Nhạc nềnShenxian

Ngục Tối Kiểm Toán

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ở Ty Định Tội không đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng. Nó đặc quánh, nhờn nhợt và mang theo một mùi rỉ sét nồng nặc xen lẫn mùi máu hoại tử lâu ngày.


Ninh Vô Khuyết tỉnh dậy trên nền đá ẩm ướt, cảm giác đầu tiên là một cơn đau buốt tận đại não, tựa như có hàng vạn cây kim bằng băng đang điên cuồng đâm vào kinh mạch. Anh ho khan, lồng ngực co thắt dữ dội, mỗi hơi thở hít vào đều mang theo một luồng khí lạnh buốt thực cốt.


“Đây là... đâu?”


Ký ức hỗn loạn như hai dòng nước lũ va chạm vào nhau trong đầu anh. Một dòng là của Ninh Vô Khuyết, chuyên gia xử lý nợ xấu và tái cấu trúc tài chính hàng đầu ở thời hiện đại, kẻ luôn nhìn thế giới qua những con số, bảng cân đối kế toán và các điều khoản khế ước lạnh lùng. Dòng còn lại thuộc về một thư lại quèn cùng tên tại Ty Định Tội của vương triều Ly Dương – một kẻ nhu nhược, vừa bị cấp trên là Phán quan trưởng Triệu Độc vu oan giáng họa, biến thành bia đỡ đạn cho vụ án làm thất thoát mười vạn linh thạch cứu tế của bộ Hộ.


Mười vạn linh thạch cứu tế. Đối với một thư lại quèn lương bổng ba đồng tiền đồng một tháng, đây là một con số không tưởng. Triệu Độc cần một cái đầu thế mạng để lấp đầy khoảng trống khổng lồ trên sổ sách trước khi ngự sử triều đình đến kiểm toán, và Ninh Vô Khuyết chính là con dê tế thần hoàn hảo nhất.


“Tái cấu trúc tài chính... biến thành tái cấu trúc nợ mạng sao?” Ninh Vô Khuyết cười khổ, định chống tay ngồi dậy nhưng tiếng xích sắt va chạm lách cách khô khốc đã kéo anh về thực tại.


Hai cổ tay anh bị khóa chặt bởi hai vòng xích bằng hắc thiết nặng trĩu. Trên bề mặt xích sắt bám đầy một lớp rỉ sét màu tím đen kỳ dị, tỏa ra từng luồng oán khí lạnh lẽo nhè nhẹ. Ninh Vô Khuyết theo bản năng phàm nhân cố gắng dùng tay không gạt xích sắt ra, nhưng ngay khi đầu ngón tay anh vừa chạm vào lớp rỉ sét, một luồng oán lực hung hãn lập tức phản phệ.


“A!”


Ninh Vô Khuyết đau đớn rụt tay lại. Đầu ngón tay anh đã bị bỏng lạnh, da thịt thâm tím và mất đi cảm giác. Hệ thống cơ thể gầm rú báo động, thọ mệnh vật lý của anh dường như vừa bị sụt giảm đi một sợi mỏng manh do tiếp xúc trực tiếp với oán khí đậm đặc mà không có bất kỳ công cụ bảo hộ nào.


Nợ nghiệp không thể triệt tiêu bằng bạo lực thô bạo. Đây là quy luật sắt đá đầu tiên của thế giới này mà ký ức tiền chủ để lại.


Trong bóng tối của xà phòng giam, Ninh Vô Khuyết hít thở sâu, cưỡng ép bộ não lạnh lùng của một chuyên gia tài chính hoạt động trở lại. Anh tự sờ vào ngực áo rách nát của mình. May mắn thay, một vật kim loại tròn nhỏ vẫn còn nằm im lìm trong lớp túi mật. Anh lôi nó ra.


Đó là chiếc kính một tròng bằng đồng cũ kỹ, di vật duy nhất của mẫu thân Diệp Thục Thanh để lại trước khi bà qua đời trong trận dịch oán khí mười năm trước.


Ninh Vô Khuyết đeo chiếc kính một tròng vào mắt phải.


“Xoẹt!”


