Bảo Vệ Bệnh Xá
Tiếng gầm rú khàn đặc của bầy oán linh thợ mỏ biến dị vang vọng khắp lòng hang hẹp, đôi mắt đỏ rực của chúng rạch đôi bóng tối lao thẳng về phía lồng ngực Ninh Vô Khuyết.
Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt dưới lòng Vực rỉ sét sơ khai, dưỡng khí đã cạn kiệt đến mức tột cùng. Ninh Vô Khuyết tựa lưng vào vách đá lạnh buốt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn bỏng lạnh kinh mạch cấp độ hai đang gặm nhấm đan điền anh, mỗi hơi thở kéo theo một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào phế phủ, khiến anh không kìm được mà ho ra một ngụm máu tươi màu tím đen. Thọ mệnh trên thấu kính ma pháp hiển thị con số mười ngày lạnh lùng, nhấp nháy như một lời cảnh báo tử vong.
“Đại nhân! Để ta cản chúng!”
A Sâm gầm lên một tiếng trầm đục. Linh thể của gã u linh khổng lồ đã trở nên mờ nhạt đến đáng sợ sau khi gánh chịu dòng nước độc chứa Bột rỉ sét ma thuật từ hai huyệt đạo trước. Vai và ngực gã chằng chịt những vết nứt rỉ sét màu tím đen, tỏa ra từng luồng khói xám nhạt u uất. Dù vậy, gã vẫn vung chiếc cuốc sắt rỉ chấp niệm, dùng bờ vai vạm vỡ chặn đứng lối đi hẹp, đối đầu trực tiếp với bầy oán linh thợ mỏ biến dị đang điên cuồng lao tới.
“Bình tĩnh, A Sâm. Đừng dùng lực lượng bừa bãi, oán lực của ngươi không còn đủ để duy trì linh thể quá mười lăm khắc.”
Ninh Vô Khuyết khẽ điều chỉnh chiếc Kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, lọc bỏ lớp sương độc màu tím đen dày đặc để hiển thị cấu trúc năng lượng của hang động dưới dạng các dòng mã số sai phân.
Trong tầm nhìn số hóa của anh, bầy oán linh thợ mỏ biến dị không phải là những quái vật vô hình, mà là những khoản nợ nghiệp di động chứa đầy sát khí hắc ám. Trên đầu mỗi con oán linh đều hiển thị một chỉ số nợ máu màu đỏ sẫm dao động từ một ngàn đến ba ngàn điểm.
“A Sâm, góc nghiêng ba mươi mốt độ bên dưới tảng đá sạt lở phía trước mặt ngươi mười bước chân. Đó là điểm tụ khí duy trì oán lực của con oán linh đầu đàn. Đập mạnh vào đó!”
Ninh Vô Khuyết lạnh lùng ra lệnh, giọng nói trầm tĩnh kỳ lạ giữa tiếng gầm rú điên loạn.
A Sâm không một chút do dự, gã vung chiếc cuốc sắt rỉ nện thẳng vào tọa độ phong thủy mà Ninh Vô Khuyết vừa chỉ định. Một tiếng *ầm* chấn động vang lên, tảng đá xanh vỡ vụn, luồng oán khí màu đỏ sẫm tụ lại trên người con oán linh đầu đàn lập tức bị đánh tán. Con quái vật gào thét thảm thiết rồi tan biến thành một luồng khói xám vô hại.
“Tuyệt vời. Bây giờ là huyệt đạo thứ ba.”
Ninh Vô Khuyết khập khiễng bước tới trước vách đá sạt lở sâu sau thác nước ngầm. Nơi đó, mạch nước ngầm cuối cùng đang phun trào dữ dội, cuốn theo từng luồng Bột rỉ sét ma thuật màu tím đen đậm đặc, sủi bọt xèo xèo ăn mòn mặt đất đá. Đây chính là trận nhãn cuối cùng của nguyền chú rỉ sét đang tàn phá nguồn nước sinh hoạt của toàn bộ bần dân quận Tây.
“A Sâm, đóng nêm hắc thiết cuối cùng vào tâm mạch nước ngầm!”
