Nhạc nềnShenxian

Hỏa Hoạn Tàng Thư Các

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm muộn Thần Đô, khi những tiếng hò reo chiến thắng của bổ đầu Hình Bộ dưới hầm ngục Triệu phủ vẫn còn vang vọng, một luồng khí lạnh thấu xương bất chợt quét qua gáy Ninh Vô Khuyết. Chiếc Kính một tròng bằng đồng bên mắt phải của anh bỗng nhiên rung lên bần bật, thấu kính ma pháp tự động xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Những dòng chữ số màu đỏ tươi, vốn đại diện cho chỉ số oán khí ổn định của kinh thành, nay đột ngột nhảy vọt như một biểu đồ tài chính đang sụp đổ.


*"Cảnh báo: Chỉ số oán khí tại hướng Tây Bắc - Ty Định Tội Phế Tích tăng vọt vượt ngưỡng 8.000 điểm. Trận pháp oán hỏa bùng phát cấp tính. Tốc độ lan truyền: 15 mét/phút. Vật mục tiêu bị đe dọa: Sổ nợ Vạn Triều."*


Ninh Vô Khuyết biến sắc. Bộ óc nhạy bén của một chuyên gia tái cấu trúc tài chính hiện đại lập tức đưa ra phán đoán chuẩn xác nhất: Triệu Độc đã biết hầm ngục bí mật bị triệt phá, gã đang điên cuồng tung quân cờ cuối cùng để tiêu hủy toàn bộ chứng cứ phạm tội tại Ty Định Tội phế tích. Gã muốn xóa sạch cuốn Sổ nợ Vạn Triều bản gốc – thứ duy nhất có thể lột trần mọi khoản nợ máu và khế ước lừa đảo của hoàng gia.


“Phùng bổ đầu! Chia quân ra!” Ninh Vô Khuyết quay ngoắt lại, giọng nói đanh thép cắt ngang tiếng ồn ào của toán bổ đầu đang kiểm kê mười vạn linh thạch cứu tế. “Triệu Độc đang phóng hỏa đốt Ty Định Tội phế tích! Mục tiêu của gã là Tàng Thư Các! Ta phải đi trước cứu sách, ngài lập tức dẫn quân tiếp viện sau!”


Phùng Thiệu Kỳ khựng lại, nhìn vệt rỉ sét màu tím đen trên bàn tay phải của mình vừa được phong tỏa độc tính, gã nghiến răng gật đầu: “Được! Ngươi đi trước, ta sẽ điều động Trấn Quốc Quân ngoại vi áp sát!”


Ninh Vô Khuyết không chần chừ thêm một giây. Anh xoay người lao vút ra khỏi phủ đệ Triệu Độc, băng qua những con ngõ tối tăm gập ghềnh của Thần Đô dưới cơn mưa phùn lạnh buốt. Thọ thọ mệnh của anh chỉ còn đúng mười ngày, lồng ngực vẫn âm ỉ đau nhói do oán khí thực cốt gặm nhấm kinh mạch từ trận chiến trước, nhưng ý chí của một kẻ ngoài cuộc nhân quả không cho phép anh chùn bước. Nếu cuốn Sổ nợ cổ đại bị thiêu rụi, anh sẽ vĩnh viễn mất đi vũ khí pháp lý để lật đổ thần quyền và cứu mạng cha mình.


Khi Ninh Vô Khuyết chạy đến rìa ngoại ô, nơi đặt Ty Định Tội Phế Tích, cảnh tượng trước mắt khiến tim anh thắt lại. Ngôi nhà bằng đá đen cổ kính, ẩm ướt thường ngày giờ đây đã bị bao phủ bởi một vầng hào quang màu xanh lục ma quái. Đó không phải là ngọn lửa bình thường, mà là Oán Hỏa – thứ lửa ma pháp hắc ám được sinh ra từ chấp niệm và oán hận của người chết. Những lưỡi lửa màu xanh lam nhạt liếm láp không gian, không hề phát ra khói đen nhưng lại tỏa ra mùi tanh tưởi của xác thối và tiếng gào thét u uất của hàng vạn vong hồn bị thiêu đốt.


