Nhạc nềnShenxian

Đột Kích Triệu Phủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm lạnh như sương, gió Bắc thổi qua những bức tường đá granite xám xịt của quận Đông Thần Đô, mang theo cái lạnh thấu xương tủy và mùi ẩm mốc của những trận mưa axit oán khí vừa dứt. Ninh Vô Khuyết đứng trong bóng tối của một ngõ hẹp đối diện với phủ đệ nguy nga của phán quan trưởng Triệu Độc. Mắt phải của anh, chiếc Kính một tròng bằng đồng khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, hiển thị một sợi chỉ đỏ oán niệm phát ra luồng sáng màu đỏ tía rực rỡ, cắm thẳng xuống lòng đất sâu dưới nền móng dinh thự.


“Sợi chỉ nợ nghiệp này không gạt được người.” Ninh Vô Khuyết khẽ thì thầm, ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào khung chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc giắt bên hông. “Mười vạn linh thạch cứu tế bị tham ô... quả nhiên nằm dưới lòng đất của Triệu phủ.”


Bên cạnh anh, kiếm sĩ mù Diệp Cô Phong im lặng như một pho tượng đá, tay ôm chặt thanh kiếm rỉ sét 'Oán Sát' bọc trong vải thô. Dù mắt bị che bởi dải băng đen, Diệp Cô Phong vẫn khẽ nghiêng đầu, thính giác nhạy bén cảm nhận được những dao động oán khí nặng nề đang bốc lên từ lòng đất.


“Ninh phán quan, người của Hình Bộ đã tới.” Diệp Cô Phong khàn giọng nói.


Từ trong bóng tối của ngõ hẻm, một toán người mặc quan phục bổ đầu màu đen thêu chỉ đỏ lặng lẽ áp sát. Dẫn đầu là Phùng Thiệu Kỳ – tổng bổ đầu trẻ tuổi của Hình Bộ. Gương mặt gã nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén như chim ưng đêm, tay phải cầm chặt một lệnh bài bằng đồng đỏ phát ra ánh hào quang chính khí ấm áp – Huyết ấn Hình Bộ.


“Ninh Vô Khuyết,” Phùng Thiệu Kỳ bước tới, giọng thấp nhưng đầy uy quyền. “Ngươi chắc chắn tọa độ kho linh thạch tham ô nằm ở đây chứ? Đột kích phủ đệ của một phán quan trưởng Ty Định Tội khi chưa có phán quyết cuối cùng của triều đình là một canh bạc cực kỳ nguy hiểm. Nếu tìm không thấy tang vật, cả ta và ngươi đều sẽ bị khép vào tội mưu phản, diệt môn thế gia.”


Ninh Vô Khuyết khẽ nhếch môi, điều chỉnh chiếc kính một tròng: “Bổ đầu Phùng, toán học thống kê và dòng chảy nhân quả không bao giờ biết nói dối. Bảng kiểm toán dòng tiền lậu của Vạn Kim Đường mà ta đưa cho ngài đã chỉ rõ: mười vạn linh thạch cứu tế hoàng gia bị trích xuất oán khí đã được vận chuyển lén lút về đây dưới danh nghĩa 'vật liệu rèn đúc'. Ngài có Huyết ấn Hình Bộ đại diện cho quyền lực điều tra tối cao của hoàng triều, còn sợ một gã phán quan trưởng tham nhũng sao?”


Phùng Thiệu Kỳ nhìn sâu vào mắt Ninh Vô Khuyết, cảm nhận được sự bình tĩnh đến đáng sợ của một chuyên gia Restructuring tài chính hiện đại trong thân xác một thư lại quèn. Gã dứt khoát giơ cao Huyết ấn Hình Bộ, ra hiệu cho toán bổ đầu phía sau: “Hành động! Bao vây toàn bộ Triệu phủ, nội bất xuất, ngoại bất nhập!”


“Rầm!”


Cánh cửa sau của dinh thự Triệu Độc bị lực lượng bổ đầu Hình Bộ thô bạo đá văng. Tiếng la hét, tiếng xích sắt va chạm lập tức phá tan sự tĩnh mịch của đêm tối. Toán bổ đầu dũng mãnh tràn vào như nước lũ, nhanh chóng khống chế các gia nhân đang hoảng loạn.


