Thánh Quang Sụp Đổ
Tiếng chuông đồng của Thần điện Thánh Quang quận Tây đột ngột vang lên dồn dập báo hiệu Pháp Hải chuẩn bị xuất quân. Âm thanh ấy không thanh thoát như tiếng chuông chùa buổi sớm, mà trầm đục, nặng nề, dao động lan nhanh trong làn sương ẩm ướt của khu ổ chuột Vạn Nhân Hầm, tựa như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lồng ngực của từng người dân nghèo khổ. Bình minh Thần Đô Ly Dương bị che phủ bởi những đám mây oán khí màu xám xịt, báo hiệu một ngày tăm tối nữa lại bắt đầu.
Tại khuôn viên đang xây dựng dở của Bệnh xá Phúc Lợi Số 1, không khí đông cứng lại trong giây lát. Đao Sẹo cùng hơn hai mươi tên đàn em vừa mới quỳ lạy quy thuận Ninh Vô Khuyết lập tức bật dậy, tay nắm chặt lấy những thanh đao rỉ sét, ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng. A Ngưu vác chiếc búa tạ khổng lồ đứng bên cạnh võ sĩ A Lực, cơ bắp cuồn cuộn siết chặt.
"Đại nhân, tiếng chuông này... là Thần điện quận Tây đang tập hợp kỵ sĩ phán quyết!" Đao Sẹo ghé sát tai Ninh Vô Khuyết, giọng nói run rẩy nhưng đầy căm phẫn. "Pháp Hải phát hiện ra ta thất bại, gã đang tự mình dẫn quân đến đây để san phẳng bệnh xá!"
Ninh Vô Khuyết đứng thẳng người dưới mái hiên đơn sơ, y phục thư lại màu xám tro rách nát khẽ bay trong gió lạnh. Cơn đau buốt xương tủy từ kinh mạch truyền đến – cái giá của việc tiêu hao 200 điểm phúc lợi để bảo lãnh xóa nợ cờ bạc cho Đao Sẹo – khiến gương mặt anh nhợt nhạt đi vài phần. Chỉ số hệ thống hiển thị trong tầm mắt anh một màu đỏ cảnh báo lạnh lùng:
*"Số dư điểm phúc lợi hiện tại: -200/5.000 (Trạng thái nợ hệ thống tạm thời). Thọ thọ mệnh còn lại: 10 ngày."*
"Đến nhanh hơn ta tính toán." Ninh Vô Khuyết khẽ gõ nhẹ ngón tay lên khung hắc ngọc của chiếc Bàn tính nhân quả, đôi mắt bình thản đến đáng sợ. "Nhưng trong tài chính, kẻ nào mất kiên nhẫn trước, kẻ đó sẽ để lộ sơ hở lớn nhất. Đao Sẹo, bảo anh em của ngươi thu vũ khí lại, đứng sau lưng ta và A Lực. Tuyệt đối không được ra tay trước."
"Nhưng đại nhân, bọn chúng có kỵ sĩ phán quyết mang theo thần lực hắc ám!" Đao Sẹo lo lắng.
"Ta không cần các ngươi chiến đấu bằng nắm đấm." Ninh Vô Khuyết khẽ nâng ngón tay gầy guộc lên, điều chỉnh chiếc kính một tròng bằng đồng bên mắt phải. Thấu kính ma pháp khẽ xoay nhẹ với tiếng cơ khí tinh vi *"xoạt, xoạt"*. "Ta cần các ngươi làm nhân chứng cho một vụ thanh lý tài sản vĩ đại nhất quận Tây."
Chưa đầy nửa khắc sau, từ đầu ngõ hẻm dẫn vào khu ổ chuột, một luồng ánh sáng màu tím nhạt ngụy trang dưới danh nghĩa 'Thánh Quang' bắt đầu tràn tới. Đi đầu là đội kỵ sĩ phán quyết gồm mười hai người, mặc giáp sắt đen che kín mặt, cưỡi trên những con chiến mã bọc giáp đen gớm ghiếc, tay cầm trường thương tỏa ra oán lực lạnh toát. Thống lĩnh đội kỵ sĩ là Ô Sa, gã mặc giáp sắt đen nặng trịch, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí cuồng tín hiện rõ sau khe hở của mũ giáp.