“Vô Khuyết! Đừng vào! Nguy hiểm lắm!”


Một tiếng kêu thất thanh vang lên từ bậc thềm đá bám đầy rêu. Ninh Vô Khuyết nhìn lại, phát hiện Giang Vân – gã đồng nghiệp cũ nhút nhát – đang quỳ rạp dưới đất. Chiếc kính gọng tre của Giang Vân bị lệch sang một bên, quan phục xám nhạt bám đầy muội than đen kịt. Hai bàn tay gã bốc khói nghi ngút, da thịt phồng rộp đỏ hỏn do oán hỏa ăn mòn.


Dưới đất, một vài lá bùa nước phàm tục rách nát đang cháy dở. Giang Vân vừa khóc vừa hoảng loạn: “Ta... ta lén trực đêm thì phát hiện phán quan Lưu lẻn vào kho cấm. Gã mang theo một bình dầu ma pháp không khói và chiếc bật lửa đồng cổ... Gã đổ dầu lên các kệ sách gỗ chứa tài liệu nợ nghiệp rồi châm lửa! Ta đã cố dùng bùa nước để dập lửa nhưng vô ích... Lửa này ăn mòn cả linh khí, tay ta... tay ta sắp phế rồi!”


Ninh Vô Khuyết bước tới, mắt phải đeo kính một tròng đồng cổ quét nhanh qua vết thương của Giang Vân.


*"Giang Vân – Đồng nghiệp cũ. Chấn thương: Bỏng lạnh oán khí cấp độ 2 trên hai bàn tay. Nguyên nhân: Tiếp xúc trực tiếp với Oán Hỏa ma pháp. Độc tính đang lan nhanh."*


“Ngồi yên đó!” Ninh Vô Khuyết trầm giọng ra lệnh. Anh không có ma pháp thủy hệ, nhưng tư duy logic của anh hiểu rõ bản chất của ngọn lửa này. “Lửa ma pháp cháy được là nhờ năng lượng oán khí cung cấp. Ngươi dùng nước thường để dập lửa chẳng khác nào bơm thêm dung môi cho nguyền chú hắc ám hoạt động. Muốn dập nó, phải bẻ gãy cấu trúc khế ước cháy của nó!”


Ninh Vô Khuyết đứng thẳng dậy, nhìn vào lối vào Tàng Thư Các đang bị ngọn lửa xanh lục phong tỏa hoàn toàn. Tiếng lách cách của những thẻ tre cổ đại bị nung chảy, tiếng xèo xèo của những cuộn giấy da dê ghi chép nợ máu trăm năm bị biến thành tro bụi vang lên như những lời khóc than oán hận. Sức nóng từ ngọn lửa xanh lục phả ra không làm người ta bỏng rát, mà mang theo cái lạnh thấu xương, khiến kinh mạch phàm nhân của Ninh Vô Khuyết đông cứng lại từng đợt.


Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ tinh thần lực để vận hành chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc giắt bên hông. Những hạt tính bằng hắc ngọc cổ xưa bắt đầu phát ra ánh sáng tím vàng dịu nhẹ, chống chọi lại sự áp chế của oán khí xung quanh.


“Giang Vân, canh gác cửa này cho ta!”


Nói rồi, Ninh Vô Khuyết bung chiếc ô che oán khí đã được gia cố, bước dứt khoát vào biển lửa xanh lục.


Ngay khi bước qua cánh cửa gỗ đang cháy dở, không gian bên trong Tàng Thư Các như một địa ngục thu nhỏ. Những kệ sách gỗ sồi cổ thụ chứa hàng vạn hồ sơ án oan đang sụp đổ đổ rầm rầm. Trong thấu kính ma pháp của Ninh Vô Khuyết, ngọn lửa xanh lục hiện lên dưới dạng các dòng mã số liên kết phức tạp.


