Nhạc nềnShenxian

Truy Vết Dòng Tiền Oán

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh trăng mờ nhạt lạnh lẽo lách qua khe hở thông gió của kho thuốc Bệnh xá Phúc Lợi Số 1, hắt lên những bao tải thảo dược Giải Oán Sa đang bốc lên làn khói độc màu tím đen mỏng manh nhưng gớm ghiếc. Mùi tanh tưởi của xác chết trộn lẫn với mùi hạnh nhân đắng của Hắc Hạt Độc vương vít trong không khí, khiến lồng ngực Ninh Vô Khuyết nhói lên một cơn ho khan khó chịu.


Anh khẽ vuốt ngực, điều chỉnh chiếc Kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, hiển thị chỉ số hệ thống lạnh lùng trong tầm nhìn số hóa:


*“Thời gian thọ mệnh còn lại: 10 ngày. Trạng thái kho thảo dược: Nhiễm độc oán khí ‘Hắc Hạt Độc’ mức độ cực nặng. Hiệu suất Giải Oán Sa sụt giảm 90%. Cảnh báo: Chỉ còn 6 tiếng trước khi dịch rỉ sét ma thuật bùng phát toàn diện vào sáng mai tại quận Tây.”*


Ninh Vô Khuyết im lặng nhìn những con số lơ lửng. Sát thủ Hắc Nha của Vạn Kim Đường đã thực hiện một đòn đánh hiểm độc vào ngay huyết mạch của bệnh xá. Nếu sáng mai hàng vạn bần dân quận Tây không có thuốc giải thanh khiết, dịch rỉ sét sẽ biến da thịt họ thành sắt rỉ thối rữa, và hệ thống phúc lợi của anh sẽ rơi vào trạng thái vỡ nợ nhân quả toàn diện. Anh không thể lùi bước, cũng không thể đợi đến sáng mai. Để dập tắt hoàn toàn thế lực của Triệu Độc trước khi hết hạn bảo lãnh 10 ngày của Hình Bộ, anh phải tìm ra vị trí cất giấu 10.000 linh thạch cứu tế bị tham ô ngay trong đêm nay.


“Đại nhân, ta đã mang gã tới theo lệnh của ngài.”


Tiếng thì thầm của Đao Sẹo vang lên ngoài cửa kho thuốc. Cánh cửa gỗ khẽ mở, Đao Sẹo đẩy một gã đàn ông đang run rẩy vào trong. Đó là Lý Hải, gã cai ngục phó của Ty Định Tội.


Lúc này, Lý Hải không còn vẻ hống hách tàn bạo thường ngày. Gánh nặng của việc lạm dụng tà khí cấm đã bộc phát hoàn toàn trên cơ thể gã. Cánh tay phải của Lý Hải rũ xuống, lớp băng gạc quấn thô sơ đã bị nhuộm đen bởi dịch lỏng màu tím đen rỉ ra từ da thịt. Những vết rỉ sét ma thuật bám chặt từ đầu ngón tay, lan qua cổ tay ba tấc, gặm nhấm vào xương tủy gã như những chiếc răng cưa sắc nhọn.


Ninh Vô Khuyết không nói một lời, chỉ bước tới, mắt phải đeo kính một tròng đồng cổ nhìn chằm chằm vào cánh tay rỉ sét của Lý Hải. Thấu kính ma pháp hiển thị:


*“Lý Hải – Nợ nghiệp cá nhân: 4.800 điểm. Trạng thái cơ thể: Nhiễm độc oán khí thực cốt giai đoạn bộc phát. Thọ thọ mệnh còn lại: 12 giờ.”*


“Lý Hải,” Ninh Vô Khuyết lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng lạnh lẽo như băng dưới hầm ngục. “Ngươi nhìn thấy vệt rỉ sét màu tím đen trên tay mình chứ? Nó đã lan qua cổ tay ba tấc. Triệu Độc hứa sẽ dùng tà khí cấm để ban cho ngươi sức mạnh, nhưng thực chất gã chỉ dùng ngươi làm bia đỡ đạn để trích xuất oán khí. Gã đã bỏ rơi ngươi.”


