Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hắc Thiết Quân Sơ Khai, Ý Chí Phu Mỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão lôi đình ngoài hầm mỏ Hắc Thiết vẫn gào thét không ngừng, từng luồng chớp giật màu xanh tím rạch đôi bầu trời đêm, hắt những tia sáng lạnh lẽo vào sâu trong lối đi tối tăm của quặng sắt Hắc Thiết. Khói độc hỏa hoạn từ mật đạo đã vơi bớt, nhưng mùi lưu huỳnh nồng nặc và vụn đá lở vẫn bao trùm lấy không gian u ám.


Đoàn Đạo Huyền dựa lưng vào vách đá rạn nứt, tay phải quấn băng gạc rỉ máu khẽ siết chặt. Vết thương rỉ máu trước ngực hắn khẽ nhói lên, cơn đau nhức nhối từ khớp vai phải bị rạn nứt và kinh mạch tay phải bị thạch hóa nhẹ do phản phệ nhân quả dội lên từng đợt như thiêu đốt. Dưới lớp mặt nạ bạc che nửa mặt, đôi mắt trái rực sáng u quang đỏ thẫm của Nhân Quả Nhãn Sơ Khai khẽ chớp động, dần thu hồi luồng sát khí cuồng bạo vào sâu trong kiếm cốt.


"Đạo Huyền ca..." A Thất từ trong hốc đá nhỏ run rẩy bước ra, hai tay ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ sồi nhỏ rạn nứt chứa Huyết Kiếm Thảo cứu mạng Đoàn Dao. Gương mặt cậu bé nhem nhuốc bụi than và oán khí, nhưng đôi mắt ngập tràn sự sùng bái tuyệt đối sau khi chứng kiến Vương Cảnh bị đá lở chôn vùi thảm khốc.


"A Thất, nghe ta nói." Đạo Huyền thấp giọng, giọng nói khàn đặc nhưng rành rọt từng lời. "Chu Thần đã chạy thoát. Y chắc chắn sẽ tìm đến Lâm Hùng để báo cáo về thanh kiếm gãy. Nhưng trước đó, tiếng động sập hầm mỏ và cái chết của Vương Cảnh sẽ lập tức kích hoạt sự nghi ngờ của cai mỏ Trương Thiết. Y sẽ dẫn vệ binh vây quét nơi này."


Hắn đưa tay trái vỗ nhẹ lên vai A Thất, truyền vào một luồng hơi ấm phàm nhân yếu ớt: "Ngươi phải lập tức mang Huyết Kiếm Thảo này đi theo mật đạo ngầm, trốn khỏi khu mỏ và tìm đến Thẩm Gia Dược Đường. Giao cỏ này cho y sư Thẩm Hoài Sơn để muội muội Đoàn Dao kịp thời tịnh hóa đan độc. Tính mạng của Dao nhi chỉ còn chưa đầy một tháng, không thể chậm trễ một khắc nào."


"Nhưng còn huynh..." A Thất nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe nhìn cánh tay phải rỉ máu của Đạo Huyền.


"Ta phải ở lại." Ánh mắt Đạo Huyền lạnh lùng nhìn về phía lối ra của hầm mỏ, nơi oán khí màu đỏ xám đang bốc lên ngùn ngụt từ khu mỏ quặng sắt Hắc Thiết. "Trương Thiết một khi không tìm thấy ta, y sẽ trút giận lên đầu toàn bộ phu mỏ Đoàn gia và những người vô tội. Phàm nhân tuyệt mạch chúng ta dẫu bị coi là cỏ rác, nhưng máu của gia tộc ta không thể chảy vô ích thêm nữa."


A Thất cắn chặt môi, biết không thể lay chuyển được ý chí của Đạo Huyền, liền gật đầu mạnh một cái, ôm chặt hộp gỗ sồi lao thẳng vào bóng tối của đường hầm bí mật.


...


Tại trung tâm khu mỏ quặng sắt Hắc Thiết, bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng. Bụi quặng đỏ bám đầy trên những vách đá ẩm ướt, phản chiếu ánh lửa bập bùng từ những bó đuốc của vệ binh mỏ quặng.


Hàng trăm phu mỏ tội huyết gầy gò, rách rưới đang bị ép quỳ rạp dưới đất bùn lạnh lẽo. Những chiếc xiềng xích sắt đen phong ấn tu vi nặng nề rít lên mỗi khi họ khẽ dịch chuyển. Đứng trước mặt họ là cai mỏ tàn ác Trương Thiết. Y có thân hình vạm vỡ như một hộ pháp, khuôn mặt hống hách đầy vết sẹo đen do bụi quặng ăn mòn, tay phải lăm lăm chiếc roi da gai sắt tẩm muối độc.


