Mạch Nước Rỉ Sét
Bên trong tiệm gạo ẩm mốc của Lý Thừa Phong, ngọn đèn dầu hạt cải tù mù khẽ chao đảo, hắt bóng hai người lên vách tường gỗ loang lổ những vệt rỉ sét màu tím đen.
Ninh Vô Khuyết khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ rách. Phía đối diện, Lý Thừa Phong – chủ tiệm gạo sa sút – đang gục đầu trên chiếc bàn tính gãy hạt, hơi thở khò khè đầy nhọc nhằn. Cánh tay trái của ông ta trần trụi, những mảng da thịt từ khuỷu tay trở xuống đã hoàn toàn xám xịt, khô cứng và rạn nứt như những thớ đá cuội bị phong hóa.
Đó là nguyền rủa hóa đá da thịt, hay nói chính xác hơn dưới nhãn quan của Ninh Vô Khuyết: một khoản nợ nghiệp tích lũy dưới dạng vật lý hóa.
"Lý lão bản," Ninh Vô Khuyết khẽ đẩy gọng kính một tròng bằng đồng bên mắt phải, thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ *xoạch, xoạch*, hiển thị một chuỗi ký tự đỏ rực lơ lửng trên đầu lão nhân: *[Nợ nghiệp thần điện: 3.000 linh thạch (Gốc) + 4.500 linh thạch (Lãi oán khí). Thời hạn thanh lý linh hồn: 18 giờ 42 phút].*
"Thời gian của ông không còn nhiều. Thẩm Hữu Nhã cho ta hai mươi tư giờ để giải quyết khoản nợ xấu của ông, nhưng thực chất, Giáo hội Thánh Quang chỉ cho ông chưa đầy mười chín giờ trước khi tiến trình hóa đá lan đến tim."
Lý Thừa Phong ngước đôi mắt đục ngầu, run rẩy nói: "Ninh phán quan... ta biết ngài có tài bẻ gãy khế ước. Nhưng đây là khế ước tâm linh do chính tay ta ký bằng máu để đổi lấy ba ngàn linh thạch mua nước thánh cứu vợ mười năm trước. Vợ ta cuối cùng vẫn chết, còn ta thì gánh món nợ ngập đầu này... Vạn Bảo Đường cũng không cứu nổi ta, ngài làm sao cứu nổi?"
Ninh Vô Khuyết lạnh lùng nhìn tờ khế ước rách nát đặt trên bàn. Bản chất của tờ khế ước này là một hợp đồng tài chính đen tối cực đoan. Giáo hội cho vay linh thạch để người dân mua nước thánh của chính họ, rồi dùng lãi suất oán khí – thứ năng lượng sinh ra từ nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng – để siết nợ vĩnh viễn quyền sở hữu linh hồn sau khi con nợ qua đời.
"Mọi khế ước đều hoạt động dựa trên sự cân bằng thông tin," Ninh Vô Khuyết khẽ vuốt ve chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc giắt bên hông, cảm nhận cơn đau buốt lạnh âm ỉ truyền vào kinh mạch – cái giá của việc hệ thống đang gánh khoản nợ phúc lợi âm 330 điểm. "Giáo hội đã che giấu điều khoản rủi ro về việc nước thánh thực chất trích xuất thọ mệnh của người dùng. Một hợp đồng bất đối xứng thông tin nghiêm trọng như vậy, xét theo luật nhân quả vũ trụ, là một khế ước lừa đảo vô hiệu."
Anh vừa định gõ bàn tính hắc ngọc để bắt đầu phân rã khế ước, thì rầm một tiếng, cánh cửa gỗ tiệm gạo bị đập mạnh từ bên ngoài.
Đao Sẹo lao vào, hơi thở dồn dập, gương mặt đầy sẹo rết biến dạng vì hoảng hốt: "Đại nhân! Không xong rồi! Bệnh xá... bệnh xá bị bao vây rồi! Nhưng không phải do binh lính, mà là do người bệnh! Hàng trăm bần dân quận Tây đang đổ gục trước cổng bệnh xá, da thịt họ đang rỉ sét!"
Ninh Vô Khuyết đứng bật dậy, thấu kính đồng cổ lấp lóe ánh sáng đỏ cảnh báo. "Rỉ sét? Hoa Cô nói sao?"