Lý Hải sụp xuống đất, dùng cánh tay trái lành lặn ôm chặt lấy chân Ninh Vô Khuyết, khóc lóc thảm thiết: “Ninh đại nhân! Ninh phán quan! Ta biết sai rồi! Độc tố oán khí này đang cào xé tim gan ta từng khắc... Ta không muốn chết! Chỉ có nước sạch và thảo dược Giải Oán Sa của bệnh xá ngài mới có thể thanh tẩy được nguyền rủa này. Xin ngài cứu ta!”


Ninh Vô Khuyết khẽ nhếch môi, lùi lại một bước để tránh dịch độc rỉ ra từ tay gã: “Muốn ta cứu ngươi? Rất đơn giản. Hãy thực hiện một ca tái cấu trúc nợ nghiệp. Ta cần biết 10.000 linh thạch cứu tế hoàng gia bị Triệu Độc tham ô đang được cất giấu ở đâu. Đừng nói với ta gã đã tiêu hết.”


Lý Hải run rẩy, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi tột độ trước cái tên Triệu Độc, nhưng cơn đau buốt từ xương tủy đã đánh sập hoàn toàn phòng tuyến tâm lý của gã: “Ta... ta nói! Triệu Độc không hề tiêu hủy số linh thạch đó. Gã cấu kết với Lâm Hữu Đức của Vạn Kim Đường để rửa tiền. Nhưng số linh thạch oán nghiệp thật sự... số linh thạch cứu tế bị nhiễm oán khí đó... vẫn được vận chuyển lén lút về phủ đệ của Triệu Độc. Có một hầm ngục bí mật dưới lòng đất phủ đệ của gã, nhưng lối vào được bảo vệ bởi cấm trận hắc ám cực kỳ nghiêm ngặt... Ta chỉ biết đến thế thôi, xin ngài cứu mạng!”


Ninh Vô Khuyết quay sang Hoa Cô đang đứng bên cạnh: “Hoa Cô, cho gã uống một chén thuốc Giải Oán Sa sắc bằng nước sạch ngầm để đóng băng tạm thời độc tính của gã trong vòng 24 giờ. Sau khi ta thu hồi được linh thạch, ta sẽ thanh tẩy hoàn toàn nợ nghiệp cho gã.”


“Rõ, đại nhân.” Hoa Cô nhanh chóng dìu gã cai ngục nửa người đã hóa đá ra ngoài.


Ninh Vô Khuyết quay trở lại góc tối của kho thuốc. Anh khẽ thở dài, lồng ngực lại nhói lên một cơn đau nhẹ. Việc gánh vác các khoản nợ nghiệp và vận hành hệ thống tính toán đang bào mòn dần thể xác phàm nhân của anh. Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.


Anh rút từ trong túi áo ra một cây nến màu xám nhạt – Nến dẫn hồn hương, bảo vật tâm linh được phối chế từ sáp ong rừng và bột thảo dược thanh tẩy. Anh thắp nến lên. Ngọn lửa màu vàng nhạt dịu nhẹ bùng lên, tỏa ra một làn hương thơm thanh khiết, nhanh chóng cô lập và trung hòa làn sương độc màu tím đen của Hắc Hạt Độc đang lơ lửng trong kho thuốc, giữ cho kho thảo dược Giải Oán Sa không bị ô nhiễm sâu hơn.


“Thư ký Tôn, xuất hiện đi.” Ninh Vô Khuyết khẽ gõ nhẹ ngón tay lên khung hắc ngọc của chiếc Bàn tính nhân quả.


Một làn khói màu xanh lam mờ ảo tỏa ra từ chiếc bàn tính u linh bị rạn nứt nhẹ bám bên hông anh. Thư ký Tôn – vong hồn kế toán phòng thuế cũ – xuất hiện lơ lửng giữa không trung. Gã mặc bộ quan phục thư lại tiền triều màu xanh sẫm, đeo kính gọng tre mờ, tay nâng chiếc bàn tính u linh phát ra những tiếng kêu *lách cách* dịu nhẹ.


“Bái kiến Ninh đại nhân,” Thư ký Tôn cúi đầu cung kính. “Tàn hồn của ta đã được củng cố nhờ năng lượng phúc đức của ngài, sẵn sàng hỗ trợ ngài kiểm toán dòng tiền đen của Vạn Kim Đường.”


