Tráo Mệnh Lập Uy, Sát Cơ Lộ Diện
Thiết Thai Kiếm rít lên âm trầm xé rách không khí đen kịt, nhắm thẳng vào kinh mạch cổ của Triệu Khôi.
*Phập!*
Một tiếng động ngột ngạt vang lên giữa lòng mật đạo tối tăm. Lưỡi kiếm sắt đen thô kệch, dưới sự điều khiển của Vô Ảnh Ngự Kiếm, chuẩn xác đâm xuyên qua hộ thể linh lực đã bị ăn mòn rách nát, găm thẳng vào bả vai sát cổ của Triệu Khôi. Oán khí cuồng bạo tích tụ từ vạn tàn kiếm dưới nghĩa trang lập tức như bầy rết đói, điên cuồng tràn vào vết thương, đóng băng toàn bộ linh lực trong kinh mạch của y.
Triệu Khôi trợn tròn đôi mắt đầy tia máu, thanh Thiết Côn gai rỉ sét trên tay y rơi xoảng xuống đất đá quặng. Y không thể tin nổi mình – một đệ tử chấp pháp Luyện Khí Kỳ tầng 6 – lại bị một gã phế vật tuyệt mạch hạ gục một cách quỷ dị như thế này. Nhục thân y đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục, co giật bần bật trong vũng máu đen.
"Triệu... Triệu sư huynh?!"
Chu Thần đứng ở ngã rẽ mật đạo, chứng kiến cảnh tượng này thì sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc. Cái đầu nhọn hoắt như đầu chuột của y thụt sâu vào trong lớp áo bào xám, đôi mắt láo liên đầy vẻ kinh hoàng. Y không ngờ Triệu Khôi lại bại nhanh đến thế.
Nhưng ngay lập tức, sự tàn độc và xảo quyệt của một kẻ xu nịnh đã lấn át nỗi sợ hãi. Chu Thần nghiến răng, tay trái giật mạnh một sợi dây xích ngầm giấu trong vách đá, miệng gào lên điên cuồng:
"Đoàn Đạo Huyền! Ngươi chết chắc rồi! Đốt! Đốt sạch cái mật đạo này cho ta!"
*Ầm! Ầm!*
Phía sau lưng Chu Thần, đống củi khô tẩm độc dịch tích lũy từ đan lò ngoại vi bỗng nhiên bùng cháy dữ dội dưới ngọn lửa đỏ rực. Sức nóng kinh hoàng nhanh chóng đẩy luồng khói độc màu xanh lục, nồng nặc mùi lưu huỳnh và phế đan thối rữa cuồn cuộn tràn vào không gian chật hẹp của mật đạo quặng sắt.
Khói độc hỏa hoạn cuồn cuộn tràn vào hầm mỏ, Đạo Huyền khó thở dữ dội. Lồng ngực hắn nghẹn thắt lại, vết thương rỉ máu trước ngực chưa lành bị khói độc kích thích, bộc phát cơn đau rát bỏng như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Đan điền trống rỗng của hắn không có linh lực để ngăn chặn khói độc, kinh mạch tay phải bị thạch hóa nhẹ rỉ máu dưới lớp băng gạc bắt đầu run rẩy kịch liệt.
"Đạo Huyền ca!" Từ trong hốc đá sâu năm mươi bước, A Thất ho sặc sụa, hai tay vẫn ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ sồi chứa Huyết Kiếm Thảo. Cậu bé muốn lao ra cứu hắn, nhưng khói độc dày đặc đã chặn đứng tầm nhìn.
"Ở yên đó! Không được ra ngoài!" Đạo Huyền trầm giọng quát, giọng nói dẫu khàn đặc vì khói nhưng vẫn mang theo uy nghiêm lạnh lùng khiến A Thất không dám bước thêm bước nào.
Hắn khẽ dựa lưng vào vách đá rạn nứt, mắt trái rực sáng u quang đỏ thẫm của Nhân Quả Nhãn Sơ Khai. Qua màng khói độc mờ mịt, hắn nhìn thấy hai bóng người đang chậm rãi tiến vào từ phía cửa mật đạo.
Ngoài Chu Thần đang cầm đuốc, kẻ đi bên cạnh y lại là một gương mặt quen thuộc khác.
Vương Cảnh.
Gã đệ tử kiêu ngạo của ngoại môn chấp sự đường, kẻ từng bị Đạo Huyền dùng kiếm gãy chém đứt khí vận dẫn đến việc bị đá lở đè gãy chân cách đây không lâu. Lúc này, Vương Cảnh đang kéo lê chiếc chân phải được băng bó sơ sài bằng những thanh nẹp gỗ thô kệch. Gương mặt hốc hác đầy vết sẹo đen của y vặn vẹo vì đau đớn, nhưng đôi mắt một mí gian xảo thì rực lên sát ý và lòng tham vô độ.
