Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Sát Thủ Vô Ảnh, Đêm Mưa Kiếm Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão lôi đình dồn dập trút xuống Hắc Thiết Quan, gột rửa vách đá hoang vu nhưng không thể nào xóa nhòa đi mùi rỉ sét nồng nặc bốc lên từ lòng đất Kiếm mộ hoang phế. Những hạt mưa độc xám xịt, mang theo tàn dư độc tố đan dược từ các lò luyện ngoại vi của Thiên Bảo Các, rơi lộp bộp trên những bia mộ vô danh không người thờ cúng.


Đoàn Đạo Huyền ngồi xếp bằng trên một ngôi mộ cổ rỉ sét, tấm lưng gầy gò hơi còng xuống dưới sức nặng của cơn mệt mỏi. Khớp vai phải của hắn truyền đến từng cơn đau nhức nhối do vết rạn nứt từ trận chiến trước đó với Trương Thiết. Băng gạc quấn chặt quanh tay phải hắn đã bị nước mưa và oán huyết nhuộm thành một màu đỏ thẫm rợn người, ẩn hiện luồng u quang xám bạc lạnh lẽo của thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm đang ngủ yên trong hư vô. Vết thương rỉ máu trước ngực hắn – nơi từng là vị trí của Kiếm Cốt Chí Tôn bị Lâm Trường Phong cướp đoạt – khẽ nhói lên, tỏa ra cảm giác thiêu đốt xương cốt tột cùng.


Hắn đang đợi.


Chu Thần đã trốn thoát và chắc chắn đã dâng hiến bí mật về thanh kiếm gãy cho trưởng lão ngoại môn Lâm Hùng. Với tính cách tàn độc và cẩn trọng của Lâm gia, chúng tuyệt đối sẽ không để một mầm mống tội huyết như hắn có cơ hội sống sót để báo thù.


*Vút.*


Một tiếng xé gió cực nhẹ, mỏng manh đến mức bị tiếng sấm rền che lấp hoàn toàn.


Đôi mắt nhắm nghiền của Đạo Huyền đột ngột mở ra. Nhân Quả Nhãn Sơ Khai ở mắt trái hắn rực lên u quang đỏ thẫm như một vầng thái dương rỉ máu giữa đêm tối. Nhưng ngay cả khi nhãn lực nhân quả đã được kích hoạt, hắn vẫn không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào trong màn mưa đen kịt trước mặt.


*Xoẹt!*


Một đường máu đỏ tươi đột ngột vạch ngang lồng ngực Đạo Huyền, rạch rách lớp áo vải thô xám bám đầy bụi quặng. Cơn đau nhói buốt thấu xương tủy ập đến. Máu nóng tuôn ra, hòa cùng nước mưa lạnh buốt.


Sát thủ Vô Ảnh!


Y là một bóng đen gầy gò ẩn mình hoàn hảo trong bóng tối nghĩa trang, khoác dạ hành y đen kịt và di chuyển không một tiếng động bằng Vô Ảnh Bộ. Thanh Vô Ảnh Đoản Kiếm trên tay y là một linh binh trung phẩm hoàn toàn tàng hình trong tối, không phản chiếu ánh sáng, không phát ra linh lực dao động.


Nhục thân phế mạch yếu ớt của Đạo Huyền không thể né tránh hoàn toàn đòn ám sát chuyên nghiệp này. Hắn hộc ra một ngụm oán huyết màu đen, cơ thể lùi lại vài bước, suýt nữa ngã quỵ xuống bùn đất lạnh lẽo.


"Kẻ phế thải tuyệt mạch, mạng của ngươi đến đây là tận." Một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên từ hư không, phương hướng thay đổi liên tục khiến người nghe không thể định vị.


Đạo Huyền cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau thiêu đốt từ vết thương trước ngực. Hắn nhận ra nếu cứ dùng thần thức thông thường để dò tìm sát thủ trong màn mưa độc này, hắn chắc chắn sẽ bị che mắt và chết dưới lưỡi đoản kiếm tàng hình. Hắn nhắm mắt lại, thu hồi toàn bộ khí tức bản thân.


"Quy Tích Hư Vô!"


Đạo Huyền vận hành cấm thuật ngụy trang đến cực hạn. Nhịp tim hắn chậm lại, hơi thở giảm xuống mức tối thiểu phàm nhân, đan điền rách nát hoàn toàn khóa chặt. Cơ thể hắn như hòa làm một với oán khí rỉ sét đen kịt của vạn tàn kiếm xung quanh nghĩa trang. Trong mắt thần thức của sát thủ Vô Ảnh, Đoàn Đạo Huyền bỗng nhiên biến mất hoàn toàn, hóa thành một khoảng hư vô lạnh lẽo không một tia linh lực dao động.


