Cuộc Chiến Đầu Cơ
Luồng đao khí màu xám sẫm rạch đôi màn sương độc, rít lên sàn sạt khi quét qua lớp rêu phong ẩm ướt trên vách đá cống ngầm. Thống lĩnh tuần phòng Tào Cương, một võ giả Luyện Khí Cấp 7 đầy hách dịch, đang vung thanh đao sắt khổng lồ chặn đứng lối thoát duy nhất của A Ngưu. Phía sau gã, mười hai binh lính tuần phòng doanh đằng đằng sát khí, tay lăm lăm xích sắt phong thủy và nỏ tiễn tẩm độc oán khí.
Ninh Vô Khuyết tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn đau buốt lạnh từ kinh mạch – di chứng của việc gánh chịu khoản nợ hệ thống âm 330 điểm – đang cuộn lên từng đợt như những mũi kim băng buốt đâm thẳng vào phế phủ. Anh khẽ siết chặt tay, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ "xoạch, xoạch", hiển thị chỉ số hệ thống lạnh lùng:
*"Số dư điểm phúc lợi hiện tại: -330/5.000 (Trạng thái nợ hệ thống). Thọ thọ mệnh còn lại: 10 ngày. Cảnh báo: Kinh mạch bỏng lạnh cấp độ 2, hiệu suất vận hành kỹ năng giảm 20%."*
"Ninh Vô Khuyết! Ngươi dám dùng tà thuật kích hoạt oán khí mưu hại cấm quân, buôn lậu vật tư dịch bệnh!" Tào Cương gầm lên, giọng nói chấn động cả lòng cống ngầm ẩm ướt. "Hôm nay, ta sẽ tịch thu toàn bộ số thảo dược này, và giải ngươi về nha môn Tây Thành trị tội mưu phản!"
"Đại nhân! Đừng hòng chạm vào một cọng cỏ của bệnh xá!" A Ngưu gầm lên, vạt áo đẫm mồ hôi và nước cống bẩn thỉu. Gã vác chiếc búa tạ khổng lồ định xông lên liều mạng.
"A Ngưu, lùi lại."
Giọng nói của Ninh Vô Khuyết tuy yếu ớt nhưng bình thản đến đáng sợ. Anh khẽ ho nhẹ một tiếng, lau vệt máu khô nơi khóe môi, rồi từ tốn bước ra trước mũi đao của Tào Cương. Đôi mắt anh, dưới thấu kính đồng cổ, không hề có một chút sợ hãi của kẻ phàm nhân trước cường quyền.
"Thống lĩnh Tào, ngài nói chúng ta buôn lậu vật tư dịch bệnh?" Ninh Vô Khuyết khẽ nâng ngón tay gầy guộc, chỉ vào chiếc lệnh bài phong tỏa cấm quân trên tay gã. "Qua thấu kính của ta, chiếc lệnh bài này đang tỏa ra một luồng oán niệm tham nhũng cực kỳ đậm đặc. Sợi chỉ đỏ nhân quả của nó không kết nối với sắc lệnh của Bộ Hộ, mà lại dẫn thẳng về phía ngân khố của Vạn Kim Đường thuộc Lâm gia."
Tào Cương biến sắc mặt, thanh đao sắt khổng lồ khẽ run lên. "Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!"
"Ta có ngậm máu phun người hay không, ngài tự biết rõ." Ninh Vô Khuyết cười lạnh, tiến thêm một bước, ép sát cự ly. "Theo luật pháp Ly Dương quốc, tuần phòng doanh chỉ có quyền kiểm soát trị an trên mặt đất. Cống ngầm thoát nước này là thuộc quyền quản lý trực tiếp của Ty Định Tội và Hình Bộ khi có án mạng hoặc rò rỉ oán khí quốc gia. Ta hiện tại là thư lại của Ty Định Tội, được Hình Bộ bảo lãnh hợp pháp để điều tra án thất thoát linh thạch cứu tế. Ngài chặn đường ta thi hành công vụ Hình Bộ, lại lén lút nhận hối lộ từ Vạn Kim Đường để phong tỏa vật tư y tế... Ngài có muốn bổ đầu Phùng Thiệu Kỳ mang Huyết ấn đến đây đối chất ngay tại chỗ này không?"