*Chát!*


Tiếng roi da xé rách không khí, quất mạnh lên lưng một thiếu niên phu mỏ gầy yếu. Vết roi sâu hoắm rỉ ra dòng máu đỏ sẫm, muối độc ngấm vào thịt khiến thiếu niên gào thét thảm thiết rồi ngất lịm đi.


"Nói! Tên phản đồ Đoàn Đạo Huyền đang trốn ở đâu?" Trương Thiết gầm lên, giọng nói thô bạo vang dội khắp hang động. "Vương Cảnh đệ tử ngoại môn và Triệu Khôi sư huynh đi vào mật đạo của các ngươi đã mất tích. Nếu hôm nay các ngươi không giao nộp tên phế vật Đoàn gia kia ra đây, ta sẽ đánh chết toàn bộ gia đình phu mỏ Đoàn gia, ném xác xuống Kiếm Trì Ngoại Môn làm bia sống luyện kiếm!"


Tộc trưởng chi thứ Đoàn Trấn Đông, dẫu tóc bạc trắng và trên người đầy rẫy vết roi da hằn sâu, vẫn quật cường ngẩng đầu lên, ánh mắt không một chút sợ hãi: "Cai mỏ Trương! Chúng ta chỉ là những phu mỏ phàm nhân tuyệt mạch, ngày đêm đập đá khai thác quặng, làm sao biết được hành tung của tiên nhân ngoại môn? Ngươi có đánh chết chúng ta, chúng ta cũng không có gì để nói!"


"Lão già ngoan cố!" Trương Thiết vặn vẹo khuôn mặt tàn độc, vung roi da gai sắt định quất thẳng vào đỉnh đầu lão nhân.


*Vút!*


Một mảnh quặng sắt phế liệu xé gió lao tới cực nhanh, chuẩn xác đập trúng cổ tay của Trương Thiết khiến đường roi của y bị lệch đi, quất mạnh vào vách đá tóe lửa.


"Ai?! Kẻ nào dám cả gan ám toán ta?" Trương Thiết đau đớn thét lên, lùi lại một bước, ánh mắt tàn ác nhìn quét khắp các ngõ ngách tối tăm.


Từ trong màn sương mù bám đầy bụi quặng đỏ, một bóng người gầy gò khoác trường bào tạp dịch đen viền chỉ xám chậm rãi bước ra. Gương mặt hắn che giấu dưới lớp mặt nạ bạc lạnh lùng, tay phải quấn băng gạc rỉ máu buông thõng, nhưng khí chất tỏa ra lại tĩnh lặng và bén nhọn như một thanh cổ kiếm xuất vỏ.


"Đoàn Đạo Huyền!" Trương Thiết trợn tròn mắt, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. "Tên phế vật tuyệt mạch nhà ngươi quả nhiên chưa chết! Mau quỳ xuống chịu trói, dâng hiến mạng sống để ta nộp cho Lâm gia!"


Đạo Huyền đứng thẳng tắp giữa đất bùn, đôi mắt trái dưới lớp mặt nạ rực lên u quang đỏ thẫm. Hắn nhìn thấu sợi tơ nhân quả tội ác màu đỏ rực kết nối giữa Trương Thiết và hàng vạn phu mỏ bị y bóc lột thọ nguyên kiệt quệ.


"Trương Thiết, ngươi bóc lột sức lao động của phu mỏ, coi phàm nhân như gia súc." Giọng nói Đạo Huyền lạnh lùng vang lên, không một chút linh lực dao động nhưng lại khiến lòng người run rẩy. "Hôm nay, nợ máu của ngươi tại khu mỏ này phải được thanh toán sòng phẳng."


"Ha ha ha! Một gã phế vật đan điền rách nát mà cũng đòi thanh toán nợ máu với ta?" Trương Thiết cười lớn đầy khinh bỉ. Y phóng thích linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 3, luồng khí quang màu xám nhạt bao phủ lấy cơ thể vạm vỡ, chiếc roi da gai sắt tẩm độc rít lên phần phật. "Vệ binh nghe lệnh! Vây sát hắn cho ta!"


Hàng chục vệ binh mỏ quặng cầm đao sắt đen lập tức lao lên, trận hình phối hợp kỷ luật vây chặt lấy Đạo Huyền.


Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một tiếng gầm vang dội như sấm nổ vang lên từ phía sau hàng phòng thủ phu mỏ:


"Hắc Thiết Quân! Đứng lên! Bảo vệ Đạo Huyền ca!"