A Sâm vác thanh Nêm phúc lợi bằng hắc thiết cuối cùng, lao thẳng qua dòng nước độc đang phun trào như thác lũ. Nước độc ăn mòn da thịt u linh của gã, tiếng xèo xèo rợn người vang lên cùng những vết bỏng lạnh sâu hoắm. Nhưng gã khổng lồ nghiến răng, dùng hết sức bình sinh cắm mạnh thanh nêm hắc thiết xuống khe đá ngầm.
“Đóng!”
Ninh Vô Khuyết lập tức áp hai tay lên Bàn tính nhân quả hắc ngọc giắt bên hông. Ngón tay anh lướt nhanh như bay trên các hạt tính hắc ngọc, phát ra những tiếng kêu *lách cách, lách cách* dồn dập, tạo thành một nhịp điệu toán học thanh tẩy vang vọng khắp lòng hang tối tăm.
Một vòng sóng âm màu tím vàng rực rỡ từ bàn tính lan tỏa ra, kích hoạt hoàn toàn phù văn kế toán kép khắc trên nêm sắt đen thanh tẩy.
*“Vù uuuu...”*
Thanh nêm hắc thiết phát ra luồng ánh sáng vàng kim mạnh mẽ, bít chặn hoàn toàn mạch nước ngầm ô nhiễm cuối cùng. Dòng nước màu tím đen đang chảy xiết bỗng chốc mất đi độc tính, chuyển dần sang màu xám nhạt rồi trong vắt như gương.
*“Hệ thống thông báo: Hoàn thành 100% công trình thanh lọc nguồn nước ngầm Vực rỉ sét sơ khai. Triệt tiêu hoàn toàn độc tính của Bột rỉ sét ma thuật tại quận Tây Thần Đô. Điểm phúc lợi quy đổi thực tế: +2.000 điểm. Trừ đi khoản nợ hệ thống cũ: -330 điểm. Số dư hiện tại: +1.670/5.000 điểm. Trạng thái hệ thống: Cân bằng tài chính nhân quả sơ cấp thiết lập.”*
Một luồng hơi ấm thanh khiết từ bàn tính hắc ngọc bất ngờ tràn vào kinh mạch Ninh Vô Khuyết, xoa dịu cơn bỏng lạnh dữ dội trong đan điền, vết thương ở phổi ngừng chảy máu lập tức. Sự cân bằng tài chính nhân quả đã mang lại cho anh một lượng “vốn chủ sở hữu” phúc đức quý giá để phục hồi cơ thể phàm nhân.
“Đại nhân, vách đá phía sau thác nước đang nứt ra, có ánh sáng mặt đất!” A Sâm mừng rỡ reo lên.
Nhờ sự ổn định lại của địa chất sau khi bít chặn ba huyệt đạo oán khí, một khe nứt tự nhiên dẫn lên cống ngầm quận Tây đã mở ra. Ninh Vô Khuyết khẽ gật đầu: “Đi, chúng ta phải trở lại bệnh xá ngay lập tức. Đêm nay sẽ không yên bình đâu.”
***
Khi Ninh Vô Khuyết và A Sâm thâm nhập ngược lên mặt đất, đêm đen đã bao phủ toàn bộ kinh thành Ly Dương.
Tại Bệnh xá Phúc Lợi Số 1, không khí vô cùng căng thẳng. Hàng trăm bần dân quận Tây đang nằm la liệt trên các giường bệnh tạm thời, da thịt họ loang lổ những vết rỉ sét màu tím đen do uống phải nguồn nước ô nhiễm trước đó.
Y sư Hoa Cô đang dốc toàn lực đứng bên những nồi đất nung khổng lồ, khói thuốc bốc lên nghi ngút mang theo mùi thơm thanh khiết của Thảo dược Giải Oán Sa.
“Ninh đại nhân! Ngài đã về!” Hoa Cô mừng rỡ chạy ra khi thấy bóng dáng xám tro của Ninh Vô Khuyết bước vào cửa bệnh xá. “Nguồn nước ngầm đột ngột trở nên trong sạch cách đây nửa canh giờ! Ta đã dùng nước sạch đó để sắc thuốc giải, dược lực tăng gấp mười lần!”
Ninh Vô Khuyết đi thẳng đến bên giường bệnh của Lý Thừa Phong. Cánh tay trái hóa đá của chủ tiệm gạo lúc này đã được quấn một lớp băng gạc thấm đẫm nước thuốc Giải Oán Sa thanh khiết.