*"Oán Hỏa ma pháp – Nhiên liệu: Chấp niệm oán hận của vong hồn tiền triều. Khế ước liên kết: Triệu Độc cung cấp oán lực lậu thông qua Phán quan Lưu. Chỉ số tiêu hao: 120 điểm oán lực/phút."*


Ninh Vô Khuyết lướt qua những kệ sách đang sụp đổ, hướng thẳng về phía mật thất sâu nhất của Tàng Thư Các. Ở góc trong cùng, chiếc hòm sắt bọc đồng chứa cuốn Sổ nợ Vạn Triều bản gốc đang bị một con hỏa long bằng oán khí màu xanh lục quấn chặt. Con hỏa long gầm rú u uất, nỗ lực nung chảy lớp khóa xích sắt để thiêu rụi cuốn sổ bên trong.


“Muốn tiêu hủy chứng cứ sao? Đâu có dễ dàng như vậy!” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng nói. Anh giơ cao Bàn tính hắc ngọc, những ngón tay thon dài gõ nhanh trên các hạt tính theo một nhịp điệu toán học phân bổ năng lượng cực kỳ chính xác.


*“Cạch! Cạch! Cạch!”*


“Quy luật bảo toàn nhân quả vũ trụ: Năng lượng không tự sinh ra, cũng không tự mất đi. Ta tuyên bố đóng băng khế ước liên kết năng lượng giữa oán khí của Triệu Độc và ngọn lửa đang bám trên kệ sách này! Kỹ năng chủ động: Đóng băng khế ước – Kích hoạt!”


Một vòng tròn khóa ma pháp màu vàng kim rực rỡ đột ngột bùng phát từ chiếc bàn tính hắc ngọc, bay thẳng về phía con hỏa long xanh lục đang quấn quanh chiếc hòm sắt. Vòng tròn khóa vàng kim nhanh chóng co rụt lại, bóp nghẹt luồng oán khí đang cung cấp năng lượng cho ngọn lửa.


*“Hệ thống thông báo: Tiêu hao 70 điểm phúc lợi để đóng băng ngọn lửa ma pháp bảo vệ cuốn Sổ nợ cổ đại. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +1.900/5.000 điểm.”*


Ngay lập tức, con hỏa long màu xanh lục đang gầm rú bỗng khựng lại giữa không trung. Ngọn lửa xanh lục đang liếm láp chiếc hòm sắt bỗng chốc bị đông cứng thành một lớp tinh thể màu xanh lam nhạt, giòn xốp như băng tuyết, rồi vỡ vụn thành từng mảnh bụi sáng lấp lánh rồi tiêu tán hoàn toàn. Một vùng chân không hoàn toàn thanh khiết xuất hiện xung quanh chiếc hòm sắt, bảo vệ cuốn Sổ nợ Vạn Triều bản gốc nguyên vẹn không sứt mẻ một góc nào.


Ninh Vô Khuyết thở phào một hơi, lồng ngực nhói đau dữ dội, anh ho khan một tiếng, vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe môi. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận hành bàn tính hắc ngọc dưới áp lực oán khí đậm đặc là vô cùng tàn nhẫn đối với thể xác phàm nhân của anh.


Nhưng anh chưa kịp cúi xuống ôm lấy chiếc hòm sắt, một bóng đen gầy gò, lưng hơi khòm đột ngột lao ra từ sau bức tường đá đổ nát trong làn khói độc.


Đó là Phán quan Lưu! Gương mặt lão nhân ngoài năm mươi tuổi gầy gò nhợt nhạt giờ đây vặn vẹo vì điên cuồng và hoảng sợ. Đôi mắt lấm lét thường ngày nay đỏ ngầu sát khí. Trên tay phải của gã cầm một chiếc dao găm ngâm độc oán khí thực cốt phát ra ánh sáng tím đen gớm ghiếc, đâm thẳng về phía tim của Ninh Vô Khuyết.


“Mày phải chết! Mày không chết thì Triệu đại nhân sẽ giết cả gia tộc nhà ta! Đi chết đi thằng nhãi!” Phán quan Lưu gầm lên điên cuồng.