"Hắc hắc... Chu Thần, ngươi làm tốt lắm!" Vương Cảnh cười khàn khàn, tay phải cầm chiếc roi da thú tẩm muối độc gõ nhịp trên lòng bàn tay. "Triệu Khôi quả nhiên là lũ vô dụng, có tu vi Luyện Khí tầng 6 mà cũng để một gã phế vật đâm trọng thương. Nhưng không sao, khói độc hỏa hoạn này sẽ khiến hắn hóa thành tro bụi. Chu Thần, dập bớt lửa đi, ta phải vào đoạt lấy Huyết Kiếm Thảo!"
Vương Cảnh tưởng Đạo Huyền đã kiệt sức, cười lớn tiến lại gần để đoạt Huyết Kiếm Thảo. Y kéo lê chiếc chân tàn phế, từng bước tiến sâu vào mật đạo, khói độc dường như bị hộ thể linh lực Luyện Khí tầng 4 màu xám nhạt của y đẩy lùi ra ngoài.
"Đoàn Đạo Huyền! Ngươi có giỏi thì đứng lên chém ta lần nữa xem nào?" Vương Cảnh cười hống hách, ánh mắt khóa chặt vào bóng người gầy gò mặc áo vải thô đang đứng tựa vào vách đá. "Hôm nay, ta sẽ dùng chiếc roi này quất nát da thịt ngươi, cướp lấy Huyết Kiếm Thảo dâng lên cho Lâm Trường Phong sư huynh để đổi lấy thọ nguyên đan cực phẩm!"
Đạo Huyền im lặng nhìn Vương Cảnh đang tiến lại gần. Khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa đầy mười bước.
Hắn khẽ vận hành thần thức, câu động thanh Thiết Thai Kiếm đang cắm trên vai Triệu Khôi bay ngược trở lại. Lưỡi kiếm sắt đen thô kệch rít lên một tiếng, nhắm thẳng vào ngực Vương Cảnh mà đâm tới.
*Keng!*
Một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Vương Cảnh dẫu bị phế một chân nhưng phản ứng vẫn cực nhanh. Y vung mạnh chiếc roi da thú, linh lực Luyện Khí tầng 4 bộc phát quật mạnh vào lưỡi kiếm sắt đen.
Sức mạnh vật lý quá lớn từ hộ thể linh lực của Vương Cảnh dội ngược trở lại. Thanh Thiết Thai Kiếm vốn đã rạn nứt nhẹ sau nhiều lần va chạm vật lý, nay chịu thêm đòn đánh toàn lực của tu sĩ Luyện Khí tầng 4 liền không thể chịu đựng nổi.
*Rắc rắc... Xoảng!*
Thanh Thiết Thai Kiếm vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rơi lả tả xuống đất mỏ.
"Ha ha ha! Phế binh ngụy trang của ngươi đã vỡ nát! Giờ đây ngươi lấy cái gì để đấu với ta?" Vương Cảnh cười điên cuồng, bước thêm ba bước áp sát. Chiếc roi da thú tẩm muối độc trong tay y rít lên, sẵn sàng quất xuống đỉnh đầu Đạo Huyền.
Kinh mạch tay phải của Đạo Huyền bị bỏng rát nặng do tiếp xúc gần với oán khí từ vụ nổ Thiết Thai Kiếm dội ngược. Hắn lùi sát vào vách đá, tuyệt lộ hầm mỏ đã ở ngay sau lưng. Khói độc hỏa hoạn phía sau Chu Thần vẫn đang cuồn cuộn tràn vào, dưỡng khí trong mật đạo ngày càng cạn kiệt.
Nhưng dưới lớp mặt nạ bạc, khóe môi Đạo Huyền khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng.
Hắn nhận thấy đối thủ cực kỳ sợ hãi đòn tự bạo đồng quy vu tận của những tu sĩ phế tàn. Kẻ tu tiên dẫu kiêu ngạo đến đâu, cũng cực kỳ quý trọng mạng sống của mình. Chúng coi phàm nhân như kiến cỏ, nhưng lại sợ hãi cái chết hơn bất cứ thứ gì.
Đạo Huyền quyết định dùng oán khí mô phỏng vụ nổ để ép chúng thối lui vào đúng vị trí bẫy đá lở đã đặt sẵn dưới lòng đất mỏ.
Hắn khẽ nhắm mắt, thần thức đi sâu vào kinh mạch kiếm cốt mới thối luyện. Hắn không có linh lực đan điền, nhưng hắn có Kiếm Ý Sơ Cấp (Oán Niệm) tích lũy hằng đêm từ vạn tàn kiếm nghĩa trang.
"Tự Bạo Đan Điền Giả!"
Đạo Huyền thầm quát trong lòng. Hắn cưỡng ép giải phóng toàn bộ oán khí kiếm ý tích lũy trong xương cốt, dồn dập đổ về vùng đan điền trống rỗng rách nát của mình.