"Hoa Cô đang dốc toàn lực chế thuốc cứu người, nhưng không kịp!" Đao Sẹo run rẩy nói. "Họ bị nhiễm độc từ nguồn nước ngầm. Toàn bộ giếng nước sinh hoạt của quận Tây bỗng nhiên chuyển sang màu tím đen, bốc mùi kim loại nồng nặc. Người nào uống vào, chỉ trong vòng nửa canh giờ, da thịt sẽ cứng đờ, bong tróc ra từng mảng rỉ sét màu tím đen như sắt thép mục nát!"
Ninh Vô Khuyết bước nhanh ra cửa tiệm gạo. Ngay trên bầu trời đêm của quận Tây, một luồng oán khí màu tím đen đậm đặc đang ngưng tụ thành những đám mây độc, che khuất cả ánh trăng mờ.
Anh lập tức kích hoạt Kính một tròng bằng đồng, quét diện rộng toàn bộ khu vực. Tầm nhìn của anh lập tức bị bao phủ bởi hàng vạn sợi chỉ đỏ nhân quả rách nát, tất cả đều cắm sâu xuống lòng đất, dẫn thẳng về phía hệ thống hang động ngầm dưới lòng kinh thành.
*"Hệ thống cảnh báo thiên tai: Phát hiện nguồn ô nhiễm nhân tạo cực đại. Tác nhân: Bột rỉ sét ma thuật. Địa điểm phát tán: Vực rỉ sét sơ khai dưới lòng đất. Mục tiêu: Hủy hoại toàn bộ hệ sinh thái nước ngầm quận Tây, cưỡng ép 100.000 bần dân phải quy phục Giáo hội để mua nước thánh."*
"Giáo sĩ Alen..." Ninh Vô Khuyết lẩm bẩm, đôi mắt lạnh lùng như băng tuyết.
Giáo hội Thánh Quang thấy đòn đầu cơ dược liệu của Lâm Khải Trí bị bẻ gãy, liền lập tức tung ra đòn hiểm độc nhất: đầu độc nguồn nước ngầm để tạo ra một trận dịch bệnh nhân tạo quy mô lớn. Nếu hàng vạn bần dân chết, bệnh xá của anh sẽ vỡ nợ nhân quả lập tức do không thể chi trả phúc lợi cứu mạng.
"Đao Sẹo, bảo vệ tiệm gạo này và Lý lão bản." Ninh Vô Khuyết dứt khoát ra lệnh. "A Ngưu, chuẩn bị nêm hắc thiết và búa tạ. Chúng ta phải xuống lòng đất ngay lập tức!"
***
Nằm sâu dưới lòng đất quận Tây Thần Đô là một thế giới hoàn toàn khác biệt: *Vực rỉ sét sơ khai dưới lòng đất*.
Nơi đây vốn là một hệ thống hang động nước ngầm tự nhiên, nhưng mười năm trước đã bị ô nhiễm bởi chất thải luyện kim hắc ám của Ty Định Tội cũ. Lối vào hang động ngầm là một khe nứt địa chất hẹp, ẩm ướt, nằm sát ranh giới khu ổ chuột Vạn Nhân Hầm, quanh năm bốc lên làn sương mù màu tím nhạt lạnh toát xương tủy.
Ninh Vô Khuyết khập khiễng bước đi trong bóng tối, tay cầm một cây đuốc ma pháp tỏa ra ánh sáng xanh lục mờ nhạt. Đi bên cạnh anh là vong hồn lực sĩ A Sâm – gã khổng lồ u linh cao lớn, cơ thể mờ ảo màu xám đen bộc lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn, tay lăm lăm chiếc cuốc khai khoáng bằng oán lực.
"Đại nhân, cẩn thận dưới chân," giọng nói trầm đục của A Sâm vang vọng trong lòng hang tối tăm. "Nước ngầm ở đây rất độc. Thời còn sống làm thợ mỏ, ta đã thấy nhiều người vô tình chạm vào nước này, chỉ sau ba ngày là toàn thân thối rữa, xương tủy biến thành sắt rỉ."
Ninh Vô Khuyết nhìn xuống. Dưới lòng hang, một dòng sông ngầm màu tím đen đang chảy xiết, bốc lên mùi kim loại nồng nặc đến nghẹt thở.