Nhắc đến cái tên Phùng Thiệu Kỳ và Hình Bộ Chấp Pháp, đám binh lính tuần phòng doanh phía sau Tào Cương lập tức xôn xao, run rẩy lùi lại nửa bước. Phùng Thiệu Kỳ nổi tiếng là một kẻ chính trực, đao pháp tàn nhẫn, một khi đã nhúng tay vào thì ngay cả quan tam phẩm cũng không nể mặt.
Tào Cương cắn răng, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Gã biết rõ khế ước phong tỏa này là do gã lén ký kết với Lâm gia để nhận ba trăm lượng linh thạch lậu, hoàn toàn không có sắc lệnh chính thức của hoàng cung. Nếu Hình Bộ thực sự can thiệp, gã sẽ là kẻ đầu tiên bị tước quan chức và đày ra biên ải.
"Hơn nữa," Ninh Vô Khuyết bồi thêm một đòn quyết định, "số thảo dược Giải Oán Sa này là do Bách Thảo Đường của Lâm Hoài An cung cấp hợp pháp, có đóng dấu thuế của bộ Hộ. Ngài tịch thu vật tư cứu tế của triều đình trong mùa thiên tai mưa axit, nếu hàng vạn bần dân quận Tây vì thiếu thuốc mà bạo động tôn giáo lần nữa, ngài nghĩ đầu của ngài có đủ để tạ tội trước bệ rồng không?"
"Khốn kiếp!" Tào Cương tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, nhưng gã không dám mạo hiểm sinh mạng và chiếc ghế thống lĩnh của mình. Gã hầm hầm thu đao vào vỏ, phun một ngụm nước bọt xuống nước cống bẩn thỉu. "Coi như hôm nay ngươi may mắn, Ninh Vô Khuyết! Nhưng ta cảnh báo ngươi, tuần phòng doanh sẽ lấp kín toàn bộ các lối ra vào cống ngầm này bằng đá phong thủy. Lần sau, các ngươi đừng hòng mang một cọng cỏ vào quận Tây! Rút quân!"
Tiếng giáp sắt va chạm rầm rập xa dần. A Ngưu thở phào nhẹ nhõm, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất vì kiệt sức. "Đại nhân, người thật sự là thần tiên giáng thế! Chỉ dùng vài câu nói đã đuổi được năm trăm quân tuần phòng!"
"Đừng mừng vội." Ninh Vô Khuyết khẽ nhíu mày, đi thẳng đến bên các bao tải thảo dược. Anh mở một bao tải ra, bốc một nắm thảo dược Giải Oán Sa lên.
Dưới thấu kính của chiếc kính một tròng bằng đồng, những cọng cỏ Giải Oán Sa vốn màu xanh lục nay đã chuyển sang màu xám xịt, bốc lên mùi hôi thối của nước cống ô nhiễm. Chỉ số dược lực hiển thị một con số đáng báo động: *"Hiệu suất dược lực: 30% (Đã bị ô nhiễm oán khí thực cốt từ nước cống bẩn)."*
"A Ngưu, chuyển toàn bộ số thuốc này về bệnh xá ngay lập tức." Ninh Vô Khuyết ra lệnh, giọng trầm xuống. "Dù dược lực bị sụt giảm, nhưng nếu Hoa Cô sắc thuốc đúng cách và tăng liều lượng, vẫn có thể kéo dài thời gian sống cho người bệnh thêm ba ngày. Chúng ta phải chạy đua với thời gian."
***
Nửa canh giờ sau, tại Bệnh xá Phúc Lợi Số 1.