*Uỳnh!*
Một luồng quầng sáng màu đỏ xám bùng nổ dữ dội quanh thân Đạo Huyền. Oán khí đỏ rực cuồn cuộn như mây bão lôi đình, phát ra những tiếng nổ lớn "đùng đùng" rúng động toàn bộ mật đạo hầm mỏ. Sức nóng và áp lực tinh thần khổng lồ tỏa ra từ cơ thể hắn mạnh mẽ đến mức thổi bay mảng khói độc hỏa hoạn trước mặt chớp nhoáng, tạo ra một khe hở không khí trong lành tạm thời.
Cảnh tượng này nhìn từ bên ngoài giống hệt như một tu sĩ đang điên cuồng nghịch chuyển kinh mạch, chuẩn bị tự bạo đan điền để đồng quy vu tận với kẻ thù.
"Cái... Cái gì?! Hắn muốn tự bạo đan điền?!" Chu Thần đứng phía sau kinh hoàng hét lên, chiếc đuốc trên tay y suýt rơi xuống đất. Y biết một vụ tự bạo của tu sĩ dẫu phế mạch cũng đủ để san phẳng cả đoạn mật đạo này.
"Tên điên này! Ngươi điên rồi!" Vương Cảnh cũng hoảng sợ thối lui kịch liệt. Sự kiêu ngạo hống hách trên gương mặt y biến mất không còn một vết tích, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng của một kẻ tham sống sợ chết. Y điên cuồng thối lui, kéo lê chiếc chân tàn phế lùi nhanh về phía sau hòng thoát khỏi phạm vi vụ nổ.
Chính sự hoảng loạn này đã tạo ra khoảng trống hoàn mỹ cho Đạo Huyền.
Đồng tử mắt trái của Đạo Huyền rực cháy u quang đỏ thẫm, Nhân Quả Nhãn Sơ Khai bộc phát cực hạn nhìn thấu qua màng oán khí đỏ rực. Trong tầm mắt của hắn, một sợi tơ nhân quả màu đỏ đậm — sợi tơ khí vận may mắn kết nối giữa Vương Cảnh và ngoại môn chấp sự đường — hiện lên rõ mồn một.
Sợi tơ đó đang run rẩy dữ dội theo sự sợ hãi của y.
Đạo Huyền vung tay phải quấn băng gạc rỉ máu, từ trong hư vô, thanh kiếm gãy Vạn Cổ Nhân Quả Kiếm rỉ sét không lưỡi bộc phát u quang đỏ rực xuất hiện trên tay hắn.
"Chém Đứt Khí Vận!"
Đạo Huyền vung kiếm gãy chém ngang hư không. Một nhát chém hoàn toàn im lặng, không để lại bất kỳ vết thương vật lý nào trên nhục thân Vương Cảnh.
Nhưng sợi tơ may mắn màu đỏ rực nối trên đầu Vương Cảnh bỗng nhiên đứt đôi rạn nứt.
*Rắc!*
Ngay khoảnh khắc sợi tơ khí vận bị chém đứt, hộ thể linh lực Luyện Khí tầng 4 của Vương Cảnh bị sự sụp đổ khí vận bẻ gãy hoàn toàn, tiêu tán vào hư vô.
Cùng lúc đó, chiếc chân phải đang nẹp gỗ của y bất ngờ trượt dài trên lớp đất đá mỏ quặng trơn trượt do dầu hỏa hoạn rò rỉ. Vương Cảnh mất đà, ngã sụp xuống ngay dưới vách đá rạn nứt của hầm mỏ.
Nơi y ngã xuống, chính là vị trí bẫy đá lở đã bị suy yếu kết cấu sau đòn đánh Thiết Côn của Triệu Khôi lúc trước.
*Ầm ầm ầm!*
Không còn khí vận bảo hộ, một mảng trần hầm mỏ nặng hàng vạn cân chứa đầy quặng sắt Ô Kim thô nặng đột ngột đổ sập xuống như thác lũ. Đá lở khổng lồ đổ sập chôn vùi Vương Cảnh hoàn toàn dưới đống đổ nát đen kịt.
Tiếng gào thét thảm thiết của Vương Cảnh bị tiếng đá lở nghiền nát hoàn toàn, chỉ còn lại những dòng máu tươi đỏ thẫm rỉ ra từ kẽ đá vụn.
Chu Thần đứng trơ mắt nhìn cảnh tượng đó, chiếc đuốc trên tay y rơi xoảng xuống đất bùn, dập tắt ngọn lửa đỏ rực. Sương mù oán khí đỏ rực quanh thân Đạo Huyền cũng từ từ thu hồi vào xương cốt, để lộ thân hình gầy gò nhưng đứng thẳng tắp như một thanh kiếm xuất vỏ giữa làn khói độc dần tan.
Đạo Huyền quay đầu lại, mắt trái rực sáng u quang đỏ thẫm nhìn thẳng vào Chu Thần qua lớp mặt nạ bạc rỉ máu.
"Đến lượt ngươi." Giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên như tiếng phán xét từ cửu u địa ngục.
Chu Thần run rẩy bỏ chạy trong đêm tối, quyết định dâng hiến bí mật về thanh kiếm gãy kỳ bí của Đạo Huyền cho ngoại môn trưởng lão Lâm Hùng để cầu cứu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!