Đi giữa đội kỵ sĩ là tư tế Pháp Hải. Gã mặc bộ thánh y màu trắng tinh khôi thêu chỉ bạc tinh xảo, tay cầm một chiếc chuông đồng cổ phát ra thứ ánh sáng tím nhạt ma quái. Gương mặt gã nho nhã giả tạo, nhưng đôi mắt híp lại bộc lộ vẻ gian xảo, lạnh lùng nhìn lướt qua đám bần dân đang run rẩy dạt ra hai bên đường.
"Tránh ra! Lũ bần dân tội lỗi kia!" Pháp Hải cất giọng, âm thanh được khuếch đại bằng linh lực Luyện Khí Cấp 8 vang dội khắp khu ổ chuột. "Bệnh xá này là tà thuyết dị giáo báng bổ thần linh, dụ dỗ các ngươi đi vào con đường diệt vong! Thần điện Thánh Quang hôm nay thực thi ý chỉ của đấng tối cao, phong tỏa nơi này vĩnh viễn!"
Hàng vạn bần dân khu ổ chuột Vạn Nhân Hầm nghe thấy tiếng loa truyền, lập tức hoảng sợ quỳ sụp xuống đất. Nỗi sợ hãi tích tụ trăm năm trước thần quyền khiến họ không dám ngẩng đầu lên. Mưa axit oán khí vừa dứt, cơ thể họ vẫn còn loang lổ những vết bỏng, nhưng họ thà chịu đựng sự đau đớn còn hơn là bị Giáo hội tước đi cơ hội nhận 'Nước thánh sưởi ấm'.
Pháp Hải bước xuống xe ngựa, nhìn thấy Đao Sẹo và băng đảng lưu manh đang đứng nghiêm chỉnh sau lưng Ninh Vô Khuyết, đôi mắt gã khẽ co rụt lại, lộ ra sự kinh ngạc tột độ. Gã không ngờ con cờ quân bài tẩy của mình lại phản bội nhanh đến thế.
"Trần Đại Đao!" Pháp Hải gầm lên, chỉ chiếc chuông đồng về phía Đao Sẹo. "Ngươi dám phản bội lại khế ước linh hồn của Thần điện? Ngươi có biết tội báng bổ thần linh sẽ khiến linh hồn ngươi bị thiêu rụi trong hỏa ngục vĩnh viễn không?"
Đao Sẹo rùng mình một cái theo bản năng, nhưng gã nhìn sang Ninh Vô Khuyết, rồi sờ vào lồng ngực hoàn toàn thông thoáng không còn đau đớn của mình, gã lấy lại can đảm, hét lớn đáp trả:
"Pháp Hải! Ngươi đừng dùng thần quyền để dọa ta nữa! Khế ước linh hồn của ta đã được Ninh đại nhân xóa bỏ hoàn toàn! Ta không còn nợ Giáo hội của ngươi một đồng linh thạch nào cả!"
"Xóa bỏ?" Pháp Hải cười khẩy, ánh mắt khinh bỉ nhìn sang Ninh Vô Khuyết. "Một thằng nhãi thư lại quèn mang tội tham ô, lấy tư cách gì xóa bỏ khế ước tối cao của Thần điện? Ninh Vô Khuyết, ngươi lập cái bệnh xá rác rưởi này, dụ dỗ bần dân từ bỏ đức tin, chính là đang dồn họ vào con đường chết!"
Nói đoạn, Pháp Hải vung mạnh chiếc chuông đồng 'Mê Hồn' trên tay.
