Lá Chắn Vạn Dân
Tiếng xích sắt kéo lê trên đá xanh rầm rập, hòa cùng tiếng kèn đồng rít lên từng hồi chói tai từ phía cổng Tây Thần Đô.
Ninh Vô Khuyết đứng trên đỉnh đồi nghĩa trang Vô Danh, tà áo xám tro rách nát bay phần phật trong gió lạnh. Phía trên đầu anh, Hộ Thành Vạn Linh Trận – lá chắn khổng lồ được ngưng tụ từ ba vạn tàn hồn trung liệt của Nhạc gia quân – đang tỏa ra những luồng hào quang vàng tím dịu nhẹ, tạm thời xua tan màn mây axit oán khí đang gầm rú trên bầu trời kinh thành. Nhưng ở dưới mặt đất, một trận thiên tai nhân tạo khác, tàn bạo và đẫm máu hơn, đang ầm ầm kéo đến.
“Ninh phán quan, cấm quân đã động.” Kiếm sĩ mù Diệp Cô Phong khẽ nghiêng đầu, bàn tay siết chặt chuôi thanh kiếm rỉ sét 'Oán Sát'. Dù đôi mắt bị băng vải đen che khuất, thính giác nhạy bén của một võ giả bán bộ Trúc Cơ vẫn giúp gã nghe rõ từng dao động nhỏ nhất từ hướng khu ổ chuột quận Tây. “Đó là Thiết Kỵ của cấm quân. Tiếng móng ngựa nặng nề, tốc độ di chuyển cực nhanh. Bọn chúng mang theo cả pháo binh phong thủy.”
“Vương Hoành muốn diệt khẩu toàn bộ Vạn Nhân Hầm.” Sử gia Đỗ Tử Mỹ run rẩy vuốt chòm râu bạc, đôi mắt già nua đầy vẻ căm phẫn lẫn lo âu. “Giáo hội Thánh Quang thất bại trong cuộc bạo động tôn giáo, bọn chúng liền mượn tay cấm quân để san phẳng khu ổ chuột. Bọn chúng muốn biến nơi đó thành một lò sát sinh khổng lồ để thu hoạch oán lực mới!”
Ninh Vô Khuyết khẽ điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, lọc bỏ màn sương đêm để hiển thị chỉ số thọ mệnh của anh: [Thọ thọ mệnh còn lại: 15 ngày. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +1.700/5.000 điểm].
“Mười lăm ngày...” Ninh Vô Khuyết lầm bầm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, thực dụng của một chuyên gia xử lý nợ xấu. “Vương Hoành nghĩ rằng dùng bạo lực quân sự có thể xóa sạch các khoản nợ xấu nhân quả của Giáo hội sao? Ngu xuẩn. Trong tài chính, cưỡng chế tài sản bằng bạo lực phi pháp chỉ khiến hệ thống sụp đổ nhanh hơn.”
Anh xoay người, dứt khoát bước xuống dốc đồi: “Diệp huynh, Đỗ lão, chúng ta quay về quận Tây. Đêm nay, ta sẽ cho Vương Hoành biết thế nào là một khế ước không thể phá vỡ.”
***
Tại khu ổ chuột Vạn Nhân Hầm, bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng.
Hàng vạn bần dân nghèo khổ, người già, trẻ nhỏ đang co cụm trước cổng Bệnh xá Phúc Lợi Số 1. Phía trước họ, ranh giới khu ổ chuột đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi hơn ba ngàn kỵ sĩ cấm quân mặc giáp sắt đen sáng loáng thêu hình rồng vàng. Những ngọn đuốc rực lửa soi rõ gương mặt hung hãn của binh lính và họng súng đen ngòm của mười hai khẩu pháo binh phong thủy đang chĩa thẳng vào những mái nhà tranh rách nát.
Dẫn đầu quân đội là Cấm quân phó tướng Vương Hoành. Gã ngồi trên lưng một con chiến mã bọc giáp đen gớm ghiếc, mình mặc giáp sắt đen sáng loáng, eo đeo trường kiếm khổng lồ 'Hoàng Phong' bọc vỏ gấm. Đôi mắt hùm của gã quét qua đám đông bần dân như nhìn một lũ súc vật sắp bị đưa vào lò mổ.
“Thống lĩnh có lệnh!” Giọng Vương Hoành vang lên như sấm bên tai bần dân, mang theo áp lực tinh thần của một tu sĩ Trúc Cơ Cấp 2. “Khu ổ chuột quận Tây t tàng trữ tà vật, phát tán dịch bệnh rỉ sét, âm mưu mưu phản! Toàn quân nghe lệnh, chuẩn bị san phẳng Vạn Nhân Hầm, không chừa một ai!”
“Oanh!”