Hoa Cô sau khi kiểm tra số thảo dược ẩm mốc liền thở dài ngao ngán, gương mặt hiền hậu hằn sâu vết phong sương đầy vẻ bất lực. "Ninh đại nhân, số thuốc này đã bị oán khí thực cốt trong nước cống ăn mòn căn cơ. Để đạt được hiệu quả thanh lọc như cũ, chúng ta phải dùng lượng thuốc gấp ba lần bình thường. Ba mươi bao tải này chỉ đủ dùng trong vòng một ngày một đêm! Chúng ta cần thảo dược Giải Oán Sa sạch, hoàn toàn không bị ô nhiễm!"
Đúng lúc đó, Đao Sẹo từ ngoài cửa hớt hải chạy vào, thanh đao rỉ sét dắt bên hông va vào cửa gỗ phát ra tiếng kêu khô khốc. Gương mặt đầy sẹo rết của gã biến dạng vì phẫn nộ và lo lắng.
"Đại nhân! Không xong rồi!" Đao Sẹo thở hổn hển báo tin. "Lâm Khải Trí, thiếu chủ của Vạn Kim Đường, đã ra tay độc thủ! Hắn biết chúng ta đang khát thảo dược Giải Oán Sa, nên đã tung ra năm vạn linh thạch mua đứt toàn bộ nguồn cung Giải Oán Sa trên khắp các hiệu thuốc và chợ đen Thần Đô! Hắn gom sạch không chừa một cọng cỏ, rồi lập tức tăng giá thuốc lên gấp mười lần!"
"Năm vạn linh thạch mua đứt toàn bộ thị trường?" A Ngưu gầm lên, đập mạnh chiếc búa tạ xuống đất. "Tên súc sinh đó muốn dồn hàng vạn bần dân quận Tây vào đường chết sao! Hắn làm vậy không sợ gặp quả báo sao!"
"Trong mắt thương nhân tham nhũng, mạng người chỉ là những con số lợi nhuận trên sổ sách." Ninh Vô Khuyết lạnh lùng nói, ngón tay gầy guộc khẽ gõ lên bậu cửa sổ theo một nhịp điệu đều đặn. "Đầu cơ tích trữ là một chiến thuật cổ điển để bóp nghẹt thanh khoản đối thủ. Lâm Khải Trí muốn dùng ưu thế tài chính tuyệt đối để ép bệnh xá của chúng ta phải phá sản nhân quả."
Anh khẽ điều chỉnh chiếc kính một tròng. Điểm phúc lợi hệ thống hiện tại đang ở mức âm 330. Để mua lại số thảo dược bị đầu cơ với giá cắt cổ của Lâm gia, anh cần ít nhất ba vạn linh thạch thanh khiết – một con số không tưởng đối với một thư lại quèn đang mang án oan.
"Muốn bẻ gãy đầu cơ, phải có một nguồn vốn đối ứng khổng lồ để giải phóng thanh khoản." Đôi mắt Ninh Vô Khuyết lấp lóe ánh sáng trí tuệ của một chuyên gia tài chính hiện đại. "Thần Đô này, kẻ duy nhất có đủ linh thạch và dũng khí để đối đầu với liên minh Vạn Kim Đường và Giáo hội, chỉ có một nơi."
"Vạn Bảo Đường." Đao Sẹo lập tức nhận ra. "Nhưng đại nhân, Vạn Bảo Đường nổi tiếng là thương hội trung lập, họ chỉ làm ăn kiếm lời, làm sao chịu cho chúng ta vay một khoản tiền khổng lồ như vậy?"
"Thương nhân không làm từ thiện, nhưng họ sẵn sàng đầu tư vào những dự án có tỷ suất sinh lời gián tiếp khổng lồ." Ninh Vô Khuyết khẽ vuốt ve chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc giắt bên hông. "Đi. Chúng ta đi gặp Thẩm Hữu Nhã."