*"Keng! Keng! Keng!"*
Tiếng chuông vang lên dồn dập, tỏa ra từng luồng sương mù màu tím nhạt dày đặc. Sương mù lan tỏa đến đâu, bần dân xung quanh bắt đầu run rẩy, đôi mắt họ trở nên trống rỗng, vô hồn. Thuật thôi miên đám đông 'Thánh Quang Thôi Miên Thuật' của Pháp Hải đang bắt đầu bóp méo nhận thức của dân chúng, cưỡng ép họ phải phủ phục cầu nguyện.
"Lũ bần dân tội lỗi kia!" Pháp Hải thuyết pháp mị dân, giọng nói đầy tính thôi miên. "Mưa axit oán khí giáng xuống là do tội nghiệp bẩm sinh của các ngươi! Chỉ có dâng hiến đức tin, ký kết Khế ước thế chấp linh hồn để nhận Nước thánh Thánh Quang mới là con đường cứu rỗi duy nhất! Ký đi! Ký bằng máu của các ngươi để đổi lấy sự sống vĩnh hằng!"
Hàng vạn bần dân như những con rối không hồn, bắt đầu bò lê lết về phía các tư tế đang cầm sẵn những tờ giấy khế ước màu đen sẫm. Họ run rẩy cắn ngón tay, chuẩn bị ấn dấu vân tay máu lên tờ khế ước bán linh hồn.
Ninh Vô Khuyết nhìn cảnh tượng ấy qua chiếc kính một tròng bằng đồng. Thấu kính ma pháp khẽ lấp lóe, hiển thị một dòng chảy năng lượng màu tím đen khổng lồ:
*"Cảnh báo: Dòng năng lượng sinh mệnh lực của 12.000 bần dân đang bị trích xuất thông qua sóng âm thôi miên, chảy ngược về phía Thần điện Thánh Quang ngầm. Hiệu suất trích xuất: 15% mỗi hơi thở."*
"Một mô hình kinh doanh đa cấp tâm linh hoàn hảo." Ninh Vô Khuyết lạnh lùng thầm nghĩ. "Gieo rắc nỗi sợ hãi thiên tai, sau đó bán thứ nước thánh chứa chất gây nghiện để siết nợ linh hồn hợp pháp. Đây không phải tôn giáo, đây là một vụ lừa đảo tài chính bất đối xứng thông tin tàn bạo nhất lịch sử."
Ninh Vô Khuyết nâng chiếc Bàn tính nhân quả hắc ngọc lên ngang ngực. Anh tập trung toàn bộ tinh thần lực, tính toán tần số sóng âm nghịch đảo để phá vỡ cấu trúc thôi miên của tiếng chuông đồng.
*"Lách cách! Lách cách!"*
Ngón tay gầy guộc của anh lướt nhanh trên các hạt tính hắc ngọc, phát ra những tiếng gõ tính giòn giã, vang dội. Mỗi tiếng gõ tính vang lên, một vòng sóng âm màu vàng nhạt thanh khiết lan tỏa ra xung quanh, va chạm trực tiếp với sương mù màu tím của chuông đồng.
*"Oành!"*
Một tiếng nổ vô hình vang lên giữa không trung. Luồng sương mù màu tím nhạt bị sóng âm bàn tính đập tan nát thành khói trắng. Chiếc chuông đồng 'Mê Hồn' trên tay Pháp Hải khẽ rạn nứt một đường mỏng, gã bị chấn động linh lực phải lùi lại một bước, gương mặt nho nhã giả tạo biến tính thành vặn vẹo.
Hàng vạn bần dân đột ngột rùng mình, đôi mắt trống rỗng của họ lấy lại sự thanh tỉnh. Họ ngơ ngác nhìn ngón tay bám máu của mình, rồi nhìn sang Ninh Vô Khuyết đang đứng hiên ngang với chiếc bàn tính phát sáng.
"Ninh Vô Khuyết! Ngươi dám phá hủy thánh vật của Giáo hội!" Pháp Hải điên cuồng gầm lên. "Ngươi muốn hủy diệt toàn bộ bần dân quận Tây sao?"
