Phong Tỏa Quận Tây
Tiếng chuông đồng từ Thần điện Thánh Quang vừa dứt, dư âm của cuộc bạo động tôn giáo vẫn còn âm ỉ cháy trên những mái nhà tranh xập xệ của khu ổ chuột Vạn Nhân Hầm. Khói đen từ những tàn tích của các khế ước lừa đảo bị thiêu rụi cuộn lên, hòa vào màn sương mù axit màu xám xịt của Thần Đô Ly Dương, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức thực quản người ta bỏng rát sau mỗi hơi thở.
Bên trong Bệnh xá Phúc Lợi Số 1, những tiếng rên rỉ đau đớn vang lên không ngớt. Hàng trăm bần dân quận Tây bị bỏng da thịt do trận mưa axit trước đó đang nằm la liệt trên những tấm phản gỗ thô. Hoa Cô – nữ dược sĩ trung niên – trán đẫm mồ hôi, đôi bàn tay bám đầy nhựa thảo dược màu xanh sẫm khẽ run lên khi lật tung chiếc sọt tre cuối cùng.
"Ninh đại nhân, không xong rồi." Hoa Cô ngẩng đầu nhìn Ninh Vô Khuyết, giọng nói lộ rõ vẻ hoảng loạn. "Thảo dược Giải Oán Sa của chúng ta chỉ còn đủ dùng cho ngày hôm nay. Nếu trước khi mặt trời lặn mà không có nguồn thuốc mới từ ngoại thành chuyển vào, vết thương oán khí trên người những bần dân này sẽ bắt đầu thối rữa từ xương tủy. Dịch rỉ sét ma thuật sẽ bùng phát trở lại."
Ninh Vô Khuyết đứng bên cửa sổ, vạt quan phục màu xám tro rách nát khẽ lay động. Gương mặt anh nhợt nhạt, đôi môi khô khốc khẽ mím chặt. Cơn đau buốt lạnh từ kinh mạch – di chứng của việc gánh chịu khoản nợ hệ thống âm 300 điểm từ tập trước – đang cuộn lên từng đợt như những mũi kim băng buốt đâm thẳng vào phế phủ. Anh khẽ siết chặt tay, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ *"xoạch, xoạch"*, hiển thị chỉ số hệ thống lạnh lùng:
*"Số dư điểm phúc lợi hiện tại: -300/5.000 (Trạng thái nợ hệ thống). Thọ thọ mệnh còn lại: 10 ngày. Cảnh báo: Kinh mạch bỏng lạnh cấp độ 2, hiệu suất vận hành kỹ năng giảm 20%."*
"Đại nhân!" Đao Sẹo từ ngoài cửa hớt hải chạy vào, thanh đao rỉ sét dắt bên hông va vào cửa gỗ phát ra tiếng kêu khô khốc. "Cấm quân quận Tây đã hành động rồi! Thống lĩnh tuần phòng Tào Cương đã dẫn theo hơn năm trăm binh lính tuần phòng doanh, mang theo rào chắn sắt đen phong thủy phong tỏa toàn bộ các lối ra vào quận Tây dưới danh nghĩa phòng chống dịch bệnh!"
Ninh Vô Khuyết không bất ngờ. Anh khẽ gõ ngón tay gầy guộc lên bậu cửa sổ theo một nhịp điệu đều đặn của một chuyên gia xử lý nợ xấu đang phân tích rủi ro tài chính. "Ma Ha Sát quả nhiên không để chúng ta thở dốc. Gã không thể dùng thần quyền áp chế bần dân nữa, liền mượn tay cấm quân Vương Hoành và Tào Cương để thực hiện một cuộc phong tỏa thanh khoản vật tư. Chúng muốn bóp nghẹt bệnh xá từ nguồn cung."
