luồn qua khe cửa sắt dúi vào tay Tiểu Trương:


“Tiểu Trương, lập tức mang mảnh vải này đến Ninh gia phủ đệ ở ngõ nghèo quận Tây. Thúc thúc ta là Ninh Hoài Hải chắc chắn sẽ cấu kết với gia nô ác bá Triệu An đến siết nhà, đuổi em gái và cha ta đang bệnh nặng ra đường. Đưa cái này cho Dao Tuyết, bảo con bé đọc to những dòng này trước mặt chúng. Đi ngay!”


Tiểu Trương nhận mảnh vải máu, ánh mắt kiên định gật đầu rồi lập tức lẩn vào bóng tối của ngục giam.


***


Cùng lúc đó, tại ngõ hẻm nghèo nàn thuộc quận Tây Thần Đô, bầu trời bị bao phủ bởi những đám mây đen xám xịt, nặng trĩu oán khí. Trận mưa axit oán khí đầu tiên của mùa thiên tai đang bắt đầu trút xuống, những giọt nước mưa màu đỏ nhạt rơi bộp bộp lên mái ngói rách nát của Ninh gia phủ đệ, phát ra tiếng xèo xèo và tỏa ra làn khói xám ăn mòn đáng sợ.


Bên trong căn nhà chính ẩm thấp, mùi đất ẩm mốc lẫn lộn với mùi thuốc bắc rẻ tiền nồng nặc. Trên chiếc giường gỗ lim cũ kỹ do tổ phụ để lại, cựu thư lại Ninh Hoài Sơn đang nằm liệt giường, gương mặt hốc hác da bọc xương xám ngoét. Lồng ngực ông phập phồng đau đớn, thỉnh thoảng lại ho khan dữ dội, khạc ra những búng đờm đen kịt nhiễm oán độc.


Ninh Dao Tuyết - cô thiếu nữ mười sáu tuổi mặc y phục vải thô vá nhiều chỗ - đang ngồi bên cạnh giường cha, tỉ mỉ thêu một bức họa thanh tẩy nhẹ bằng hộp kim chỉ gỗ đào của mẫu thân để lại. Gương mặt cô thanh tú nhưng xanh xao vì thiếu dinh dưỡng, đôi mắt to tròn kiên định lo lắng nhìn ra cửa sổ.


“Dao Tuyết... anh hai con... vẫn chưa có tin tức gì sao?” Ninh Hoài Sơn thào thào hỏi, giọng nói yếu ớt như ngọn đèn trước gió.


“Cha, anh hai nhất định sẽ không sao. Anh ấy là người chính trực, triều đình sẽ không xử oan cho người vô tội.” Dao Tuyết khẽ trấn an cha, nhưng bàn tay cầm kim thêu của cô đang run rẩy nhẹ.


“Rầm!”


Một tiếng động lớn vang dội cắt đứt bầu không khí tĩnh mịch. Cánh cổng gỗ lim rách nát của Ninh gia bị đá văng ra, đổ sập xuống nền đất bùn nhão nhoét.


Thúc thúc Ninh Hoài Hải bước vào trước. Gã mập mạp ăn mặc chải chuốt gấm vóc nhưng lôi thôi, mặt đầy mỡ, đôi mắt híp lại lộ rõ vẻ tham lam đê tiện. Đi ngay sau gã là Triệu An - tổng quản phủ Triệu Độc, một gã ác bá khổng lồ cao lớn bặm trợn, khuôn mặt đầy sẹo ngang dọc gớm ghiếc, tay lăm lăm chiếc roi da bọc sắt rỉ kêu lách cách đầy đe dọa. Bốn tên gia nô hung hãn bặm trợn đứng chắn lối ra vào sân nhỏ.


“Ninh Dao Tuyết! Đưa lão già sắp chết kia ra ngoài ngay! Căn nhà cổ này từ hôm nay đã thuộc về phủ Triệu Độc rồi!” Ninh Hoài Hải hét lớn, giọng nói hách dịch vang vọng khắp ngõ nhỏ.