“Lý lão bản, uống bát thuốc này đi.” Ninh Vô Khuyết tự tay bưng bát thuốc nóng hổi trao cho lão nhân.
Lý Thừa Phong run rẩy đón lấy bát thuốc, uống cạn trong một hơi. Chỉ sau vài nhịp thở, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra trước sự chứng kiến của mọi người trong bệnh xá. Lớp đá xám xịt, cứng đờ trên cánh tay ông ta bắt đầu rạn nứt rầm rập, bong tróc ra từng mảng vụn đá xám rơi xuống đất, để lại lớp da thịt hồng hào, mềm mại của phàm nhân. Tiến trình hóa đá lan đến tim đã hoàn toàn bị chặn đứng và đảo ngược.
Lý Thừa Phong ngơ ngác nhìn cánh tay đã hồi phục của mình, rồi đột ngột quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa: “Ninh phán quan... ngài thực sự đã cứu mạng ta! Cả đời này Lý Thừa Phong ta nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp ân tình của ngài!”
*“Hệ thống thông báo: Nhận được lòng biết ơn sâu sắc từ Lý Thừa Phong. Giải cứu thành công tiệm gạo Lý Thừa Phong trong vòng 24 giờ, hoàn thành thử thách của Thẩm Hữu Nhã. Điểm phúc lợi tích lũy: +500 điểm. Số dư hiện tại: +2.170/5.000 điểm.”*
Ninh Vô Khuyết khẽ đỡ Lý Thừa Phong dậy, giọng nói vẫn bình thản như một thương nhân vừa hoàn thành một giao dịch thành công: “Lý lão bản không cần đa lễ. Đây chỉ là một ca tái cấu trúc nợ nghiệp hợp pháp. Ông giữ được mạng sống, tiệm gạo của ông sẽ là nguồn cung cấp lương thực giá gốc cho bệnh xá này, đó chính là sự báo đáp tốt nhất.”
Thế nhưng, sự nhẹ nhõm của mọi người không kéo dài được lâu.
Bên ngoài bệnh xá, một luồng gió lạnh thấu xương đột ngột thổi qua, làm rách toạc những tấm rèm che bằng vải thô gác cửa. Ngọn lửa trên các cây nến dẫn hồn hương bỗng nhiên chao đảo dữ dội, chuyển sang màu xanh lục ma quái.
Ninh Vô Khuyết đứng bật dậy, mắt phải đeo kính một tròng lập tức lấp lóe ánh sáng đồng cổ cảnh báo đỏ rực rỡ.
*“Hệ thống cảnh báo nguy hiểm: Phát hiện sát khí hắc ám cực đại đang áp sát cự ly gần. Tác nhân: Sát thủ Luyện Khí Cấp 9 Hắc Nha và thực thể oán linh Trúc Cơ Sơ Kỳ Ảnh Ma. Mục tiêu: Tiêu diệt Ninh Vô Khuyết, hủy hoại trạm lọc nước bệnh xá.”*
“Ma Ha Sát quả nhiên đã mất kiên nhẫn.” Ninh Vô Khuyết lạnh lùng lẩm bẩm.
“Có kẻ địch đột kích!”
Tiếng hét dũng mãnh của A Lực vang lên từ phía cổng ngoài bệnh xá. Cựu võ sĩ võ đài ngầm lúc này đang đứng chắn trước lối vào chính, đôi cánh tay cuồn cuộn cơ bắp được trang bị đôi găng tay bọc thép rèn thô sơ do Lý Đại Sơn chế tạo, ánh mắt hung dữ chính trực khóa chặt vào bóng tối ngoài sân.
Từ trong màn sương đêm màu đen vô định hình, một bóng người gầy gò lẩn khuất trong chiếc áo choàng đen xuất hiện như một u linh. Gã đeo chiếc mặt nạ hình mỏ quạ màu đen sẫm gớm ghiếc, cơ thể tỏa ra làn khói đen mỏng thực cốt.
Đó chính là Hắc Nha – sát thủ chuyên nghiệp hàng đầu Thần Đô do Lâm Hữu Đức thuê mượn.
“Kẻ nào dám cản đường Hắc Nha, kẻ đó phải chết!”