"Cái gì?! Tà thuật gì thế này?" Bóng tối khẽ lay động, sát thủ Vô Ảnh lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh hoàng thầm kín. Y vung đoản kiếm tàng hình quét qua hư không một quỹ đạo rộng hòng ép main phải lộ diện, nhưng chỉ chém trúng màn sương mù oán khí trống rỗng.


Giữa lúc thế trận giằng co ngạt thở, một tiếng sáo trầm bổng, bi tráng đột ngột vang lên từ đỉnh vách đá cao nhất phía sau nghĩa trang – Hồn Tiêu Nhai.


Đó là tiếng sáo của Diệp Khuê Âm. Nữ tử mù gác mộ đứng thẳng giữa cơn mưa bão, mái tóc đen bay phất phơ trước gió, đôi bàn tay run rẩy gầy gò nâng cây sáo trúc cũ kỹ Cửu Thiên Trấn Hồn Sáo rạn nứt lên bờ môi nhợt nhạt.


"Trấn Hồn Sáo Khúc!"


Những luồng sóng âm màu xanh ngọc bích lan tỏa ra xung quanh, mang theo hồn lực bẩm sinh cực mạnh của người mù. Tiếng sáo lướt qua hư không, tác động trực tiếp vào thần trí của sát thủ Vô Ảnh, làm hỗn loạn luồng linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 9 của y. Quan trọng hơn, những luồng sóng âm rọi thẳng vào màn mưa, làm rung động từng hạt mưa rơi rụng xung quanh.


Tại một khoảng không gian trống rỗng bên sườn mộ cổ, những hạt mưa rơi xuống bỗng bị lệch quỹ đạo bay, để lộ ra hình bóng một gã gầy gò mặc dạ hành y đen kịt đang đứng khựng lại vì chấn động thần trí.


Lộ diện rồi!


Đạo Huyền mở mắt trái rực sáng u quang đỏ thẫm, Nhân Quả Nhãn khóa chặt mục tiêu. Hắn vung tay phải, giải phóng thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm rỉ sét từ trong lớp băng gạc rỉ máu.


"Kiếm Khí Oán Sát!"


Hắn dồn toàn bộ oán niệm tích lũy từ vạn tàn kiếm dưới mộ vào lưỡi kiếm gãy không mũi, vung kiếm chém ra một dải lụa ánh sáng màu đỏ xám mang theo tiếng khóc than bi tráng của hàng vạn kiếm nô đã khuất.


*Ầm!*


Luồng cương khí sát phạt cực mạnh xé rách màn mưa độc, chém thẳng vào lồng ngực sát thủ Vô Ảnh. Hộ thể linh lực Luyện Khí tầng 9 của y bị oán khí ăn mòn kinh mạch trực tiếp, rạn nứt rồi vỡ vụn như thủy tinh. Sát thủ Vô Ảnh gào thét thảm thiết, ngã quỵ xuống bùn đất nghĩa trang, thanh đoản kiếm tàng hình rơi ra rỉ máu đen.


Đạo Huyền bước tới, lưỡi kiếm gãy rỉ sét đặt thẳng lên sợi tơ nhân quả thọ nguyên rực đỏ trên đầu y.


"Trảm!"


Kiếm gãy đi qua hư không, không chém đứt nhục thân y nhưng chém đứt hoàn toàn sợi dây nhân quả thọ nguyên kết nối giữa y và Quy Nguyên Kiếm Tông bảo hộ. Sát thủ Vô Ảnh trợn tròn mắt kinh hoàng, làn da toàn thân y lập tức khô héo, tóc biến thành màu trắng xóa, thịt xương tiêu biến hóa thành một bộ xương khô lạnh lẽo dưới màn mưa lạnh buốt trong tích tắc.


Y tự lão hóa thành xương khô dưới luật nhân quả phản phệ tàn khốc.


Đạo Huyền quỳ sụp xuống bùn đất, tay phải run rẩy quấn lại lớp băng gạc rỉ máu. Cơn đau từ tội ấn trước ngực giải phong khiến hắn suýt ngất xỉu. Hắn khẽ nhặt từ trong đống xương khô của sát thủ ra một chiếc lệnh bài chấp sự của Quy Nguyên Kiếm Tông rỉ máu đen – bằng chứng đanh thép cho tội ác ám sát diệt khẩu của Lâm gia.


Hắn cất chiếc lệnh bài vào ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cổng thành trấn Hắc Thiết Quan mờ tối. Sát thủ Vô Ảnh đã chết, nhưng áp lực từ Thiên Bảo Các chắc chắn sẽ ập đến tàn bạo hơn gấp bội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!