Nhạc nềnShenxian

Hòa Giải Nhạc Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng oán khí đen kịt rít gào trên bầu trời đêm Thần Đô, dẫn đường cho Ninh Vô Khuyết hướng thẳng về phía nghĩa trang Vô Danh – nơi vong hồn tướng quân Nhạc Phong đang bùng phát oán niệm hủy diệt.


Tại hiện trường đổ nát của Ty Định Tội Phế Tích, bầu không khí ngột ngạt đến mức khiến lồng ngực phàm nhân của Ninh Vô Khuyết như có đá đè. Giang Vân đang nằm bất tỉnh bên cạnh anh, hơi thở yếu ớt, hai bàn tay rộp đỏ và cháy sém do oán hỏa ăn mòn kinh mạch.


“Lão Mã! Mau!” Ninh Vô Khuyết khàn giọng gọi lớn vào khoảng không tối tăm.


Từ trong màn sương đêm, chiếc xe ngựa cũ kỹ của Lão Mã lao vút tới, bánh xe nghiến lên những mảnh ngói vỡ của Tàng Thư Các vừa sụp đổ. Lão Mã nhảy xuống, nhìn thấy Giang Vân thì biến sắc mặt: “Đại nhân, gã này...”


“Đưa gã đến Bệnh xá Phúc Lợi Số 1 ngay lập tức! Bảo Hoa Cô dùng nước sạch ngầm vừa được thanh lọc từ ba mạch nước ngầm và dược thảo Giải Oán Sa thanh khiết nhất để cô lập oán độc cho gã. Tuyệt đối không được để gã chết!” Ninh Vô Khuyết vừa nói vừa cẩn thận đặt Giang Vân vào trong khoang xe.


Lão Mã nghiến răng gật đầu: “Còn ngài thì sao, Ninh đại nhân?”


Ninh Vô Khuyết ngước mắt nhìn lên bầu trời. Đám mây oán khí đen kịt từ vụ cháy Tàng Thư Các không hề tan đi, mà đang tụ hội thành một vòi rồng khổng lồ, cuồn cuộn lao về phía ngoại ô phía Bắc.


“Ta phải đến nghĩa trang Vô Danh.” Giọng anh lạnh lùng nhưng kiên định. “Khoản nợ nghiệp lịch sử của vương triều vừa bị kích hoạt. Nếu ta không đến chặn đứng nó, Thần Đô này đêm nay sẽ thành bình địa.”


Không đợi Lão Mã trả lời, Ninh Vô Khuyết ôm chặt chiếc hòm sắt bọc đồng chứa cuốn Sổ nợ Vạn Triều bản gốc, xoay người lao thẳng vào bóng tối hướng về ngoại thành. Thọ thọ mệnh của anh hiển thị trên Kính một tròng chỉ còn đúng mười ngày, lồng ngực đau buốt từng cơn do bỏng lạnh oán khí từ trận chiến trước gặm nhấm, nhưng bước chân anh không hề chậm lại.


***


Nghĩa trang Vô Danh Thần Đô đêm nay chìm trong một đại dịch thiên tai vĩ mô chưa từng có.


Sương mù oán khí xám tro dày đặc như chất lỏng bao phủ khắp các ngọn đồi. Những ngôi mộ tập thể dưới Nghĩa trang Vô Danh – nơi chôn cất hàng vạn binh sĩ thuộc phái cải cách tiền triều bị hoàng gia thảm sát bí mật trăm năm trước – đang nứt toác ra. Mặt đất rung chuyển dữ dội, rên rỉ dưới sức ép của một nguồn năng lượng khổng lồ đang thức tỉnh.


“Rầm!”


Một tiếng nổ lớn vang lên từ trung tâm nghĩa trang. Một luồng oán khí màu đen đỏ bắn thẳng lên chín tầng mây, xé rách màn đêm. Trong thấu kính ma pháp của chiếc Kính một tròng, Ninh Vô Khuyết nhìn thấy một thực thể khổng lồ đang ngưng tụ từ luồng oán khí ấy.


Đó là một vong hồn cao hơn trượng, mặc chiến giáp rách nát bám đầy máu khô màu đen. Gương mặt uy nghiêm đầy những vết sẹo chiến tranh, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục đang nhìn chằm chằm về phía Thần Đô. Trên tay gã cầm một thanh đại đao khổng lồ tỏa ra sát khí ngút trời – hồn binh 'Oán Huyết Trảm'.