Hắc Nha lạnh lùng lên tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng quạ kêu. Gã vung tay phải, phóng ra hàng chục cây phi tiêu độc và kim châm đen kịt bám đầy oán khí thực cốt, bay thẳng về phía phòng bệnh nơi hàng trăm bệnh nhân nghèo đang nằm điều trị.
“Lũ chuột nhắt dám làm càn!”
A Lực gầm lên, gã lao vút ra phía trước, đôi găng tay bọc thép rèn thô múa lên thành một vòng bảo vệ kiên cố.
*“Keng! Keng! Keng! Keng!”*
Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tục trong đêm tối. Đôi găng tay bọc thép của A Lực đập tan hoàn toàn hàng chục cây phi tiêu độc bảo vệ khu giường bệnh phía sau. Thế nhưng, Hắc Nha là sát thủ Luyện Khí Cấp 9 đỉnh phong, bộ pháp cực kỳ quỷ dị. Gã khẽ nhếch môi dưới mặt nạ mỏ quạ, thân hình đột ngột hóa thành một làn khói đen biến mất tại chỗ.
*“Hắc Nha Thuật Ảnh!”*
“A Lực, bên sườn trái hướng tám giờ!” Ninh Vô Khuyết hét lớn cảnh báo.
Nhưng tốc độ của Hắc Nha quá nhanh so với phản ứng của một võ giả Luyện Khí Cấp 4 như A Lực. Làn khói đen đột ngột ngưng tụ ngay bên sườn trái A Lực, một thanh dao găm ngâm độc 'Hắc Nha' lướt qua như một tia chớp đen, chém sượt qua vai gã bảo vệ lực lưỡng.
“Hự!”
A Lực rên rỉ một tiếng đau đớn, máu tươi màu đỏ thẫm lập tức tuôn ra, nhuộm đen vạt áo thô do chất độc oán khí ăn mòn. Gã loạng choạng lùi lại, đôi găng tay bọc thép rớt xuống đất, mất đi khả năng chiến đấu tạm thời.
Ngay lập tức, từ phía sau Hắc Nha, một luồng oán khí màu đen kịt khổng lồ bốc lên từ lòng đất, ngưng tụ thành một thực thể khói đen vô định hình lơ lửng giữa không trung. Thực thể đó chỉ lộ ra đôi mắt đỏ rực rỡ đầy sát khí hắc ám, hai cánh tay ngưng tụ thành đôi lưỡi hái bóng đêm sắc bén tỏa ra oán khí lạnh toát xương tủy.
*“Ảnh Ma – Thực thể oán linh Trúc Cơ Sơ Kỳ!”*
Con quái vật gầm rú một tiếng câm lặng chấn động linh hồn phàm nhân, vung đôi lưỡi hái bóng đêm chém thẳng về phía lồng ngực Ninh Vô Khuyết đang đứng dưới hiên bệnh xá. Áp lực cảnh giới Trúc Cơ khổng lồ ép xuống khiến không khí xung quanh như đông cứng lại, bần dân trong bệnh xá hoảng loạn la hét điên cuồng.
Ninh Vô Khuyết đứng im, vạt áo xám tro khẽ lay động dưới áp lực gió kiếm lạnh buốt. Anh hoàn toàn không có ma pháp chiến đấu hay tu vi võ đạo để tránh né đòn chém chí mạng này.
“A Lực bị thương, hệ thống bảo hiểm linh hồn kích hoạt!”
Ninh Vô Khuyết dứt khoát gõ bàn tính hắc ngọc.
*“Hệ thống thông báo: Tiêu hao 50 điểm phúc lợi hệ thống, kích hoạt Bảo hiểm linh hồn sơ cấp lên cơ thể A Lực và các bệnh nhân trong phòng. Lá chắn bảo hộ tạm thời ngưng tụ.”*
Một sợi chỉ vàng mỏng từ đan điền Ninh Vô Khuyết kết nối trực tiếp với trái tim A Lực, ngăn chặn chất độc oán khí tiếp tục ăn mòn kinh mạch của gã bảo vệ trung thành, giữ cho gã không bị nguyền rủa tử vong.
Nhưng đòn chém của Ảnh Ma đã sát sạt tầm mắt Ninh Vô Khuyết.