Lời vừa dứt, hàng vạn bần dân lập tức náo loạn. Tiếng khóc than của trẻ nhỏ, tiếng cầu xin của người già vang lên thảm thiết.
“Chúng tôi không mưu phản! Bệnh xá đang chữa khỏi bệnh cho chúng tôi!” A Ngưu vác một chiếc búa tạ lớn, dũng cảm đứng chắn trước hàng quân, lồng ngực phập phồng vì phẫn nộ. “Bọn quan lại các người cấu kết với Giáo hội để bán nước thánh lừa đảo, nay lại muốn giết người diệt khẩu sao?”
“Lũ bần dân to gan! Dám báng bổ quân đội triều đình!” Vương Hoành mắt lóe sát khí, tay phải khẽ đặt lên chuôi kiếm 'Hoàng Phong'. “Chém gã lực sĩ kia cho ta!”
Một kỵ sĩ cấm quân tiến lên, vung thanh đao sắt rèn sắc lẹm chém thẳng xuống cổ A Ngưu. Sát khí lạnh toát khiến A Ngưu đứng hình, chiếc búa tạ trên tay chưa kịp nâng lên.
“Keng!”
Một tiếng va chạm kim loại thanh thúy vang lên. Thanh kiếm rỉ sét 'Oán Sát' của Diệp Cô Phong xuất hiện như một tia chớp u linh, đỡ lấy lưỡi đao của kỵ sĩ cấm quân. Lực chấn động khiến tên kỵ sĩ suýt ngã ngựa, lùi lại vài bước đầy kinh hãi.
“Kẻ nào dám cản bước cấm quân?” Vương Hoành nheo mắt nhìn bóng người mặc hắc y rách nát vừa xuất hiện.
Ninh Vô Khuyết bình thản bước ra từ màn sương đêm, đứng thẳng người trước hàng vạn bần dân. Tà áo xám tro của anh khẽ lay động, gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt lấp lánh trí tuệ lạnh lùng của một kẻ đứng ngoài nhân quả.
“Vương tướng quân, quyền lực quân sự của ngài quả thật rất lớn.” Giọng Ninh Vô Khuyết đều đều, trầm thấp nhưng rõ ràng đến từng chữ. “Nhưng ngài có biết, việc tự ý tàn sát dân thường biểu tình ôn hòa trước công chúng là vi phạm trực tiếp vào Điều 47 của Ly Dương Hiến Chương không? Khoản nợ nghiệp sát sinh này, một phó tướng như ngài gánh nổi sao?”
“Ninh Vô Khuyết!” Vương Hoành nhận ra gã thư lại quèn vừa lật đổ Triệu Độc, cười khẩy đầy ngạo mạn. “Ngươi chỉ là một tên thư lại tham ô được Hình Bộ bảo lãnh tại ngoại. Ngày mai hạn bảo lãnh của ngươi sẽ hết, ngươi sắp chết đến nơi rồi còn dám ở đây luận bàn luật pháp với ta? Triều đình này là của hoàng gia, lời của hoàng đế chính là luật!”
“Luật pháp triều đình bảo hộ cho quyền sinh tồn của vạn dân.” Ninh Vô Khuyết khẽ gõ nhẹ ngón tay lên khung hắc ngọc của chiếc Bàn tính nhân quả giắt bên hông. “Ngài muốn giết họ để lấy oán lực cống nạp cho Giáo hội. Nhưng ta nói cho ngài biết, toàn bộ sinh mạng ở đây đã được đăng ký vào hệ thống phúc lợi xã hội của ta. Họ là tài sản hợp pháp được bảo hộ bởi luật nhân quả công bằng.”
“Nói nhảm! Toàn quân nghe lệnh, rút kiếm! Chém sạch lũ dị giáo này cho ta!” Vương Hoành mất kiên nhẫn, gầm lên ra lệnh.
Hàng ngàn kỵ sĩ cấm quân đồng loạt rút kiếm, sát khí ngút trời bao phủ toàn bộ khu ổ chuột.
Ninh Vô Khuyết không hề hoảng loạn. Anh thò tay vào ngực áo, lấy ra một lá bùa màu đỏ tết bằng sợi chỉ thô sần sùi – **Bùa hộ mệnh Vạn Dân**. Đây là lá bùa được tết từ những sợi chỉ đỏ của hàng vạn người nghèo khổ được anh cứu sống tại bệnh xá, tích tụ lòng biết ơn thuần khiết nhất của nhân gian.
“Kích hoạt kỹ năng: Lá chắn phúc lợi cộng đồng! Sử dụng Bùa hộ mệnh Vạn Dân!”
Ninh Vô Khuyết vung tay ném lá bùa lên không trung, đồng thời hai tay gõ mạnh lên các hạt tính của Bàn tính nhân quả hắc ngọc.