Một luồng sáng màu đồng cổ lướt qua thấu kính ma pháp. Toàn bộ thế giới tăm tối xung quanh Ninh Vô Khuyết lập tức biến đổi thành một giao diện số liệu trực quan khổng lồ. Anh nín thở.


Dưới nhãn quang của chiếc kính đồng, bức tường đá đen của ngục tối không còn là đá nữa. Chúng được cấu thành từ hàng vạn sợi chỉ đỏ sẫm đan xen vào nhau, chảy xiết như những huyết mạch ngầm dưới lòng đất. Trên đỉnh đầu của mỗi tù nhân ở các phòng giam lân cận đều hiển thị những con số lơ lửng phát ra ánh sáng đỏ tía ma quái:


“Tù nhân phòng số 3: Sát nghiệp tích tụ 450. Oán niệm bám thân: 620.”

“Tù nhân phòng số 4: Trộm cắp nghiệp lực: 120. Thời gian hóa đá da thịt còn lại: 12 ngày.”


Ninh Vô Khuyết nhìn xuống bản thân mình. Trên đỉnh đầu anh, một con số màu xám nhạt đang nhấp nháy đầy nguy hiểm:


“Ninh Vô Khuyết. Thân phận: Thư lại quét oán (Cấp 1). Nợ nghiệp cá nhân: 120 (Do mang danh tham ô linh thạch cứu tế). Thọ mệnh còn lại: 3 ngày (Đang bị oán khí thực cốt gặm nhấm).”


Ba ngày. Nếu không giải quyết được khoản nợ xấu nhân quả này, anh sẽ chết vì suy kiệt sinh mệnh lực trước khi bước lên pháp trường.


Ninh Vô Khuyết không hoảng loạn. Ánh mắt anh lướt qua cấu trúc hình học của ngục tối. Thông qua chiếc kính một tròng, anh phát hiện ra một quy luật kinh hoàng: Toàn bộ hệ thống phòng giam này được thiết kế theo một trận pháp phong thủy ngầm. Các dòng oán khí màu đỏ sẫm chảy ra từ cơ thể các tù nhân bị tra tấn không hề tiêu tán, mà được dẫn đường bởi các đường rãnh đá đen, hội tụ về phía cuối hành lang – nơi đặt phòng làm việc của cai ngục trưởng.


“Đây không phải là ngục giam thông thường.” Ninh Vô Khuyết lẩm bẩm, ngón tay anh theo bản năng gõ nhẹ lên đùi như đang gõ bàn phím phân tích số liệu. “Đây là một hệ thống trích xuất và che giấu dòng tiền đen. Chúng đang thu hoạch oán khí của người chết để làm nguyên liệu chế tạo tà binh phi pháp, rồi đổ toàn bộ nợ nghiệp hao hụt lên đầu những kẻ thế mạng như mình.”


Trong kế toán hiện đại, đây là thủ thuật chuyển dịch nợ xấu điển hình nhằm làm đẹp bảng cân đối tài sản của công ty mẹ. Triệu Độc và vây cánh của lão đang vận hành một ngân hàng đen tối tối thượng, dùng sinh mạng của bần dân làm tài sản thế chấp.


“Cạch... cạch... cạch...”


Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía đầu hành lang kéo dài, cắt đứt dòng suy nghĩ của Ninh Vô Khuyết. Tiếng xích sắt lôi lê thê trên mặt đất đá tạo ra những âm thanh rùng rợn, khiến các tù nhân xung quanh lập tức co rúm người vào góc tối, không ai dám thở mạnh.


Một bóng người cao lớn gầy gò, sạm đen bước ra từ trong bóng tối. Gã mặc quan phục phán quan cấp thấp màu xám tro rách nát vai, khuôn mặt đầy sẹo rỗ gớm ghiếc, đôi mắt ti hí hung dữ luôn lóe lên tia sáng tàn nhẫn khát máu. Tay phải gã cầm một chiếc roi da dài bám đầy những vệt máu khô đen kịt tỏa ra một làn khói tím nhợt nhạt.


Cai ngục phó Ty Định Tội – Lý Hải. Kẻ trực tiếp thực hiện việc tra tấn tiền chủ đến chết trước khi Ninh Vô Khuyết xuyên qua.