*"Xèo xèo..."*
Những giọt nước bắn lên từ dòng sông ngầm chạm vào chiếc ủng da của Ninh Vô Khuyết, lập tức ăn mòn lớp da dày, tạo thành những lỗ thủng nhỏ sủi bọt xám. Không khí ẩm ướt mang theo độc tố rỉ sét khiến lồng ngực anh đau nhói, kinh mạch bỏng lạnh cấp độ 2 co thắt dữ dội.
Anh khẽ ho khan, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng. Thấu kính ma pháp hiển thị chỉ số độc tính của nước sông ngầm: *[Nước ngầm nhiễm Bột rỉ sét ma thuật: Độc tính 85%. Tốc độ lây lan: 15 mét khối mỗi giây. Thời gian bùng phát toàn diện trên mặt đất: 3 giờ 15 phút].*
"Alen đã thả độc ngay tại mạch nước nguồn chính," Ninh Vô Khuyết lạnh lùng phân tích. "Nguyền chú rỉ sét hoạt động theo cấu trúc vòng lặp khép kín. Hắn dùng oán khí của những thợ mỏ chết oan năm xưa để làm chất xúc tác duy trì độc tính. Muốn bít chặn nguồn ô nhiễm này, chúng ta phải đóng các nêm hắc thiết có khắc phù văn thanh tẩy vào đúng ba huyệt đạo phong thủy của mạch nước ngầm."
Anh quay sang A Sâm: "A Sâm, chuẩn bị nêm hắc thiết. Lý Đại Sơn đã đúc rèn chúng bằng sắt đen thanh tẩy, nhưng chúng ta phải đóng chúng xuống dưới áp lực nước độc cực đại."
A Sâm gật đầu, vác trên vai ba thanh nêm sắt đen khổng lồ nặng trĩu. Trên bề mặt mỗi thanh nêm hắc thiết đều được khắc sâu những đường vân phương trình kế toán kép nhân quả bằng chỉ bạc, lấp lóe ánh sáng tím dịu nhẹ.
"Ầm!"
Đột ngột, một luồng nước độc áp suất cao từ vách đá phía trước phun trào dữ dội, cuốn theo sương độc màu tím đậm quét thẳng về phía Ninh Vô Khuyết.
"Đại nhân, tránh ra!"
A Sâm gầm lên một tiếng, cơ thể u linh khổng lồ lập tức bước lên phía trước, dang rộng hai tay che chắn toàn bộ dòng nước độc cho Ninh Vô Khuyết.
*"Sàn sạt... xèo xèo..."*
Dòng nước độc chứa bột rỉ sét xối xả dội lên linh thể của A Sâm, lập tức ăn mòn lớp khói đen bảo hộ của gã, tạo thành những vết rạn nứt màu tím đen gớm ghiếc trên vai và ngực u linh. Gã khổng lồ nghiến răng chịu đựng, tiếng gầm đau đớn vang vọng khắp hang động.
*"Hệ thống thông báo: Vong hồn thuộc hạ A Sâm bị tổn thương linh thể 15%. Tiêu hao oán lực duy trì: 10% mỗi phút."*
"A Sâm, giữ vững!" Ninh Vô Khuyết không hề hoảng loạn. Anh lập tức đưa mắt phải đeo Kính một tròng quét nhanh qua mạch nước ngầm đang bạo động.
Trong tầm nhìn thấu kính ma pháp, dòng nước độc không còn là chất lỏng, mà là một mạng lưới các dòng mã số năng lượng hắc ám đang chảy xiết. Ba điểm sáng màu đỏ rực – chính là ba huyệt đạo rò rỉ nguyền chú hắc ám – hiện lên rõ nét dưới vách đá ngầm.
"Huyệt đạo thứ nhất nằm ở góc nghiêng ba mươi mốt độ dưới chân cột đá phía Đông!" Ninh Vô Khuyết hét lớn, chỉ tay về phía vách đá đang sụt lở. "A Sâm, đóng nêm hắc thiết đầu tiên xuống đó!"
A Sâm gầm lên, dùng hết sức bình sinh của một vong hồn lực sĩ, lao qua dòng nước độc đang phun trào. Gã cắm mạnh thanh nêm hắc thiết đầu tiên xuống khe đá ngầm.
"Đóng!"