***
Tòa tháp xa hoa năm tầng của Thương hội Vạn Bảo Đường nằm sừng sững tại trung tâm thương mại Thần Đô, đối lập hoàn toàn với sự rách nát, u ám của khu ổ chuột quận Tây. Nơi đây được xây dựng bằng gỗ quý ma pháp tỏa ra mùi hương thanh khiết, các trận pháp phòng ngự lấp lánh ánh sáng vàng kim kháng cự hoàn toàn mọi luồng oán khí từ bên ngoài.
Ninh Vô Khuyết mặc vạt quan phục màu xám tro rách nát, khập khiễng bước vào sảnh lớn. Sự xuất hiện của anh lập tức thu hút những ánh mắt khinh miệt của các quý tộc và thương nhân giàu có xung quanh.
"Đứng lại! Kẻ phàm nhân rách rưới kia, nơi này không phải là chỗ xin ăn!" Hai tên hộ vệ thương hội mặc giáp bạc, tay cầm trường thương chặn đường anh.
Ninh Vô Khuyết không thèm liếc nhìn chúng, khẽ giơ lên một mảnh ngọc giản có khắc biểu tượng của Hình Bộ. "Ta là Ninh Vô Khuyết, Đại phán quan tập sự của Ty Định Tội, đến gặp Phó bang chủ Thẩm Hữu Nhã để đàm phán giao dịch thương mại vĩ mô. Các ngươi muốn cản trở giao dịch năm vạn linh thạch của thương hội sao?"
Hai tên hộ vệ nhìn thấy mảnh ngọc giản và thần thái điềm tĩnh đến đáng sợ của Ninh Vô Khuyết, liền do dự liếc nhìn nhau. Đúng lúc đó, từ trên cầu thang gỗ quý dẫn lên tầng năm, một giọng nói trong trẻo, quyến rũ nhưng đầy uy quyền vang lên:
"Cho gã vào. Ta đang đợi Ninh phán quan."
Ninh Vô Khuyết ngẩng đầu nhìn lên. Thẩm Hữu Nhã đứng đó, kiều diễm trong bộ sườn xám gấm hoa màu đỏ rực thêu chỉ vàng tinh xảo. Mái tóc đen nhánh của nàng búi cao bằng một chiếc trâm ngọc phỉ thúy, đôi mắt sắc sảo thông tuệ của một thương nhân sành sỏi đang nhìn anh với vẻ đầy hiếu kỳ.
Ninh Vô Khuyết bước lên tầng năm, phòng khách riêng của Thẩm Hữu Nhã. Nơi đây thoang thoảng mùi hương trà linh tinh khiết. Thẩm Hữu Nhã ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da thú quý hiếm, đôi bàn tay ngọc ngà đang nhẹ nhàng nghịch một chiếc bàn tính bằng vàng ròng 'Vạn Bảo' phát ra tiếng kêu lách cách dịu nhẹ.
"Ninh phán quan, ngài thật sự khiến ta bất ngờ." Thẩm Hữu Nhã khẽ mỉm cười, tự tay rót một chén trà linh đẩy về phía anh. "Một thư lại quèn đang mang án tử tham ô, chỉ trong vòng ba ngày đã thu phục được băng đảng Đao Sẹo, xây dựng bệnh xá phúc lợi, lại còn dám công khai đối đầu với Pháp Hải của Giáo hội. Hôm nay ngài đến Vạn Bảo Đường, là muốn mua bảo vật bảo mạng sao?"
"Ta muốn vay năm vạn linh thạch thanh khiết thượng phẩm." Ninh Vô Khuyết thẳng thắn vào đề, không một câu khách sáo.