Trên đầu Lý Hải hiển thị một con số màu đỏ rực rỡ và gớm ghiếc:


“Lý Hải. Cảnh giới: Luyện Khí Cấp 6. Tội nghiệp tích lũy: 3.200 (Tội tra tấn, sát hại tù nhân oan sai, lạm dụng tà khí cấm).”


“Ninh Vô Khuyết, ngươi vẫn chưa chết sao?” Giọng nói của Lý Hải khàn khàn, chói tai như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. Gã dừng lại trước cửa sắt phòng giam của anh, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.


Ninh Vô Khuyết bình thản nhìn gã qua chiếc kính một tròng đồng, không hề có sự sợ hãi hay nhu nhược của tiền chủ. Anh lạnh lùng đáp: “Lý phán quan chưa nhận được tờ khế ước nhận tội của ta, làm sao ta dám chết?”


Lý Hải hơi ngẩn ra trước thái độ khác thường của Ninh Vô Khuyết. Nhưng sự kiêu ngạo của một kẻ nắm giữ quyền sinh sát trong tay nhanh chóng lấn át. Gã rút chìa khóa đồng cổ, mở toang cửa sắt phòng giam, bước vào trong với vẻ trịch thượng.


“Biết điều đấy.” Lý Hải ném một tờ giấy da dê loang lổ vết máu xuống trước mặt Ninh Vô Khuyết, bên cạnh là một hộp mực đỏ. “Ký vào đây. Thừa nhận ngươi đã lén lút bán mười vạn linh thạch cứu tế ra chợ đen Tây Thành. Triệu đại nhân sẽ cho gia đình ngươi một con đường sống. Bằng không...”


Gã vung nhẹ chiếc roi da Huyết Tiên. Tiếng gió rít gào mang theo tiếng khóc than u uất của những vong hồn từng chết dưới ngọn roi này bùng phát, khiến nhiệt độ trong phòng giam lập tức rơi xuống điểm đóng băng.


“Bằng không, ta sẽ dùng chiếc roi này lột từng mảng da thịt của ngươi, để oán khí thực cốt gặm nhấm linh hồn ngươi đời đời kiếp kiếp trong ngục tối này.”


Ninh Vô Khuyết không nhìn tờ giấy nhận tội. Mắt phải của anh, dưới sự hỗ trợ của thấu kính ma pháp, đang điên cuồng phân tích quỹ đạo năng lượng của chiếc roi da trên tay Lý Hải.


“Huyết Tiên. Cấu trúc phù văn: Huyết Sát Đao Quyết. Sức sát thương vật lý: 50. Sức sát thương oán khí: 150. Điểm yếu cấu trúc: Nút thắt năng lượng tại vị trí ba tấc tính từ tay cầm.”


Toán học thống kê nhân quả kích hoạt. Trong tâm trí Ninh Vô Khuyết, quỹ đạo vung roi của Lý Hải không còn là một đòn đánh ngẫu nhiên nữa. Nó được phân rã thành một phương trình sai phân vĩ mô với các biến số về vận tốc gió, mật độ oán khí trong phòng giam và góc phát lực của khớp vai Lý Hải.


“Ký!” Lý Hải gầm lên, mất kiên nhẫn vung mạnh chiếc roi da Huyết Tiên chém thẳng về phía ngực Ninh Vô Khuyết.


Một đòn này mang theo tu vi Luyện Khí Cấp 6 dũng mãnh, đủ để xé rách lồng ngực của một phàm nhân không có tu vi.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc ngọn roi chỉ còn cách ngực anh ba tấc, Ninh Vô Khuyết khống chế nhịp thở cực hạn, cơ thể nghiêng nhẹ sang bên phải một góc đúng 15 độ, chân trái lùi nửa bước dựa trên quỹ đạo oán khí đã tính toán trước.


“Chát!”


Tiếng roi da xé gió đập mạnh vào bức tường đá đen phía sau anh, tạo ra một vệt cháy xém màu tím đen sâu hoắm.