Ninh Vô Khuyết lập tức vận hành Bàn tính nhân quả hắc ngọc bên hông. Ngón tay gầy guộc của anh lướt nhanh trên các hạt tính hắc ngọc, phát ra tiếng kêu *lách cách, lách cách* vang vọng khắp lòng hang tối tăm.
Một vòng sóng âm màu tím vàng rực rỡ từ bàn tính lan tỏa ra, kích hoạt phù văn kế toán kép khắc trên nêm sắt.
*"Vù uuuu..."*
Thanh nêm hắc thiết đóng xuống đất bỗng phát ra luồng ánh sáng thanh tẩy mạnh mẽ. Bột rỉ sét ma thuật chạm vào ánh sáng liền bị trung hòa, biến thành những dải khói trắng tiêu tán. Dòng nước độc phun trào tại huyệt đạo thứ nhất lập tức bị bít chặn hoàn toàn, áp lực nước giảm đi một phần ba.
*"Hệ thống thông báo: Bít chặn thành công huyệt đạo thứ nhất. Điểm phúc lợi quy đổi tạm thời: +500 điểm (Đang ở trạng thái treo chờ hoàn thành công trình)."*
"Tốt! Huyệt đạo thứ hai nằm ngay dưới lòng sông ngầm, cách cột đá phía Tây năm bước chân!" Ninh Vô Khuyết tiếp tục chỉ định mục tiêu.
Nhưng lúc này, dòng sông ngầm màu tím đen bỗng nhiên sôi sục dữ dội. Từ dưới làn nước độc sủi bọt xèo xèo, những cánh tay khẳng khiu, rỉ sét bám đầy bùn đất đen ngòm bắt đầu vươn lên.
Những tiếng rên rỉ u uất, khàn đặc vang lên từ lòng đất: "Lạnh quá... đau quá... trả mạng cho ta..."
Đó là những oán linh thợ mỏ biến dị – những người đã chết oan dưới hầm mỏ cũ của Triệu Độc mười năm trước, linh hồn bị bột rỉ sét ma thuật của Giáo hội gặm nhấm và bóp méo thành những thực thể hắc ám khát máu.
Một oán linh thợ mỏ khổng lồ, toàn thân bao bọc bởi một lớp giáp rỉ sét màu tím đen, tay cầm chiếc cuốc sắt rách nát lao thẳng về phía Ninh Vô Khuyết. Sát khí hắc ám của nó khiến ngọn đuốc ma pháp trên tay anh lập tức tắt ngúm, dìm toàn bộ hang động vào bóng tối tịch mịch.
"Đại nhân, cẩn thận!" A Sâm hét lớn, gã định quay lại cứu viện nhưng chân gã đang bị ba oán linh thợ mỏ khác dưới sông ngầm kéo chặt lấy, không thể di chuyển.
Trong bóng tối dày đặc, Ninh Vô Khuyết không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng mắt phải đeo chiếc kính một tròng bằng đồng của anh lại sáng rực rỡ. Thấu kính ma pháp quét qua bóng tối, hiển thị chính xác quỹ đạo di chuyển của oán linh thợ mỏ dưới dạng một sợi chỉ đỏ oán niệm rực sáng.
Anh không hề lùi bước, cũng không hề run rẩy. Đối với một chuyên gia xử lý nợ xấu, những oán linh điên loạn này chỉ là những con nợ mất khả năng thanh toán đang cố gắng bùng nổ rủi ro hệ thống.
"Các ngươi muốn đòi mạng?" Ninh Vô Khuyết lạnh lùng nói, giọng nói vang lên đều đều giữa tiếng gầm rú của u linh. "Kẻ hại chết các ngươi là Triệu Độc và Giáo hội Thánh Quang, không phải ta. Ta đến đây là để thanh lý khoản nợ máu này cho các ngươi!"
Anh gõ mạnh một hạt tính trên bàn tính hắc ngọc.
*"Bong!"*
Một tiếng gõ tính giòn giã vang lên, sóng âm thanh tẩy quét qua cơ thể oán linh thợ mỏ khổng lồ. Lớp giáp rỉ sét trên người nó lập tức bị rạn nứt, luồng oán lực hắc ám bị đẩy lùi ba mét.