*"Nhạc Phong – Vong hồn trung thần tiền triều. Cảnh giới: Vong Hồn Cảnh Kim Đan Sơ Kỳ. Oán nghiệp tích lũy: Khổng lồ (chưa thể định lượng do liên kết với nợ máu của ba vạn binh sĩ)."*


“Gian thần hãm hại ta... Hoàng triều phản bội ta... Ba vạn anh em của ta chết không nhắm mắt!” Nhạc Phong gầm lên, giọng nói u uất chấn động khiến những bia đá xung quanh vỡ vụn. Gã vung mạnh thanh đại đao 'Oán Huyết Trảm', tạo ra một cơn bão oán khí quét qua nghĩa trang, cuốn bay mọi thứ trên đường đi.


“Nhất Kiếm Đoạn Oán!”


Từ trong bóng tối, một bóng người cao gầy mặc hắc y rách nát lao ra. Kiếm sĩ mù Diệp Cô Phong vung thanh kiếm rỉ sét 'Oán Sát', chém ra một luồng kiếm khí xám tro hòng ngăn chặn cơn bão oán khí bảo vệ nghĩa trang.


Nhưng đối thủ là một oán linh cấp Kim Đan Sơ Kỳ.


“Đoành!”


Một lực chấn động khủng khiếp từ thanh đại đao của Nhạc Phong đánh thẳng vào thanh kiếm của Diệp Cô Phong. Kiếm khí xám tro bị nghiền nát lập tức. Diệp Cô Phong bị chấn động kinh mạch nặng nề, cơ thể như cánh diều đứt dây bị thổi bay xa mười mét, đập mạnh vào một bia đá cổ, ho ra một ngụm máu tươi.


“Diệp huynh!” Ninh Vô Khuyết vừa chạy đến rìa nghĩa trang, nhìn thấy cảnh tượng đó liền biến sắc.


Anh nhanh chóng lao tới đỡ Diệp Cô Phong dậy. Kiếm sĩ mù khàn giọng nói: “Ninh phán quan... đừng qua đó. Oán niệm của gã quá mạnh... Kiếm của ta không thể chém đứt được lòng căm hận trăm năm của một vị tướng quân bị oan khuất.”


Ninh Vô Khuyết nhìn lồng ngực phập phồng của Diệp Cô Phong, lập tức kích hoạt hệ thống: “Kích hoạt Bảo hiểm linh hồn sơ cấp – Bảo lãnh thương thế cho Diệp Cô Phong!”


*“Hệ thống thông báo: Tiêu hao 100 điểm phúc lợi để phong tỏa độc tính oán khí trong kinh mạch của Diệp Cô Phong. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +1.800/5.000 điểm.”*


Một luồng hơi ấm vàng kim từ bàn tay Ninh Vô Khuyết truyền vào lồng ngực Diệp Cô Phong, làm dịu đi cơn đau buốt. Ninh Vô Khuyết đứng thẳng dậy, phủi sạch muội than trên vạt áo xám tro rách nát. Anh không có kiếm, không có tu vi, nhưng anh sở hữu thứ mạnh hơn thế: Sự thật lịch sử.


“Diệp huynh, ngài nghỉ ngơi đi. Trận chiến này không thể giải quyết bằng kiếm.”


Ninh Vô Khuyết dứt khoát bước vào trung tâm nghĩa trang, đối mặt trực tiếp với vong hồn khổng lồ của Nhạc Phong.


Nhạc Phong nhìn thấy một gã phàm nhân gầy yếu bước tới, đôi mắt đỏ rực lóe lên sát khí tột cùng: “Kẻ sống... đều phải chết! Triều đình Ly Dương phải đền mạng cho ba vạn Thiết Vệ của ta!”


Gã vung đại đao 'Oán Huyết Trảm', một luồng đao khí màu đen đỏ khổng lồ rạch đôi mặt đất, lao thẳng về phía Ninh Vô Khuyết. Sức ép từ đao khí khiến da thịt Ninh Vô Khuyết như muốn rách ra, bỏng lạnh thấu xương.


Ninh Vô Khuyết không hề lùi bước. Anh thò tay vào túi vải, lấy ra một cây nến màu vàng nhạt – **Nến dẫn hồn hương**.


“Kích hoạt kỹ năng: Hòa giải oán niệm vong hồn! Thắp Nến dẫn hồn hương!”