"Chúng ta phải làm sao đây đại nhân?" A Ngưu – thủ lĩnh thanh niên khu ổ chuột – vác chiếc búa tạ khổng lồ bước tới, gương mặt ngăm đen đầy vẻ phẫn nộ. "Bọn lính gác ngoài kia hung tợn lắm. Ai dám đến gần ranh giới phong tỏa đều bị chúng dùng roi da bọc sắt đánh đuổi. Bách Thảo Đường của Lâm Hoài An đã chuẩn bị sẵn ba mươi bao tải thảo dược Giải Oán Sa ở ngoại ô thành Tây, nhưng hoàn toàn không cách nào vận chuyển vào được!"
Ninh Vô Khuyết khẽ đẩy gọng kính đồng, mắt phải lấp lóe ánh sáng lạnh lùng. "Trong một hệ thống phong tỏa hoàn hảo nhất, luôn tồn tại một biên độ rủi ro do lòng tham của kẻ vận hành tạo ra. Tào Cương nhận hối lộ của Giáo hội để phong tỏa chúng ta, nhưng gã cũng là một kẻ sợ chết. Binh lính tuần phòng doanh của gã càng sợ ngộ độc oán khí hơn bất kỳ ai."
Anh quay sang nhìn A Ngưu và Đao Sẹo. "A Ngưu, ngươi dẫn theo bốn phu dịch khỏe mạnh, mang theo sọt tre đi theo ta. Đao Sẹo, ngươi ở lại bệnh xá phối hợp với A Lực duy trì trật tự. Tuyệt đối không được để bần dân xung đột trực tiếp với quân tuần phòng của Tào Cương. Đó chính là cái bẫy mà Vương Hoành đang chờ đợi để có lý do tàn sát toàn bộ khu ổ chuột."
"Rõ, đại nhân!" Đao Sẹo cung kính cúi đầu.
Ninh Vô Khuyết dẫn theo A Ngưu lẩn khuất qua những con ngõ hẹp, ẩm ướt của Vạn Nhân Hầm, hướng thẳng về phía ranh giới phong tỏa phía Tây Thần Đô. Mưa axit tuy đã dứt nhưng những vũng nước màu đỏ tía vẫn đọng lại trên mặt đất, bốc lên luồng hơi độc nhàn nhạt.
Khi đến gần ranh giới, Ninh Vô Khuyết nép mình sau một bức tường đổ nát. Qua chiếc kính một tròng bằng đồng, anh bắt đầu quét toàn bộ sơ đồ bố phòng của quân tuần phòng doanh. Tầm nhìn của anh lập tức bị bao phủ bởi những dòng mã số và các đường vector chuyển động màu đỏ rực hiển thị mật độ tuần tra:
*"Thống lĩnh Tào Cương – Tu vi: Luyện Khí Cấp 7. Nợ nghiệp cá nhân: 3.500 điểm (Tội nhận hối lộ, tàn hại dân lành). Sơ đồ tuần tra: 12 binh lính chia làm hai tốp, khoảng cách tuần tra 50 mét. Chu kỳ đổi ca: 30 phút."*
Ninh Vô Khuyết nhìn chăm chú vào các con số đang nhảy múa trên thấu kính ma pháp. Bộ óc phân tích của anh lập tức chia nhỏ sơ đồ tuần tra thành các phương trình sai phân thời gian thực.
"A Ngưu, nhìn kỹ góc tường thành phía Tây kia." Ninh Vô Khuyết khẽ chỉ tay về phía một khe nứt lớn trên tường thành cổ, nơi oán khí màu xám đen đang rò rỉ ra ngoài như một vòi nước bị hỏng. "Đó là một vết nứt phong thủy oán khí. Binh lính của Tào Cương khi tuần tra đến khu vực đó đều vô thức bước nhanh hơn để tránh bị oán khí ăn mòn kinh mạch. Khoảng cách giữa hai ca trực của chúng tại điểm đó là đúng 5 phút. Đó chính là kẽ hở địa lý của chúng ta."
A Ngưu nhìn vết nứt oán khí gớm ghiếc kia, rùng mình nói: "Nhưng đại nhân, vết nứt đó tỏa ra oán độc mạnh lắm, người thường chạm vào sẽ bị bỏng lạnh kinh mạch ngay lập tức!"