Tiếng gõ bàn tính vàng của Thẩm Hữu Nhã đột ngột dừng lại. Nàng khẽ nheo đôi mắt phượng, nhìn anh như nhìn một kẻ điên. "Năm vạn linh thạch? Ninh phán quan, ngài có biết con số đó tương đương với ngân sách cứu tế một năm của cả quận Tây không? Vạn Bảo Đường là thương hội, không phải đền thờ từ thiện. Tài sản thế chấp của ngài là gì? Căn nhà cổ rách nát của Ninh gia, hay là chiếc mạng nhỏ sắp hết hạn bảo lãnh của ngài?"
"Ta thế chấp bằng 'Điểm tích lũy phúc lợi' của Bệnh xá Phúc Lợi Số 1." Ninh Vô Khuyết thản nhiên đáp.
"Điểm phúc lợi?" Thẩm Hữu Nhã bật cười thành tiếng, tiếng cười trong trẻo nhưng đầy vẻ châm biếm. "Thứ năng lượng vô hình ngưng tụ từ lòng biết ơn của lũ bần dân rách rưới đó sao? Thứ đó không có giá trị quy đổi linh thạch thực tế trên thị trường chính quy của Ly Dương quốc. Nó không thể mua được dược liệu, không thể trả lương cho hộ vệ, và càng không thể giúp Vạn Bảo Đường tăng thêm một đồng lợi nhuận."
"Hiện tại thì không, nhưng tương lai thì có." Ninh Vô Khuyết khẽ đẩy gọng kính đồng, mắt phải lấp lóe ánh sáng phân tích số liệu. Anh rút từ trong vạt áo ra một tấm bản đồ da dê, trải rộng lên bàn trà gỗ quý.
Dưới thấu kính của chiếc kính một tròng, tấm bản đồ lập tức hiển thị một biểu đồ nhiệt lượng oán khí của quận Tây với các con số thống kê biến thiên thời gian thực:
"Thẩm phó bang chủ, hãy nhìn vào số liệu này." Ninh Vô Khuyết chỉ vào biểu đồ. "Trước khi Bệnh xá Phúc Lợi Số 1 được xây dựng, chỉ số oán khí trung bình của khu ổ chuột quận Tây là 8.500 điểm, tỷ lệ tử vong do mưa axit là 45% mỗi năm. Đất đai nơi đó là đất chết, hoàn toàn không có giá trị thương mại. Nhưng chỉ sau hai ngày bệnh xá đi vào hoạt động, chỉ số oán khí tại khu vực xung quanh đã giảm xuống còn 6.200 điểm, tỷ lệ tử vong giảm 30%."
Thẩm Hữu Nhã khẽ nheo mắt nhìn vào các con số đang nhảy múa trên bản đồ, chân mày khẽ nhíu lại. Là một tu sĩ Trúc Cơ Cấp 3 chuyên về khống chế linh thạch, nàng lập tức cảm nhận được luồng sinh cơ mỏng manh nhưng kiên định đang trỗi dậy từ vùng đất chết quận Tây.
Ninh Vô Khuyết tiếp tục lập luận bằng tư duy tài chính hiện đại sắc bén: "Điểm phúc lợi thực chất là một dạng 'vốn chủ sở hữu' dựa trên lòng biết ơn và sinh mệnh lực khỏe mạnh của bần dân. Khi oán khí bị triệt tiêu, đất đai quận Tây sẽ được thanh tẩy thổ nhưỡng phúc lợi, chuyển hóa từ đất chết thành đất phong thủy màu mỡ có thể canh tác Gạo Vạn Bảo. Khi bần dân khỏe mạnh, họ sẽ trở thành nguồn lao động khổng lồ tạo ra giá trị thặng dư. Ta dùng quyền khai thác tài nguyên và phân phối Gạo Vạn Bảo tương lai của toàn bộ quận Tây làm tài sản thế chấp để bảo chứng cho khoản vay này. Đây là một thương vụ đầu tư bất động sản phúc lợi có tỷ suất sinh lời gián tiếp lên đến 300% trong vòng một năm!"