Ninh Vô Khuyết gõ mạnh một hạt tính trên Bàn tính nhân quả hắc ngọc. Một tia sáng vàng kim từ bàn tính bắn ra, thắp sáng ngọn nến dẫn hồn trên tay anh.


*“Hệ thống thông báo: Tiêu hao 100 điểm phúc lợi để duy trì ngọn lửa Nến dẫn hồn hương chống lại bão oán khí cấp Kim Đan. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +1.700/5.000 điểm.”*


Ngay khi ngọn nến được thắp sáng, một làn hương thơm thanh khiết, ngọt ngào từ sáp ong rừng và bột thảo dược thanh tẩy cổ đại lập tức lan tỏa khắp nghĩa trang. Kỳ lạ thay, cơn bão oán khí gầm rú của Nhạc Phong khi chạm vào làn hương này bỗng nhiên dịu đi rõ rệt.


Thanh đại đao khổng lồ dừng lại cách đỉnh đầu Ninh Vô Khuyết chỉ ba tấc. Nhạc Phong khựng lại, đôi mắt đỏ rực hiện lên một tia thần trí phàm tục đấu tranh: “Mùi hương này... là hương dẫn hồn của quân doanh... Các anh em... là các anh em về sao?”


Ninh Vô Khuyết nắm chặt cơ hội, bước lên một bước, giọng nói đanh thép vang vọng khắp nghĩa trang: “Nhạc tướng quân! Ngài nhìn cho kỹ! Ta không phải là gian thần hãm hại ngài, ta là Ninh Vô Khuyết, Đại phán quan của Ty Định Tội! Đêm nay, ta mang theo chứng cứ lịch sử đến đây để thực hiện ca tái cấu trúc nợ nghiệp cho ngài và ba vạn Thiết Vệ!”


“Ty Định Tội? Lũ quan lại triều đình đều là một giuộc xảo quyệt!” Nhạc Phong gầm lên, oán khí lại có dấu hiệu bùng phát. “Mười triều đại trôi qua... không một ai minh oan cho ta! Chúng ta bị gán tội phản nghịch, bị chôn sống tại ngôi mộ tập thể này, danh dự bị bôi nhọ vĩnh viễn!”


“Đó là vì khế ước lừa đảo của hoàng gia!” Ninh Vô Khuyết dứt khoát đặt chiếc hòm sắt xuống đất, bật nắp khóa bọc đồng. Anh lật mở cuốn **Sổ nợ Vạn Triều** bản gốc vừa cứu được khỏi hỏa hoạn.


Cuốn sổ da cổ phát ra luồng sáng vàng kim rực rỡ, tự động lật mở đến chương ghi chép về triều đại trăm năm trước. Ninh Vô Khuyết dùng kỹ năng **Cộng hưởng vong hồn**, giọng đọc của anh vang lên như tiếng chuông đồng vang vọng vào sâu trong linh hồn của Nhạc Phong:


“Nhạc Phong, Thống lĩnh Thiết Vệ Ly Dương quốc. Công trạng: Đánh đuổi dị tộc biên cương, bảo vệ mười vạn bần dân. Tội danh triều đình gán ghép: Mưu phản cướp ngôi. Sự thật lịch sử: Thái Tổ đương triều vì lo sợ uy tín của Nhạc gia quân, đã cấu kết với Giáo hội Thánh Quang, ngụy tạo khế ước thế chấp sinh mệnh, đầu độc toàn bộ quân sĩ và chôn sống họ tại nghĩa trang Vô Danh này để trích xuất oán khí nuôi dưỡng long mạch!”


Nhạc Phong nghe đến đây, toàn thân u linh run rẩy dữ dội: “Ngươi... ngươi làm sao biết được những điều này?”


“Vì cuốn sổ nợ này ghi chép toàn bộ nợ máu chưa thanh toán của hoàng tộc Ly Dương!” Ninh Vô Khuyết chỉ tay vào những dòng chữ vàng cổ pháp đang phát sáng trên trang sách. “Các ngài không phải là phản tặc! Các ngài là những trung thần liệt sĩ bị hoàng gia lừa đảo chuyển dịch nợ nghiệp! Ngôi mộ tập thể dưới Nghĩa trang Vô Danh này chính là minh chứng cho khoản nợ xấu khổng lồ mà hoàng triều đang nợ các ngài!”