Tuy nhiên, ngay tại lối vào lối đi ngầm dẫn xuống mật thất ở hậu viện, một toán gia nô ác bá mặc áo cộc tay lụa thô thêu gia huy phủ Triệu Độc đã dàn trận sẵn. Dẫn đầu là Triệu An – tổng quản phủ Triệu Độc. Gã đàn ông lực lưỡng sẹo đầy mặt vung thanh roi da bọc sắt rít lên trong không khí, đôi mắt ti hí hung dữ đầy sát khí:


“Lũ chó săn Hình Bộ kia! Ai cho phép các ngươi tự ý xông vào phủ đệ của phán quan trưởng? Đây là cấm địa của Ty Định Tội, kẻ nào bước qua vạch này sẽ bị oán khí thiêu rụi linh hồn!”


“Triệu An!” Phùng Thiệu Kỳ bước lên phía trước, bước chân dứt khoát dẫm nát vạt cỏ sương đêm. Gã dứt khoát giơ cao Huyết ấn Hình Bộ bằng đồng đỏ. Luồng ánh sáng chính khí màu đỏ rực rỡ từ chiếc ấn chú lập tức bùng phát, tỏa ra uy áp pháp lý tối cao của triều đình Ly Dương. “Hình Bộ nhận lệnh điều tra vụ án thất thoát linh thạch cứu tế. Có Huyết ấn ở đây, bất kỳ kẻ nào chống lệnh chấp pháp đều bị chém ngay tại chỗ!”


Ánh sáng của Huyết ấn Hình Bộ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu toán gia nô ác bá. Những tên lưu manh vốn hung hãn bỗng chốc chùn bước, mặt cắt không còn giọt máu. Roi da bọc sắt trên tay Triệu An khẽ run lên, gã biết rõ uy lực pháp lý của chiếc ấn này – nó có khả năng áp chế tinh thần lực của những kẻ mang sát khí phàm tục.


“Ngươi... các ngươi dám...” Triệu An nghiến răng, gương mặt sẹo vặn vẹo vì phẫn nộ. Nhận thấy toán bổ đầu chuẩn bị áp sát, gã đột ngột lùi lại phía sau, giật mạnh một chiếc cần gạt bằng đồng khảm trên vách đá lối đi ngầm: “Đã vậy thì đi chết hết đi!”


“Két... Rầm!”


Cánh cửa đá ngầm sụp xuống chặn lối đi, đồng thời từ các khe hở trên vách hành lang ngầm, một hệ thống bẫy cơ quan phun độc oán khí thực cốt – Hầm ngục oán khí Triệu phủ – lập tức được kích hoạt.


*“Phụt! Phụt! Phụt!”*


Những luồng khói độc màu tím đen đậm đặc, tanh tưởi như xác thối phun ra xối xả, lấp đầy hành lang hẹp. Đi kèm với đó là những tiếng rít xé gió của bẫy tên bắn tự động.


“Á!”


Hai bổ đầu Hình Bộ đi đầu không kịp tránh né, bị tên độc bắn trúng vai và chân. Độc tính oán khí thực cốt lập tức ăn mòn giáp sắt, khiến da thịt họ bốc lên làn khói xám nhạt rỉ sét, đau đớn ngã quỵ xuống đất.


“Lùi lại! Sương độc này có tính ăn mòn cực mạnh!” Phùng Thiệu Kỳ hét lớn, vung trường đao Hắc Vũ chém gạt một loạt mũi tên đang lao tới, nhưng chính gã cũng bị luồng oán khí tím đen làm ngột ngạt, linh lực trong đan điền có dấu hiệu bị tắc nghẽn.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Ninh Vô Khuyết bước lên phía trước. Mắt phải đeo kính một tròng đồng cổ của anh khẽ lấp lóe, số hóa toàn bộ trận pháp bẫy cơ quan thành một bảng cân đối năng lượng nhân quả lơ lửng:


*“Hệ thống bẫy phun độc oán khí – Cấu trúc khế ước ma pháp tầm thấp. Lõi trận pháp nằm ở bánh răng cơ quan cách 3 mét bên trái. Chỉ số oán độc: 3.500 điểm.”*


“Bẫy cơ quan hoạt động dựa trên dòng tuần hoàn oán khí... đóng băng một mắt xích là toàn bộ hệ thống sẽ dừng hoạt động.” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng phân tích. Anh dứt khoát giơ tay trái lên, ngón tay thon dài lướt nhanh trên các hạt tính của Bàn tính nhân quả hắc ngọc, gõ vang một nhịp thanh tẩy sắc bén:


*“Cạch! Cạch! Cạch!”*


“Kỹ năng chủ động: Đóng băng khế ước – Kích hoạt!”


Một vòng tròn khóa ma pháp màu vàng kim rực rỡ xuất hiện, bắn thẳng vào vách đá phía bên trái hành lang, khóa chặt lấy chiếc bánh răng cơ quan đang quay cuồng.


*“Hệ thống thông báo: Tiêu hao 60 điểm phúc lợi để bảo vệ an toàn cho thuộc hạ và đóng băng lõi trận pháp bẫy. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +2.070/5.000 điểm.”*


Ngay lập tức, những luồng khói độc màu tím đen đang phun ra xối xả bỗng khựng lại giữa không trung như bị đông đá, rồi từ từ tan biến thành làn khói trắng vô hại. Tiếng cơ quan rầm rập của bẫy tên bắn tự động hoàn toàn câm lặng.


“Cơ quan... bị vô hiệu hóa rồi?” Phùng Thiệu Kỳ kinh ngạc nhìn vách đá đã câm lặng, rồi quay sang nhìn Ninh Vô Khuyết với ánh mắt đầy nể phục. Gã không ngờ một thư lại không có tu vi võ đạo như Ninh Vô Khuyết lại có thể bẻ gãy trận pháp bẫy cơ quan của Ty Định Tội một cách nhẹ nhàng đến thế.


“Đừng lãng phí thời gian, Triệu An đã chạy xuống dưới.” Ninh Vô Khuyết khàn giọng nói, lồng ngực khẽ nhói lên một cơn đau nhẹ do oán khí quét qua thể xác khi vận hành bàn tính.


Toán người nhanh chóng vượt qua hành lang ngầm, tiến sâu xuống lòng đất. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và nồng nặc mùi máu khô. Khi bước vào gian mật thất chính, họ bị chặn lại bởi một cánh cửa sắt khổng lồ màu đen sẫm, trên bề mặt khắc đầy những phù văn hắc ám phát ra ánh sáng tím dịu quái dị – đây chính là cửa sắt phong ấn hồn phách của hầm ngục.


“Để ta phá cánh cửa này!” Phùng Thiệu Kỳ gầm lên, vận chuyển linh lực Luyện Khí Cấp 9 đỉnh phong vào thanh trường đao Hắc Vũ. Thanh đao bùng phát đao mang màu đen xám rực rỡ, chém mạnh vào khóa cửa sắt.


*“Kenggg! Bùng!”*


Một tiếng nổ chói tai vang lên. Luồng oán khí hắc hỏa phản phệ cực mạnh từ phù văn phong ấn bùng phát, đánh bật Phùng Thiệu Kỳ lùi lại mấy bước. Thanh trường đao Hắc Vũ suýt nữa tuột khỏi tay, bàn tay phải của gã bổ đầu trẻ tuổi lập tức xuất hiện những vệt rỉ sét màu tím đen do bỏng lạnh oán khí.


“Không thể dùng vũ lực phàm tục để phá phong ấn này,” Ninh Vô Khuyết bước tới, mắt phải quét qua cánh cửa. “Đây là phong ấn ràng buộc bằng chấp niệm và nợ nghiệp của người chết oan. Muốn phá nó, phải dùng sức mạnh của chính những kẻ bị nó giam cầm.”


Ninh Vô Khuyết khẽ gõ nhẹ ngón tay lên khung bàn tính hắc ngọc: “A Sâm, xuất hiện đi!”