Ninh Dao Tuyết lập tức đứng bật dậy, dang hai tay chắn trước rèm giường của cha. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, lớn tiếng hỏi: “Thúc thúc! Đây là nhà của tổ phụ họ Ninh để lại, chúng ta vẫn đang sinh sống hợp pháp, tại sao các người lại đến cưỡng đoạt?”


Ninh Hoài Hải cười khẩy, rút ra một tờ khế ước nợ có đóng dấu đỏ chói của nha môn Thần Đô, phe phẩy trước mặt cô: “Cha ngươi mượn phủ Triệu Độc năm trăm lượng linh thạch để mua thuốc chữa bệnh, nay đã quá hạn ba tháng không trả nổi một cắc! Khế ước trắng đen rõ ràng, nếu không có tiền trả thì phải dùng căn nhà cổ này để gán nợ thế chấp! Mau cút ra ngoài, đừng để Triệu tổng quản phải động thủ!”


Ninh Dao Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ cầu cứu. Thế nhưng, những ngôi nhà hàng xóm nghèo khổ xung quanh đều đã vội vã đóng chặt cửa sổ, không một ai dám ho he. Ai nấy đều khiếp sợ uy thế tàn bạo của phủ phán quan trưởng Triệu Độc và gã ác bá Triệu An. Gia đình cô hoàn toàn bị cô lập trong cảnh cô đơn tuyệt vọng.


Đúng lúc Triệu An bước lên, bàn tay thô bạo định kéo giật tấm rèm giường để lôi Ninh Hoài Sơn ra ngoài, thì từ cửa sau nhà bếp, một bóng người gầy nhỏ lén lút thọc tay qua khe cửa. Đó là Tiểu Trương. Gã nhanh như cắt dúi vào tay Dao Tuyết mảnh vải rách thấm máu của Ninh Vô Khuyết rồi thì thầm cực nhanh:


“Anh hai cô gửi từ ngục tối! Hãy đọc to những dòng chữ máu này trước mặt chúng! Nó sẽ cứu mạng gia đình cô!”


Tiểu Trương lập tức lẩn vào bóng tối mưa axit để tránh bị phát hiện.


Ninh Dao Tuyết mở mảnh vải ra. Chữ viết bằng máu của Ninh Vô Khuyết hiện ra, tuy nguệch ngoạc do ngón tay bị thương nhưng cực kỳ sắc nét, chứa đựng những điều khoản luật pháp đanh thép của 'Khế ước ngôn từ cổ pháp'. Trí óc tỉ mỉ và thông minh của cô thiếu nữ lập tức tiếp thu và lập kế hoạch đối phó. Cô hít một hơi thật sâu, bước thẳng ra giữa sân nhỏ, đối mặt với Ninh Hoài Hải và Triệu An.


“Thúc thúc! Triệu tổng quản! Các người nghĩ họ Ninh chúng ta dễ dàng bị lừa gạt bằng một tờ khế ước giả mạo sao?” Dao Tuyết dõng dạc nói, giọng nói trong trẻo vang vọng.


Ninh Hoài Hải chột dạ, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn: “Giấy trắng mực đen, có dấu đỏ nha môn! Ngươi muốn quỵt nợ của phán quan trưởng sao?”


Ninh Dao Tuyết giơ mảnh vải máu lên, chỉ thẳng vào tờ khế ước trên tay Ninh Hoài Hải:


“Khoản nợ này ghi ngày mượn là mùa mưa axit năm ngoái. Theo điều khoản thứ mười bốn của Ly Dương cổ pháp về 'Miễn trừ thiên tai mưa axit', quy định rõ: Mọi khế ước thế chấp tài sản phàm nhân bằng bất động sản sẽ tự động đóng băng hiệu lực pháp lý nếu khu vực đó đang gánh chịu thiên tai mưa axit oán khí từ cấp độ 3 trở lên do nha môn công bố. Hiện tại quận Tây đang chịu mưa axit liên tục, khế ước này hoàn toàn không có giá trị cưỡng chế thu hồi nhà cửa!”