Thẩm Hữu Nhã im lặng. Nàng khẽ gõ nhẹ ngón tay lên chiếc bàn tính vàng 'Vạn Bảo'. Bộ óc thương nhân sành sỏi của nàng đang điên cuồng tính toán theo công thức 'Kim Tế Vạn Bảo Thuật'. Logic của Ninh Vô Khuyết hoàn toàn mới lạ, chưa từng có tiền lệ ở dị giới này, nhưng lại chặt chẽ và thuyết phục đến mức nàng không tìm ra một kẽ hở nào để bác bỏ.
"Ý tưởng của ngài rất vĩ đại, Ninh phán quan." Thẩm Hữu Nhã chậm rãi nói, ánh mắt lộ rõ vẻ kiêng dè và tán thưởng sâu sắc. "Nhưng rủi ro chính trị của thương vụ này quá lớn. Ngài đang công khai đối đầu với Giáo hội Thánh Quang và liên minh Vạn Kim Đường của Lâm gia. Nếu ngày mai Giáo hội dùng vũ lực san phẳng bệnh xá của ngài, khoản đầu tư của Vạn Bảo Đường sẽ lập tức biến thành nợ xấu vĩnh viễn."
Ninh Vô Khuyết khẽ mím môi. Anh biết nàng nói đúng. Thương nhân chỉ xuống tiền khi rủi ro được kiểm soát.
"Ta cần một bằng chứng thực tế chứng minh mô hình 'tái cấu trúc nợ' của ngài hoạt động hiệu quả trên một ca nợ xấu thực tế của Giáo hội." Thẩm Hữu Nhã khẽ mỉm cười, nụ cười đầy vẻ thử thách tinh quái. Nàng lật mở một cuốn sổ giao dịch cũ kỹ trên bàn, chỉ vào một dòng chữ đỏ chói:
"Lý Thừa Phong, chủ tiệm gạo sa sút ở ngoại thành quận Tây. Ông ta từng là đối tác cung cấp Gạo Vạn Bảo lớn nhất của chúng ta tại quận Tây. Nhưng ba tháng trước, để có tiền chữa bệnh ngộ độc mưa axit cho vợ, ông ta đã ký một khế ước tâm linh cưỡng bức với Thần điện Thánh Quang để vay ba ngàn linh thạch. Hiện tại, vợ ông ta đã chết, tiệm gạo bị Giáo hội siết nợ hợp pháp, và bản thân ông ta đang bị nguyền rủa hóa đá da thịt do không đóng đủ thuế linh hồn mỗi mùa trăng."
Thẩm Hữu Nhã nhìn thẳng vào mắt Ninh Vô Khuyết, giọng nói trầm xuống đầy áp lực:
"Giáo hội đã niêm phong tiệm gạo của Lý Thừa Phong, cấm ông ta bán gạo cho người nghèo và chuẩn bị tịch thu toàn bộ linh hồn của ông ta vào đêm mai. Thử thách của ta dành cho ngài rất đơn giản: Trong vòng 24 giờ, hãy dùng phương pháp 'toán học nhân quả' của ngài để giải cứu tiệm gạo và sinh mạng của Lý Thừa Phong khỏi khế ước siết nợ của Giáo hội mà không được sử dụng bất kỳ bạo lực vật lý nào. Nếu ngài làm được, Vạn Bảo Đường sẽ lập tức duyệt khoản vay năm vạn linh thạch cho ngài, đồng thời nhượng bộ 10% quyền kiểm soát dòng chảy linh thạch cứu tế tương lai cho bệnh xá của ngài."