"Hủy diệt họ?" Ninh Vô Khuyết bước lên một bước, giọng nói lạnh lùng, đanh thép vang dội khắp quảng trường. "Pháp Hải, kẻ đang hủy diệt họ chính là ngươi và cái Giáo hội đạo đức giả của ngươi! Các ngươi mang danh nghĩa cứu rỗi, nhưng thực chất đang thực hiện một vụ lừa đảo tài chính sinh mệnh quy mô lớn!"
Nói đoạn, Ninh Vô Khuyết giơ cao một tờ Khế ước thế chấp linh hồn rách nát mà anh thu thập được từ một bệnh nhân nghèo khổ.
"Hỡi đồng bào quận Tây! Các ngươi hãy nhìn kỹ tờ khế ước này!" Ninh Vô Khuyết chỉ vào những dòng chữ nhỏ li ti khắc bằng oán lực ở rìa tờ giấy. "Giáo hội nói đây là khế ước ban nước thánh cứu mạng. Nhưng qua thấu kính ma pháp của ta, điều khoản ẩn giấu ở mặt sau ghi rất rõ: 'Người ký đồng ý thế chấp toàn bộ sinh mệnh lực dư thừa cho Giáo hội. Sau khi qua đời, linh hồn sẽ thuộc quyền sở hữu vĩnh viễn của đấng tối cao để thanh lý tài sản!'"
Đám đông bần dân xôn xao kinh hãi. Họ chưa từng được đọc những điều khoản ẩn này, bởi họ là những kẻ mù chữ, phàm nhân không có linh lực để nhìn thấy oán tự.
"Nước thánh Thánh Quang mà các ngươi uống với giá cắt cổ thực chất là gì?" Ninh Vô Khuyết tiếp tục lột trần, giọng nói như sấm sét đánh thẳng vào lòng tin của đám đông. "Nó chứa 90% oán lực thôi miên và chất gây nghiện, chỉ giúp đóng băng cơn đau tạm thời trong khi âm thầm trích xuất thọ thọ mệnh của các ngươi! Hãy nhìn vào da thịt xám ngoét, nhìn vào sự kiệt quệ của chính mình sau mỗi lần uống nước thánh! Các ngươi đang dùng chính thọ thọ mệnh của mình để nuôi béo bọn tăng lữ sống xa hoa kia!"
Pháp Hải hoảng loạn tột độ khi thấy trò lừa đảo vạn năm bị phanh phui một cách khoa học và thực chứng trước hàng vạn tín đồ. Gã chỉ tay vào Ninh Vô Khuyết, gầm lên điên cuồng:
"Ngụy biện! Ngươi là kẻ dị giáo báng bổ! Kỵ sĩ phán quyết, lập tức chém đầu tên tà tu này cho ta!"
Thống lĩnh kỵ sĩ Ô Sa gầm lên một tiếng, vung thanh đại kiếm phán quyết 'Hắc Sát' tỏa ra oán lực Trúc Cơ Cấp 1 khổng lồ, thúc ngựa lao thẳng về phía Ninh Vô Khuyết. Uy áp của một tu sĩ Trúc Cơ khiến mặt đất xung quanh rạn nứt, gió lốc cuồng bạo thổi tung bụi đất.
"Bảo vệ đại nhân!" Đao Sẹo và A Ngưu gầm lên, vác vũ khí định xông lên liều mạng, nhưng áp lực từ tu vi Trúc Cơ của Ô Sa quá mạnh, khiến hai người bị đẩy lùi lại, chân lún sâu xuống bùn đất.
Ninh Vô Khuyết vẫn đứng im, gương mặt không một chút sợ hãi. Anh tập trung toàn bộ ý chí, hướng mắt phải đeo kính một tròng nhìn thẳng vào thanh đại kiếm đang lao tới.
"Toán học nhân quả tối cao... Ta tuyên bố kích hoạt kỹ năng: Tuyên ngôn vô hiệu!" Ninh Vô Khuyết thầm quát trong lòng.