Triệu An trợn mắt, gầm lên một tiếng đầy giận dữ: “Ranh con! Luật pháp phàm tục của triều đình không áp dụng cho nợ tư nhân của phủ Triệu Độc! Thần Đô này là do Triệu đại nhân phán quyết!”


“Vậy còn con dấu đỏ này thì sao?” Ninh Dao Tuyết bước lên một bước, ánh mắt sắc sảo bóc trần sơ hở chí mạng thứ hai theo chỉ dẫn của anh trai: “Con dấu đỏ đóng trên khế ước của các người là con dấu hành chính của nha môn quận Tây từ thời tiền triều, đã bị triều đình tuyên bố thu hồi và hết hạn sử dụng từ mười năm trước! Các người cố ý dùng phôi khế ước cũ của tiền triều để trốn thuế giao dịch của bộ Hộ! Đây là tội danh lừa đảo, ngụy tạo chứng cứ công quyền và trốn thuế quốc gia! Nếu ta mang tờ khế ước này lên Hình Bộ tố cáo, Triệu Độc đại nhân của các người liệu có gánh nổi tội danh này trước mặt ngự sử triều đình không?”


Ninh Hoài Hải nghe đến đây thì mặt cắt không còn một giọt máu. Gã mập mạp run rẩy, vội vàng nhìn kỹ lại con dấu đỏ trên tờ khế ước. Quả thực, để trốn thuế giao dịch linh thạch khổng lồ và che giấu dòng tiền đen, phủ Triệu Độc luôn sử dụng các phôi khế ước cũ của tiền triều để siết nợ lậu bần dân. Đây là kẽ hở tài chính đen tối mà Ninh Vô Khuyết đã dùng Kính một tròng phát hiện ra từ trong ngục tối.


“Ngươi... ngươi...” Ninh Hoài Hải lắp bắp, hoảng sợ tột độ, cố gắng giật lại tờ khế ước để tiêu hủy chứng cứ.


Triệu An tức giận đỏ mặt, gã nhận ra trò lừa đảo của mình đã bị một cô bé mười sáu tuổi lột trần trước mặt đám gia nô. Gã gầm lên đầy hung hãn, vung mạnh chiếc roi da bọc sắt rỉ định quật thẳng vào người Ninh Dao Tuyết để cướp lại tờ khế ước.


“Ranh con! Dám dùng luật cổ để ép ta? Tìm chết!”


Ninh Dao Tuyết nhanh tay giấu tờ khế ước ra sau lưng, nhưng Triệu An hung hãn xông tới xô mạnh khiến cô ngã nhào xuống đất. Lòng bàn tay cô chà sát trên nền gạch rạn nứt rớm máu đỏ tươi, đau đớn tột cùng. Chiếc hộp kim chỉ bằng gỗ đào của mẫu thân để lại bị gã giẫm nát vụn dưới chiếc ủng bọc sắt rỉ.


Triệu An điên cuồng vung roi da bọc sắt rỉ đập phá chiếc bàn gỗ trong sân nhỏ, bụi gỗ bay mù mịt. Gã chỉ thẳng vào mặt Ninh Dao Tuyết đang ôm vết thương, đôi mắt đỏ ngầu sát khí:


“Ranh con! Ngươi dám dùng luật cổ để ép ta? Ngày mai, ta sẽ dẫn theo thống lĩnh tuần phòng quận Tây Tào Cương cùng lực lượng tuần phòng binh đến cưỡng chế phong tỏa căn nhà này dưới danh nghĩa phòng chống dịch bệnh! Để xem lúc đó cái miệng lanh lợi của ngươi có cứu nổi lão già liệt giường kia không!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!