“Lạch cạch! Lạch cạch!”
Tiếng gõ bàn tính vang lên như tiếng sấm rền vang vọng khắp tâm trí của hàng vạn bần dân. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ từ chiếc Bùa hộ mệnh Vạn Dân bùng phát, kết nối với lòng biết ơn, sự tin tưởng tuyệt đối của hàng vạn người dân đang đứng sau lưng anh.
“Rầm!”
Một bức tường ánh sáng màu vàng kim khổng lồ, cao hơn mười trượng, dày ba thước đột ngột mọc lên từ lòng đất, ngăn cách hoàn toàn giữa cấm quân và khu ổ chuột. Trên bề mặt bức tường ánh sáng lấp lánh những ký tự luật pháp cổ màu vàng rực rỡ, tỏa ra một luồng uy áp ấm áp nhưng kiên cố đến đáng sợ.
“Xông lên! Phá nát bức tường này cho ta!” Vương Hoành điên cuồng gào thét.
Hàng trăm kỵ sĩ cấm quân thúc ngựa lao thẳng vào bức tường ánh sáng.
“Bùm! Bùm! Bùm!”
Những tiếng va chạm đục ngầu vang lên liên tiếp. Nhưng kỳ lạ thay, ngựa chiến và đao kiếm của cấm quân khi va vào bức tường ánh sáng vàng kim liền bị một lực đàn hồi khổng lồ bật ngược trở lại. Hàng chục kỵ sĩ bị hất văng khỏi lưng ngựa, ngã chổng vó dưới đất, đao kiếm trong tay bị chấn gãy vụn.
Bức tường ánh sáng không hề rạn nứt, ngược lại càng lúc càng rực rỡ hơn khi hàng vạn bần dân đồng lòng hô vang khẩu hiệu đòi mở kho lương cứu tế, lòng biết ơn của họ liên tục bơm thêm năng lượng vào lá chắn.
“Cái gì? Đây là yêu thuật gì?” Vương Hoành biến sắc mặt, gã chưa từng thấy loại phòng ngự nào không dùng linh lực mà lại kiên cố đến thế.
“Đây không phải là yêu thuật, đây là sức mạnh của sự thấu cảm và lòng biết ơn.” Ninh Vô Khuyết đứng sau lá chắn, gương mặt nhợt nhạt đi vài phần. Việc duy trì một lá chắn vĩ mô bao phủ toàn bộ khu ổ chuột đang vắt kiệt tinh thần lực phàm nhân của anh, lồng ngực anh bắt đầu nhói đau từng cơn do áp lực hệ thống dâng cao. Nhưng anh vẫn đứng thẳng tắp như một cây tùng.
“Vương Hoành! Ngài cố chấp sử dụng vũ lực phi pháp sẽ chỉ làm tăng nợ nghiệp của chính mình.” Ninh Vô Khuyết khàn giọng nói qua lá chắn. “Ta khuyên ngài nên dừng tay trước khi quá muộn.”
“Câm miệng! Ta không tin không phá nổi cái mai rùa này!”
Vương Hoành điên cuồng vung tay, rút thanh trường kiếm hoàng gia ban tặng **Hoàng Phong** ra khỏi vỏ. Luồng linh lực Trúc Cơ Cấp 2 màu xám sẫm bùng phát rực rỡ quanh thân kiếm, gã nhảy vọt lên không trung, vung kiếm chém thẳng xuống đỉnh bức tường ánh sáng:
“Thiết Huyết Hoàng Quyền – Nhất Kiếm Đoạn Hải!”
Thanh trường kiếm Hoàng Phong mang theo uy áp khổng lồ của hoàng gia chém mạnh vào lá chắn vàng kim.
“Đoành!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lực phản phệ từ lá chắn ngưng tụ từ lòng biết ơn của vạn dân bùng phát dữ dội. Thanh kiếm Hoàng Phong bị chấn động mạnh mẽ, phát ra tiếng kêu rên rỉ, vết rạn nứt nhỏ xuất hiện trên lưỡi kiếm.
Vương Hoành bị lực phản phệ cực đại chấn động đến mức hộc ra một ngụm máu tươi, cơ thể gã bay ngược trở lại, suýt nữa ngã nhào khỏi lưng con chiến mã bọc giáp đen gớm ghiếc.
“Phù...” Ninh Vô Khuyết dưới đất khẽ run lên, khóe môi rỉ ra một vệt máu nhỏ. Duy trì lá chắn chống lại đòn đánh toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ khiến kinh mạch anh bị bỏng lạnh đau buốt xương tủy. Nhưng anh vẫn đứng vững, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Vương Hoành đang chật vật bò dậy.