Ninh Vô Khuyết nhanh chóng tính toán phương trình nhân quả trên bàn tính: "A Sâm! Dùng cuốc sắt rỉ của ngươi đập mạnh vào điểm sáng màu đỏ trên vai trái của nó! Đó là nhãn thần nguyền rủa duy trì linh thể biến dị!"
A Sâm nghe lệnh, gầm lên một tiếng dũng mãnh, gã dùng tay phải vung chiếc cuốc sắt rỉ chứa đầy chấp niệm lao động nặng, nện thẳng vào vai trái của oán linh khổng lồ.
*"Rầm!"*
Một tiếng nổ lớn vang lên, oán linh thợ mỏ khổng lồ gào thét thảm thiết rồi tan biến thành một luồng khói đen vô hại. Những oán linh thợ mỏ còn lại dưới sông ngầm thấy vậy liền hoảng sợ lùi lại, không dám tiến gần.
"A Sâm, đóng nêm thứ hai! Ngay bây giờ!" Ninh Vô Khuyết hét lớn.
A Sâm lao xuống dòng sông ngầm ngập tới ngực, gã cắm mạnh thanh nêm hắc thiết thứ hai xuống lòng sông bạo động.
*"Lách cách, lách cách..."*
Ninh Vô Khuyết vận hành bàn tính hắc ngọc ở công suất tối đa, mồ hôi hột hòa cùng nước mưa axit chảy ròng ròng trên trán anh. Cơn đau buốt xương tủy từ bỏng lạnh kinh mạch dâng lên tột độ, khiến khóe môi anh rỉ ra một vệt máu tươi màu đỏ thẫm.
*"Bong!"*
Thanh nêm thứ hai phát sáng rực rỡ, bít chặn hoàn toàn mạch nước ô nhiễm dưới lòng sông. Dòng nước màu tím đen lập tức chuyển dần sang màu xám nhạt vô hại, độc tính sụt giảm từ 85% xuống còn 30%.
*"Hệ thống thông báo: Bít chặn thành công huyệt đạo thứ hai. Giảm thiểu 70% độc tính chảy vào nguồn nước sinh hoạt của khu ổ chuột quận Tây. Điểm phúc lợi quy đổi tạm thời: +1.500 điểm."*
"Thành công rồi..." A Sâm thở hổn hển, linh thể của gã đã trở nên mờ nhạt đi rất nhiều, tiêu hao mất 40% oán lực duy trì.
Ninh Vô Khuyết khẽ lau vệt máu nơi khóe môi, mắt phải nhìn vào huyệt đạo thứ ba – huyệt đạo cuối cùng nằm sâu trong một khe đá hẹp phía sau thác nước ngầm. Chỉ cần đóng nêm cuối cùng này, nguồn nước ngầm của quận Tây sẽ hoàn toàn sạch bóng nguyền chú rỉ sét.
"A Sâm, cố gắng thêm một chút nữa. Huyệt đạo cuối cùng..."
Nhưng lời chưa dứt, một tiếng *rắc* khô khốc, trầm đục bỗng vang lên từ phía trần hang động ngầm.
Toàn bộ hệ thống hang động rung chuyển dữ dội dưới một trận động đất nhẹ. Oán khí tích tụ trăm năm dưới lòng đất bị kích hoạt bởi sự sụp đổ của hai huyệt đạo nguyền rủa, đang điên cuồng bạo động tìm đường thoát thân.
"Đại nhân! Trần hang sụp đổ rồi!" A Sâm hét lớn, gã lao đến định kéo Ninh Vô Khuyết chạy trốn.
Nhưng đã quá muộn. Những tảng đá khổng lồ phong thủy từ trên trần hang rầm rầm trút xuống như mưa trút. Một tảng đá lớn đổ sụp ngay trước lối vào hang động ngầm, bịt kín hoàn toàn lối thoát duy nhất của họ bằng một bức tường đá kiên cố.
Bóng tối và bụi đất đá bao phủ toàn bộ không gian. Ninh Vô Khuyết và A Sâm bị giam cầm sâu dưới lòng đất, hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài.
Trong bóng tối tĩnh mịch của hầm mộ đá, tiếng rên rỉ u uất của những oán linh thợ mỏ biến dị bị kẹt sâu trong khe đá sạt lở bắt đầu thức tỉnh xung quanh họ, đôi mắt đỏ rực của chúng lấp lánh trong bóng tối dày đặc, áp sát cự ly gần...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!