Đầu mục phu mỏ Mạnh Hùng – nam tử hán vạm vỡ với lồng ngực rộng như tấm phản gỗ – bước ra từ bóng tối. Trên người y khoác bộ Ô Thiết Giáp dày nặng tự rèn từ quặng Ô Kim đen bóng. Đôi mắt y rực lửa phẫn nộ, hai cánh tay cuồn cuộn gân guốc nổi lên những đường vân đỏ rực như màu đồng nung.


"Phàm Nhân Luyện Huyết Thuật!"


Mạnh Hùng hét lớn, kích hoạt cổ pháp luyện huyết phàm nhân tự vệ khi kinh mạch bị phong ấn hoàn toàn. Hơi nóng từ cơ thể y bốc lên ngùn ngụt, sức mạnh thể chất phàm tục bộc phát đến cực hạn, tương đương với tu sĩ Luyện Khí tầng 2. Y vung chiếc búa tạ bằng sắt đen đúc đặc nặng tám mươi cân, lao thẳng vào hàng ngũ vệ binh.


*Ầm!*


Chiếc búa tạ nặng nề nện thẳng vào khiên sắt của một tên vệ binh, lực chấn kinh hoàng khiến tên vệ binh hộc máu bay ngược ra sau mười bước.


Cùng lúc đó, hàng vạn phu mỏ Đoàn gia và tội huyết phu mỏ đồng loạt đứng dậy. Họ không còn vẻ nhút nhát, cam chịu hằng ngày. Sự tàn bạo của Trương Thiết đã dồn họ vào đường cùng, và sự xuất hiện của Đạo Huyền như một ngọn lửa châm ngòi cho đống củi khô uất hận tích lũy vạn năm.


"Khởi nghĩa! Đập tan xiềng xích!"


Họ phối hợp nhịp nhàng theo sơ đồ trận pháp mà Đạo Huyền đã ngầm truyền dạy hằng đêm. Phu mỏ đồng loạt xếp các quặng sắt phế liệu chứa oán thạch và oán linh tinh thạch phế thải đặt xung quanh khu mỏ làm trận nhãn.


"Hắc Thiết Trận Pháp Quy Tắc! Kích hoạt!"


Đạo Huyền thầm quát, thần thức đi sâu vào địa mạch trận văn.


*Ầm ầm ầm!*


Từ dưới lòng đất mỏ quặng sắt Hắc Thiết, một lớp sương mù màu đen xám dày đặc tỏa ra oán khí cuồng bạo bất ngờ phun trào, bao phủ toàn bộ khu vực chiến đấu. Luồng sương mù oán khí này cực kỳ nguy hiểm đối với tu sĩ thông thường, lập tức ăn mòn hộ thể cương khí và khóa chặt 50% linh lực tuần tra của Trương Thiết và vệ binh mỏ quặng.


"Cái gì?! Sương mù này là thứ tà thuật gì? Linh lực của ta..." Trương Thiết kinh hoàng nhận ra luồng linh lực Luyện Khí tầng 3 của mình bị sụt giảm nghiêm trọng, tầm nhìn bị hạn chế tối đa trong màn sương xám đen.


"Vệ binh! Giữ vững trận hình!" Trương Thiết gầm lên, điên cuồng vung chiếc roi da gai sắt tẩm muối độc quất xối xả vào màn sương để tự vệ.


Một toán phu mỏ trẻ tuổi, do quá nóng nảy và phẫn nộ, đã cầm cuốc đá lao thẳng vào Trương Thiết hòng tấn công trực diện. Nhưng dẫu bị khóa 50% linh lực, Trương Thiết vẫn là tu sĩ Luyện Khí tầng 3. Y vung roi da quật mạnh, luồng linh lực xám nhạt bộc phát đánh bay toán phu mỏ ra xa, khiến họ bị rách vai hộc máu đen.


"Lũ kiến cỏ ngu xuẩn! Sức mạnh của tiên nhân làm sao phàm nhân các ngươi có thể lay động?" Trương Thiết cười tàn bạo, vung roi độc lao thẳng về phía Đoàn Đạo Huyền đang đứng tĩnh lặng giữa sương mù.


Nhưng ngay khi y vừa bước lên, Mạnh Hùng khoác Ô Thiết Giáp đã hiên ngang bước tới, dùng chính tấm thân tàn gánh đỡ đòn roi độc.


*Chát! Chát!*


Roi da gai sắt tẩm muối độc quất mạnh lên bộ giáp sắt đen Ô Thiết Giáp dầy nặng, tạo ra những tiếng nổ linh lực giòn giã và tàn lửa bắn tung tóe. Nhờ Phàm Nhân Luyện Huyết Thuật và độ bền cực cao của quặng Ô Kim, Ô Thiết Giáp đã cản phá hoàn toàn lực sát thương vật lý và độc tố ăn mòn của chiếc roi, bảo vệ an toàn cho nhục thân của Mạnh Hùng.