“Vương tướng quân, ngài thua rồi.” Giọng Ninh Vô Khuyết bình thản nhưng đầy sức nặng răn đe. “Ngài không thể phá vỡ được khế ước bảo hộ của vạn dân.”
“Lũ phản nghịch! Chuẩn bị kích hoạt pháo binh phong thủy! Bắn nát nơi này cho ta!” Vương Hoành điên cuồng gào thét, mặt đầy máu tươi gớm ghiếc.
Mười hai khẩu pháo binh phong thủy bắt đầu nạp linh thạch oán nghiệp, luồng ánh sáng đỏ tía ma quái bắt đầu tụ hội nơi họng pháo, chuẩn bị giáng xuống đòn hủy diệt.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng rống dũng mãnh của chiến mã trắng vang lên từ phía sau cấm quân.
“Vương Hoành! Ngươi dám tự ý điều động binh lực triều đình tàn sát dân lành, coi thường vương pháp triều đình sao?”
Một luồng ánh sáng bạc rực rỡ từ xa lao vút tới, một thanh trường thương bằng thép tinh luyện **Bạch Long** xé rách màn đêm, cắm phập xuống mặt đất ngay trước đầu ngựa của Vương Hoành, lực chấn động mạnh mẽ khiến con chiến mã của gã sợ hãi hí vang lùi lại.
Thế tử Tào Minh mặc giáp bạc sáng ngời, cưỡi trên con chiến mã màu trắng dũng mãnh dẫn theo năm ngàn tinh nhuệ Trấn Quốc Quân áp sát cự ly gần.
“Tào Minh!” Vương Hoành biến sắc mặt, nhìn thanh niên trẻ tuổi đang cầm thương vàng kiêu hãnh. “Ngươi dám can thiệp vào thánh vụ của cấm quân sao? Đây là mệnh lệnh từ hoàng cung!”
“Mệnh lệnh hoàng cung?” Tào Minh cười lạnh, rút thanh trường thương Bạch Long lên, chĩa thẳng vào mặt Vương Hoành. “Phủ Trấn Quốc Công chúng ta chỉ nhận lệnh bài từ tướng quân lão nhân gia Tào Diệp và binh thư triều đình! Ngươi tự ý mang pháo binh phong thủy vào kinh thành bắn giết bần dân, chưa có lệnh phê duyệt của Hình Bộ và Bộ Hộ! Trấn Quốc Quân chúng ta đêm nay có nhiệm vụ bảo vệ an ninh kinh thành, kẻ nào làm loạn, chém không tha!”
Năm ngàn tinh nhuệ Trấn Quốc Quân đồng loạt rút kiếm vây hãm cấm quân, sát khí thiết huyết chiến trường áp chế hoàn toàn kỵ binh cấm quân.
Vương Hoành nhìn lực lượng Trấn Quốc Quân dũng mãnh, rồi nhìn bức tường ánh sáng vàng kim kiên cố của Ninh Vô Khuyết, biết rằng đêm nay đại thế đã mất. Gã nghiến răng kèn kẹt, lau vệt máu trên khóe môi, ánh mắt đầy độc ác nhìn Ninh Vô Khuyết:
“Ninh Vô Khuyết! Đêm nay ngươi mạng lớn. Nhưng đừng quên, thời hạn 10 ngày bảo lãnh Hình Bộ của ngươi sẽ kết thúc vào sáng mai! Để xem ngày mai trên công đường Tòa phán quyết Thần Đô, cái mạng rách của ngươi có giữ nổi trước sắc lệnh của hoàng đế không!”
Nói xong, Vương Hoành vung tay ra lệnh: “Thu quân!”
Đoàn cấm quân nhanh chóng rút lui trong bóng đêm, tiếng xích sắt và móng ngựa xa dần.
Bức tường ánh sáng vàng kim khổng lồ từ từ tiêu tán thành những đốm sáng nhỏ rơi rụng xuống đất. Ninh Vô Khuyết loạng choạng bước lùi lại một bước, được A Ngưu và Diệp Cô Phong kịp thời đỡ lấy.
“Ninh phán quan, ngài không sao chứ?” Tào Minh nhảy xuống ngựa, bước tới nhìn gương mặt nhợt nhạt của anh đầy vẻ kính phục.
Ninh Vô Khuyết khẽ xua tay, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng. Thấu kính ma pháp khẽ lấp lóe hiển thị một dòng số liệu đỏ rực đếm ngược:
*“Hạn bảo lãnh Hình Bộ: 14 giờ 22 phút. Sáng mai, phiên tòa phán quyết cuối cùng bắt đầu.”*
Anh ngước nhìn bầu trời đêm rạn nứt, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy kiên định vang lên trong gió lạnh:
“Chuẩn bị sổ sách... Sáng mai, chúng ta bước vào phiên tòa phán quyết cuối cùng.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!