Lý Hải kinh ngạc. Một phàm nhân nhu nhược không có chút linh lực nào như Ninh Vô Khuyết làm sao có thể né được đòn đánh của gã?


“Ngươi tìm chết!”


Lý Hải tức giận tột độ, cảm thấy uy nghiêm của mình bị báng bổ. Gã điên cuồng vận hành linh lực hắc h ám trong cơ thể, kích hoạt trận pháp tà khí của phòng giam. Bốn bức tường đá đen lập tức phát ra những luồng sương mù màu tím đậm đặc, quấn chặt lấy hai chân Ninh Vô Khuyết, khiến anh không thể di chuyển vật lý tự do được nữa.


Áp lực đè nặng lên vai Ninh Vô Khuyết. Thọ mệnh của anh trên thấu kính hiển thị đang giảm sút nhanh chóng: “Thời gian sống sót còn lại: 2 ngày 18 giờ... 2 ngày 12 giờ...”


Lý Hải cười gằn, nâng cao chiếc roi da lần thứ hai, lần này oán lực trên roi tụ tụ dày đặc như một lưỡi đao thực thể màu máu.


“Lần này, để xem ngươi né bằng cách nào!”


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Ninh Vô Khuyết vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Anh không hề nhìn ngọn roi đang giáng xuống, mà nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí của Lý Hải, giọng nói vang lên đều đều, lạnh lùng như một phán quyết tài chính:


“Lý phán quan, ngươi muốn ta ký tên, nhưng ta e rằng bàn tay phải của ngươi không chịu nổi áp lực để cầm tờ khế ước này về dâng cho Triệu Độc đâu.”


Lý Hải khựng lại, ngọn roi dừng lại trên không trung cách trán Ninh Vô Khuyết chỉ một gang tay. Gã nhe răng cười tàn nhẫn: “Ngươi nói cái gì? Đầu óc ngươi bị oán khí làm điên loạn rồi sao?”


“Bàn tay phải của ngươi.” Ninh Vô Khuyết chỉ thẳng vào cổ tay Lý Hải. “Vệt rỉ sét màu tím đen đã lan qua cổ tay ba tấc rồi. Ngươi đang lạm dụng tà khí cấm của mỏ hoang ngoại ô để tu luyện Huyết Sát Đao Quyết, đúng chứ? Mỗi lần ngươi vung roi kích hoạt oán lực, tần số dao động của oán khí thực cốt lại tăng thêm 12Hz, đẩy nhanh tốc độ ăn mòn xương tủy của chính ngươi.”


Đồng tử của Lý Hải co rụt lại.


Ninh Vô Khuyết không dừng lại, tiếp tục dùng logic số liệu dồn ép tinh thần đối thủ: “Trong hệ thống kế toán nhân quả của thiên đạo, ngươi đang ghi nợ (Debit) quá mức thọ thọ mệnh của bản thân để đổi lấy sức mạnh Luyện Khí Kỳ tạm thời, mà không có bất kỳ khoản phúc đức nào để đối ứng (Credit). Nói cách khác, ngươi đã vỡ nợ nhân quả từ ba tháng trước rồi. Hiện tại, điểm bùng phát oán độc trong cơ thể ngươi đã đạt mức 98%. Chỉ cần ngươi vung roi thêm một lần nữa, oán khí phản phệ từ Huyết Tiên sẽ kích hoạt điểm bùng phát. Kinh mạch cánh tay phải của ngươi sẽ vỡ vụn như sắt rỉ ngay tại chỗ.”


“Câm miệng! Ngươi nói bậy!” Lý Hải hét lên, nhưng giọng nói của gã đã run rẩy thấy rõ.


Gã run rẩy nhìn xuống bàn tay phải của mình. Quả thực, dưới lớp tay áo quan phục xám cũ kỹ, những vệt rỉ sét màu tím đen lốm đốm đang nóng rát như bị lửa thiêu. Cơn đau âm ỉ từ tận xương tủy mà gã vẫn hằng đêm phải dùng nước thánh Thánh Quang để ức chế, nay dưới lời bóc trần của Ninh Vô Khuyết bỗng nhiên bùng phát dữ dội.