"Trương Thiết! Trận chiến của ngươi là với chúng ta!" Mạnh Hùng gầm lên, vung búa tạ đập mạnh xuống đất mỏ, tạo ra một chấn động địa mạch làm Trương Thiết mất đà lùi lại.


Từ trong bóng tối sương mù, Đạo Huyền khẽ nhấc tay phải quấn băng gạc rỉ máu. Hắn kích hoạt Nhân Quả Nhãn Sơ Khai nhìn thẳng vào sợi tơ nhân quả kết nối giữa Trương Thiết và đội vệ binh tuần tra mỏ quặng. Sợi tơ chỉ huy màu đỏ rực rỡ đang phát sáng rực rỡ giữa màn sương.


Hắn khẽ rút thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm rỉ sét không lưỡi từ trong hư vô ra ngoài.


"Chém Đứt Khí Vận!"


Đạo Huyền vung kiếm gãy, thực hiện một nhịp chém ngang hoàn toàn im lặng đi qua hư không.


*Phựt!*


Sợi tơ nhân quả chỉ huy kết nối giữa Trương Thiết và đội vệ binh tuần tra lập tức bị chém đứt đôi rạn nứt.


Ngay khoảnh khắc sợi tơ đứt đoạn, đội vệ binh tuần tra mỏ quặng bỗng nhiên rơi vào trạng thái hoang mang, hỗn loạn hoàn toàn. Thần thức của chúng bị sương mù oán khí trận pháp cắt đứt, không còn nghe thấy mệnh lệnh chỉ huy của Trương Thiết, đội hình chiến đấu phối hợp kỷ luật hoàn toàn sụp đổ.


"Vệ binh! Các ngươi làm cái gì thế? Mau áp sát tiêu diệt lũ phu mỏ!" Trương Thiết điên cuồng gào thét, nhưng tiếng hét của y bị nuốt chửng bởi tiếng gầm vang dội của hàng vạn phu mỏ Hắc Thiết Quân.


Hắc Thiết Quân giành lại thế chủ động hoàn toàn nhờ trận pháp phối hợp quật cường và giáp sắt tự rèn. Họ dùng búa tạ, xà beng và gậy sắt đen bao vây, chia cắt từng tên vệ binh đang hoảng loạn trong sương mù đen xám để cận chiến đè bẹp chúng.


*Bộp! Rầm!*


Từng tên vệ binh mỏ quặng bị đập ngã quỵ xuống đất mỏ, xiềng xích sắt đen phong ấn của phu mỏ nay biến thành vũ khí siết chặt cổ chúng.


Trương Thiết chứng kiến đại quân vệ binh của mình bị đè bẹp thảm khốc, đan điền y run rẩy dữ dội do áp lực của sương mù oán khí ăn mòn sâu vào kinh mạch. Y biết nếu còn ở lại, y sẽ bị hàng vạn phu mỏ nổi dậy bao vây đánh chết thảm khốc dưới hầm mỏ này.


"Đoàn Đạo Huyền! Lũ kiến cỏ Hắc Thiết Quân các ngươi đợi đấy!" Trương Thiết tức giận thối lui kịch liệt, vung roi da độc quất mạnh để mở đường máu chạy trốn khỏi khu mỏ. "Ta sẽ báo cáo cho Thiên Bảo Các chưởng sự Tào Diêm, điều động đội trưởng hộ vệ hung tàn Tào Bưu cùng đại quân Thiết Huyết Đường xuống đây vây quét đẫm máu toàn bộ khu mỏ này! Không một ai trong các ngươi được sống sót!"


Bóng dáng Trương Thiết chạy trốn điên cuồng biến mất vào màn mưa bão lôi đình ngoài cửa hầm mỏ.


Sương mù oán khí từ từ tan đi, để lộ bãi chiến trường ngổn ngang đao kiếm rỉ sét và xác lính gác mỏ quặng. Nhiều phu mỏ bị thương tích nhẹ do tàn hỏa linh lực, và một lượng lớn quặng sắt phế liệu làm trận nhãn đã bị tiêu hao vỡ vụn thành tro bụi.


Nhưng giữa đống đổ nát ấy, hàng vạn phu mỏ tội huyết đang đứng thẳng tắp. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Mạnh Hùng và Đoàn Đạo Huyền đang đứng tĩnh lặng dưới ánh lửa đuốc.


Ý chí tự do bất khuất của phàm nhân tuyệt mạch đã chính thức được thức tỉnh. Hắc Thiết Quân – lực lượng phàm nhân nổi dậy sơ khai – đã được thành lập ngay giữa lòng đất mỏ tăm tối của quặng sắt Hắc Thiết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!