Một luồng khói đen xám dày đặc tỏa ra từ chiếc bàn tính. Vong hồn lực sĩ A Sâm – gã khổng lồ thợ mỏ chết oan năm xưa – hiện ra lơ lửng. Đôi mắt u linh của A Sâm đỏ rực rỡ khi nhìn thấy gia huy phủ Triệu Độc khắc trên tường. Chấp niệm căm ghét Triệu Độc bùng phát dữ dội quanh linh thể gã.


“Triệu Độc... trả mạng cho các anh em thợ mỏ của ta!” A Sâm gầm rú u uất.


“A Sâm, dùng sức mạnh của ngươi để đập tan cánh cửa phong ấn này. Giải thoát cho các đồng đội thợ mỏ của ngươi đang bị giam cầm phía sau!” Ninh Vô Khuyết dứt khoát ra lệnh, đồng thời truyền 100 điểm phúc lợi hệ thống vào linh thể của A Sâm để củng cố sức mạnh u linh.


*“Hệ thống thông báo: Tiêu hao 100 điểm phúc lợi để cường hóa linh thể thuộc hạ A Sâm. Số dư điểm phúc lợi hiện tại: +1.970/5.000 điểm.”*


Linh thể của A Sâm bành trướng gấp đôi, cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra luồng oán lực màu xám đen khổng lồ. Gã khổng lồ u linh vung chiếc cuốc sắt rỉ chấp niệm, dồn toàn bộ sức mạnh vạn cân đập mạnh vào tâm phù văn phong ấn trên cửa sắt.


*“Rầm!!! Rầm!!!”*


Cánh cửa sắt khổng lồ rên rỉ dữ dội dưới những cú đập búa tạ u linh. Những phù văn hắc ám phát ra tiếng kêu *xèo xèo* rồi rạn nứt từng mảng lớn. Cuối cùng, với một cú húc vai sấm sét của A Sâm, cánh cửa sắt phong ấn hồn phách hoàn toàn vỡ vụn thành những mảnh sắt vụn rỉ sét rơi loảng xoảng xuống đất.


Khói bụi và oán khí đen kịt từ bên trong ùa ra như một cơn bão hắc ám. Ninh Vô Khuyết bước qua đống đổ nát, tiến vào gian hầm ngục tối tăm sâu nhất dưới lòng đất Triệu phủ.


Khi thấu kính ma pháp của chiếc kính một tròng thích ứng với bóng tối, cảnh tượng kinh hoàng bên trong hiện ra trước mắt anh, khiến ngay cả một Restructuring expert lạnh lùng như Ninh Vô Khuyết cũng phải khựng lại, đôi mắt co rút dữ dội vì phẫn nộ.


Giữa gian mật thất khổng lồ, hàng trăm hòm gỗ lớn được xếp chồng chất như núi. Một số hòm gỗ bị vỡ nứt, để lộ ra hàng vạn viên tinh thể màu xanh lam thanh khiết đang tỏa ra linh khí dồi dào – đó chính là mười vạn Linh thạch cứu tế hoàng gia bị tham ô. Nhưng lúc này, trên bề mặt những viên linh thạch thanh khiết đó đều bị quấn chặt bởi những sợi chỉ oán khí màu tím đen gớm ghiếc, đang âm thầm biến tính chúng thành linh thạch oán nghiệp.


Ngay bên cạnh kho linh thạch khổng lồ đó, hàng trăm vong hồn thợ mỏ gầy gò, rách rưới đang bị khóa chặt bằng những xích sắt hắc ám vào một hệ thống trận pháp cơ quan khổng lồ. Những chiếc ống dẫn màu đen cắm thẳng vào linh thể của các vong hồn, cưỡng ép trích xuất oán niệm và sinh mệnh lực u linh của họ để dẫn về phía lò rèn tà binh ở trung tâm. Tiếng gào thét u uất, tiếng khóc than ai oán của hàng trăm u linh vang vọng khắp hầm ngục tối tăm, tạo thành một khúc ca địa ngục rùng rợn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!