Ninh Vô Khuyết cười lạnh, tiến lên một bước bất chấp sương mù oán khí đang trói buộc chân mình. “Ta là thư lại của Ty Định Tội, chuyên trách quét dọn oán khí. Ngươi nghĩ Triệu Độc phái ngươi đến đây tra tấn ta là vì cái gì? Lão muốn dùng oán khí phản phệ từ cái chết của ta để kích nổ hoàn toàn điểm bùng phát trong cơ thể ngươi, dọn dẹp luôn cái đuôi lỏng lẻo là ngươi sau khi vụ án kết thúc. Ngươi chỉ là một khoản nợ xấu dự phòng khác trong bảng cân đối của lão mà thôi.”


Lời nói của Ninh Vô Khuyết như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Lý Hải. Gã hoảng loạn thực sự. Gã biết tính cách tàn nhẫn của Triệu Độc, lão sẵn sàng vứt bỏ bất kỳ quân cờ nào để tự bảo vệ bản thân.


Lý Hải lùi lại một bước, chiếc roi da Huyết Tiên rớt xuống mặt đất đá kêu keng một tiếng vang dội. Gã dùng bàn tay trái run rẩy bám chặt lấy cánh tay phải đang co giật liên hồi, vệt rỉ sét màu tím đen đang lan rộng dưới da thịt gã như những con giun đất gớm ghiếc.


“Làm... làm sao ngươi biết được những điều này? Ngươi chỉ là một phàm nhân nhu nhược...”


“Ta là người định giá nợ nghiệp.” Ninh Vô Khuyết chỉnh lại chiếc kính một tròng bằng đồng, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo. “Ta có thể giúp ngươi tái cấu trúc khoản nợ mạng này, đóng băng tiến trình ăn mòn kinh mạch của ngươi. Nhưng điều kiện là...”


Cuộc đối chất tâm lý số liệu đã lật ngược hoàn toàn thế cờ tinh thần. Từ một tù nhân chờ chết, Ninh Vô Khuyết đã nắm giữ đằng chuôi sinh mệnh của kẻ tra tấn mình.


Tuy nhiên, Lý Hải không phải là kẻ ngu ngốc dễ dàng đầu hàng hoàn toàn. Sự tàn bạo và nỗi sợ hãi Triệu Độc trong lòng gã nhanh chóng chuyển hóa thành một cơn điên cuồng mới. Gã hiểu rằng nếu phản bội Triệu Độc, gã cũng sẽ chết không có chỗ chôn.


“Không... ngươi đang lừa ta! Triệu đại nhân sẽ không đối xử với ta như vậy! Ngươi chỉ muốn hoãn binh!”


Gương mặt Lý Hải bỗng chốc vặn vẹo đầy tàn nhẫn. Gã buông cánh tay phải đang đau đớn ra, tay trái thọc sâu vào trong ngực áo lụa rộng thùng thình, lôi ra một chiếc bát gỗ nhỏ chứa đầy một thứ cháo loãng màu xám đục, bốc lên từng luồng hơi khói không màu không mùi nhưng khiến sương mù oán khí xung quanh phải né tránh dạt ra.


“Ngươi biết quá nhiều... Nhưng triều đình đã định ngươi phải chết đêm nay để bịt đầu mối vĩnh viễn.” Lý Hải cười điên cuồng, bước áp sát sắt phòng giam với bát cháo độc trên tay trái. “Ăn bát cháo độc dược oán khí này đi, Ninh Vô Khuyết! Ăn vào ngươi sẽ chết không đau đớn, bằng không ta sẽ tự tay bóp nát cổ họng của ngươi ngay tại đây!”


Luồng khí độc không màu không mùi từ bát cháo bắt đầu lan tỏa, thấu kính kính đồng của Ninh Vô Khuyết điên cuồng nhấp nháy dòng chữ đỏ chói mắt:


“Cảnh báo nguy hiểm chí mạng! Độc dược oán khí thực cốt cực độc. Thời gian tử vong sau khi tiếp xúc: 30 giây.”


Tiếng bước chân tàn nhẫn của Lý Hải áp sát cự ly gần, bát cháo độc đang dần đưa tới trước mặt Ninh Vô Khuyết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!