*"Hệ thống thông báo: Kích hoạt nhiệm vụ thử thách tín dụng: 'Giải cứu tiệm gạo Lý Thừa Phong'. Thời hạn: 24 giờ. Phần thưởng: Mở khóa hạn mức tín dụng 50.000 linh thạch từ Vạn Bảo Đường. Hình phạt thất bại: Điểm phúc lợi hệ thống rơi xuống mức âm cực đại, kinh mạch hoàn toàn đóng băng, thọ thọ mệnh giảm sút vĩnh viễn!"*
Ninh Vô Khuyết khẽ siết chặt tay, lồng ngực lại nhói lên một cơn đau buốt lạnh. Anh biết mình không có lựa chọn thối lui. Nếu không có năm vạn linh thạch này để bẻ gãy cuộc đầu cơ của Lâm Khải Trí, Bệnh xá Phúc Lợi Số 1 sẽ sụp đổ vào ngày mai, và hàng vạn bần dân sẽ chết thối rữa dưới mưa axit.
"Được." Ninh Vô Khuyết đứng thẳng người, giọng nói kiên định vang vọng căn phòng gỗ quý. "Ta nhận thử thách này. Hãy chuẩn bị sẵn năm vạn linh thạch cho ta, Thẩm phó bang chủ."
***
Bước ra khỏi tòa tháp Vạn Bảo Đường, bóng tối của đêm muộn đã bao phủ khắp Thần Đô Ly Dương. Những luồng oán khí màu tím đen từ hoàng cung lại bắt đầu rò rỉ lén lút qua hệ thống kênh ngầm, khiến bầu không khí càng thêm lạnh buốt.
Ninh Vô Khuyết cùng Đao Sẹo nhanh chóng tìm đến tiệm gạo của Lý Thừa Phong nằm ở ngõ hẻm tối tăm ngoại ô quận Tây. Ngôi nhà gỗ hai tầng xập xệ, trước cửa treo một tấm biển hiệu tiệm gạo rách nát bám đầy bụi oán khí màu xám tro. Cánh cổng chính đã bị niêm phong bằng một dải băng vải màu trắng có đóng dấu ấn chú màu đỏ tía của Thần điện Thánh Quang, tỏa ra luồng sát khí hắc ám ngăn cản người thường đến gần.
Qua khe cửa hẹp, Ninh Vô Khuyết nhìn thấy một lão nhân béo lùn, mặc áo lụa cũ sờn chỉ đang ngồi u sầu bên chiếc bàn gỗ rách. Đó chính là Lý Thừa Phong. Da thịt trên cánh tay trái của ông ta đã hoàn toàn biến tính thành một mảng đá xám xịt, thô ráp như đá cuội – dấu hiệu của nguyền rủa hóa đá da thịt do nợ nghiệp thần điện.
Trên bàn của ông ta, một chiếc bàn tính gỗ bị gãy mất một hạt tính nằm trơ trọi bên cạnh cuốn sổ giao dịch lương thực đã ố vàng.
Ninh Vô Khuyết khẽ gõ nhẹ ngón tay lên khung cửa gỗ, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ, lập tức hiển thị một dòng số liệu nợ nghiệp đỏ chói lơ lửng trên đầu Lý Thừa Phong:
*"Lý Thừa Phong – Thân phận: Phàm nhân sa sút. Nợ nghiệp thần điện: 3.000 linh thạch (Gốc) + 4.500 linh thạch (Lãi tích lũy oán khí). Khế ước liên kết: Khế ước thế chấp linh hồn sơ cấp (Hiệu lực siết nợ vĩnh viễn sau 24 giờ)."*
Nhìn sâu vào cấu trúc năng lượng của tờ khế ước hắc ám đang lơ lửng trong đan điền của Lý Thừa Phong, Ninh Vô Khuyết khẽ nheo mắt lại. Bộ óc phân tích tài chính của anh lập tức phát hiện ra một kẽ hở ngôn từ chí mạng trong khế ước lừa đảo của Giáo hội.
"Đến lúc thực hiện vụ tái cấu trúc nợ xấu đầu tiên rồi." Ninh Vô Khuyết thầm nghĩ, khẽ đẩy cửa bước vào trong bóng tối u ám của tiệm gạo sa sút.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!