Ninh Vô Khuyết trải bản sao sổ sách kiểm toán cũ của Ninh Hoài Sơn – cuốn sổ sách mà cha anh đã lén sao chép mười năm trước chứa đầy tội ác của Triệu Độc – lên chiếc bàn gỗ thô. Bên cạnh đó là xấp hóa đơn giả mạo của Vạn Kim Đường mà Phùng Thiệu Kỳ đã thu thập được từ các tiệm cầm đồ chợ đen.


“Thư ký Tôn, Lâm Hữu Đức của Vạn Kim Đường cực kỳ tinh vi,” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng phân tích, đôi mắt phản chiếu ánh nến dẫn hồn sáng rực. “Hắn đã sử dụng mạng lưới đền thờ Giáo hội để thực hiện hơn 120 giao dịch linh thạch ảo nhằm xóa sạch hoàn toàn dấu vết dòng tiền của 10.000 linh thạch cứu tế. Chúng ta phải thực hiện phương pháp Kiểm toán dòng tiền linh thạch lậu để bóc trần từng nút thắt.”


“Ta hiểu rồi, đại nhân. Kế toán một chiều phàm tục sẽ bị đánh lừa bởi các hóa đơn ảo, nhưng theo nguyên tắc kế toán kép nhân quả, mọi hành vi di chuyển năng lượng đều phải có tài sản đối ứng. Dòng tiền oán không thể tự dưng biến mất.” Thư ký Tôn đẩy gọng kính tre, ngón tay u linh bắt đầu gõ nhanh trên chiếc bàn tính u linh.


Ninh Vô Khuyết tập trung tinh thần lực, đeo chiếc Kính một tròng bằng đồng lên mắt phải. Ngay lập tức, thấu kính ma pháp quét qua những tờ hóa đơn giả mạo của Vạn Kim Đường.


Trong tầm nhìn số hóa của anh, những dòng chữ mực đen thông thường biến mất, thay vào đó là những sợi chỉ năng lượng màu đỏ tía mỏng manh của Linh thạch oán nghiệp bám trên bề mặt giấy tuyên thành. Mỗi tờ hóa đơn đều hiển thị một chỉ số nợ nghiệp lơ lửng phát ra ánh sáng đỏ sẫm.


*“Bắt đầu tiến trình kiểm toán vĩ mô. Phân tích 120 nút giao dịch ảo của Vạn Kim Đường liên kết với Thánh Quang Giáo Hội.”*


Ninh Vô Khuyết bắt đầu vận hành Bàn tính nhân quả hắc ngọc. Ngón tay anh lướt trên các hạt tính hắc ngọc như bay, phát ra những tiếng kêu *lách cách, lách cách* dồn dập, tạo thành một nhịp điệu toán học thanh tẩy vang vọng khắp kho phòng tĩnh mịch.


*“Debit (Nợ): Tài khoản siết nợ đất đai ngoại thành của Giáo hội Thánh Quang. Credit (Có): Kho quỹ ngầm Vạn Kim Đường chợ đen Tây Thành. Số dư dịch chuyển: 10.000 linh thạch oán nghiệp.”*


“Đại nhân! Hãy nhìn vào giao dịch thứ bảy mươi hai!” Thư ký Tôn đột ngột kêu lên, chỉ ngón tay u linh vào một tờ hóa đơn siết nợ đất đai ngoại thành. “Số dư của tài khoản này biến động bất thường một cách vô lý. Nó ghi nhận việc thu hồi nợ đất đai của hơn năm mươi hộ bần dân đã chết, nhưng dòng năng lượng thực tế không hề chảy về đền thờ quận Tây, mà bị bẻ lái qua một tiệm cầm đồ chợ đen!”


Ninh Vô Khuyết nhíu chặt chân mày, lồng ngực nhói lên một cơn đau buốt dữ dội. Việc xử lý đồng thời 120 phương trình nhân quả đa chiều đang bóp nghẹt tinh thần lực của anh. Đầu anh đau như búa bổ, từng mạch máu trên thái dương giật mạnh liên hồi.