“Oán Sát xuất vỏ, Nhất Kiếm Đoạn Oán!”
Một giọng nói lầm lì, lạnh lùng đột ngột vang lên từ trong góc tối của bệnh xá.
Một luồng kiếm ý tịch diệt, xám xịt bỗng chốc bùng phát rực rỡ, chém rách đôi màn sương đêm hắc ám. Thanh kiếm rỉ sét không vỏ 'Oán Sát' lướt qua như một dải lụa xám cổ kính, va chạm cực mạnh với đôi lưỡi hái bóng đêm của Ảnh Ma.
*“Oành!”*
Lực chấn động khổng lồ thổi bay các tấm vách gỗ xung quanh thành những mảnh vụn. Kiếm sĩ mù Diệp Cô Phong xuất hiện trước mặt Ninh Vô Khuyết. Mái tóc đen xõa dài che khuất dải băng đen bịt mắt, hắc y rách nát bay phấp phới trong gió đêm, tay gã ôm chặt thanh kiếm rỉ sét, đứng thẳng tắp như một cây tùng trong tuyết.
“Kiếm sĩ mù phế vật... ngươi dám cản đường ta?” Hắc Nha lạnh lùng cười khẩy dưới mặt nạ mỏ quạ. “Ảnh Ma, nuốt chửng linh hồn của chúng!”
Ảnh Ma gầm rú điên cuồng, cơ thể khói đen của nó bỗng chốc bành trướng gấp đôi, hóa thành một vùng đầm lầy bóng đêm bao vây lấy Diệp Cô Phong. Trong bóng tối tuyệt đối của thuật ảnh hắc ám, Diệp Cô Phong hoàn toàn bị mất đi khả năng định vị vật lý, kiếm thế tịch diệt của gã bắt đầu trở nên hỗn loạn dưới sự tấn công cự ly gần của đôi lưỡi hái u linh.
“Diệp kiếm sĩ, nhắm mắt lại! Cảm nhận thế giới bằng oán khí dao động!” Ninh Vô Khuyết hét lớn.
Anh lập tức đưa mắt phải đeo Kính một tròng bằng đồng quét thẳng vào thực thể khói đen của Ảnh Ma. Thấu kính ma pháp xoay chuyển liên tục, phân tích cấu trúc oán lực của con quái vật Trúc Cơ sơ kỳ dưới dạng các dòng mã số năng lượng tuần hoàn.
*“Phát hiện nhãn thần oán khí: Nằm ở góc nghiêng bốn mươi lăm độ phía dưới lồng ngực trái của Ảnh Ma. Đó là lõi tinh thể oán lực duy trì sự tồn tại u linh.”*
“Chỉ định mục tiêu oán niệm!”
Ninh Vô Khuyết dồn tinh thần lực kích hoạt kỹ năng phối hợp chiến đấu cốt lõi. Một sợi chỉ đỏ nhân quả phát sáng màu tím dịu nhẹ đột ngột ngưng tụ từ mắt phải của anh, xuyên qua bóng tối dày đặc, đánh dấu chính xác vào vị trí lõi tinh thể oán lực trên lồng ngực trái của Ảnh Ma.
Đồng thời, một sợi chỉ truyền dẫn tinh thần liên kết trực tiếp đan điền Ninh Vô Khuyết với tâm trí của kiếm sĩ mù Diệp Cô Phong.
Trong thế giới bóng tối vô định của Diệp Cô Phong, một điểm sáng màu tím rực rỡ đột ngột hiển thị rõ nét như một ngọn hải đăng giữa đêm biển, chỉ ra chính xác tọa độ nhãn thần nguyền rủa của đối thủ.
“Đã thấy mục tiêu.”
Khóe môi Diệp Cô Phong khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy kiêu hãnh của một kiếm thánh tương lai. Gã không cần dùng mắt, cơ thể cao gầy đột ngột dậm mạnh chân xuống đất, hóa thành một vệt sáng xám lướt qua màn sương độc.
*“Vô Danh Tịch Diệt Kiếm Ý – Nhất Kiếm Đoạn Oán!”*
Thanh kiếm rỉ sét 'Oán Sát' vung lên một quỹ đạo hoàn mỹ, chém thẳng vào điểm sáng màu tím trên lồng ngực Ảnh Ma.