"Ta có cách." Ninh Vô Khuyết khẽ ho khan một tiếng, lồng ngực đau nhói. Anh khẽ vuốt ve chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc giắt bên hông. Dù điểm phúc lợi đang ở mức âm, anh vẫn có thể dùng thọ mệnh và kinh mạch của mình làm tài sản thế chấp để kích hoạt tạm thời các kỹ năng định vị.
Tại ranh giới phong tỏa, Thống lĩnh Tào Cương mặc bộ giáp tuần phòng màu xám sẫm thêu hình hổ báo hung tợn đang đứng trịch thượng trên một bục đá cao. Gã cầm chiếc lệnh bài phong tỏa quân sự bằng đồng, lớn tiếng quát tháo đám bần dân đang tụ tập đòi ra ngoài kiếm ăn:
"Lũ bần dân phản nghịch kia! Quận Tây đang bùng phát dịch bệnh rỉ sét ma thuật! Theo lệnh của cấm quân phó tướng Vương Hoành đại nhân, bất kỳ kẻ nào dám bước qua ranh giới phong tỏa này đều bị coi là kẻ phát tán dịch bệnh, chém ngay tại chỗ! Giải tán mau!"
Tiếng quát của Tào Cương kèm theo linh lực Luyện Khí Cấp 7 chấn động khiến bần dân sợ hãi lùi lại. Đúng lúc đó, tận dụng khoảng trống đổi ca 5 phút tại góc tường thành phía Tây, A Ngưu cùng bốn phu dịch đã nhanh chóng tiếp cận khe nứt tường thành từ phía bên kia. Lâm Hoài An của Bách Thảo Đường đã bí mật vận chuyển ba mươi bao tải thảo dược Giải Oán Sa đến sát vách thành bên ngoài.
"Nhanh lên! Chuyển các bao thuốc qua khe nứt!" A Ngưu khẽ quát, nhanh nhẹn đón lấy bao tải thảo dược đầu tiên từ tay người của Bách Thảo Đường chuyển qua khe tường hẹp.
Nhưng ngay khi bao tải thứ ba vừa lọt qua, tai mắt của Giáo hội Thánh Quang ẩn khuất trong đám đông bần dân đã phát hiện ra sự bất thường. Một gã tu sĩ mặc y phục xám lén lút chạy đến bên tai Tào Cương mật báo.
Gương mặt đầy sẹo rỗ của Tào Cương lập tức biến đổi, lộ ra vẻ hung tàn. "Khốn kiếp! Có kẻ dám buôn lậu vật tư qua vết nứt tường thành Tây! Đội tuần phòng số 2, lập tức đổi lịch trực khẩn cấp, bao vây góc tường thành Tây cho ta!"
Tiếng giáp sắt va chạm rầm rập vang lên. Tào Cương đích thân dẫn theo mười hai binh lính tuần phòng doanh, vung đao sắt lao thẳng về phía khe nứt tường thành Tây.
"A Ngưu! Bị phát hiện rồi! Chạy mau!" Một phu dịch hoảng sợ hét lên khi nhìn thấy ánh đao sáng loáng của quân tuần phòng đang áp sát.
"Không kịp nữa rồi!" A Ngưu gầm lên, cố gắng vác bao tải thảo dược lớn trên vai, nhưng lối thoát duy nhất qua cống ngầm nước bẩn phía dưới đã bị binh lính tuần phòng chặn đầu.
Ninh Vô Khuyết đứng trong góc tối, mắt phải đeo kính một tròng khẽ co rụt lại. Anh nhìn thấy dòng năng lượng oán khí đang cuộn trào dữ dội xung quanh vết nứt tường thành.
"Hệ thống, ta chấp nhận chịu phản phệ kinh mạch, kích hoạt kỹ năng: Định vị vết nứt oán khí!" Ninh Vô Khuyết thầm quát.