*“Hệ thống thông báo: Vận hành phương pháp Kiểm toán dòng tiền linh thạch lậu vượt quá giới hạn thể chất phàm nhân. Tiêu hao 40 điểm phúc lợi hệ thống để duy trì trạng thái tỉnh táo. Số dư hiện tại: +2.130/5.000 điểm.”*


Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt lạnh, dồn toàn bộ tinh thần lực vào thấu kính ma pháp của kính một tròng: “Tiệm cầm đồ chợ đen đó chính là mắt xích trung gian của Mã Ngũ! Thư ký Tôn, khóa chặt dòng chảy năng lượng của tài khoản đó cho ta!”


“Rõ, đại nhân!”


Thư ký Tôn gõ mạnh một nhịp cuối cùng trên chiếc bàn tính u linh. Từ trong đống hóa đơn giả mạo, một sợi chỉ đỏ oán niệm đậm đặc đột ngột bùng phát rực rỡ, rạch đôi màn đêm tối tăm trong kho thuốc.


Ninh Vô Khuyết dứt khoát đưa tay phải lên, ngón tay khẽ vuốt dọc theo chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc, kích hoạt kỹ năng đặc thù: *Truy vết dòng tiền oán*.


*“Vù uuuu...”*


Sợi chỉ đỏ oán niệm kết nối trực tiếp với tờ hóa đơn lậu bỗng chốc bành trướng, hóa thành một luồng sáng màu đỏ tía rực rỡ lơ lửng giữa không trung. Nó không còn là một dòng số liệu khô khan trên giấy tờ nữa, mà đã biến tính thành một thực thể năng lượng nhân quả có quỹ đạo vật lý rõ rệt.


Sợi chỉ đỏ lấp lánh xuyên qua vách tường gỗ của kho thuốc, kéo dài ra ngoài trời đêm lạnh lẽo của Thần Đô, uốn lượn như một con rắn đỏ khổng lồ giữa khoảng không.


“Đã định vị được dòng tiền thực tế chảy về!” Ninh Vô Khuyết khàn giọng nói, đôi mắt anh sáng lên dưới thấu kính đồng cổ.


Anh bước nhanh ra ngoài sân bệnh xá. Diệp Cô Phong đang đứng ôm thanh kiếm rỉ sét 'Oán Sát' canh gác ngoài cửa, lập tức cảm nhận được dao động oán khí khổng lồ từ sợi chỉ đỏ.


“Ninh phán quan, sợi chỉ oán khí này... đang dẫn về hướng Đông Bắc của kinh thành.” Giọng Diệp Cô Phong lầm lì trầm thấp.


“Đó chính là hướng dẫn thẳng về phía phủ đệ của Triệu Độc.” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng nói. “Chúng ta đi. Đêm nay, ta sẽ lột trần bộ mặt thật của gã phán quan trưởng Ty Định Tội.”


Ninh Vô Khuyết cùng Diệp Cô Phong lặng lẽ bám theo sợi chỉ đỏ oán niệm đang bay lơ lửng trong đêm tối. Sợi chỉ đỏ dẫn họ vượt qua những con phố vắng vẻ của quận Tây, đi thẳng về phía khu biệt phủ xa hoa lộng lẫy của giới quan lại ở quận Đông Thần Đô.


Khi đứng trước bức tường đá granite kiên cố của dinh thự Triệu Độc, sợi chỉ đỏ oán niệm đột ngột cắm thẳng xuống đất, xuyên qua lớp đá nền vững chắc, biến mất hút vào lòng đất sâu thẳm bên dưới phủ đệ.


Ninh Vô Khuyết khẽ nâng chiếc Kính một tròng bằng đồng lên quét sâu xuống lòng đất dưới chân dinh thự. Ngay lập tức, thấu kính ma pháp bộc lộ một cấu trúc không gian khổng lồ ẩn giấu sâu dưới lòng đất, tỏa ra từng luồng oán khí màu tím đen đặc quánh như vũng bùn chết chóc, gầm rú dữ dội trong tầm nhìn số hóa của anh.


Đó không phải là một kho chứa bảo vật thông thường.


Đó là một hầm ngục oán khí khổng lồ bí mật – nơi chứa đựng hàng vạn linh thạch oán nghiệp lậu và hàng trăm vong hồn đang bị giam cầm, gào thét u uất dưới lòng đất sâu của phủ đệ Triệu Độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!