Ninh Vô Khuyết đang bị kiệt quệ thể xác sau khi vận hành bàn tính, hai chân tê dại vì bỏng lạnh oán khí, hoàn toàn không có khả năng né tránh đòn đâm chí mạng ở cự ly gần này. Chiếc kính một tròng hiển thị vệt đỏ cảnh báo nguy hiểm tử vong cận kề.


“Vô Khuyết! Cẩn thận!”


Từ phía sau, một bóng người gầy yếu lao đến như một mũi tên. Giang Vân, bất chấp hai bàn tay đang bị bỏng nặng rỉ máu, đã dùng toàn bộ sức lực phàm nhân của mình để lao vào ôm chặt lấy cánh tay cầm dao của Phán quan Lưu.


*“Phập!”*


Lưỡi dao găm tẩm độc oán khí thực cốt đâm sượt qua bả vai của Giang Vân, nhưng gã vẫn nghiến răng, dùng hai bàn tay phồng rộp bám chặt lấy lưỡi dao sắc lẹm. Chất độc oán khí thực cốt lập tức ăn mòn da thịt Giang Vân, khói xám nhạt bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng xèo xèo rợn người. Giang Vân hét lên đau đớn, gương mặt gầy gò vặn vẹo tột độ nhưng đôi mắt đeo kính gọng tre vẫn kiên định không buông tay:


“Vô Khuyết... mau... mau khống chế gã! Ta không sao... đừng để gã tự sát!”


Ninh Vô Khuyết lòng tràn ngập căm phẫn trước sự tàn bạo của đối thủ và lòng dũng cảm của đồng nghiệp. Anh không có sức mạnh vật lý, nhưng bộ óc anh vận hành nhanh hơn bất kỳ tu sĩ nào. Anh giơ cao Bàn tính hắc ngọc, gõ mạnh một nhịp khóa định vị:


*“Cạch!”*


“Đóng băng khế ước – Mục tiêu: Lưỡi dao găm hắc ám và kinh mạch của Phán quan Lưu!”


Luồng ánh sáng vàng kim từ bàn tính bắn thẳng vào cánh tay của Phán quan Lưu, khóa chặt dòng linh lực hắc ám đang vận hành trong cơ thể gã, khiến gã tê liệt hoàn toàn, ngã quỵ xuống đất bên cạnh Giang Vân. Thanh dao găm độc rơi leng keng trên nền đá, ngọn lửa độc tính bám trên lưỡi dao lập tức bị đông cứng thành băng xám rồi tan vỡ.


Ninh Vô Khuyết lập tức lao tới đỡ lấy Giang Vân đang lịm đi vì đau đớn. Anh dùng điểm phúc lợi hệ thống để kích hoạt một gói bảo hiểm linh hồn sơ cấp che chở tạm thời cho kinh mạch của Giang Vân, ngăn không cho chất độc oán khí thực cốt xâm nhập vào tim.


Sau đó, anh quay sang nhìn Phán quan Lưu đang nằm co giật dưới đất, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết ngoại ô. Ninh Vô Khuyết bước tới, dẫm mạnh chân lên ngực gã, chiếc kính một tròng đồng cổ rọi thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng vì sợ hãi của gã nội gián:


“Nói! Triệu Độc sai ngươi làm đúng không? Gã muốn tiêu hủy cuốn sổ nợ này để che giấu điều gì ngoài vụ tham ô mười vạn linh thạch?”


Phán quan Lưu bị khóa chặt kinh mạch, oán hỏa xung quanh bắt đầu liếm láp vào vạt áo xám sẫm của gã. Biết mình không thể thoát khỏi cái chết, gã cười lên điên cuồng, tiếng cười khàn đặc, ho khan ra những ngụm máu đen xám bốc mùi tanh tưởi:


“Ha ha ha! Ninh Vô Khuyết... mày nghĩ mày thắng rồi sao? Mày tìm lại được mười vạn linh thạch cứu tế thì đã sao? Triệu Độc... gã chỉ là một con chó săn nhỏ bé của hoàng cung thôi! Mày có biết tại sao cuốn sổ nợ này lại bị niêm phong ở tầng sâu nhất không?”