*“Xoẹt... Rắc!”*
Một tiếng nổ vỡ vụn của tinh thể vang lên chói tai. Thực thể oán linh Trúc Cơ Sơ Kỳ Ảnh Ma bỗng khựng lại giữa không trung, đôi mắt đỏ rực co rút dữ dội. Nó phát ra một tiếng gào thét u uất thảm thiết rồi hoàn toàn tan rã thành những làn khói đen vô hại, tiêu tán vĩnh viễn vào hư không.
“Cái gì?! Ảnh Ma bị tiêu diệt rồi sao?”
Hắc Nha kinh hoàng thốt lên dưới mặt nạ mỏ quạ. Gã không thể tin nổi một kiếm sĩ mù bị phế kinh mạch lại có thể chém chính xác nhãn thần oán khí của một thực thể Trúc Cơ u linh ẩn hình trong bóng tối.
Không bỏ lỡ cơ hội, Diệp Cô Phong xoay người vung kiếm khí xám xịt chém thẳng về phía lồng ngực Hắc Nha. Hắc Nha hoảng hốt vung đôi dao găm độc 'Hắc Nha' lên chống đỡ.
*“Keng!”*
Lực kiếm khí tịch diệt chấn động mạnh mẽ khiến Hắc Nha bị thổi bay lùi lại mười bước, mặt nạ mỏ quạ bị chém rách một nửa, lộ ra gương mặt nhợt nhạt rớm máu đầy kinh hoàng. Gã nhận ra mình đã hoàn toàn mất đi lợi thế che giấu hơi thở hắc ám trước sự định vị đáng sợ của Ninh Vô Khuyết.
“Ninh Vô Khuyết... lần này ngươi thắng! Nhưng Lâm gia và Giáo hội sẽ không để ngươi sống sót rời khỏi Thần Đô đâu!”
Hắc Nha nghiến răng phun ra một lời đe dọa đầy căm hận. Thân hình gã đột ngột hóa thành một bầy quạ đen hỗn loạn lao vút lên bầu trời đêm tháo chạy.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc tháo chạy hỗn loạn đó, một bóng đen quạ lướt qua nóc kho thuốc của bệnh xá với tốc độ cực nhanh.
*“Xoạt!”*
Từ trong tay áo của Hắc Nha, một chiếc bình tinh thể nhỏ chứa chất lỏng màu tím đen đậm đặc – độc dược oán khí cực độc 'Hắc Hạt Độc' – được lén lút thả xuống, rơi thẳng vào khe hở thông gió của kho thuốc bệnh xá.
Ninh Vô Khuyết đứng dưới hiên, thấu kính đồng cổ lấp lóe ánh sáng đỏ cảnh báo cực kỳ dồn dập quá muộn.
*“Cảnh báo khẩn cấp: Phát hiện độc dược oán khí cực độc 'Hắc Hạt Độc' đã được phát tán vào kho chứa thảo dược Giải Oán Sa của bệnh xá. Toàn bộ nguồn thuốc cứu tế chuẩn bị cho ngày mai đã bị nhiễm độc hoàn toàn. Thời gian độc tính phát tác diện rộng: 6 giờ 00 phút sáng mai.”*
Ninh Vô Khuyết bước nhanh vào kho thuốc, đẩy cửa gỗ ra.
Dưới ánh trăng mờ nhạt chiếu qua khe thông gió, toàn bộ các bao tải thảo dược Giải Oán Sa và các nồi thuốc sắc dở đang tỏa ra từng luồng khói độc màu tím đen mỏng manh gớm ghiếc, bốc mùi tanh tưởi của xác chết.
Hàng vạn bệnh nhân nghèo khổ quận Tây đang chờ đợi nguồn thuốc này vào sáng mai để cứu mạng khỏi dịch rỉ sét. Nếu họ uống vào, họ sẽ chết lập tức vì ngộ độc oán khí thực cốt. Nhưng nếu không có thuốc giải, da thịt họ sẽ thối rữa hoàn toàn khi ánh bình minh ló dạng.
Ninh Vô Khuyết đứng lặng trước kho thuốc nhiễm độc, ngón tay khẽ siết chặt khung hắc ngọc của chiếc bàn tính nhân quả, đôi mắt phản chiếu ánh sáng tím đen ma quái đầy u uất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!