*"Hệ thống thông báo: Tiêu hao 30 Điểm phúc lợi để kích hoạt kỹ năng 'Định vị vết nứt oán khí' dưới trạng thái nợ hệ thống! Số dư điểm phúc lợi hiện tại: -330/5.000. Cảnh báo: Kinh mạch bỏng lạnh cấp độ 2 chuyển biến xấu, thọ thọ mệnh giảm sút nhẹ!"*
Một cơn đau buốt xương tủy đột ngột bùng phát từ lồng ngực Ninh Vô Khuyết lan ra toàn thân, khiến anh nôn ra một ngụm máu nhỏ màu đỏ sẫm. Nhưng thấu kính ma pháp trên mắt phải anh lập tức bắn ra một tia sáng màu đỏ nhạt, đánh thẳng vào lõi năng lượng của vết nứt oán khí trên tường thành cổ.
*"Rầm!"*
Vết nứt tường thành Tây đột ngột rạn nứt rộng thêm một thước. Luồng oán khí màu xám đen đậm đặc tích tụ trăm năm qua dưới lòng đất Thần Đô như một con rồng đất bị kích động, điên cuồng phun trào ra ngoài, tạo thành một màn sương mù oán khí dày đặc, che phủ hoàn toàn tầm nhìn của toàn bộ khu vực trong bán kính năm mươi mét.
"A! Oán khí phun trào! Chạy mau!"
Đám binh lính tuần phòng của Tào Cương hoảng sợ hét lên. Nỗi sợ hãi ngộ độc oán khí thực cốt khiến đội hình của chúng lập tức hỗn loạn, bước chân chùn lại không dám tiến vào màn sương mù xám xịt.
"Lũ ăn hại! Không được lùi!" Tào Cương điên cuồng gầm lên, vung lệnh bài phong tỏa phát ra ánh sáng ma pháp để xua tan sương mù, nhưng luồng oán khí phun trào quá đậm đặc khiến tốc độ xua tan vô cùng chậm chạp.
Tận dụng màn sương mù ngụy trang tự nhiên đó, A Ngưu cùng các phu dịch dốc hết sức lực, nhanh chóng vận chuyển được mười bao tải thảo dược Giải Oán Sa qua lối cống ngầm nước bẩn ẩm ướt, hướng thẳng về phía bệnh xá.
Tuy nhiên, một lượng lớn thảo dược Giải Oán Sa trong các bao tải bị ngập dưới dòng nước cống bẩn thỉu đã bắt đầu bị ẩm mốc, bốc mùi hôi thối do axit oán khí tàn lưu trong nước cống ăn mòn. Hiệu suất dược lực của số thuốc giải cứu được đã bị sụt giảm nghiêm trọng.
Ninh Vô Khuyết tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng dữ dội, khóe môi vẫn còn bám vệt máu khô. Anh khẽ gõ ngón tay lên bàn tính hắc ngọc, cố gắng điều hòa nhịp thở phàm nhân của mình.
"Chỉ vận chuyển được một phần ba lượng thảo dược, hiệu suất dược lực lại bị giảm sút do ô nhiễm nước cống." Ninh Vô Khuyết lạnh lùng phân tích tình hình tài nguyên như một kế toán viên đang đối mặt với một khoản thâm hụt ngân sách. "Nhưng bấy nhiêu đây cũng đủ để duy trì hoạt động tối thiểu của bệnh xá trong vòng ba ngày tới. Biên độ an toàn của chúng ta đã được kéo dài thêm 72 giờ."
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Từ phía đầu lối ra của cống ngầm quận Tây, tiếng bước chân nặng nề bọc sắt của Tào Cương đột ngột vang dội vang lên. Gã thống lĩnh tuần phòng doanh với gương mặt đầy sát khí, tay cầm thanh lệnh bài cấm quân đang tỏa ra luồng sáng áp chế màu xám sẫm, từ từ bước ra khỏi màn sương mù oán khí rạn nứt, chặn đứng lối thoát duy nhất của A Ngưu cùng các bao tải thảo dược.
"Ninh Vô Khuyết! Ngươi dám dùng tà thuật kích hoạt oán khí mưu hại cấm quân, buôn lậu vật tư dịch bệnh!" Tào Cương gầm lên, thanh đao sắt rèn khổng lồ trên tay gã chỉ thẳng vào mặt Ninh Vô Khuyết, vây hãm hoàn toàn nhóm người dưới lòng cống tối tăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!