Ninh Vô Khuyết khẽ nhíu mày, ngón chân siết chặt hơn: “Nói!”


Phán quan Lưu trợn trừng mắt nhìn Ninh Vô Khuyết, gương mặt gầy gò vặn vẹo đầy oán hận và sự châm biếm tột cùng: “Bởi vì trong đó ghi chép khế ước thế chấp sinh mệnh đầu tiên... Mẹ của mày, Diệp Thục Thanh... bà ta mười năm trước không hề chết vì dịch bệnh oán khí thông thường! Bà ta là một học sĩ thuật số thiên tài, bà ta đã phát hiện ra vết nứt long mạch khổng lồ dưới hoàng cung... nơi hoàng gia đang bí mật thế chấp sinh mệnh lực của hàng vạn bần dân để đổi lấy sự bất tử cho hoàng tộc! Triều đình đã lén lút thủ tiêu bà ta để bịt đầu mối! Cả gia tộc họ Ninh của mày... chỉ là những con dê tế thần được nuôi dưỡng để gánh nợ máu cho hoàng triều mà thôi! Ha ha ha... mày vĩnh viễn không bao giờ đấu lại được hoàng quyền đâu!”


*“Bùng!”*


Ngay khi câu nói cuối cùng vừa dứt, một luồng oán hỏa hắc ám đột ngột bùng phát từ sâu trong đan điền của Phán quan Lưu – đó là nguyền chú tự hủy bị Triệu Độc cài cắm từ trước để diệt khẩu. Ngọn lửa xanh lục nuốt chửng hoàn toàn thể xác của gã nội gián, biến gã thành một đống tro tàn đen kịt trong vòng vài giây, không để lại bất kỳ cơ hội tra hỏi nào nữa.


Ninh Vô Khuyết đứng lặng giữa Tàng Thư Các đang sụp đổ, lồng ngực như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng. Những lời nói của Phán quan Lưu như những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí anh.


*Mẫu thân... Diệp Thục Thanh... chết không phải vì dịch bệnh, mà bị triều đình mưu sát bịt đầu mối để bảo vệ khế ước thế chấp sinh mệnh lực của hoàng tộc!*


Một làn sóng bi căm tột độ, một luồng sát ý lạnh lẽo chưa từng có bùng phát từ sâu trong linh hồn xuyên không của Ninh Vô Khuyết. Đôi bàn tay anh siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rớm máu. Kẻ thù của anh không chỉ là gã phán quan trưởng Triệu Độc tham nhũng, mà là cả một hệ thống hoàng quyền thối nát đứng sau chống lưng.


“Vô Khuyết... khói độc... khói độc đang bay ra ngoài...” Tiếng rên rỉ yếu ớt của Giang Vân kéo Ninh Vô Khuyết trở lại thực tại.


Anh nhìn lên trần nhà Tàng Thư Các đã bị sụp đổ hoàn toàn. Những luồng oán khí màu tím đen từ các hồ sơ nợ nghiệp bị cháy đang cuồn cuộn bốc lên bầu trời đêm, tụ hội thành một đám mây đen khổng lồ rít gào, hướng thẳng về phía nghĩa trang Vô Danh ở ngoại ô Thần Đô.


Ninh Vô Khuyết ôm chặt lấy chiếc hòm sắt chứa cuốn Sổ nợ Vạn Triều bản gốc vừa cứu được, đỡ lấy Giang Vân đang hôn mê bước ra khỏi đống đổ nát của Ty Định Tội phế tích. Trên bầu trời đêm, luồng oán khí khổng lồ bắt đầu kích thích những vong hồn liệt sĩ tại nghĩa trang thức tỉnh, tiếng gầm rú của oán linh chúa tể Nhạc Phong từ xa vọng lại, báo hiệu một trận thiên tai vĩ mô mới sắp sửa giáng xuống Thần Đô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!