“Nhưng lịch sử... lịch sử đã viết ta là kẻ phản nghịch!” Nhạc Phong gào khóc u uất, nước mắt u uất màu tím đen chảy dài trên gương mặt giáp sắt. “Vạn dân Thần Đô phỉ nhổ tên ta... Nhạc gia quân vĩnh viễn là vết nhơ!”


“Lịch sử triều đình viết bằng mực dối trá, nhưng lịch sử dân gian viết bằng máu và lòng biết ơn!”


Từ phía sau màn sương độc, một lão nhân gầy gò, mặc áo tơi lá tơi tả, lưng đeo giỏ tre chứa đầy thẻ tre cũ bước ra. Đó là sử gia đường phố **Đỗ Tử Mỹ**.


Đỗ Tử Mỹ bước lên bên cạnh Ninh Vô Khuyết, mặc cho oán khí xung quanh làm cơ thể phàm nhân của lão run rẩy. Lão run rẩy lấy từ trong giỏ tre ra một cuốn bản thảo sờn rách – *Thần Đô Dã Sử Bản Thảo* – dâng cao hai tay:


“Nhạc tướng quân! Lão phu là Đỗ Tử Mỹ, người chép dã sử Thần Đô! Ngòi bút của lão phu và các thế hệ sử gia dân gian chưa từng quên lòng trung liệt của các ngài! Cuốn dã sử này ghi chép rõ ràng: Ngày Nhạc gia quân bị hại, mười vạn bần dân quận Tây đã khóc ròng ba ngày ba đêm, lén lút lập bàn thờ bài vị cho các ngài! Danh dự của các ngài vĩnh viễn thanh khiết trong lòng nhân dân!”


Nhạc Phong nhìn cuốn bản thảo sờn rách trên tay Đỗ Tử Mỹ, cảm nhận được lòng biết ơn thuần khiết trăm năm tích tụ trên từng trang giấy. Thanh đại đao 'Oán Huyết Trảm' trên tay gã từ từ hạ xuống, cắm phập xuống đất.


“Hóa ra... vạn dân chưa từng quên ta... Lịch sử dân gian... vẫn ghi nhận lòng trung liệt của ta sao?” Giọng Nhạc Phong nghẹn ngào, u uất trăm năm bỗng chốc tìm được lối thoát.


Ninh Vô Khuyết gõ mạnh bàn tính hắc ngọc, vận hành kỹ thuật **Hòa giải oán niệm vong hồn** ở công suất tối đa:


“Nhạc tướng quân! Ta đề nghị tái cấu trúc toàn bộ khoản nợ máu này! Ngài và ba vạn Thiết Vệ hãy chuyển hóa oán hận trăm năm thành năng lượng bảo hộ vĩnh cửu cho bần dân Thần Đô – những người chưa từng quên các ngài! Hãy biến thù hận thành lá chắn công lý!”


Nhạc Phong ngước nhìn bầu trời, rồi nhìn xuống hàng vạn ngôi mộ xung quanh. Gã mỉm cười bi tráng:


“Được! Nếu nhân dân đã ghi nhận ta, Nhạc Phong ta nguyện dùng ba vạn linh hồn trung liệt này để bảo vệ Thần Đô vĩnh viễn!”


*“Hệ thống thông báo: Hòa giải thành công oán niệm của vong hồn tướng quân Nhạc Phong và ba vạn Thiết Vệ. Chuyển hóa toàn bộ oán nghiệp trăm năm thành vốn chủ sở hữu phúc đức vĩ mô. Kích hoạt trận pháp bảo hộ: Hộ Thành Vạn Linh Trận!”*


Ngay lập tức, cơ thể khổng lồ của Nhạc Phong và hàng vạn vong hồn xung quanh nghĩa trang phát ra luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ chưa từng có. Toàn bộ sương mù oán khí màu đen đỏ bỗng chốc bị thanh lọc, biến đổi thành một bức tường ánh sáng khổng lồ màu vàng tím, mở rộng ra bao phủ toàn bộ bầu trời Thần Đô Ly Dương, tạo thành một lá chắn năng lượng vĩ đại kháng mọi thiên tai mưa axit tiếp theo.


Ninh Vô Khuyết đứng dưới ánh sáng vàng kim rực rỡ, lồng ngực hoàn toàn ấm áp trở lại, thọ thọ mệnh của anh lấp lánh tăng tiến.


Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn, từ phía xa ngoài thành, tiếng kèn đồng quân đội dồn dập và tiếng gầm rú của pháo binh phong thủy đột ngột vang lên, xé rách bầu không khí yên bình vừa lập lại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!