*"Hệ thống thông báo: Tiêu hao 100 Điểm phúc lợi để kích hoạt kỹ năng 'Tuyên ngôn vô hiệu'! Số dư điểm phúc lợi hiện tại: -300/5.000. Kinh mạch chịu phản phệ oán khí cấp độ 2!"*
Một cơn đau buốt xương tủy như hàng vạn mũi kim đâm thẳng vào đan điền Ninh Vô Khuyết, khiến anh suýt nữa quỵ xuống. Nhưng anh vẫn đứng thẳng tắp như một cây tùng trong tuyết.
Từ chiếc Bàn tính hắc ngọc, hàng vạn ký tự luật pháp cổ màu vàng kim rực rỡ đột ngột bay vút lên không trung, ngưng tụ thành một bức tường hiến chương khổng lồ chắn trước mũi thương của Ô Sa.
"Luật nhân quả công bằng vũ trụ không bảo hộ cho các khế ước lừa đảo bất đối xứng thông tin!" Ninh Vô Khuyết dõng dạc tuyên bố. "Thần lực của các ngươi dựa trên sự chấp nhận tự nguyện của tín đồ. Khi sự lừa đảo bị bóc trần, khế ước lập tức vô hiệu!"
*"Oành!"*
Bức tường hiến chương vàng kim va chạm với thanh đại kiếm hắc ám của Ô Sa. Luồng oán lực hắc ám trên kiếm bị các ký tự luật cổ thanh tẩy hoàn toàn trong nháy mắt, tan biến thành hư vô. Thanh đại kiếm 'Hắc Sát' rạn nứt dữ dội rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn. Ô Sa bị lực phản phệ khổng lồ thổi bay khỏi lưng ngựa, ngã rạp xuống vũng bùn lầy, giáp sắt đen rạn nứt loang lổ.
Cùng lúc đó, hàng vạn tờ giấy khế ước thế chấp linh hồn trên tay các tư tế Giáo hội đột ngột bùng cháy bằng ngọn lửa vàng kim rực rỡ, thiêu rụi toàn bộ dấu ấn máu lừa đảo thành tro bụi.
Hàng vạn bần dân nhìn thấy khế ước bị thiêu rụi, cảm nhận được sự giải thoát thực sự của linh hồn mình khỏi xiềng xích vô hình, nỗi sợ hãi thần quyền trong lòng họ hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một cơn phẫn nộ tột cùng.
"Giáo hội lừa đảo! Chúng cướp sinh mệnh của chúng ta!"
"Ninh đại nhân nói đúng! Chúng ta đã bị lừa dối suốt trăm năm qua!"
"Đập tan Thần điện! Đòi lại công lý!"
Tiếng reo hò phẫn nộ vang dội như sấm sét. Hàng vạn bần dân nghèo khổ, tay cầm gậy gộc, đá hộc, điên cuồng lao lên bao vây lấy Pháp Hải và đội kỵ sĩ phán quyết đang hoảng loạn. Ô Sa định vung kiếm phán quyết chém đầu Ninh Vô Khuyết ngay trên bục thuyết pháp nhưng bị Lá chắn phúc lợi cộng đồng ngưng tụ từ lòng biết ơn của hàng vạn bần dân cản bước hoàn toàn. Bức tường ánh sáng vàng kim khổng lồ vững chãi như bàn thạch, khiến mọi đòn đánh vật lý của kỵ sĩ đều bị bật ngược trở lại.
Pháp Hải hoảng sợ tột độ, mặt cắt không còn giọt máu, gã vội vàng leo lên xe ngựa dưới sự bảo vệ chật vật của vài kỵ sĩ tàn dư, điên cuồng tháo chạy về hướng đền thờ quận Tây.
"Đuổi theo chúng! Đập tan đền thờ quận Tây!" Đao Sẹo vung thanh đao lớn, dẫn đầu hàng vạn bần dân phẫn nộ rầm rập đuổi theo xe ngựa của Pháp Hải, đẩy xung đột lên cấp độ bạo động tôn giáo toàn kinh thành Thần Đô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!